Vết Sẹo Trên Cầu Calmette
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào thành phố muộn hơn dự kiến, biến bầu trời đêm trên dòng kênh Tẻ thành một lòng chảo khổng lồ chứa đầy nước và gió rít. Từ trên cao nhìn xuống, cầu Calmette nối liền Quận 4 và Quận 1 trông như một dải xương sống xám xịt của một con quái vật tiền sử nằm im lìm dưới màn mưa trắng xóa. Những ánh đèn cao áp màu vàng đục nhạt nhòa hắt xuống mặt đường nhựa sũng nước, phản chiếu những vệt sáng loang lổ, nhòe nhoẹt tựa như những vết dầu loang.
Nguyễn Tiến Dũng đứng nép mình vào bóng tối của một trụ bê tông lớn ngay dốc cầu. Chiếc áo khoác gió sẫm màu của anh đã ướt sũng, dán chặt vào khuôn ngực rắn chắc nhưng gầy gò. Nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng từ vành mũ lưỡi trai sụp xuống, len qua gò má xương xẩu rồi đọng lại nơi cằm. Nhưng Dũng không bận tâm. Mọi sự chú ý của anh lúc này đang đổ dồn vào hốc mắt trái trống rỗng phía sau miếng che bằng da đen rách góc.
Mỗi khi thời tiết thay đổi, đặc biệt là vào những đêm mưa bão ngột ngạt thế này, vết sẹo dài kéo qua mắt trái của anh lại co rút, gây ra những cơn đau nửa đầu dữ dội. Cơn đau giật lên bần bật theo từng nhịp tim, buốt nhói như có ai đó đang dùng một mũi dùi nung đỏ đâm sâu vào tận đại não. Dũng siết chặt quai hàm, răng nghiến chặt vào nhau đến mức nghe rõ tiếng ken két cơ học trong vòm họng. Anh đưa bàn tay phải thô ráp, đầy những vết chai sần của thợ sửa khóa lên, khẽ xoay nhẹ chiếc bật lửa Zippo đồng thau móp góc trong túi ngực trái để tìm kiếm một chút điểm tựa tinh thần. Đó là kỷ vật duy nhất của cha anh, người cảnh sát khu vực đã hy sinh mười năm trước.
"Mười ngày rồi, Nam à..." Dũng thầm thì, giọng nói trầm ấm nhưng khàn đặc bị tiếng gió bão nuốt chửng ngay khi vừa thoát ra khỏi kẽ môi.
Mười ngày trước, ngay tại khúc cua ngặt nghèo này trên cầu Calmette, Trung úy trẻ Lê Hoàng Nam – cộng sự đắc lực, học trò và cũng là người em thân thiết duy nhất còn lại của anh – đã bị một chiếc xe tải ben 15 tấn đâm trực diện. Biên bản khám nghiệm hiện trường của đồn cảnh sát Quận 4, được ký duyệt thần tốc bởi Đại úy Cường Béo trong vòng chưa đầy hai mươi tư giờ, kết luận đó là một vụ tai nạn giao thông tự gây ra do người điều khiển phương tiện sử dụng chất kích thích và mất lái dưới trời mưa. Một kết luận hời hợt đến nực cười. Một sự bôi nhọ trắng trợn lên danh dự của một cảnh sát hình sự chính trực luôn nói không với rượu bia như Nam.
Dũng không tin vào những trang giấy tờ bị bóp méo đó. Anh biết Nam đang điều tra một đường dây bảo kê sòng bạc ngầm của Trần Thế Hùng – gã trung úy biến chất dưới trướng hội kín 'Phán Quyết'. Cái chết của Nam là một vụ hành quyết nội bộ được dàn dựng tinh vi để bịt đầu mối.
Chính vì vậy, bất chấp việc đã bị tước quân tịch và sa thải khỏi ngành sau tai nạn mất mắt mười năm trước, Dũng vẫn quay lại đây. Với con mắt phải duy nhất còn lại, anh phải tự mình tìm ra sự thật.
Dũng bước ra khỏi bóng tối của trụ cầu, bước đi hơi khập khiễng do di chứng của vết thương cũ ở đùi phải râm ran nhức nhối khi gặp nước mưa bẩn. Anh cúi rạp người, di chuyển chậm rãi sát mép lan can cầu Calmette. Tầm nhìn của anh bị giới hạn nghiêm trọng. Ngưỡng suy giảm thị lực Độc Nhãn tước đi của anh toàn bộ góc nhìn bên trái 180 độ, buộc anh phải liên tục xoay đầu sang trái, quét mắt phải một cách mệt mỏi để không bỏ sót bất kỳ dấu vết vật lý nào.
