Bão Đỏ Dưới Thềm Hầm
Cơn mưa dông đầu mùa đổ ập xuống Quận 4 như một gáo nước bẩn trút thẳng vào lòng những con hẻm lầy lội. Dưới lòng đất của tiệm sửa xe cũ nát trên đường Tôn Đản, không khí bên trong phòng thu 'Hầm Tối' ngột ngạt đến mức lồng ngực người ta cứ thắt lại sau mỗi nhịp thở. Mùi ẩm mốc của những tấm xốp trứng dán tường mục nát hòa quyện với mùi dầu nhớt rò rỉ từ phía trên tạo nên một thứ hỗn hợp khét lẹt, bám chặt lấy da thịt.
Phạm Duy Khánh đứng lặng bên bàn mixer cũ kỹ, chiếc hoodie đen trùm kín đầu che khuất khuôn mặt u uất. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn neon chập chờn rọi xuống cánh tay trái của anh – nơi vết sẹo bỏng cũ đang co rút dữ dội dưới lớp băng gạc thấm đẫm máu tươi. Cơn ù tai mãn tính lại dội lên bên tai trái như tiếng rít của một chiếc tuabin rỉ sét, nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh lùng dán chặt vào Ngô Quốc Anh đang ngồi quỵ dưới đất.
"Đứng dậy," giọng Khánh khàn đặc, lạnh lẽo không một chút hơi ấm. "Cậu đã ký hợp đồng gia nhập Black Box. Ở đây không chứa chấp những kẻ nằm đất để khóc thương cho số phận."
"Khánh! Anh có còn là con người không?" Nguyễn Hải Đăng gầm lên, bàn tay siết chặt lấy cần cây đàn guitar acoustic cũ kỹ đến mức các đốt ngón tay trắng bợt. Khóe miệng Đăng vẫn còn vệt máu khô của trận bạo hành hôm trước, thanh quản của cậu rung lên đau đớn sau mỗi tiếng thét. "Anh nhìn chân cậu ấy đi! Nó đang chảy mủ kia kìa!"
Quốc Anh nằm nghiêng trên nền xi măng lạnh ngắt, hai tay ôm chặt lấy gốc chân cụt bên trái. Chiếc chân giả bằng sợi carbon cũ kỹ đã bị tháo rời, vứt chỏng chơ một góc. Gốc chân tiếp xúc với socket kim loại sưng tấy đỏ rực, xuất hiện những vệt bầm tím sâu hoắm màu tím đen, rỉ ra một thứ dịch vàng lẫn máu đặc sệt. Cơn sốt cao do nhiễm trùng đang gặm nhấm chút sức tàn cuối cùng của chàng trai hai mươi mốt tuổi, khiến môi cậu run bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
"Tôi... tôi nhảy được..." Quốc Anh nghiến răng thều thào, giọng nói bướng bỉnh cố chấp vang lên giữa những tiếng thở dốc. Cậu dùng một chân lành lặn cố bám vào cạnh chiếc bàn gỗ để gượng dậy, nhưng ngay khi lồng ngực vừa nhấc lên, cơn đau buốt tận xương tủy từ gốc chân cụt dội ngược lên đại não khiến cậu đổ sụp xuống như một bao tải rách. "Tuấn 'Lửa'... tôi phải bắt hắn... phải bắt hắn trả giá..."
Khánh bước tới, không đỡ Quốc Anh dậy mà chỉ lạnh lùng nhìn xuống. Sức hút bóng tối từ đôi mắt sâu hoắm của anh bao trùm lấy không gian chật hẹp. "Muốn bắt Tuấn 'Lửa' trả giá thì phải đứng vững bằng cái chân giả kia. Nhưng nếu cậu cứ nhảy bằng thứ kỹ thuật đối xứng của người bình thường, cậu chỉ đang tự sát nghệ thuật. Tôi cần cậu biến trọng tâm lệch kia thành một vũ điệu cơ khí dị biệt. Hiểu chưa?"
"Ông điên rồi!" Đăng lao tới, định túm lấy cổ áo Khánh nhưng bị Long 'Câm' bước ra chặn lại.
Long 'Câm' lừng lững như một pho tượng đá, đôi mắt lạnh lùng không cảm xúc dán chặt vào Đăng. Bàn tay thô ráp của gã gác hầm khẽ chạm vào chiếc gậy ba-toong bằng sắt đặc giắt sau hông, một tín hiệu cảnh cáo thầm lặng đầy uy lực. Đăng bất lực lùi lại, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kèn kẹt.
