Vũ Diệu Trên Một Chân
Cơn gió từ sông Sài Gòn thốc ngược lên gầm cầu Phú Mỹ, mang theo vị mặn chát của phù sa lẫn mùi dầu diesel nồng nặc từ những hàng xe container gầm rú phía trên. Tiếng bánh xe nghiến xích trên mặt nhựa đường tạo nên những rung chấn liên hồi, khiến lớp cát bụi dưới chân cầu không ngừng nhảy múa. Khánh đứng lặng trong bóng tối của một trụ bê tông khổng lồ. Chiếc hoodie đen trùm kín đầu, che đi nửa khuôn mặt hốc hác, nhưng không che được mảng băng gạc quấn chặt quanh cánh tay trái – nơi vết sẹo bỏng cũ vừa bị khía rách hôm qua đang rỉ máu, thấm qua lớp vải thô một màu đỏ sẫm ẩm ướt.
Hải Đăng đứng cách anh ba bước chân. Cậu không nhìn Khánh. Đôi mắt Đăng đỏ ngầu vì thiếu ngủ, dán chặt vào dòng nước đục ngầu của con sông. Mối quan hệ giữa hai người sau đêm Lê Vy bỏ đi giờ chỉ còn là một khế ước câm lặng đầy ghê tởm. Đăng ghét Khánh, ghét sự tàn nhẫn của anh đối với Nguyệt, nhưng cậu không thể bỏ đi. Sợi dây xích nợ máu của Chín Ngón và sự an nguy của Nguyệt đang trói chặt cậu vào cái bóng của Khánh. Ở quê nhà Lâm Đồng, mẹ Khánh – bà Nguyễn Thị Lành – vẫn đang nằm trong phòng cấp cứu vì thiếu tiền thuốc men lọc máu, nhưng Khánh buộc phải nuốt ngược nỗi đau bất hiếu vào lòng. Anh không thể gửi tiền về cứu mẹ khi số Vốn tự thân ít ỏi đã cạn kiệt, và anh buộc phải tìm ra mảnh ghép cuối cùng cho nhóm 'Lỗi Hệ Thống' trước khi thời hạn hoãn nợ của Chín Ngón kết thúc.
"Anh đưa tôi đến đây để xem một kẻ tàn phế diễn trò hề à?" Đăng lạnh lùng lên tiếng, giọng khàn đặc vì thanh quản vẫn còn tổn thương rỉ máu.
Khánh không trả lời. Anh chỉ tay về phía bãi đất trống đầy cát bụi dưới gầm cầu. Ở đó, một bóng người đang chuyển động đơn độc.
Đó là Ngô Quốc Anh. Chàng trai hai mươi mốt tuổi có nửa thân trên săn chắc với những thớ cơ cuồn cuộn của một vũ công đường phố chuyên nghiệp. Nhưng bên dưới ống quần trái cắt cụt đến đầu gối là một thanh kim loại thô sơ nối liền với bàn chân giả bằng sợi carbon cũ kỹ. Chiếc chân giả ấy rít lên những tiếng 'két... két...' khô khốc sau mỗi bước di chuyển. Quốc Anh đang lén lút tập nhảy dưới cái nắng cháy da để tránh tai mắt của tập đoàn V-Star. Cậu đang cố gắng thực hiện một cú xoay người trên một chân – một động tác đòi hỏi lực bật tuyệt đối của cả hai chân lành lặn.
"Lên!"
Quốc Anh tự hét lên với chính mình. Cậu lấy đà, bật người lên thực hiện cú nhảy santo xoay vòng. Nhưng khi bàn chân giả chạm đất, khớp nối bằng sợi carbon cũ bị lỏng do mồ hôi và cát bụi bám vào đột ngột trượt đi.
*Bộp! Rắc!*
Quốc Anh ngã sấp mặt xuống nền bê tông nhám đầy bụi mịn. Tiếng va đập khô khốc của thanh kim loại xuống đất nghe buốt óc. Cú ngã mạnh đến mức gốc chân cụt của cậu va đập trực tiếp vào socket chân giả, khiến máu và dịch vàng rỉ ra qua lớp băng keo quấn tạm quanh khớp nối. Cậu nằm im dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội, hai tay đấm mạnh xuống nền đất cát trong sự uất hận tột cùng.
Đăng định bước tới đỡ, nhưng Khánh đã vươn cánh tay trái quấn gạc đẫm máu ra chặn lại. Khánh lững thững bước về phía Quốc Anh, bóng anh đổ dài trên nền đất đầy cát bụi.
"Đừng chạm vào tôi! Cút đi!" Quốc Anh gầm lên, đôi mắt rực lửa tự ái của một thiên tài vũ đạo nay bị coi là kẻ rác rưởi tàn phế. Cậu cố gắng tự dùng một chân đứng dậy, nhưng chiếc chân giả bằng sợi carbon cũ lỏng lẻo khiến cậu lảo đảo rồi lại ngã quỵ.
"Cậu đang tự sát nghệ thuật, Quốc Anh ạ," Khánh đứng nhìn xuống, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng uy lực tinh thần từ Sức hút bóng tối. "Cậu đang cố nhảy theo phong cách của một người bình thường để chứng minh mình không phế. Cậu cố giấu đi khuyết tật của mình bằng những bước nhảy đối xứng. Nhưng cậu càng cố giấu, chiếc chân giả này càng vạch trần sự thảm hại của cậu trước mắt người xem."