Nhưng bù lại, thính giác của anh phát triển đến mức phi thường. Trong tiếng mưa xối xả đập vào mái tôn các khu nhà ổ chuột ven kênh, tiếng gió rít gào qua khe lan can sắt, Dũng vẫn có thể phân biệt được tiếng xình xịch của những chiếc bo bo chạy đêm dưới sông và tiếng xẹt xẹt của lốp xe máy trượt nước từ xa. Anh quỳ xuống mặt đường nhựa lầy lội bùn đất, luồn những ngón tay nhạy cảm vào từng khe hở nhỏ dưới chân lan can cầu.
Sau gần hai tiếng đồng hồ tìm kiếm trong vô vọng dưới làn mưa quất buốt thịt, ngón tay trỏ của Dũng chợt khựng lại khi chạm vào một vật thể kim loại sắc nhọn bị kẹt sâu dưới khe lan can cầu Calmette dưới làn mưa bão. Anh dùng lực ngón tay gạt mạnh.
Một tiếng "clack" cơ học nhỏ vang lên.
Đó là chiếc huy hiệu cảnh sát bằng đồng bị rỉ sét một góc do nằm dưới nước mưa lâu ngày. Nhưng điểm đặc biệt là, một cạnh bên của chiếc huy hiệu đã được mài sắc lẻm, sáng quắc lên dưới ánh đèn cao áp nhạt nhòa. Đây chính là chiếc huy hiệu cảnh sát rỉ sét mài sắc cạnh của Lê Hoàng Nam – thứ mà Nam luôn mang theo bên người như một vũ khí cận chiến im lặng tự vệ. Trên bề mặt đồng rỉ sét vẫn còn bám một vệt màu nâu xám xịt đã khô cứng. Dũng đưa lên mũi ngửi. Mùi sắt rỉ hòa lẫn với mùi máu khô tanh nồng.
"Có xô xát trước khi chết. Nam đã dùng cái này để chống trả."
Dũng siết chặt chiếc huy hiệu trong lòng bàn tay, các cạnh sắc cứa vào da thịt anh đau nhói, rỉ ra một vệt máu mỏng hòa vào nước mưa. Anh cẩn thận cất kỷ vật vào túi áo khoác lót sợi Kevlar chống đạn – chiếc áo bảo mệnh cũ kỹ từ thời còn làm cảnh sát đặc nhiệm dã chiến.
Đột nhiên, thính giác cực nhạy của Dũng bắt được một âm thanh bất thường vượt lên trên tiếng gầm rú của gió bão.
"Buông tao ra! Bọn khốn nạn... Tao không có tiền!"
Đó là giọng hét thất thanh của một cô gái trẻ phát ra từ góc tối phía cuối dốc cầu Calmette hướng về phía Quận 4. Tiếng hét bị nghẹn lại, kèm theo tiếng cười sặc sụa mùi rượu và tiếng bước chân dồn dập trên nền đất sũng nước.
Dũng lập tức xoay đầu, mắt phải quét nhanh qua màn mưa trắng xóa. Cách anh khoảng ba mươi mét, dưới bóng tối nhập nhẹm của một sạp bán hoa quả bỏ hoang sát mép lan can cầu, ba gã đàn ông mặc áo mưa tiện lợi mỏng dính đang bao vây, ép góc một cô gái trẻ vào sát lan can. Cô gái mặc bộ đồng phục học sinh phổ thông bạc màu, tóc buộc đuôi ngựa cao đang ướt sũng, ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi nhưng vẫn kiên nghị bặm chặt môi. Đó là Lê Hoàng Vy – em gái ruột mới mười tám tuổi của Lê Hoàng Nam.
"Con ranh con, anh trai mày chết rồi thì mày phải trả nợ thay thôi!" Một gã vạm vỡ, tóc cắt cua sát da đầu, tay lăm lăm chiếc tuýp sắt mài nhọn hoắt chĩa thẳng vào mặt Vy. Gã chính là Quốc Đen, đàn em đắc lực của Đại Búa dưới trướng băng đòi nợ thuê Đại Búa. "Anh mày nợ sòng sòng Thiên Đường năm mươi triệu. Không có tiền thì đi theo bọn tao làm việc trả nợ!"
