Phá Vỡ Vòng Vây Thép
Hệ thống báo động đỏ dội thẳng vào màng nhĩ của Nguyễn Tiến Dũng như những nhát búa tạ nện liên hồi vào mảng tường bê tông nứt nẻ. Thứ âm thanh hú hét chói tai, dồn dập vang lên từ chiếc loa áp trần khiến không gian chật hẹp của phòng làm việc riêng của Lộc Tài dưới hầm ngầm karaoke Thiên Đường trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn vụt tắt, thay thế bằng luồng ánh sáng đỏ quạch nhấp nháy liên hồi, quét qua gương mặt góc cạnh đầy mồ hôi lạnh và những vết sẹo chằng chịt của cựu thám tử.
Dưới sàn nhà gỗ sồi, Lộc Tài nằm quỳ sụp, một bàn tay mập mạp của gã vẫn ôm lấy ngón tay trỏ bị bẻ gãy đang sưng tấy đỏ quạch, nhưng gương mặt gã không còn vẻ sợ hãi tột độ như trước. Thay vào đó là một nụ cười tàn nhẫn, giảo hoạt đến gai người. Gã hé miệng, nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu, con mắt hí híp lại nhìn Dũng đầy thách thức:
"Mày không thoát được đâu, Tiến Dũng. Nút báo động chân dưới gầm bàn đã kích hoạt hệ thống khóa cứng cửa thép của toàn bộ khu hầm này. Chỉ cần ba mươi giây nữa, đàn em của đại ca Đại Búa sẽ xăm xăm súng ngắn tới đây băm vằm mày ra làm trăm mảnh. Khôn hồn thì buông tao ra, để lại cuốn sổ cái, tao sẽ xin Trung úy Hùng giữ lại cho mày một cái toàn thây!"
Dũng không thèm đáp lời. Con mắt phải duy nhất của anh trợn trừng lạnh lẽo, hắt ra luồng sát khí khiến nụ cười của Lộc Tài lập tức đông cứng lại trên môi. Bất chấp cơn đau buốt nhói như hàng vạn mũi kim nung đỏ đang cào xé cơ đùi phải rách cơ rỉ máu do nhiễm trùng nước bẩn cống ngầm từ đêm qua, Dũng nhanh nhẹn đút cuốn sổ cái rửa tiền đen của sòng bạc Thiên Đường vào ngăn khóa kéo bí mật dưới đáy hộp đồ nghề sửa khóa cơ khí. Anh kiểm tra lại chiếc điện thoại cũ nát giắt bên hông—mọi bức ảnh chụp lại các trang sổ cái rửa tiền bẩn chứng minh dòng tiền đen chảy về tiệm vàng Tiến Vàng và tài khoản ẩn danh của Phan Đình Huy tại Công ty Tài chính Nam Á đều đã được lưu trữ an toàn.
Cơn sốt cao bắt đầu bùng phát mạnh mẽ hơn, đốt cháy lồng ngực Dũng khiến anh phải nén một cơn ho khan xé phổi. Bả vai phải sưng tấy nặng nề sau cú vụt bằng gậy thép của Sơn Lỳ từ trận chiến trước đó giờ đây tê dại, gần như mất hết lực chịu đựng. Anh chỉ còn có thể dựa vào cánh tay trái và thính giác nhạy bén cực hạn để tìm đường sống trong cái bẫy chết người này.
*Rầm! Rầm!*
Tiếng đập phá dữ dội từ phía cánh cửa thép dày mười phân vang lên, làm rung chuyển cả mảng tường thạch cao xung quanh. Qua lớp kính cường lực mờ của phòng làm việc riêng, Dũng có thể nhìn thấy những bóng đen lực lưỡng lăm lăm súng ngắn đang áp sát. Tiếng quát tháo của bọn bảo kê sòng bạc Đại Búa vang lên rầm rập:
"Mở cửa! Thằng chó độc nhãn đang ở bên trong! Mang kìm cộng lực và máy cắt sắt tới đây nhanh lên!"
Dũng biết cánh cửa thép này được thiết kế theo hệ thống khóa chốt cơ khí tự động của tổng đài sòng bạc, một khi đã sập xuống thì không thể dùng bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học tự chế của anh để mở từ bên trong trong vòng vài giây ngắn ngủi. Anh cần một biến cố lớn để làm tê liệt hệ thống phòng thủ của đối thủ.
