Nhạc nềnScene_Tragic

Nhát Dao Ngôn Từ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào trút xuống lòng hẻm 148 Tôn Đản như muốn dìm cả dải đất nghèo nàn của Quận 4 vào một vũng nước cống đen ngòm, hôi hám. Nước mưa gõ liên hồi lên những tấm mái tôn rỉ sét, dội qua những khe hở mục nát trên trần cầu thang gỗ dẫn xuống phòng thu Hầm Tối. Không gian ẩm thấp, ngột ngạt dưới lòng đất hôm nay càng thêm đặc quánh bởi mùi ẩm mốc của chăn chiếu cũ, mùi nhựa cháy âm ỉ từ đống dây điện quá tải và cả mùi gỉ sắt lạnh lẽo từ chiếc mixer cũ kỹ.


Phạm Duy Khánh kéo chiếc mũ trùm của chiếc áo hoodie đen rách gấu sụp xuống, che khuất nửa khuôn mặt u uất. Cánh tay trái của anh quấn một lớp băng gạc trắng dính đầy vệt máu tươi rỉ ra từ vết sẹo bỏng cũ bị rách da sau trận đụng độ với Chín Ngón hôm trước. Cơn đau co rút từng đợt chạy dọc từ cổ tay lên đến bả vai, nhức nhối và buốt tận xương tủy mỗi khi hơi ẩm của cơn bão ngấm vào da thịt. Nhưng Khánh không quan tâm. Đôi mắt sâu hoắm của anh chỉ dán chặt vào chiếc màn hình máy tính bàn lồi cũ kỹ đang hiển thị những dải sóng âm nhấp nhô.


Phía sau tấm màn che mỏng ở góc hầm, Nguyễn Hải Đăng đang ngồi gục đầu trên chiếc ghế gỗ, cổ họng thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng ho khan nghẹn đặc. Thanh quản của Đăng vẫn chưa được điều trị, vết máu khô từ đêm thu âm trước vẫn bám mờ trên chiếc màng lọc âm tất da tự chế treo trước micro.


Khánh bước tới góc hầm, đặt tệp hồ sơ mỏng của Trần Minh Nguyệt lên bàn phối nhạc. Nguyệt đứng nép sát vào góc tường ẩm ướt nhất, cơ thể mảnh mai của cô run lên bần bật dưới ánh đèn neon vàng vọt chập chờn. Cô vẫn mặc chiếc áo phông quá khổ màu xám, đôi mắt to tròn đờ đẫn nhìn chằm chằm vào vệt nước mưa đang chảy loang lổ trên nền xi măng. Cổ tay trái của cô quấn chặt dải băng gạc màu đen, như một nỗ lực tuyệt vọng để chôn giấu vết sẹo cắt sâu – di chứng của đêm định mệnh tại phòng VIP 888 khách sạn Majestic.


"Từ hôm nay, cô sẽ ở lại đây làm việc," Khánh lạnh lùng lên tiếng, giọng nói không một chút hơi ấm. "Hầm Tối này không có ánh sáng mặt trời, không có ánh đèn flash của phóng viên, cũng không có những kẻ mặc vest sang trọng muốn chà đạp cô. Ở đây chỉ có âm nhạc và hận thù."


Minh Nguyệt khẽ ngước mắt lên, đôi môi trắng bợt run rẩy: "Tôi... tôi phải viết gì? Tôi không biết làm nhạc... tôi chỉ biết khóc..."


"Khóc đi," Khánh tàn nhẫn đáp. Anh bước lại gần bàn mixer, vươn tay phải định nhấn vào phím đàn MIDI Controller để kích hoạt đoạn beat trap u tối mà anh đã chuẩn bị. Nhưng ngay khi đầu ngón tay chạm vào phím nhựa trắng, một cơn run rẩy dữ dội từ cổ tay đột ngột bùng phát. Chứng run tay tâm lý – bóng ma của cái chết của Hoàng Nam ba năm trước – lại trỗi dậy như một chiếc gông cùm vô hình, khiến các khớp ngón tay anh co quắp lại, không thể nhấn xuống một hợp âm hoàn chỉnh. Khánh nghiến chặt răng đến mức quai hàm nổi gân xanh, thô bạo giật tay về và dùng chuột máy tính để kích hoạt đoạn nhạc.