"Anh Nam không bao giờ chơi cờ bạc! Các người vu khống!" Vy hét lên, cố gắng lùi lại nhưng lưng cô đã chạm sát vào thanh lan can sắt lạnh ngắt của cây cầu lộng gió.
"Vu khống à? Biên bản đồn quận ghi rõ ràng anh mày phê thuốc tự té đấy thôi!" Quốc Đen cười khẩy, bước lên một bước, bàn tay thô bạo định chộp lấy cổ áo Vy.
Dũng không chần chừ thêm một giây nào. Anh lướt đi trong bóng tối, bước chân không hề phát ra tiếng động nhờ kỹ thuật di chuyển sát mép tường rào xóa vết nhiệt đường phố. Anh tiếp cận từ góc chết phía sau của toán côn đồ.
"Buông cô bé ra." Giọng nói của Dũng trầm, lạnh và sắc bén như một nhát dao cắt đôi màn mưa.
Quốc Đen giật mình quay ngoắt lại. Dưới ánh đèn cao áp nhạt nhòa, gã chỉ nhìn thấy một gã đàn ông trung niên cao gầy, mặc áo khoác gió sẫm màu rách gấu, gương mặt khuất sau vành mũ lưỡi trai và một miếng che mắt bằng da đen xì tàn tật.
"Mẹ kiếp, lại một gã thợ khóa tàn tật thích làm người hùng à?" Quốc Đen nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống đường, vung chiếc tuýp sắt mài nhọn chỉ thẳng vào ngực Dũng. "Biến đi trước khi tao đâm lòi nốt con mắt còn lại của mày!"
Không một lời đáp trả vô ích. Dũng chủ động áp sát.
Nhịp độ trận chiến lập tức bùng nổ. Quốc Đen vung mạnh chiếc tuýp sắt bổ thẳng xuống đầu Dũng với tốc độ cực nhanh. Đòn đánh hung hãn của một kẻ quen đâm chém đường phố. Nhưng Dũng đã đọc vị được hướng đi của lực nhờ thính giác nghe tiếng gió rít của thanh sắt cắt không khí. Anh bước xéo một bước ngắn theo bộ pháp Vịnh Xuân, sử dụng Kỹ thuật Cận chiến khóa khớp Vịnh Xuân để triệt tiêu lực. Anh đưa cùi chỏ phải lên gạt đỡ nhát chém tuýp sắt đầu tiên của Quốc Đen, tạo ra một tiếng "bộp" trầm đục giữa da thịt và kim loại.
Tuy nhiên, giới hạn thể chất của Ngưỡng suy giảm thị lực Độc Nhãn lập tức bộc lộ điểm yếu chí mạng. Do không có tầm nhìn bên trái, Dũng không phát hiện ra tên đàn em thứ hai của Quốc Đen đang lén lút vòng qua góc mù 180 độ bên trái của anh, tung một cú quét chân tàn bạo hòng quật ngã anh xuống mặt đường trơn trượt.
Chỉ đến khi tiếng gió rít sát mặt đất truyền đến tai trái, Dũng mới nhận ra nguy hiểm. Anh cố gắng xoay người né tránh nhưng bả vai trái vẫn bị sượt mạnh vào thanh tuýp sắt của tên thứ hai, làm rách một đường dài trên chiếc áo khoác gió cũ kỹ. Cơn đau nhói từ vết thương bả vai bùng lên, kết hợp với vết sẹo mắt trái rỉ ra một vệt máu mỏng dính nước mưa cay xè làm nhòe tầm nhìn mắt phải còn lại.
"Nó mù mắt trái! Tấn công bên sườn trái của nó!" Quốc Đen phát hiện ra điểm yếu của Dũng, gào lên chỉ đạo đàn em phối hợp ép góc.
Dũng lùi lại nửa bước, nhịp tim vẫn giữ vững dưới mức tám mươi nhịp trên phút nhờ thần kinh thép được tôi luyện qua hàng chục năm trinh sát dã chiến. Anh nhận định đối thủ là đám côn đồ vặt, chiến đấu dựa vào số đông và sự hung hãn tự phát nhưng thiếu kỷ luật chiến thuật sâu sắc. Cách tốt nhất để dập tắt trận chiến là triệt hạ nhanh gã cầm đầu Quốc Đen bằng một đòn khóa khớp chí mạng để răn đe số đông.
