Nhạc nềnScene_Tragic

Cánh Hoa Tàn Trong Phòng VIP

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn ho sặc sụa của Nguyễn Hải Đăng dần lịm đi, chỉ còn lại tiếng thở dốc đứt quãng kéo dài dưới nền xi măng lạnh buốt của phòng thu Hầm Tối. Trên chiếc màng lọc âm tất da tự chế treo trước micro, vệt máu tươi mà cậu vừa ho ra vẫn còn đỏ thẫm, từ từ nhỏ giọt xuống sàn, hòa vào dòng nước triều dâng mấp mé lối vào.


Phạm Duy Khánh đứng lừng lững trước bàn mixer loang lổ rỉ sét. Anh tháo chiếc tai nghe Monitor cũ kỹ của Hoàng Nam ra khỏi tai, để mặc cho tiếng ù tai mãn tính nhẹ dội lên màng nhĩ như tiếng rít của một sợi dây cáp bị kéo căng quá độ. Cánh tay trái của anh, nơi vết sẹo bỏng cũ bị lưỡi dao bấm của Chín Ngón khía rách từ trận đập phá trước, đang co rút lại đau nhức nhối. Máu tươi rỉ qua lớp băng gạc trắng quấn quanh cổ tay anh, nhỏ xuống bên cạnh vũng máu của Đăng. Nhưng Khánh không thèm liếc mắt nhìn vết thương của mình. Anh chỉ đăm đăm nhìn vào chiếc micro dính máu.


"Đưa cậu ta vào phòng trong nằm nghỉ," Khánh lạnh lùng ra lệnh cho Long 'Câm'.


Long 'Câm' lầm lì bước tới, xốc thân hình gầy guộc, kiệt quệ của Hải Đăng lên vai rồi đi thẳng vào căn phòng nhỏ phía sau tấm màn che. A Sáng đứng nép sát vào góc hầm, hai vai run rẩy, đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi nhìn vệt máu trên nền đất rồi lại nhìn Khánh. Cậu nhóc mười bảy tuổi chưa từng thấy người thầy, người ơn của mình đáng sợ đến thế.


Khánh quay lại bàn làm việc, nhặt chiếc điện thoại cũ kỹ lên. Màn hình sáng đèn hiển thị một tin nhắn mới từ Bảo Lộc. Người gửi là dì ruột của anh, bà Nguyễn Thị Mai:


*"Khánh ơi, mẹ con lại lên cơn khó thở phải nhập viện cấp cứu rồi. Bác sĩ nói nếu không đóng tạm ứng hai mươi triệu để lọc máu khẩn cấp thì bà không qua khỏi tuần này đâu. Con có gom được đồng nào chưa gửi về cứu mẹ con ơi..."*


Khánh siết chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay phải đang run rẩy dữ dội. Chứng run tay tâm lý – di chứng từ cái chết của Hoàng Nam ba năm trước – lại bùng phát, khiến các khớp ngón tay anh co quắp lại đau đớn. Năm mươi triệu đồng tiền bán chiếc loa monitor quý giá cho Huy 'Râu' – số tiền lẽ ra phải gửi về Lâm Đồng để cứu mạng mẹ anh, bà Nguyễn Thị Lành – đã bị anh ném ra bàn để mua đứt sự tự do của Hải Đăng từ tay người cha nát rượu. Sự dằn vặt tột cùng găm một mũi kim tội lỗi cực nặng vào lồng ngực anh, biến gương mặt anh dưới lớp mũ trùm hoodie đen trở nên lạnh lùng, vô cảm như một pho tượng đá.


Anh không còn đường lui. Để có tiền cứu mẹ trước khi thời hạn hoãn nợ một tuần của Chín Ngón kết thúc, anh phải tìm bằng được mảnh ghép thứ hai cho nhóm 'Lỗi Hệ Thống'. Một giọng hát khàn oán hận của Đăng là chưa đủ để phá vỡ lệnh cấm sóng của V-Star; anh cần một nhịp flow sắc bén, một linh hồn nổi loạn có thể vạch trần thói đạo đức giả của bọn tư bản giải trí.