Chính lúc đó, sự quá tải của hệ thống báo động đỏ liên tục kết hợp với cơn bão lớn cấp 10 đang gầm rú dữ dội phía trên mặt đất đã tạo ra một dị biến cơ học ngoài dự kiến. Tiếng sấm sét nổ vang trời từ sông Sài Gòn dội thẳng xuống lòng đất, kéo theo một tiếng nổ lớn từ trạm biến áp dự phòng của quán karaoke.
*Phựt!*
Toàn bộ hệ thống ánh sáng đỏ quạch của đèn báo động vụt tắt. Tiếng còi hú chói tai tắt lịm trong tích tấc. Cả hầm ngầm sòng bạc Thiên Đường chìm vào bóng tối tuyệt đối, dày đặc và im lìm như một ngôi mộ cổ dưới lòng đất.
Trong khoảnh khắc bóng tối sụp xuống, Dũng không hề hoảng loạn. Anh lập tức nhắm nghiền con mắt phải duy nhất của mình lại trong vòng đúng năm giây, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập dưới 80 nhịp/phút. Đây chính là Quy tắc Thám tử bóng đêm mà anh đã được truyền dạy bởi cựu binh mù Nghĩa mười năm trước. Khi anh mở mắt phải ra, Ngưỡng thích nghi bóng tối được kích hoạt hoàn hảo. Đồng tử mắt phải giãn nở cực đại, cho phép anh nhìn thấu những đường nét mờ nhạt của đồ đạc trong phòng dưới thứ ánh sáng lân quang yếu ớt phát ra từ màn hình máy tính Lộc Tài vừa bị sập nguồn.
Ngược lại với Dũng, toán bảo kê Đại Búa bên ngoài hành lang lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn. Tiếng la hét hoảng sợ vang lên:
"Cúp điện rồi! Thằng nào ngắt cầu dao đó? Bật đèn pin lên nhanh lên!"
*Cạch... Rít...*
Hệ thống chốt khóa cơ khí của cánh cửa thép do mất điện đột ngột đã tự động nhả chốt an toàn theo quy trình thoát hiểm khẩn cấp của tòa nhà. Cánh cửa thép nặng nề hé mở một khoảng rộng chừng ba mươi phân.
Ba gã bảo kê sòng bạc Đại Búa, tay lăm lăm những khẩu súng ngắn ổ xoay rulo, lập tức quét những luồng ánh sáng đèn pin chiến thuật loang lổ vào trong phòng. Chưa kịp định hình không gian, gã đi đầu đã điên cuồng nã đạn thẳng vào góc phòng nơi gã nghĩ Dũng đang ẩn nấp.
*Đoành! Đoành! Đoành!*
Tiếng súng nổ chát chúa, chói tai dội vang trong không gian hẹp của phòng làm việc riêng, khói súng khét lẹt sực mùi lưu huỳnh lập tức bao phủ căn phòng. Những viên đạn chì găm nát bét chiếc ghế da làm việc và ghim sâu vào bức tranh sơn dầu phía sau, tạo ra những tia lửa nhỏ khi va quẹt vào khung sắt.
Ngay khi nghe thấy tiếng rít của viên đạn đầu tiên xé gió lao tới, Dũng đã chủ động đổ người, thực hiện kỹ thuật Trượt Thân Thoát Hiểm cực kỳ mạo hiểm. Thân hình cao gầy của anh trượt dài trên nền gỗ sồi bóng loáng sũng nước mưa rỉ từ trần nhà, luồn thẳng xuống gầm chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi dày dặn đặt giữa phòng.
*Phựt! Phựt!*
Những mảnh gỗ sồi vụn bị đạn bắn nát văng tung tóe vào lưng áo khoác gió của Dũng, nhưng tấm bàn gỗ dày hai mươi phân đã trở thành lá chắn vững chắc cản toàn bộ làn đạn sượt chí mạng của đối thủ. Dũng nằm rạp sát đất, tai phải áp sát sàn gỗ lắng nghe tiếng lách cách của ổ đạn súng rulo đối phương đang xoay chuyển. Anh biết rõ loại súng ngắn ổ xoay rulo của bọn chúng chỉ có tối đa sáu viên đạn, và nhịp bắn của gã đi đầu vừa khựng lại một nhịp để điều chỉnh đường ngắm.
"Đến lúc rồi," Dũng rít qua kẽ răng.