Quốc Đen hung hãn lao lên lần thứ hai, thanh tuýp sắt mài nhọn đâm thẳng vào chấn thủy của Dũng. Lần này, Dũng không gạt đỡ thụ động. Anh chủ động bước tiến sát vào phạm vi một cánh tay của đối thủ – cự ly cực gần tối ưu của võ Vịnh Xuân. Anh xoay người né đường đâm trong tích tấc, tay phải chộp lấy cổ tay cầm sắt của Quốc Đen, dùng lực cổ tay cực mạnh bẻ ngược khớp cổ tay gã ra phía sau theo chiều kim đồng hồ.
Một tiếng "rắc" khô khốc, giòn giã vang lên, hoàn toàn bị át đi bởi tiếng sấm sét nổ vang trên bầu trời.
"A... a... tay tao!" Quốc Đen rú lên đau đớn, chiếc tuýp sắt rơi keng xuống mặt đường nhựa. Khớp cổ tay của gã đã bị bẻ gãy hoàn toàn dưới lực bẻ khớp chuẩn xác của Dũng.
Không dừng lại ở đó, Dũng bồi thêm một cú húc cùi chỏ phải cực mạnh thẳng vào chấn thủy của Quốc Đen, khiến gã khuỵu sụp xuống mặt đường sũng nước, co rúp người lại như một con tôm luộc, không thể hít thở.
Hai tên đàn em còn lại bàng hoàng kinh ngạc trước việc đại ca của mình bị hạ gục chớp nhoáng chỉ trong vòng chưa đầy ba giây bởi một gã tàn tật mù mắt. Chúng lóng ngóng cầm tuýp sắt định lao lên nhưng thính giác của Dũng chợt nghe thấy tiếng còi xe máy dồn dập và ánh đèn pha sáng rực của một vài người dân đi đêm đang rẽ lên dốc cầu Calmette để tránh bão.
"Có người đến! Rút mau!" Một tên đàn em hoảng sợ hét lên.
Chúng vội vã đỡ Quốc Đen đang rên rỉ đau đớn dậy, lật đật leo lên hai chiếc xe máy không biển số dọn sẵn dưới chân cầu rồi rú ga phóng chạy mất hút vào màn mưa tối tăm của Quận 4.
Màn mưa vẫn quất xối xả lên cầu Calmette. Dũng đứng sừng sững giữa dốc cầu lộng gió bão, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết sẹo dài qua mắt trái của anh rỉ máu đỏ quạch, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy xuống cằm, bả vai trái bầm tím nhẹ đau nhức râm ran. Anh quay người lại, dùng mắt phải quét nhanh để kiểm tra tình trạng của Vy.
Vy đang ngồi bệt dưới đất, lưng tựa sát lan can cầu, hai tay ôm chặt lấy đầu gối run rẩy bần bật vì lạnh và sợ hãi. Chiếc bút máy khắc tên anh trai 'Lê Hoàng Nam' vẫn được cô bé cài trang trọng trước ngực áo học sinh ướt sũng.
Dũng bước lại gần, cúi xuống đưa bàn tay thô ráp nhưng ấm áp ra trước mặt cô bé.
"Vy, không sao rồi. Đi theo chú. Ở đây không an toàn."
Vy ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn Dũng. Khi nhận ra miếng che mắt bằng da quen thuộc và giọng nói trầm ấm của người đồng đội cũ từng nhiều lần đến nhà ăn cơm cùng anh trai mình, cô bé òa khóc nức nở, bấu chặt lấy cánh tay Dũng để đứng dậy.
"Chú Dũng... Anh Nam... Anh Nam bị bọn chúng hại chết đúng không chú? Anh ấy không hề nghiện ngập..."
Dũng đỡ Vy bước đi chậm rãi xuống dốc cầu Calmette hướng về phía khu nhà trọ sinh viên nghèo lánh nạn. Anh siết chặt chiếc huy hiệu rỉ sét mài sắc trong túi áo khoác, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng một lời thề sắt đá:
"Chú biết. Chú sẽ đòi lại công lý cho Nam. Bằng mọi giá."
Vy quẹt nước mắt, ghé sát tai Dũng thì thầm giữa tiếng bão giông gầm rú:
"Chú Dũng... Trước đêm bị tai nạn, anh Nam có về nhà một lần. Anh ấy rất hoảng loạn. Anh ấy bảo cháu nếu anh ấy có chuyện gì xảy ra, chú hãy đến phòng làm việc cũ của anh ấy ở đồn cảnh sát Quận 4... Anh ấy có giấu một thứ cực kỳ quan trọng sau bức ảnh kỷ niệm của hai người treo trên tường."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!