Tiếng bước chân vội vã từ phía cầu thang gỗ mục nát cắt ngang dòng suy nghĩ của Khánh. Lê Vy bước xuống hầm, mái tóc buộc đuôi ngựa còn sũng nước mưa, chiếc kính gọng tròn bám đầy hơi nước. Gương mặt nữ phóng viên điều tra lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Cô không thèm chào Khánh, lao thẳng đến bàn phối nhạc, đặt một tệp hồ sơ mỏng lên mặt bàn gỗ.


"Tôi tìm thấy cô ấy rồi, Khánh," Vy thở dốc, giọng nói run lên. "Trần Minh Nguyệt. Cựu thực tập sinh của V-Star bị thải loại một năm trước. Cô ấy đang trốn ở căn hộ số 402, ngay tầng bốn của khu chung cư cũ nát Quận 4 này. Nhưng tình trạng của cô ấy... rất tồi tệ. Bác sĩ tâm lý Nguyễn Hoài Nam nói cô ấy bị trầm cảm nặng sau sang chấn, có xu hướng tự hủy hoại bản thân."


Khánh nhìn vào tệp hồ sơ. Bức ảnh thẻ của Minh Nguyệt hiện ra: một cô gái hai mươi tuổi với làn da trắng bợt, đôi mắt to tròn nhưng đờ đẫn, trống rỗng không một tia sinh khí. Phía dưới là dòng ghi chú y tế tàn nhẫn: *"Rối loạn hoảng sợ mãn tính. Sợ ánh sáng mạnh và tiếng máy ảnh chụp. Cổ tay trái có vết sẹo cắt sâu do tự tử hụt."*


"Tại sao cô ấy lại ra nông nỗi này?" Khánh hỏi, giọng không một chút gợn sóng.


Lê Vy cắn chặt môi, đôi mắt sắc sảo thoáng qua sự căm phẫn tột cùng: "Phòng VIP 888 của khách sạn Majestic. Đêm đó, Trịnh Hoàng Bách tổ chức một bữa tiệc 'tuyển chọn' ngầm cho các đối tác nước ngoài. Đỗ Hùng đã lừa Nguyệt đến đó, ép cô ấy phải tiếp khách để đổi lấy suất debut. Nguyệt phản kháng, đập vỡ chai rượu để tự vệ rồi chạy trốn. Ngay ngày hôm sau, V-Star ra lệnh phong sát, hủy bỏ hợp đồng thực tập sinh và tung tin đồn cô ấy lạm dụng chất cấm để diệt khẩu. Cô ấy cắt cổ tay tự tử hụt trong phòng tập của bọn chúng, nhưng bị chúng dập tắt thông tin."


Khánh nhắm mắt lại. Ký ức về đêm Hoàng Nam nhảy lầu tự sát từ sân thượng tòa nhà V-Star lại hiện về, kéo theo tiếng rít chói tai của chứng ù tai. Anh mở mắt ra, đôi mắt sâu hoắm rực lên một tia sáng lạnh lẽo đầy quyết tuyệt:


"Dẫn tôi đến gặp cô ấy."


Lê Vy nhìn Khánh, ánh mắt đầy nghi ngại: "Khánh, cô ấy không phải là Hải Đăng. Tâm thần của cô ấy cực kỳ mong manh. Nếu anh cố tình dùng những biện pháp cực đoan để ép cô ấy làm nhạc, cô ấy sẽ chết thực sự đấy. Tôi dẫn anh đi vì tôi tin anh muốn giúp cô ấy dùng âm nhạc để đòi lại công lý, chứ không phải để anh biến cô ấy thành công cụ phục hận."


"Công lý chỉ dành cho kẻ chiến thắng, Vy ạ," Khánh thản nhiên khoác chiếc áo hoodie đen rộng khổ lên người, trùm mũ kín đầu để che đi nửa khuôn mặt u uất. "Kẻ yếu chỉ có quyền chọn cách chết hoặc cách phản kháng. Đi thôi."