Tiếng beat trap dồn dập vang lên, hòa trộn với tiếng đàn bầu u uất của chú Phong và tiếng mưa rơi rỉ rả được Khánh thu âm mộc. Đó là một không gian âm nhạc ngột ngạt, đầy ám ảnh, kéo toàn bộ những người có mặt dưới hầm vào một vực thẳm u tối.


Khánh chỉ tay về phía chiếc micro dính máu: "Bước vào đó. Hãy mở cuốn nhật ký của cô ra, biến những tiếng khóc, những sự nhục nhã của cô tại Majestic thành ca từ. Hãy dùng kỹ năng Sáng tác từ chấn thương để đâm một nhát dao ngôn từ vào lồng ngực của Trịnh Hoàng Bách."


Lê Vy đứng bên cạnh, không thể chịu đựng nổi sự tàn nhẫn của Khánh. Cô lao tới chắn giữa Khánh và Minh Nguyệt, đôi mắt ngấn nước đầy phẫn nộ:


"Khánh! Anh đang làm cái gì thế hả? Cô ấy vừa mới xuất viện, tâm thần còn chưa ổn định! Anh đang ép cô ấy đối mặt với cơn ác mộng kinh hoàng nhất cuộc đời cô ấy chỉ để phục vụ cho bản phối điên rồ của anh sao? Anh có còn nhân tính không?"


"Nhân tính không giúp chúng ta trả nợ cho Chín Ngón, Vy ạ," Khánh nhìn Vy bằng ánh mắt lạnh lùng như băng đá. Anh rút chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi ra, màn hình hiển thị một tin nhắn mới từ Bảo Lộc. Người gửi là dì Mai: *"Khánh ơi, mẹ con lại lên cơn khó thở dữ dội, bệnh viện báo nếu không có hai mươi triệu đóng tạm ứng thuốc men lọc máu thì họ sẽ trả bà về..."*


Lồng ngực Khánh co thắt lại đau đớn. Anh đã dùng năm mươi triệu cuối cùng – số tiền bán chiếc loa monitor quý giá – để mua đứt sự tự do của Hải Đăng thay vì gửi về cứu mạng mẹ ruột, bà Nguyễn Thị Lành. Sự dằn vặt tột cùng găm một mũi kim tội lỗi cực nặng vào linh hồn anh, biến anh thành một kẻ độc tài vô cảm. Anh không còn thời gian để dịu dàng.


"Nguyệt," Khánh phớt lờ Lê Vy, giọng nói của anh mang theo uy lực tinh thần từ Sức hút bóng tối dội thẳng vào tâm trí của cô gái trẻ. "Em muốn tiếp tục trốn tránh trong căn phòng tối tăm kia cho đến khi mục nát, hay muốn đứng dậy bắt bọn chúng phải quỳ xuống? Đỗ Hùng và Trịnh Hoàng Bách đang cười nhạo sự yếu đuối của em hằng đêm trên những chai rượu vang đắt tiền. Hãy bước vào đó, hát bằng sự phẫn uất của em!"


Minh Nguyệt nhìn vào vết sẹo bỏng rách da rỉ máu trên tay trái của Khánh, rồi nhìn vào dải băng gạc đen trên cổ tay mình. Một luồng hận thù cực hạn đột ngột bùng phát trong đôi mắt đờ đẫn của cô. Cô gạt tay Lê Vy ra, lảo đảo bước vào phòng thu kính cách âm thô sơ, đứng trước chiếc micro dính máu.


