Nhạc nềnScene_Tragic

Giao Dịch Với Ác Quỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dông ngoài kia vẫn trút xuống mái kính của bệnh viện Chợ Rẫy những tiếng gầm rú điên cuồng, nhưng bên trong phòng chờ cấp cứu, thứ âm thanh duy nhất tồn tại là tiếng rít đều đặn của máy thở và mùi cồn sát trùng nồng nặc đến lợm giọng.


Phạm Duy Khánh đứng tựa lưng vào bức tường sơn phẳng lì đã tróc lở, đôi mắt sâu hoắm lút sâu dưới vành mũ hoodie đen. Cánh tay trái của anh, nơi vết sẹo bỏng cũ bị rách da từ trận hỗn chiến với băng đảng Đại Bàng dưới hầm tối, đang rỉ máu thấm qua lớp băng gạc trắng muốt. Cơn đau co rút từng thớ thịt bốc lên tận đại não, nhưng anh không hề nhúc nhích. Ở tay phải, những ngón tay dài, khẳng khiu của một cựu thiên tài piano đang run rẩy dữ dội—một chứng run tay tâm lý không thể kiểm soát mỗi khi anh phải đối mặt với những hành lang bệnh viện lạnh lẽo, nơi gợi nhớ đến vũng máu của Hoàng Nam ba năm trước.


"Khánh... anh thực sự là một con quái vật vô cảm."


Tiếng rít khàn đặc của Nguyễn Hải Đăng vang lên từ hàng ghế inox đối diện. Khóe miệng Đăng vẫn còn vệt máu khô, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu nhìn Khánh với sự căm phẫn tột cùng. Bên cạnh cậu, Trần Minh Nguyệt ngồi co rúm người, đôi vai gầy guộc không ngừng run rẩy dưới lớp chăn mỏng của bệnh viện. Dải băng gạc màu đen quấn chặt trên cổ tay trái của cô như một nỗ lực tuyệt vọng để che giấu vết sẹo tự hủy cũ, nhưng lúc này cô chỉ biết bám lấy gấu áo của Đăng, sợ hãi ánh đèn neon trắng chói của phòng cấp cứu.


Khánh không trả lời Đăng. Thính giác tuyệt đối của anh nghe ra nhịp thở đứt quãng của Ngô Quốc Anh phía sau cánh cửa phòng tiểu phẫu. Bác sĩ vừa ra tối hậu thư: năm mươi triệu đồng tiền mặt để phẫu thuật làm sạch khớp xương hoại tử và thay socket chân giả trong vòng hai mươi bốn giờ, nếu không, chân trái của Quốc Anh sẽ phải cắt bỏ sát đùi vĩnh viễn.


Năm mươi triệu. Số vốn tự thân ít ỏi của Khánh đã cạn kiệt hoàn toàn sau khi anh dùng năm mươi triệu cuối cùng để cá cược mua lại sự tự do cho Đăng từ người cha bạo hành. Trong túi anh lúc này không còn nổi một trăm nghìn đồng. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi áo hoodie của anh rung lên. Một tin nhắn từ Bảo Lộc dội vào mắt anh:


*"Khánh ơi, mẹ con lại lên cơn suy tim cấp rồi. Bác sĩ nói phải đóng tạm ứng hai mươi triệu để lọc máu khẩn cấp trong hôm nay, nếu không bà không qua khỏi..."*


Ngón tay Khánh siết chặt lấy chiếc bật lửa bạc khắc nốt nhạc nứt vỡ trong túi áo. Cơn ù tai mãn tính lại dội lên bên tai trái như một tiếng rít dài buốt nhói. Mẹ anh đang hấp hối ở quê nhà Lâm Đồng, học trò của anh đang nằm chờ cắt chân ở phòng bên cạnh, và nợ lãi của Chín Ngón chỉ còn năm ngày là đến hạn siết cổ. Mỗi một giây trôi qua là một nhát dao khía vào linh hồn rách nát của anh. Nhưng khuôn mặt Khánh dưới vành mũ đen vẫn vô cảm như một pho tượng đá.


"Long," Khánh thản nhiên gọi gã bảo vệ câm lặng đang đứng gác ngoài cửa hành lang. "Trông chừng hai đứa nó. Tôi đi kiếm tiền."


"Kiếm tiền? Anh đi cướp ngân hàng chắc?" Đăng cười gằn, giọng nói đầy sự khinh bỉ. "Hay anh định bán nốt linh hồn của tụi tôi cho V-Star để đổi lấy vài đồng bố thí?"