Bằng cánh tay trái còn lành lặn, Dũng quờ tay ra phía sau góc bàn, chộp lấy chiếc bình chữa cháy khí CO2 dã chiến bằng thép nặng ký đang treo trên giá đỡ sát tường. Không một chút do dự, anh dùng báng khẩu súng ngắn rulo Colt Python rỉ sét giắt sau lưng, dồn hết sức tàn nện mạnh một cú chí mạng vào phần van đồng của bình chữa cháy.
*Xoảng... Xè xè xè xè!*
Áp suất cực cao của khí CO2 nén lạnh bị giải phóng đột ngột qua vết nứt van đồng, tạo ra một tiếng nổ xì dữ dội. Một luồng sương khí CO2 lạnh buốt, trắng xóa như tuyết bão phun ra cuồn cuộn với tốc độ kinh hoàng, lấp đầy toàn bộ phòng làm việc riêng chỉ trong vòng chưa đầy ba giây.
Màn khói CO2 mù mịt không chỉ làm giảm nhiệt độ phòng xuống mức đóng băng mà còn vô hiệu hóa hoàn toàn những luồng ánh sáng đèn pin chiến thuật của toán bảo kê. Ánh sáng đèn pin bị khúc xạ qua màn sương trắng chỉ còn là những quầng sáng mờ ảo, không thể định vị nổi bất kỳ mục tiêu nào.
"Khục... khục... Cái gì thế này? Tao không thấy gì cả!" Tiếng ho sặc sụa và tiếng la hét hoảng loạn của ba gã bảo kê vang lên giữa màn sương lạnh buốt.
Tận dụng màn khói mù CO2 che mắt đối thủ và Ngưỡng thích nghi bóng tối của con mắt phải, Dũng lướt ra khỏi gầm bàn gỗ sồi như một bóng ma đường phố. Bước chân khập khiễng của anh di chuyển không tiếng động nhờ lớp thảm lông dày đã thấm đẫm nước mưa. Anh áp sát gã cầm súng đi đầu từ góc mù bên mắt trái hỏng của mình, lắng nghe tiếng thở dốc hỗn loạn của gã để định vị chính xác cự ly dưới một mét.
Dũng áp dụng Kỹ thuật Cận chiến khóa khớp Vịnh Xuân một cách tàn bạo và chuẩn xác. Tay trái anh vươn ra như một chiếc kìm thép, chộp chặt lấy cổ tay cầm súng ngắn của gã bảo kê, dùng lực xoay ngược khớp cổ tay gã ra phía sau một góc chín mươi độ.
*Rắc!*
Tiếng gãy gập của xương cổ tay vang lên kèm theo tiếng hét thảm thiết của gã bảo kê. Khẩu súng ngắn rulo rơi khỏi bàn tay mất lực của gã, chưa kịp chạm đất đã bị tay trái của Dũng bắt gọn trong không trung. Dũng thúc mạnh cùi chỏ phải vào vùng chấn thủy của gã, khiến gã đổ gục xuống sàn nhà như một bao tải cát vỡ.
Nhưng ngay khi Dũng chuẩn bị xoay người để vô hiệu hóa tên thứ hai, một bóng đen lực lưỡng từ góc khuất hành lang bất ngờ lao tới. Đó là một gã bảo kê vạm vỡ của băng Đại Búa, tay lăm lăm chiếc rìu sắt cán ngắn tự chế. Gã không cần nhìn, chỉ nương theo tiếng động xương gãy mà tung một cú đá quét tàn nhẫn bằng chiếc ủng da bọc thép thẳng vào bả vai trái của Dũng.
*Bốp!*
Cú đá nặng như búa tạ trúng ngay bả vai trái của Dũng—nơi khớp vai vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng sau các trận chiến cũ.
*Khực... Khục...*
Tiếng động khô khốc của khớp xương bả vai trái bị trượt ra khỏi ổ khớp vang lên rõ mồn một trong lồng ngực Dũng. Cơn đau tột độ, dữ dội như luồng điện cao thế chạy dọc sống lưng khiến toàn thân Dũng co rút lại. Cánh tay trái của anh lập tức mất hoàn toàn cảm giác, buông thõng xuống một cách vô lực. Dũng quỵ một chân xuống sàn gỗ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hốc mắt trái bị mù rỉ ra một vệt dịch mỏng màu đỏ quạch do áp lực nội nhãn tăng cao đột ngột dưới cơn sốt chấn thương.