Đúng lúc đó, từ lối cầu thang gỗ mục nát dẫn lên mặt đất vang lên những tiếng rầm rập dữ dội. Chú chó ta lông vàng Bé Lu đang nằm dưới gầm bàn đột ngột dựng đứng hai tai, gầm gừ những tiếng trầm đục trong cổ họng rồi lao thẳng ra cửa hầm sủa vang dội.
*Bộp! Bộp! Rầm!*
Một thứ chất lỏng sền sệt, bốc mùi hôi thối nồng nặc của phân và rác rưởi phân hủy bị hất thẳng từ trên lỗ thông gió xuống, dội xối xả vào cánh cửa gỗ mục nát của phòng thu. Tiếng cười hô hố, tục tĩu của đám đàn ông vang lên giữa màn mưa gầm rú bên ngoài.
"Ê! Cái lũ rác rưởi Black Box! Bước ra đây diện kiến đại ca Đại Bàng coi!"
"Hầm tối này ấm cúng quá ha? Để tụi tao châm thêm chút lửa cho ấm nha!"
Tiếng đập phá vang lên chói tai. Đám giang hồ do Đỗ Hùng thuê đang dùng gậy bóng chày nện liên tiếp vào cánh cửa sắt bảo vệ phía ngoài hẻm. Chúng tiểu tiện trực tiếp xuống khe cửa hầm, khiến thứ nước khai nồng lẫn nước mưa đen ngòm bắt đầu rò rỉ, chảy dọc theo bậc thang gỗ xuống nền xi măng phòng thu.
Minh Nguyệt ngồi co rúm trong góc tối nhất của căn hầm, dải băng gạc màu đen quấn chặt cổ tay trái như siết lấy nỗi sợ hãi tột cùng của cô. Tiếng đập phá và những lời chửi bới tục tĩu khơi dậy bóng ma bạo lực của đêm định mệnh tại phòng VIP 888 khách sạn Majestic. Cô ôm chặt lấy đầu, hai tai ù đi, đôi mắt trợn trừng hoảng loạn nhìn vệt nước bẩn đang loang dần dưới chân.
"Chúng nó... lại đến... chúng nó sẽ giết chúng ta..." Nguyệt lẩm bẩm trong cơn mê sảng, móng tay cào cấu điên cuồng vào lớp da đầu đến rướm máu.
Khánh đứng im, khuôn mặt không một chút biến sắc dưới lớp mũ trùm. Anh quay sang nhìn Long 'Câm'. Không cần một lời nói, chỉ một cái gật đầu lạnh lùng của Khánh, gã khổng lồ câm lặng đã hiểu ý. Long rút chiếc gậy ba-toong bằng sắt đặc ra khỏi hông, bàn tay siết chặt đến mức nổi gân xanh. Gã lầm lì bước lên những bậc thang gỗ, bóng người cao lớn nuốt chửng dải ánh sáng yếu ớt của căn hầm.
Bên ngoài hành lang hẹp dẫn ra hẻm 148 Tôn Đản, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn rỉ sét bị xé toạc bởi tiếng thét đau đớn đầu tiên. Long 'Câm' xông ra như một con hổ đói vào chuồng cừu. Chiếc gậy sắt đặc quất mạnh vào cổ tay một tên đàn em của Đại Bàng, tiếng xương gãy giòn giã vang lên đồng thời với chiếc gậy bóng chày rơi xuống vũng nước lầy lội.
"Mẹ kiếp! Thằng câm này ở đâu ra—"
Đại Bàng – gã giang hồ mặt đầy sẹo rỗ, mặc áo sơ mi hoa phanh ngực – gầm lên dữ dội. Gã vung chiếc dao bấm sắc lẹm lao thẳng vào ngực Long 'Câm'. Nhưng Long nhanh hơn. Gã né người trong gang tấc, gót chân dậm mạnh xuống vũng nước bẩn, dùng võ thuật đường phố thô bạo thúc cùi chỏ vào chấn thủy của Đại Bàng, khiến gã đổ gục xuống bùn nhơ, co rúm người lại như một con tôm luộc.
Dưới hầm tối, tiếng gào thét cận chiến phía trên dội xuống qua khe hở bê tông ẩm ướt. Quốc Anh vẫn đang quằn quại trên đất. Cơn sốt cao bắt đầu gây ra những ảo giác nặng nề trong tâm trí cậu. Cậu nhìn thấy Tuấn 'Lửa' đang đứng trên sân khấu lộng lẫy của V-Star, cười nhạo đôi chân tàn phế của mình. Lòng kiêu hãnh tổn thương tột cùng biến thành một thứ năng lượng điên cuồng.
"Tôi không phế... tôi không phải là rác rưởi!"