Khánh không ngoảnh đầu lại. Bóng đen của anh cô độc lướt qua dãy hành lang dài, bước thẳng ra ngoài màn mưa lạnh buốt của Sài Gòn. Anh biết mình phải đi đâu. Để có được số tiền khổng lồ trong vài tiếng đồng hồ, anh buộc phải tìm đến sào huyệt của ác quỷ.


***


Nằm sâu dưới lòng đất của một con hẻm tối tại Quận 1, quán bar ngầm 'U Minh' hiện ra dưới những dải ánh sáng đỏ quái dị và tiếng bass dồn dập đến tức ngực. Đây là nơi trú ngụ của giới ăn chơi thượng lưu sa đọa và các băng nhóm xã hội đen khét tiếng nhất thành phố. Mùi khói thuốc lá thơm rẻ tiền trộn lẫn với mùi rượu mạnh và phấn hoa nồng nặc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nhớp nhúa.


Khánh trùm kín mũ hoodie, bước qua những hàng ghế sofa nhung đỏ rách nát, lách qua đám vệ sĩ vạm vỡ để tiến về phía phòng VIP 888 nằm sâu cuối hành lang. Ngay khi anh vừa đẩy cửa bước vào, mùi xì-gà Cuba đắt tiền dội thẳng vào khứu giác.


Ngồi giữa chiếc bàn tròn bằng gỗ mun là Trùm 'Búa Đen' (Lê Văn Búa) – ông trùm cho vay nặng lãi có thế lực nhất khu vực quận 4. Gã đàn ông năm mươi tuổi có thân hình lực lưỡng, đầu trọc lốc phản chiếu ánh đèn đỏ lờ mờ, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bản như xích chó. Chiếc áo sơ mi lụa phanh ngực lộ ra hình xăm hổ vồ hung tợn đầy những vết sẹo chém dọc ngang. Gã đang nhàn nhã lật từng quân bài tây trên tay, xung quanh là ba tên đàn em mặc vest đen đứng khoanh tay lạnh lùng.


Đứng ngay bên cạnh gã là Phan Văn Chín (Chín Ngón) – gã đại ca đòi nợ thuê hung hãn vừa đập phá phòng thu của Khánh hôm trước. Chín Ngón liếc nhìn Khánh bằng đôi mắt ti hí gian xảo, bàn tay mất ngón út khẽ gõ gõ lên chuôi chiếc dao bấm giắt bên hông.


"Ồ, cựu siêu sao Phạm Duy Khánh," Trùm Búa Đen không ngẩng đầu lên, giọng nói trầm đục vang lên đầy uy lực. "Cơn gió độc nào đưa mày đến cái hang bẩn thỉu này của tao vào đêm mưa gió thế này? Tao nghe nói phòng thu dưới hầm của mày vừa bị dội chất bẩn, học trò thì nằm viện. Mày đến để xin khất nợ lãi cho tuần sau à?"


"Tôi đến để vay nóng năm trăm triệu đồng," Khánh lạnh lùng cắt ngang, bước thẳng tới trước bàn tròn, đối mặt với ông trùm.


Tiếng cười hô hố của Chín Ngón vang lên chói tai giữa căn phòng VIP cách âm. "Năm trăm triệu? Mày điên rồi hả Khánh? Tiền lãi tuần này mày còn chưa trả nổi, khế ước nợ máu năm mươi triệu cũ vẫn còn nằm trong tay tao kia kìa! Mày lấy cái gì để thế chấp cho khoản vay nửa tỷ này? Cây đàn piano run rẩy của mày hay cái mạng rách của ba đứa thực tập sinh què cụt đó?"


Khánh không hề dao động trước sự sỉ nhục. Anh thò tay vào túi áo, rút ra một chiếc USB màu đen đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ mun.


"Tôi thế chấp bằng thứ này," Khánh nói, thính giác tuyệt đối của anh nghe ra nhịp tim có phần tăng nhanh của Trùm Búa Đen khi gã liếc nhìn chiếc USB. "Bên trong là bản demo hoàn chỉnh ca khúc mới của nhóm 'Lỗi Hệ Thống'. Giọng hát khàn oán hận của Hải Đăng và lời rap đẫm máu của Minh Nguyệt. Tôi bảo đảm, chỉ cần phát hành, nó sẽ càn quét mọi bảng xếp hạng nhạc số quốc tế trong vòng một tuần."