***


Căn hộ chung cư cũ nát ở Quận 4 vào buổi sáng sớm ngập tràn trong làn sương mù ẩm ướt từ sông Sài Gòn dội vào. Những mảng tường vôi bong tróc, lối hành lang tầng bốn tối tăm đầy dây điện chằng chịt rủ xuống như những mạng nhện khổng lồ. Mùi rác thải và mùi nước cống bốc lên nồng nặc.


Lê Vy gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ mục nát của phòng 402. Không có tiếng trả lời. Cô thở dài, tự tay đẩy cánh cửa không khóa vào.


Bên trong căn phòng rộng chưa đầy mười lăm mét vuông là một khoảng không gian tối tăm đến ngột ngạt. Toàn bộ các khung cửa sổ đều bị dán kín bằng những tấm túi nilon đen dày cộp để ngăn chặn tuyệt đối ánh sáng mặt trời lọt vào. Mùi thuốc an thần liều cao trộn lẫn với mùi ẩm mốc của chăn chiếu cũ tạo nên một thứ áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực người bước vào.


Ở góc phòng, bên cạnh chiếc tủ quần áo gỗ mục nát, một thân hình mảnh mai đang ngồi co rúm, hai đầu gối co lên sát ngực. Trần Minh Nguyệt mặc chiếc áo phông quá khổ màu xám, mái tóc đen dài rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt trắng bợt không một giọt máu. Đôi mắt cô thâm quầng vì mất ngủ, nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Cổ tay trái của cô quấn chặt một dải băng gạc màu đen – thứ duy nhất che giấu vết sẹo tự hủy hoại bản thân.


Nghe thấy tiếng động, Nguyệt giật nảy mình. Cô co rúm người lại sâu hơn vào góc tủ, hai tay ôm chặt lấy đầu, giọng nói run rẩy, khản đặc vang lên đầy hoảng loạn:


"Đi ra... Đi ra ngoài! Đừng bật đèn! Đừng chụp ảnh tôi... Làm ơn... tôi không tiếp khách... đi ra ngoài!"


Lê Vy vội vàng bước tới, quỳ xuống sàn xi măng lạnh buốt, cố gắng giữ giọng nói thật nhẹ nhàng, ấm áp của một người phụ nữ:


"Nguyệt ơi, chị Vy đây. Chị Vy phóng viên đây em. Không có ai chụp ảnh đâu, cũng không có đèn đâu em. Chị đến thăm em thôi mà."


Nhưng sự thấu cảm dịu dàng của Vy không thể xoa dịu được con thú dữ hoảng sợ bên trong Nguyệt. Cô gái trẻ bắt đầu la hét dữ dội hơn, hai bàn tay cào cấu điên cuồng vào lớp băng gạc đen trên cổ tay trái, khiến vết thương cũ có nguy cơ rách miệng. Cô thở dốc dồn dập, lồng ngực phập phồng như sắp ngất đi vì thiếu oxy.


"Nguyệt! Nghe chị nói này, không sao đâu em..." Vy bất lực cố giữ tay Nguyệt lại nhưng Nguyệt điên cuồng gạt ra.


Khánh đứng lặng người ở cửa phòng, quan sát toàn bộ cảnh tượng dưới bóng mũ trùm đen. Thính giác tuyệt đối của anh nghe ra tần số nhịp tim đập nhanh đến mức hỗn loạn của Nguyệt, và tiếng thở dốc đầy oán hận, sợ hãi của một linh hồn đã chết một nửa. Anh biết rõ, sự dịu dàng xoa dịu lúc này chỉ là một liều thuốc mê tạm thời. Nó không thể cứu vớt một kẻ đã rơi xuống đáy vực sâu. Chỉ có lòng căm thù và khao khát trả thù mới có thể làm một linh hồn tàn tạ đứng dậy chiến đấu.


Khánh thò tay vào túi áo hoodie, rút chiếc điện thoại cũ ra. Anh không bật đèn, nhưng anh nhấn nút phát một file âm thanh.