Cô mở cuốn nhật ký bìa đen bằng những ngón tay run rẩy. Giai điệu trap u tối dội vào tai nghe Monitor của cô. Nguyệt nhắm mắt lại, và ngay lập tức, tiếng cười đê tiện của Đỗ Hùng, tiếng vỡ nát của chai rượu vang tại phòng VIP 888 Majestic dội về như một cơn bão thác. Cô bắt đầu bắn những câu rap đầu tiên. Giọng cô run rẩy, nghẹn ngào, rồi chuyển thành những tiếng thét phẫn uất, đẫm nước mắt:


*"Bức tường kính một chiều... giam giữ những linh hồn rách nát... những đồng tiền dơ bẩn nhuộm đỏ gót chân kiêu sa... các người cười trên nỗi đau của tôi... nhưng bóng tối của tôi sẽ nuốt chửng các người..."*


Nguyệt vừa rap vừa khóc nghẹn, tiếng nấc cụt chân thực hòa lẫn vào dải tần số âm thanh mộc mạc. Trên màn hình máy tính của Khánh, dải sóng âm của tiếng khóc lồng ghép mượt mà dưới dải tần của tiếng đàn bầu u uất, tạo nên một hiệu ứng âm thanh ám ảnh rợn người. Khánh đứng yên, thính giác tuyệt đối của anh ghi nhận từng tiếng thở dốc, từng tần số rạn nứt cảm xúc hoàn hảo nhất của bản phối.


Nhưng ngay khi Nguyệt đang thu âm đến đoạn cao trào, cô đột ngột khóc nghẹn, hai tay ôm lấy cổ họng, ngã quỵ xuống nền xi măng bên trong phòng kính, không thể tiếp tục phát ra âm thanh.


"Thu âm lại!" Khánh lạnh lùng nhấn nút đàm thoại nội bộ, giọng nói vang lên đầy độc đoán. "Không được dừng lại. Đoạn vừa rồi nhịp flow bị lệch do tiếng nấc quá lớn. Làm lại từ đầu!"


"Đủ rồi đấy!"


Một tiếng thét giận dữ vang lên từ phía góc hầm. Nguyễn Hải Đăng từ phía sau tấm màn che lao ra như một con thú hoang bị kích động. Gương mặt cậu đỏ gay, khóe miệng vẫn còn vệt máu khô từ đêm trước. Đăng lao thẳng vào phòng kính, giật phắt chiếc micro ra khỏi tay Nguyệt, rồi xông ra ngoài, thô bạo đẩy Khánh ngã sấp mặt vào chiếc bàn mixer cũ kỹ.


*Rầm!*


Chiếc bàn mixer rung lên bần bật, ly nước lọc trên bàn đổ tràn ra, thấm vào những bản thảo âm nhạc dang dở. Đăng túm chặt lấy cổ áo hoodie của Khánh, nhấc bổng anh lên, nắm đấm tay phải siết chặt, run rẩy gí sát vào mặt Khánh:


"Mày là một con quái vật, Khánh ạ! Mày nhìn xem cô ấy đang ra nông nỗi nào rồi? Mày ép tao hát đến rách họng ho ra máu, giờ mày lại ép cô ấy phải tự cào cấu vào vết thương lòng để làm nhạc cho mày sao? Tao thề sẽ đấm nát bộ mặt giả tạo của mày nếu mày còn ép cô ấy thêm một câu nào nữa!"


Khánh không hề né tránh, cũng không hề có một phản ứng tự vệ nào. Anh để mặc cho Đăng túm cổ áo, đôi mắt sâu hoắm của anh nhìn thẳng vào mắt Đăng, lạnh lùng và vô cảm đến đáng sợ. Anh đưa cánh tay trái quấn băng gạc đẫm máu lên, chỉ thẳng vào vết sẹo bỏng co rút dữ tợn của mình:


"Đấm đi. Đấm nát mặt tôi đi, Đăng. Rồi sau đó cậu và cô ấy sẽ làm gì? Dắt tay nhau ra đường để Chín Ngón chặt chân Quốc Anh, hay để người của V-Star đưa cả lũ vào tù vì tội vi phạm bản quyền? Cậu có muốn mãi mãi làm kẻ thua cuộc, làm hạt bụi bị bọn chúng dẫm đạp dưới gót giày hiệu không?"


Đăng sững sờ, nắm đấm dừng lại giữa không trung. Lòng tự tôn đường phố của cậu bị lời nói của Khánh đè bẹp hoàn toàn trước hiện thực tàn khốc của nợ nần và quyền lực.


"Nếu không dùng nỗi đau này để làm vũ khí, chúng ta không có một cơ hội nào để chiến thắng," Khánh gằn từng chữ, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một chấp niệm phục thù sắt đá. "Sự thánh thiện không thể tồn tại dưới căn hầm mốc này. Muốn lật đổ một đế chế thối nát, chúng ta phải chấp nhận nhuốm đen đôi tay của mình."