Trùm Búa Đen ngừng lật bài. Gã ngước đôi mắt sắc lạnh như dao cạo lên nhìn Khánh, rồi khẽ ra hiệu cho Chín Ngón. Chín Ngón hậm hực cắm chiếc USB vào máy tính xách tay trên bàn, đưa chiếc tai nghe Monitor cũ cho ông trùm.


Búa Đen đeo tai nghe vào. Căn phòng VIP chìm vào sự im lặng đáng sợ suốt bốn phút. Khánh đứng yên, nén cơn đau từ vết bỏng tay trái đang rỉ máu thấm qua lớp áo khoác. Anh biết mình đang đánh cược tất cả. Nếu bản demo này không đủ sức thuyết phục một kẻ cáo già hám lợi như Búa Đen, Quốc Anh sẽ mất chân, mẹ anh sẽ chết, và Black Box sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.


Khi nốt nhạc cuối cùng của bản demo kết thúc, Trùm Búa Đen từ từ tháo tai nghe ra. Khuôn mặt hung tợn của gã không hề lộ ra một chút cảm xúc nào, nhưng bàn tay gã khẽ gõ nhịp trên mặt bàn gỗ – một thói quen của gã mỗi khi nhìn thấy một mỏ vàng lớn.


"Chất nhạc u tối, gai góc... rất đặc biệt," Búa Đen chậm rãi nói, rít một hơi xì-gà sâu rồi phả khói thẳng vào mặt Khánh. "Tao thừa nhận, tư duy sản xuất của mày vẫn là thiên tài. Nhưng Khánh ơi, mày quên mất một điều rồi. Bản quyền các ca khúc cũ của mày đang bị V-Star tranh chấp pháp lý khóa chặt. Cái đĩa demo này, chỉ cần tao bơm tiền phát hành, Trịnh Hoàng Bách sẽ dùng luật sư bóp chết mày từ trong trứng nước. Tao không ngu đến mức ném nửa tỷ qua cửa sổ để đổi lấy một đống đơn kiện."


"Tôi không thế chấp bằng bản quyền cũ," Khánh sắc bén phản công, đôi mắt rực lên Sức hút bóng tối đầy quyết tuyệt. "Tôi thế chấp bằng chính quyền sở hữu trí tuệ của toàn bộ các ca khúc tương lai của Black Box. Nếu trong vòng ba tháng, tôi không trả đủ năm trăm triệu cả gốc lẫn lãi cắt cổ cho ông, toàn bộ Black Box và ba đứa trẻ đó sẽ thuộc quyền sở hữu vô thời hạn của ông. Ông có thể bán chúng cho bất kỳ hãng đĩa ngoại bang nào để rửa tiền bẩn của V-Star ký gửi."


Chín Ngón sững sờ, liếc nhìn Trùm Búa Đen. Lời đề nghị của Khánh đánh trúng vào huyết mạch tài chính đen tối của băng đảng Búa Đen – nơi đang tìm kiếm những công cụ nghệ thuật để hợp thức hóa dòng tiền khổng lồ từ các hoạt động cá độ bóng đá bất hợp pháp của V-Star.


Trùm Búa Đen nở một nụ cười lạnh lẽo, lộ ra chiếc răng bọc vàng bên khóe miệng. Gã thò tay vào ngăn kéo, rút ra một bản hợp đồng đã soạn sẵn, đẩy về phía Khánh.


"Mày thông minh đấy, Khánh. Nhưng tao muốn nhiều hơn thế. Năm trăm triệu tiền mặt đổi lấy Khế ước chia lợi nhuận chín - một (9:1). Black Box giữ mười phần trăm doanh thu để sinh tồn, tao giữ chín mươi phần trăm để thu hồi nợ và phí bảo kê. Đồng ý thì ký vào đây."


Khế ước chia lợi nhuận 9:1. Đây không phải là một hợp đồng tài trợ, đây là một khế ước nô lệ, một bản án chung thân giam cầm toàn bộ công sức, mồ hôi và máu của học trò anh dưới tầng hầm tối vĩnh viễn. Nếu ký, Khánh sẽ chính thức trở thành kẻ bóc lột tàn nhẫn nhất, biến những đứa trẻ tin tưởng anh thành những cỗ máy kiếm tiền không công cho giang hồ.