"Chết đi thằng chó độc nhãn!" Gã bảo kê vạm vỡ gầm lên, vung chiếc rìu sắt cán ngắn bổ thẳng xuống đỉnh đầu Dũng trong màn khói CO2 mờ ảo.
Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần mười giây, khi cánh tay trái đã hoàn toàn phế liệt và bả vai phải sưng tấy không thể vung đòn dùng lực, Dũng chỉ còn một lựa chọn duy nhất để bảo toàn mạng sống. Anh dùng bàn tay phải còn lại—cánh tay đang run rẩy vì sốt và chấn thương—rút phắt khẩu súng ngắn rulo Colt Python cũ rỉ sét giắt sau thắt lưng ra.
Anh không cần nâng súng ngắm bằng mắt. Thính giác nhạy bén cực hạn của anh thu nhận tiếng gió rít sắc lẹm của lưỡi rìu sắt đang bổ xuống từ phía trên bên phải. Dũng giữ vững cổ tay phải, bóp cò chế độ kép liên tục hai phát Double Tap hướng thẳng về phía nguồn âm thanh.
*Đoành! Đoành!*
Hai tiếng nổ đanh thép vang lên gần như cùng một lúc, chấn động mạnh mẽ vào hốc tai bên trái của Dũng làm tai anh ù đi hoàn toàn. Ánh chớp lửa súng ngắn rọi sáng khuôn mặt tàn ác đầy sẹo của gã bảo kê trong tích tấc.
Viên đạn chì cỡ 9mm thứ nhất găm thẳng vào bắp đùi của gã bảo kê vạm vỡ, phá nát bó cơ khiến gã mất thăng bằng đổ nhào ra phía trước. Viên đạn thứ hai sượt qua bả vai gã, găm sâu vào bức tường thạch cao phía sau. Chiếc rìu sắt rơi keng xuống sàn gỗ, chệch hướng bổ hụt sát bên vành tai phải của Dũng chỉ trong gang tấc.
Gã bảo kê gào thét thảm thiết, ôm lấy chiếc đùi đẫm máu ngã quỵ xuống đất.
Dũng không nổ phát súng thứ ba. Khẩu Colt Python của anh giờ chỉ còn lại đúng một viên đạn duy nhất—viên đạn phán quyết mà anh thề phải giữ lại cho kẻ đứng đầu hội kín Phán Quyết.
Anh lết thân thể đầy thương tích, một tay phải ôm lấy cánh tay trái đang treo lủng lẳng vô lực, khập khiễng bò về phía góc phòng làm việc riêng của Lộc Tài. Tại đây, một đường ống thông gió hình vuông rộng chừng năm mươi phân, bị che phủ bởi tấm lưới sắt rỉ sét, dẫn thẳng ra con hẻm tối phía sau quán karaoke Thiên Đường.
Dũng dùng tay phải rút chiếc gậy ba khúc bằng thép giắt bên hông, dồn chút sức tàn cuối cùng bẩy mạnh tấm lưới sắt rỉ sét ra khỏi khung bê tông. Anh nhét hộp đồ nghề chứa cuốn sổ cái rửa tiền đen vào trước, rồi dùng chân phải còn lành lặn đạp mạnh vào vách tường để đẩy toàn bộ thân hình gầy gò của mình trườn sâu vào bên trong đường ống thông gió tối tăm, chật hẹp.
Tiếng gào thét, tiếng bước chân rầm rập của toán đàn em Đại Búa đuổi theo vang lên sát nút phía sau gầm ống thông gió, nhưng đường ống ngoằn ngoèo và màn khói CO2 dày đặc đã ngăn chặn tầm đạn của bọn chúng.
Năm phút sau.
Tại con hẻm nhỏ dột nát, ngập ngụa nước bẩn phía sau quán karaoke Thiên Đường, Quận 4.
Cơn bão lớn cấp 10 đang gầm rú điên cuồng trên bầu trời đêm mịt mùng. Những hạt mưa lớn, lạnh buốt như những mũi kim châm xối xả xuống những mái tôn rách nát, tạo ra những tiếng động gầm vang như sấm sét. Nước mưa bẩn từ các máng xối đổ ập xuống đầu Nguyễn Tiến Dũng khi anh lết thân xác đẫm máu ra khỏi miệng thoát của đường ống thông gió sát bờ tường rào tôn.