Đăng từ từ buông cổ áo Khánh ra, hai vai sụp xuống trong sự bất lực tột cùng. Cậu quay lại nhìn Minh Nguyệt đang ngồi khóc run rẩy trong phòng kính, lòng căm hận dành cho Khánh hòa lẫn với sự ghê tởm trước sự xảo quyệt của người thầy mà cậu từng coi là cứu tinh.


Đúng lúc đó, Lê Vy bước xuống bậc thềm gỗ dột nước. Gương mặt cô tái mét, đôi mắt sáng ngời thường ngày giờ đây chỉ còn sự thất vọng tột độ. Cô bước lại gần bàn phối nhạc, thảy chiếc điện thoại của mình lên bàn. Màn hình điện thoại đang hiển thị một bài viết nháp trên trang diễn đàn mạng xã hội, chứa những hình ảnh chụp lén cảnh Khánh đang nắm chặt cổ tay Nguyệt hoảng loạn ở chung cư cũ từ sáng sớm.


"Khánh," Vy lên tiếng, giọng cô run rẩy nhưng lạnh buốt. "Tôi vừa nhận được cái này từ nguồn tin của mình. Phong Bút Thép đã chụp lại toàn bộ cảnh anh gặp Nguyệt. Nhưng điều đáng tởm nhất không phải là việc bọn chúng chụp lén..."


Vy nhìn thẳng vào mắt Khánh, đưa ra một tệp dữ liệu giao dịch ẩn danh mà cô vừa truy vết được:


"Tôi phát hiện ra địa chỉ IP phát tán bệnh án trầm cảm sơ khai của Nguyệt lên các diễn đàn nhỏ từ tối qua... chính là từ chiếc máy tính bàn này của anh. Khánh, chính anh là kẻ đã âm thầm bán đứng thông tin mật của học trò mình để tạo scandal thương hại, đúng không?"


*Bốp!*


Tiếng sấm sét ngoài trời dội thẳng xuống hầm tối như một tiếng nổ xé lòng. Hải Đăng bàng hoàng quay lại nhìn Khánh, đôi mắt trợn tròn đầy ghê tởm. Minh Nguyệt từ trong phòng kính khựng lại, tiếng khóc của cô đột ngột im bặt, cô nhìn Khánh bằng ánh mắt tuyệt vọng tột cùng, như thể chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô vừa biến thành một con cá mập khát máu.


Khánh đứng im lặng giữa căn hầm dột nước. Anh không giải thích, không phủ nhận. Vết sẹo bỏng trên tay trái của anh vẫn rỉ máu, thấm đỏ mảng băng gạc trắng. Anh biết mình đã đánh mất lòng tin đạo đức cuối cùng của Lê Vy và học trò, nhưng anh tin rằng đây là khế ước duy nhất để Black Box có thể sinh tồn trước sự tàn bạo của V-Star.


Lê Vy nhìn Khánh bằng ánh mắt xa lạ, nước mắt cô lăn dài trên má, giọng nói đanh thép vang lên như một lời tuyên án tuyệt tình:


"Khánh, anh đang biến thành một Trịnh Hoàng Bách thứ hai rồi. Anh sẵn sàng bóc lột chính nỗi đau của những đứa trẻ bị tổn thương để làm sản phẩm tiếp thị cho sự phục thù của mình. Tôi tuyên bố, nếu anh còn tiếp tục dùng những thủ đoạn bẩn thỉu này, tôi sẽ rút lui hoàn toàn và không hỗ trợ pháp lý hay truyền thông cho Black Box nữa. Tự anh đi mà đối đầu với đế chế của bọn họ!"


Vy quay lưng bước đi, bóng cô khuất dần sau cầu thang gỗ mục nát dưới cơn mưa bão đang gầm rú dữ dội bên ngoài.


Khánh đứng cô độc giữa căn hầm tối tăm, tiếng khóc nghẹn ngào của Nguyệt lồng ghép vào bản phối lofi u tối vẫn đang lặp đi lặp lại trên loa kiểm âm như một tiếng rít chói tai vô nghĩa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!