"Khánh! Đừng ký!" Tiếng nói của lương tâm nghệ thuật, lời dạy của thầy Trần Tiến chợt vang lên trong đầu anh: *"Đừng bán rẻ linh hồn cho quỷ dữ, Khánh ơi..."*


Nhưng hình ảnh gốc chân hoại tử chảy mủ của Quốc Anh và gương mặt nghèo khổ của mẹ Lành đang thoi thóp trên giường bệnh hiện lên, đè bẹp chút nhân tính cuối cùng còn sót lại trong anh. Khánh nhìn bản hợp đồng, khóe môi khẽ giật giật.


"Tôi cần tiền mặt ngay bây giờ," Khánh nói, giọng nói lạnh lùng đến mức chính anh cũng cảm thấy ghê tởm.


"Ký bằng máu của mày đi cho sòng phẳng," Chín Ngón cười gằn, vứt chiếc dao bấm lên bàn.


Khánh không thèm cầm dao. Anh thản nhiên dùng tay phải giật phắt lớp băng gạc ở cẳng tay trái, để lộ vết sẹo bỏng rách da đang rỉ máu tươi. Anh ấn mạnh ngón tay cái vào vết thương đẫm máu, rồi thản nhiên đóng dấu vân tay máu đỏ thẫm lên dòng chữ ký của bản hợp đồng nô lệ.


Trùm Búa Đen cười lớn đầy sảng khoái. Gã ra hiệu cho đàn em đặt một chiếc vali da màu đen lên bàn, bật khóa kéo để lộ những xấp tiền mặt polymer mệnh giá năm trăm nghìn đồng mới cứng, thơm mùi mực in.


"Năm trăm triệu của mày đây. Nhớ kỹ, Khánh, mỗi tuần tao sẽ cho Chín Ngón đến thu lãi mười phần trăm. Trễ một ngày, tao sẽ chặt một ngón tay của thằng dancer què chân kia để làm tin."


Khánh xách chiếc vali tiền nặng trịch, quay lưng bước đi không một lời từ biệt. Cánh cửa phòng VIP đóng sập lại sau lưng anh, chính thức đóng đinh linh hồn anh vào địa ngục của thù hận.


***


Cùng lúc đó, tại khu hành lang tối tăm của khoa nhi Bệnh viện Chợ Rẫy, tiếng mưa bão dường như càng lúc càng thê lương.


A Sáng ngồi sụp dưới sàn nhà hành lang, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đen nhẻm đầm đìa nước mắt. Phía sau tấm kính của phòng hồi sức tích cực, em gái cậu – Bé Na, tám tuổi – đang nằm co quắp trên chiếc giường sắt nhỏ. Khuôn mặt con bé xanh xao nhợt nhạt không còn giọt máu, đôi môi thâm tím nhẹ vì thiếu oxy, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới chiếc mặt nạ thở.


"Anh Sáng ơi... em đau lắm..." Lời thì thào yếu ớt của Bé Na trước khi lịm đi vào cơn hôn mê như những nhát dao đâm nát trái tim của cậu thiếu niên mười bảy tuổi.


Bác sĩ vừa thông báo: Bé Na cần được phẫu thuật tim bẩm sinh khẩn cấp trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Chi phí phẫu thuật tạm ứng là năm mươi triệu đồng. Đối với một đứa trẻ mồ côi cơ nhỡ đi làm trợ lý không lương dưới hầm tối như Sáng, số tiền đó là một con số không tưởng, là ranh giới giữa sự sống và cái chết của người thân duy nhất còn lại trên đời.


"Nó tội nghiệp quá nhỉ? Mới tám tuổi đầu mà đã phải chịu cảnh này."


Một giọng nói the thé, hống hách đột ngột vang lên bên cạnh Sáng. Cậu giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông mập lùn, đầu hói chữ M, đeo cặp kính cận dày cộp đang đứng lừng lững trước mặt. Gã mặc bộ vest xám sang trọng nhưng xộc xệch, tay cầm chiếc gậy chống mạ bạc bóng loáng.


Đó là Đỗ Hùng (Hùng 'Hói') – Trưởng phòng quản lý nghệ sĩ của tập đoàn V-Star, cánh tay phải thực hiện các mệnh lệnh bẩn thỉu của Trịnh Hoàng Bách.


Sáng run rẩy đứng dậy, lùi lại sát bức tường. "Ông... ông là ai? Sao ông biết tôi ở đây?"


Đỗ Hùng nở một nụ cười đê tiện, để lộ hàm răng khấp khểnh vàng ố. Gã thong thả rút từ trong túi vest ra một chiếc phong bì màu nâu dày cộm, gõ gõ nhẹ lên lòng bàn tay.