Đó là bản demo giọng hát khàn đặc biệt, rớm máu của Nguyễn Hải Đăng mà anh vừa thu âm đêm qua dưới Hầm Tối. Tiếng đàn bầu u uất của chú Phong và tiếng mưa rơi tí tách được lồng ghép tinh vi qua kỹ thuật phối khí Lo-fi U Tối bắt đầu vang vọng khắp căn phòng tối tăm.


*"Dưới đáy bùn nhơ... ta gào thét tên ai..."*


Tiếng hát khàn đặc, đầy oán hận của Đăng dội vào màng nhĩ của Minh Nguyệt như một luồng điện mạnh. Tiếng nhạc u tối kích thích trực tiếp vào chấn thương tâm lý của cô, đánh thức những ký ức kinh hoàng tại phòng VIP 888 Majestic. Nguyệt khựng lại một giây, rồi đột ngột hét lên một tiếng thất thanh đầy đau đớn. Cô lấy hai tay bịt chặt tai, điên cuồng lắc đầu:


"Tắt đi! Tắt cái nhạc đó đi! Nó đang ở đó... Trịnh Hoàng Bách đang ở đó... Làm ơn cứu tôi với!"


Lê Vy nổi giận, đứng bật dậy lao về phía Khánh, cố gắng giật lấy chiếc điện thoại trên tay anh:


"Anh điên rồi sao Khánh?! Anh đang kích động cơn trầm cảm của em ấy! Anh muốn giết em ấy thực sự à? Tắt ngay đi!"


Khánh dùng bàn tay phải giữ chặt lấy tay Vy, lực bóp mạnh đến mức khiến cô không thể cử động. Anh nhìn thẳng vào mắt Vy qua khe mũ trùm, giọng nói lạnh lùng, sắc bén như dao mổ:


"Trốn tránh trong bóng tối một năm qua có giúp cô ấy lành vết thương không? Hay chỉ khiến cô ấy mục nát dần đi trong sự sợ hãi? Cô muốn cô ấy cả đời làm một cánh hoa tàn tạ dưới chân V-Star, hay muốn cô ấy đứng dậy dùng lời rap của mình làm nhát dao đâm thẳng vào tim tụi nó?"


Lê Vy khựng lại, đôi mắt ngấn nước nhìn Khánh trong sự bất lực tột cùng. Cô nhận ra sự tàn nhẫn của Khánh là một thứ thực tế lạnh lùng đến đáng sợ.


Khánh buông tay Vy ra, thong thả bước từng bước về phía góc phòng tối tăm, nơi Nguyệt đang co giật nhẹ vì hoảng loạn. Anh quỳ xuống trước mặt cô, không hề có một chút thương hại nào trên gương mặt hốc hác. Anh đưa bàn tay trái quấn băng gạc đẫm máu của mình ra, thô bạo nhưng dứt khoát nắm chặt lấy hai cổ tay đang cào cấu của Nguyệt.


Vết sẹo bỏng co rút dữ dội trên tay Khánh áp sát vào dải băng gạc đen trên cổ tay Nguyệt. Cơn đau buốt từ vết bỏng rách da truyền thẳng vào thần kinh anh, nhưng anh vẫn giữ chặt không buông. Khánh ép Nguyệt phải nhìn thẳng vào mắt mình.


"Nhìn tôi đi," Khánh gằn giọng, uy lực tinh thần từ Sức hút bóng tối phát ra ép buộc Nguyệt phải tập trung vào anh. "Tôi là Phạm Duy Khánh. Ba năm trước, tôi bị V-Star phong sát oan uổng, bị cả nước sỉ nhục, và người bạn thân nhất của tôi đã phải nhảy lầu tự sát ngay trước mắt tôi. Tôi cũng từng trốn chui trốn lủi dưới căn hầm mốc giống như em lúc này."


Nguyệt nhìn vào đôi mắt sâu hoắm, đầy hận thù nhưng tỉnh táo của Khánh. Tiếng thở dốc của cô dần chậm lại.