Dũng ngã quỵ xuống bãi sình lầy lội đầy rác thải của con hẻm cụt. Toàn thân anh ướt sũng, run rẩy bần bật dưới cơn sốt cao nhiễm trùng đùi phải rách cơ đang rỉ mủ vàng nhạt. Bả vai trái bị trật khớp hoàn toàn biến dạng, nhô lên một khối xương tròn gồ ghề dưới lớp áo khoác gió sẫm màu rách nát, gây ra những cơn đau nhức nhối thấu tận tim gan mỗi khi anh cử động nhẹ.
Anh không thể di chuyển xa hơn trong tình trạng khớp vai trái bị phế liệt hoàn toàn thế này. Sớm muộn gì toán tuần tra bẩn của Hải Móm hoặc đàn em Đại Búa cũng sẽ sục sạo ra con hẻm cụt này nhờ vết máu rỉ dọc đường.
Dũng gượng dậy, dùng con mắt phải duy nhất quét nhanh qua bóng tối dày đặc của con hẻm dưới làn mưa bão. Cách vị trí của anh ba mét, một chiếc cột điện bê tông cốt thép cũ kỹ, sần sùi đứng sừng sững bên vách tường gạch đổ nát.
Con mắt phải của anh trợn trừng, ánh lên sự gan lì bất khuất của một thợ săn bóng đêm dạn dày sương gió. Anh biết rõ bả vai trái bị trật khớp cũ này nếu không được nắn lại ngay lập tức sẽ dẫn đến hoại tử cơ vĩnh viễn dưới làn nước mưa bẩn nhiễm trùng sông nước.
Dũng khập khiễng lết từng bước nặng nề tiến về phía chiếc cột điện bê tông. Anh xoay người, áp sát phần bả vai trái bị trượt ổ khớp vào cạnh góc vuông sần sùi, cứng cáp của khối bê tông cột điện.
Anh hít một hơi thật sâu, răng siết chặt vào chiếc bật lửa Zippo đồng thau của cha đang ngậm chặt trong miệng để ngăn tiếng hét thất thanh vang vọng ra ngoài phố lớn.
Dũng dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy gò của mình, lấy đà rồi thúc mạnh bả vai trái vào cạnh cột điện bê tông cốt thép với một lực ép vật lý cực hạn.
*Khực... Rắc...*
Tiếng động khô khốc, rợn người của khớp xương bả vai trái bị cưỡng ép va đập mạnh dội ngược trở lại ổ khớp vang lên rõ mồn một giữa tiếng sấm sét gầm vang của cơn bão đêm.
Một cơn đau tột cùng, dữ dội như muốn xé toạc lồng ngực và bẻ gãy mọi sợi dây thần kinh thị giác khiến con mắt phải duy nhất của Dũng lóa lên những vệt sáng trắng xóa. Toàn thân anh co rút kịch liệt, đầu óc quay cuồng dữ dội, suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống vũng nước mưa bẩn để chìm vào hôn mê vĩnh viễn.
Nhưng ý chí sinh tồn của một cảnh sát hình sự chính trực đã giữ anh đứng vững. Dũng thở dốc hổn hển, nhổ chiếc bật lửa Zippo móp góc ra lòng bàn tay phải đang run rẩy rỉ máu. Anh cử động nhẹ các ngón tay trái—cảm giác đau buốt nhói dần được thay thế bằng luồng khí nóng ấm áp chảy ngược trở lại bả vai. Khớp vai trái đã được nắn lại thành công, dẫu da thịt xung quanh đã rách nát, thâm tím rỉ máu đỏ quạch.
Anh cúi xuống, nhặt lấy chiếc hộp đồ nghề chứa cuốn sổ cái rửa tiền đen của sòng bạc Thiên Đường—manh mối tài chính cốt lõi liên kết Trần Thế Hùng với thủ quỹ Phan Đình Huy và tiệm vàng Tiến Vàng.
Dũng lết thân xác rã rời, bước đi khập khiễng lầm lụi bước sâu vào bóng tối mịt mùng của con hẻm dột nát dưới làn mưa bão xối xả của Quận 4. Cuộc đi săn của Kẻ Săn Đêm chỉ mới bắt đầu, và anh phải tìm đến phòng khám tư của bác sĩ Bình ngay lập tức trước khi cơn sốt cao nhiễm trùng cướp đi mạng sống của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!