Quốc Anh hét lên một tiếng xé lòng. Cậu vồ lấy chiếc chân giả bằng sợi carbon cũ kỹ, thô bạo xỏ gốc chân đang sưng tấy vào socket kim loại bất chấp dịch vàng và máu đen phọt ra ngoài, nhuộm đỏ mảng xi măng dưới chân. Cậu đứng dậy bằng một ý chí thép, cố thực hiện cú xoay người lệch trọng tâm theo động tác mà Khánh đã thị phạm dưới gầm cầu Phú Mỹ.
"Quốc Anh! Dừng lại!" Đăng lao vào cản, nhưng đã quá muộn.
Quốc Anh bật người lên. Nhưng khớp nối socket đã bị rỉ sét và mục nát do dầm nước ngập lụt dưới hầm suốt nhiều ngày qua đột ngột phát ra một tiếng *rắc* khô khốc, gãy rời làm đôi.
Thanh kim loại đâm ngược vào gốc xương cụt của cậu.
*Aaa!!!*
Tiếng thét thảm khốc của Quốc Anh vang dội khắp bốn bức tường hầm mốc. Cậu ngã sấp mặt xuống nền đất, gốc chân cụt phun máu tươi xối xả qua lớp socket gãy nát. Cơn đau cực hạn khiến cơ thể cậu co giật dữ dội rồi lịm đi, mắt trợn ngược.
Đăng quỳ sụp xuống bên cạnh, hai tay run rẩy cố bịt vết thương đang chảy máu của bạn nhưng máu đỏ vẫn tuôn ra qua kẽ tay cậu. "Khánh! Đồ súc sinh! Anh giết cậu ấy rồi! Anh hài lòng chưa?!"
Khánh bước tới, quỳ xuống bên cạnh Quốc Anh. Thính giác tuyệt đối của anh nghe ra nhịp tim của chàng trai đang yếu dần, dải tần số sinh mệnh đang mờ nhạt đi nhanh chóng. Anh nhìn vết sẹo bỏng co rút trên tay trái mình, lòng căm thù Trịnh Hoàng Bách dâng lên tột đỉnh. Chính hệ thống độc quyền thối nát của V-Star đã đẩy những thiên tài này xuống đáy bùn nhơ, biến họ thành những phế nhân rách nát.
"Long! Nam! Vào đây!" Khánh quát lớn lên phía cầu thang.
Long 'Câm' bước xuống hầm, mặt dính đầy vết máu của đàn em Đại Bàng nhưng gã không hề hấn gì. Phía sau gã, Nam 'Xe Lôi' cũng lao xuống, khuôn mặt hớt hải.
"Bế cậu ấy lên xe lôi! Chợ Rẫy! Ngay lập tức!" Khánh ra lệnh, giọng nói run rẩy một cách hiếm hoi.
Khánh xốc nửa thân trên của Quốc Anh lên, Long 'Câm' đỡ lấy phần chân giả gãy nát. Họ lao qua cánh cửa gỗ dính đầy chất bẩn hôi thối, bước lên những bậc thang ngập nước cống đen ngòm. Ngoài hẻm 148 Tôn Đản, mưa bão vẫn gầm rú điên cuồng. Đám đàn em của Đại Bàng nằm rên rỉ la liệt dưới đất, không một kẻ nào dám cản đường gã khổng lồ câm lặng đang đằng đằng sát khí.
Nam 'Xe Lôi' nổ máy chiếc xe lôi tự chế, tiếng động cơ Honda Cub cũ nổ giòn giã giữa màn đêm mưa bão. Khánh bế Quốc Anh ngồi phía sau thùng xe, hai tay ghì chặt lấy gốc chân đang chảy máu của cậu học trò. Đăng ôm lấy Minh Nguyệt đang hoảng loạn bước theo sau, cả nhóm lao đi trong đêm tối Sài Gòn, để lại phòng thu Hầm Tối ngập chìm trong thứ nước bẩn thối nặc mùi thù hận.
***
Phòng cấp cứu Bệnh viện Chợ Rẫy lúc nửa đêm nồng nặc mùi thuốc sát trùng và cồn đỏ. Ánh đèn neon trắng chói mắt rọi xuống những chiếc băng ca loang lổ vết máu. Tiếng còi xe cứu thương réo rắt liên tục bên ngoài hành lang tạo nên một bầu không khí ngột ngạt của ranh giới sinh tử.