"Tao biết tất cả về mày, A Sáng. Một đứa trẻ mồ côi trung thành làm việc không lương cho thằng phế thải Phạm Duy Khánh. Tao cũng biết em gái mày đang cần năm mươi triệu để phẫu thuật tim ngay ngày mai. Nếu không có tiền, con bé sẽ chết, đúng không?"


Sáng nhìn chằm chằm vào chiếc phong bì trong tay Đỗ Hùng, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội. "Ông... ông muốn gì ở tôi?"


Đỗ Hùng bước tới một bước, ghé sát khuôn mặt bóng dầu vào tai Sáng, giọng nói thầm thì như tiếng rắn độc phun nọc:


"Năm mươi triệu đồng tiền mặt trong chiếc phong bì này sẽ thuộc về mày ngay lập tức để cứu mạng em gái mày. Đổi lại, tao chỉ cần mày làm một việc cực kỳ đơn giản cho V-Star."


Gã ngừng lại một nhịp, đôi mắt ti hí sau gọng kính cận lóe lên tia sáng tàn nhẫn:


"Mỗi khi thằng Khánh sản xuất xong một bản demo hay viết lời ca khúc mới cho nhóm 'Lỗi Hệ Thống' dưới hầm, mày chỉ cần lén dùng điện thoại chụp ảnh bản thảo hoặc sao chép file âm thanh gửi vào hòm thư này cho tao. Chỉ cần mày làm tốt, không những em gái mày được cứu, mà sau này tao sẽ nhận mày vào làm nhân viên chính thức của V-Star, có lương tháng đàng hoàng. Sao? Giao dịch này quá hời cho một đứa rác rưởi như mày đúng không?"


Sự phản phản bội bước đầu của trợ lý A Sáng bắt đầu nhen nhóm trong lòng căn phòng bệnh lạnh lẽo. Đầu óc Sáng quay cuồng dữ dội. Một bên là Phạm Duy Khánh – người thầy, người ơn đã cứu cậu khỏi kiếp lang thang cơ nhỡ, người đã dạy cậu những bài học đầu đời về âm thanh dưới hầm tối. Một bên là Bé Na – đứa em gái ruột thịt duy nhất đang thoi thóp chờ chết trên giường bệnh.


"Không... tôi không thể phản bội anh Khánh... anh ấy là người tốt..." Sáng khóc nghẹn, lắc đầu quầy quậy cố đẩy chiếc phong bì ra xa.


Đỗ Hùng khinh bỉ cười gằn. Gã thản nhiên cất chiếc phong bì vào túi áo vest, quay lưng định bước đi.


"Được thôi, tùy mày chọn. Lòng trung thành rác rưởi của mày đáng giá hơn mạng sống của em gái mày mà. Để tao xem ngày mai con bé tắt thở, mày có còn đứng đó mà trung thành được không."


"Chờ... chờ đã!"


Tiếng gào tuyệt vọng của A Sáng vang lên xé lòng giữa hành lang bệnh viện. Cậu đổ sụp xuống đất, hai tay bám chặt lấy gấu quần của Đỗ Hùng, nước mắt loang lổ trên khuôn mặt đầy bụi bẩn. Cậu nhìn qua ô cửa kính phòng hồi sức, nơi Bé Na vừa lên cơn co thắt lồng ngực, chiếc máy đo nhịp tim phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập cảnh báo nguy kịch.


Sáng nhắm mắt lại, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu, gật đầu trong sự nhục nhã và tội lỗi tột cùng.


"Tôi... tôi đồng ý... Xin ông hãy cứu Bé Na..."


Đỗ Hùng nở nụ cười đắc thắng của một kẻ đi săn vừa bẫy được con mồi béo bở. Gã rút chiếc phong bì màu nâu chứa năm mươi triệu đồng tiền mặt đặt vào bàn tay run rẩy, lạnh ngắt của A Sáng.


"Ngoan lắm, cậu bé. Nhớ kỹ, đây chỉ là tiền tạm ứng. Nếu mày dám lừa tao, tao sẽ rút phích cắm máy thở của em gái mày ngay lập tức."


A Sáng ôm chặt lấy chiếc phong bì đẫm máu vào lồng ngực, khóc không thành tiếng dưới chân gã quản lý tàn bạo của V-Star, chính thức bước chân vào con đường phản bội không thể quay đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!