"Trốn tránh ở đây không làm cho Trịnh Hoàng Bách hay Đỗ Hùng phải trả giá," Khánh nói tiếp, giọng trầm xuống đầy ám ảnh. "Bọn chúng vẫn đang đứng trên đỉnh cao vinh quang lộng lẫy, tiếp tục dùng tiền bạc để chà đạp lên những cô gái khác giống như em. Mỗi ngày em khóc lóc ở đây, là một ngày bọn chúng đắc ý vì đã tiêu diệt được em thành công."


Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má trắng bợt của Nguyệt. Cô nhìn vào vết băng gạc đẫm máu trên tay Khánh, khẽ thì thào:


"Nhưng tôi... tôi không còn gì cả... tôi sợ ánh sáng... tôi sợ tiếng máy ảnh..."


"Tôi không cần em phải đứng dưới ánh sáng lộng lẫy của bọn chúng," Khánh nói, bàn tay trái siết nhẹ cổ tay cô. "Tôi sẽ dựng lên một đế chế âm nhạc trong bóng tối cho em. Nơi đó không có ánh đèn flash bẩn thỉu của V-Star, chỉ có nhịp beat và lời rap của em. Hãy dùng cuốn nhật ký chứa đầy oán hận của em, dùng nhịp flow của một rapper trầm cảm để vạch trần bộ mặt thật của căn phòng VIP 888 Majestic đó. Em có dám không?"


Lời nói của Khánh như một mồi lửa ném vào đống tro tàn trong lòng Nguyệt. Sự sợ hãi tột cùng bấy lâu nay đột ngột chuyển hóa thành một luồng phẫn uất, hận thù rực cháy trong đôi mắt to tròn của cô gái trẻ. Nguyệt nhìn Khánh, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu ở nướu:


"Tôi muốn bọn chúng... phải quỳ xuống dưới chân tôi... giống như cách chúng đã bắt tôi quỳ đêm đó..."


"Được," Khánh buông tay cô ra, đứng thẳng dậy. Gương mặt anh khuất sau bóng tối của mũ trùm. "Thu dọn đồ đạc. Đi theo tôi."


Lê Vy đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng đó với sự dằn vặt lương tâm tột độ. Cô biết Khánh đã thành công chiêu mộ được Nguyệt, nhưng cô cũng nhận ra Khánh đang sử dụng một phương pháp tàn nhẫn nhất: khơi gợi lại chấn thương tâm lý sâu kín của học trò để biến nó thành vũ khí chiến đấu. Sự rạn nứt lòng tin giữa cô và Khánh bắt đầu nhen nhóm từ khoảnh khắc này.


***


Trong lúc Khánh và Vy đang chuẩn bị đưa Nguyệt ra khỏi căn hộ cũ, ở phía hành lang đối diện của khu chung cư dột nát, một bóng người gầy guộc, mặc chiếc áo khoác kaki nhiều túi đang nép mình sau một cây cột bê tông bong tróc.


Lê Phong – Phong 'Bút Thép', phóng viên bẩn của tờ tin tức lá cải lớn dưới trướng V-Star – đang cầm chiếc máy ảnh DSLR với ống kính zoom tầm xa chuyên dụng. Hắn đã bí mật bám theo Khánh từ Hầm Tối Quận 4 đến tận đây theo lệnh của Đỗ Hùng.


Hắn đưa ống kính qua khe hở của cửa sổ hành lang nứt nẻ, căn chỉnh tiêu cự hướng thẳng vào phòng 402.


*Tách. Tách.*


Ánh chớp xanh mờ của đèn flash phản chiếu nhẹ trên mặt kính cửa sổ nứt. Qua ống kính, Phong Bút Thép ghi lại được toàn bộ cảnh tượng Khánh đang nắm chặt cổ tay Minh Nguyệt, gương mặt Nguyệt đầy nước mắt và sự hoảng loạn.


Hắn nở một nụ cười đê tiện, răng vàng ố vì khói thuốc rít lên một tiếng lạnh lẽo:


"Bắt được quả tang rồi nhé, cựu siêu sao Phạm Duy Khánh. 'Ác quỷ bóc lột thực tập sinh tâm thần' – tiêu đề này chắc chắn sẽ dìm chết cái phòng thu rác rưởi của mày xuống bùn nhơ vĩnh viễn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!