Khánh đứng lặng bên ngoài tấm màn che của phòng tiểu phẫu. Chiếc áo hoodie đen của anh ướt sũng nước mưa, dính bết vào người, vết máu đỏ thẫm của Quốc Anh loang lổ khắp lồng ngực. Bàn tay phải của anh run rẩy dữ dội – chứng run tay tâm lý lại trỗi dậy khi anh nhìn thấy những dụng cụ y tế bằng kim loại sáng loáng, gợi nhớ đến đêm Hoàng Nam nằm bất động trên vũng máu.
Đăng ngồi gục đầu trên hàng ghế chờ bằng inox lạnh ngắt, hai tay đan chặt vào nhau. Nguyệt ngồi bên cạnh cậu, dải băng gạc đen trên cổ tay co rúm lại dưới lớp chăn mỏng của bệnh viện. Không ai nói với ai lời nào. Sự im lặng giữa họ nặng nề như một khối chì vạn cân.
Tấm màn che đột ngột kéo ra. Vị bác sĩ điều trị bước ra ngoài, khuôn mặt mệt mỏi sau ca mổ cấp cứu. Ông tháo chiếc khẩu trang y tế, nhìn Khánh bằng ánh mắt nghiêm nghị đầy cảnh cáo.
"Ai là người nhà của bệnh nhân Ngô Quốc Anh?"
"Tôi là người giám hộ hợp pháp của cậu ấy," Khánh bước lên một bước, giọng nói lạnh lùng cố giữ sự bình tĩnh.
Vị bác sĩ nhìn vết máu trên áo Khánh, khẽ thở dài rồi lắc đầu: "Các anh đã làm cái gì với cậu ấy vậy? Gốc chân cụt bị trầy xước sâu mà lại dầm nước bẩn suốt nhiều ngày, khớp nối socket rỉ sét đâm sâu vào mô mềm gây nhiễm trùng hoại tử xương cực kỳ nghiêm trọng. Chúng tôi đã tạm thời rửa sạch vết thương và tiêm kháng sinh liều cao để giữ mạng cho cậu ấy."
Ông ngừng lại một nhịp, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Khánh:
"Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời. Phần xương cụt bên trái đang bị hoại tử lan rộng. Nếu không được tiến hành phẫu thuật làm sạch khớp và thay thế socket chuyên dụng trị giá năm mươi triệu đồng ngay ngày mai..."
Bác sĩ hạ thấp giọng, lời nói nặng nề như một nhát dao định mệnh:
"...Cậu ấy sẽ bị nhiễm trùng máu vĩnh viễn. Để giữ mạng sống, chúng tôi buộc phải cắt bỏ toàn bộ chân trái sát đùi của cậu ấy ngay lập tức. Các anh chuẩn bị tiền đóng tạm ứng viện phí đi."
Lời nói của vị bác sĩ vang lên giữa phòng cấp cứu lạnh lẽo, đóng đinh toàn bộ hy vọng của nhóm Black Box xuống đáy vực sâu. Khánh đứng lặng người, bàn tay phải run rẩy siết chặt lấy chiếc bật lửa bạc khắc nốt nhạc nứt vỡ trong túi áo.
Năm mươi triệu đồng.
Số Vốn tự thân ít ỏi của anh đã cạn kiệt hoàn toàn sau khi chi trả chi phí sinh hoạt và mua sắm thiết bị thô sơ. Mẹ anh – bà Nguyễn Thị Lành – vẫn đang nằm trong phòng cấp cứu ở Bảo Lộc chờ hai mươi triệu tiền thuốc lọc máu khẩn cấp mà anh vẫn chưa thể gửi về. Giờ đây, mạng sống và đôi chân của Quốc Anh lại tiếp tục bị đặt lên bàn cân tài chính.
Khánh nhắm mắt lại, tiếng ù tai mãn tính vang lên chói tai trong đầu. Anh biết, thời hạn hoãn nợ năm ngày của Chín Ngón đang đếm ngược từng giờ. Không có tiền, không có phòng thu, học trò tàn phế, mẹ ruột nguy kịch.
Anh không còn đường lui nữa rồi.
Khánh mở mắt ra, tia sáng lạnh lẽo từ Sức hút bóng tối rực lên dưới lớp mũ trùm đen kịt. Anh quay đầu nhìn về hướng Quận 1 đằng xa – nơi tòa nhà kính lộng lẫy của tập đoàn V-Star đang tỏa sáng kiêu hãnh giữa bầu trời đêm mưa bão. Để sinh tồn, để cứu mạng học trò, anh buộc phải bán linh hồn mình cho ác quỷ. Anh phải tìm đến Trùm Búa Đen để vay nóng bằng mọi giá, tự tay thắt chặt sợi dây thừng nợ nần quanh cổ mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!