Quốc Anh ngước đầu lên, răng nghiến chặt: "Ông biết cái gì mà nói? Tuấn 'Lửa' đã gài bẫy hại tôi mất đi cái chân này! Hắn cướp vị trí center của tôi ở V-Star, cướp đi cả cuộc đời tôi! Thầy giáo Nghĩa đã dạy tôi đứng thăng bằng, nhưng không ai có thể giúp tôi nhảy trở lại! Tôi không thể làm một kẻ đứng ngoài lề nhìn hắn tỏa sáng!"
"Thầy Nghĩa dạy cậu đứng thăng bằng như một vận động viên khuyết tật, chứ không dạy cậu nhảy như một Dancer tàn phế kiên cường," Khánh cúi xuống, đôi mắt sâu hoắm của anh dán chặt vào gốc chân cụt đang rỉ dịch của Quốc Anh. "Cấu trúc cơ thể của cậu đã mất đi sự cân bằng đối xứng vĩnh viễn. Nhịp nhảy của cậu bị lệch dải tần của người lành lặn. Vậy thì tại sao cậu không biến sự mất cân bằng đó thành phong cách dị biệt độc bản của riêng mình?"
Quốc Anh sững sờ: "Biến khuyết tật... thành phong cách?"
"Nhìn cho kỹ đây," Khánh lạnh lùng ra lệnh.
Khánh lùi lại hai bước. Dù cánh tay trái bị bỏng rỉ máu và bàn tay phải đang run rẩy dữ dội do chứng run tay tâm lý từ cái chết của Hoàng Nam, đôi chân của Khánh vẫn vững vàng như một trụ đá. Anh nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp gầm rú của những chiếc xe container phía trên, biến tiếng động cơ ồn ào thành nhịp beat trap dồn dập trong tư duy phối khí thiên tài của mình.
Khánh đột ngột chuyển động. Anh không nhảy những bước nhảy đối xứng chuẩn mực của Nhạc viện. Anh nghiêng người ở một góc độ lệch hoàn toàn, dùng chân phải làm trụ vững chắc, trong khi chân trái khẽ nhấc lên mô phỏng một khớp nối cơ khí bị lỗi. Khánh thực hiện một cú xoay người lệch trọng tâm cực kỳ dị biệt – kỹ thuật 'Vũ đạo vượt giới hạn tàn tật' do chính anh thiết kế. Cơ thể anh nghiêng ngả, giật cục theo từng nhịp bass tưởng tượng, giống như một cỗ máy bị lỗi hệ thống đang tự vận hành theo cách méo mó nhưng đầy kiêu hãnh và ám ảnh thị giác.
Đăng và Quốc Anh hoàn toàn nín thở dõi theo từng chuyển động của Khánh. Đó không phải là một bài nhảy của con người lành lặn, đó là khúc ca phản kháng của một linh hồn rách nát đang nhảy múa trên đống tro tàn của số phận.
Khánh dừng lại, hơi thở vẫn đều đặn, anh nhìn thẳng vào Quốc Anh đang ngồi đờ đẫn dưới đất:
"Cậu có chiếc chân giả bằng kim loại. Đó không phải là điểm yếu, đó là một món vũ khí cơ khí độc bản. Tôi sẽ thiết kế cho cậu những vũ điệu tận dụng trọng tâm lệch, biến tiếng rít rỉ sét của khớp carbon thành nhịp điệu riêng của cậu. Gia nhập 'Lỗi Hệ Thống', tôi sẽ giúp cậu bắt Tuấn 'Lửa' và tập đoàn V-Star phải quỳ xuống dưới chân chiếc chân giả của cậu."
Lòng căm thù và khao khát được đứng trên sân khấu bùng cháy dữ dội trong lồng ngực Quốc Anh. Cậu nhìn vào vết sẹo bỏng rỉ máu trên tay Khánh, nhận ra người đàn ông này cũng mang một linh hồn rách nát giống hệt mình. Quốc Anh siết chặt nắm tay, nhìn Khánh với ánh mắt tuyệt quyết:
"Tôi đồng ý. Tôi sẽ gia nhập Black Box."
Quốc Anh dùng tay bám vào trụ bê tông cố đứng dậy để thu dọn đồ đạc. Nhưng ngay khi cậu vừa dồn lực vào khớp nối, một cơn đau buốt tận xương tủy đột ngột dội lên, khiến cậu rên rỉ một tiếng đau đớn rồi ngã quỵ xuống bệ đá.
Khánh đanh mặt lại. Anh bước tới, thô bạo giật phắt ống quần trái của Quốc Anh lên, tháo khớp nối socket của chiếc chân giả bằng sợi carbon cũ ra.
Dưới ánh sáng nhập nhẹm của buổi chiều tà dưới gầm cầu Phú Mỹ, gốc chân cụt của Quốc Anh lộ ra. Khánh và Đăng hoàn toàn sững sờ. Gốc chân cụt tiếp xúc với socket kim loại không chỉ bị rách da, mà đã xuất hiện những vết bầm tím sâu hoắm, sưng tấy đỏ rực và bốc lên một luồng hơi nóng hổi – dấu hiệu đầu tiên của nhiễm trùng khớp và hoại tử xương chân giả cực kỳ nguy hiểm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!