Tiếng Gào Dưới Đáy Vực
Tiếng mưa bão gầm rú trên mái tôn của tiệm sửa xe phía trên dội xuống căn hầm tối tăm của hẻm 148 Tôn Đản nghe như tiếng gầm của một con dã thú đang đói mồi. Nước triều cường từ kênh Tẻ bắt đầu rò rỉ qua các khe nứt của tường bê tông ẩm mốc, chảy thành những vệt dài đen ngòm trên nền xi măng xám xịt. Mùi đất ướt, mùi nhựa thông và mùi rỉ sét của loa đài cũ nát quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí tù túng, ngột ngạt đến mức khó thở. Dưới ánh đèn neon vàng vọt chập chờn, căn hầm thu âm của Black Box trông không khác gì một ngôi mộ cổ nằm sâu dưới lòng đất.
A Sáng đang lúi húi ở góc hầm, lẳng lặng dùng chiếc chổi tre gãy cán quét dọn những mảnh nhựa vỡ của chiếc ghế bị băng nhóm Chín Ngón đập phá trước đó. Cậu nhóc mười bảy tuổi cố gắng không phát ra tiếng động, thi thoảng lén nhìn về phía bàn làm việc của Phạm Duy Khánh với đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi và sùng bái. Ở phía lối cầu thang gỗ mục nát dẫn lên mặt đất, Long 'Câm' đứng lừng lững như một pho tượng đá, tay siết chặt chiếc gậy ba-toong bằng sắt đặc, đôi mắt sắc sảo luôn cảnh giác đề phòng mọi động tĩnh từ con hẻm lầy lội bên ngoài.
Khánh ngồi lặng người trước bàn mixer cũ kỹ loang lổ vết rỉ sét. Anh vươn tay phải định chạm vào bàn phím MIDI Controller để bắt đầu phối nhạc. Nhưng ngay khi đầu ngón tay anh vừa mấp mé phím nhựa trắng, một cơn run rẩy dữ dội đột ngột bùng phát từ cổ tay, lan nhanh lên bả vai. Các khớp xương co rút, run bần bật như bị điện giật, khiến anh không cách nào nhấn xuống một hợp âm hoàn chỉnh. Khánh đanh mặt lại, răng nghiến chặt đến mức quai hàm nổi gân xanh. Chứng run tay tâm lý – di chứng từ đêm định mệnh ba năm trước khi chứng kiến Hoàng Nam nhảy lầu tự sát – lại trỗi dậy như một lời nguyền rủa vô hình trói buộc thiên tài âm nhạc của anh. Khánh bất lực rút tay về, siết chặt thành nắm đấm để che giấu sự thảm hại của mình.
Cùng lúc đó, vết thương trên cánh tay trái của anh lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Lưỡi dao bấm của Chín Ngón trong trận đập phá trước đó đã khía rách một mảng da trên vết bỏng cũ, khiến máu tươi rỉ ra, thấm đỏ một mảng lớn lớp băng gạc trắng quấn quanh cổ tay anh. Khánh không thèm thay gạc. Anh muốn cơn đau thể xác này tiếp tục hành hạ mình, để giữ cho đầu óc luôn tỉnh táo trong hận thù, và để tự trừng phạt bản thân vì tội lỗi bất hiếu. Năm mươi triệu đồng tiền bán chiếc loa monitor quý giá cho Huy Râu – số tiền lẽ ra phải gửi về Lâm Đồng để tạm ứng chi phí phẫu thuật suy tim giai đoạn cuối cho mẹ anh, bà Nguyễn Thị Lành – đã bị anh dùng để mua đứt sự tự do của Nguyễn Hải Đăng. Sự thỏa hiệp đạo đức đen tối đầu tiên này găm một mũi kim tội lỗi cực nặng vào linh hồn anh, biến anh thành một kẻ thực dụng lạnh lùng.
Khánh thở hắt ra một hơi, quay sang góc tối của căn hầm. Ở đó, Nguyễn Hải Đăng đang ngồi bó gối trên một chiếc hòm gỗ cũ, ôm chặt cây đàn guitar acoustic nứt nẻ quấn đầy băng keo đen. Khóe miệng cậu vẫn còn rỉ máu từ vết thương do người cha nát rượu đánh đập. Đăng nhìn Khánh với ánh mắt đầy hoài nghi, đề phòng và phẫn uất. Cậu cảm thấy mình vừa thoát khỏi một địa ngục này để bước thẳng vào một địa ngục khác tàn nhẫn hơn.
"Cậu định ngồi đó đến bao giờ?" Giọng Khánh vang lên lạnh lùng, vô cảm. "Thời gian hoãn nợ một tuần của Chín Ngón đã bắt đầu đếm ngược. Nếu trong vòng bảy ngày tới, chúng ta không tạo ra một bản thu âm đủ sức thuyết phục Trùm Búa Đen về giá trị thương mại, chiếc chân giả của vũ công hay mạng sống của cậu cũng sẽ không giữ nổi đâu."
Đăng mím chặt môi, vết rách ở khóe miệng lại nhói đau. Cậu rít qua kẽ răng: "Ông dùng tiền mua tôi về để làm quân cờ phục hận cho ông đúng không? Đừng ra vẻ cứu rỗi tôi. Ông và cha tôi cũng chẳng khác gì nhau, đều muốn vắt kiệt tôi để kiếm tiền!"
Khánh không phủ nhận. Anh đứng dậy, bước đến chiếc tủ gỗ cũ nát ở góc hầm, lấy ra một chiếc hộp bọc vải nhung bám đầy bụi đất. Khi anh mở nắp hộp, một chiếc đàn bầu bằng gỗ mun cũ kỹ hiện ra dưới ánh đèn neon vàng vọt. Cần đàn làm bằng sừng trâu đã nứt nẻ nhiều vệt sâu, dây đàn bằng thép đã hoen gỉ nhẹ. Đây là chiếc đàn bầu cũ của chú Phong – Phạm Duy Phong, người chú ruột là cựu nghệ sĩ cải lương hết thời của anh. Chú Phong đã tặng chiếc đàn này cho Khánh trước khi chú qua đời trong nghèo khó, như một di vật duy nhất neo giữ linh hồn nghệ thuật truyền thống của gia đình.
Khánh dùng bàn tay phải đang run rẩy của mình, chật vật cắm dây jack kết nối chiếc đàn bầu vào hộp DI, truyền tín hiệu trực tiếp vào mixer. Anh nhìn Đăng, giọng nói trầm xuống đầy uy lực tinh thần:
"Tôi không cứu rỗi cậu. Tôi đang trao cho cậu một vũ khí để tự cứu mình và chà đạp lên những kẻ đã ruồng bỏ cậu. Đứng dậy, bước đến trước micro."
Sức hút bóng tối (Dark Charisma) phát ra từ phong thái quyết tuyệt của Khánh khiến Đăng khựng lại. Dù trong lòng đầy uất hận, cậu vẫn bị áp lực tinh thần của Khánh khuất phục. Đăng lầm lũi đứng dậy, bước đến trước chiếc micro thu âm cũ kỹ đặt ở giữa hầm. Trước micro, A Sáng đã tự tay chế một chiếc màng lọc âm tất da thô sơ – căng chiếc tất da cũ trên một khung kẽm tròn để giảm bớt tiếng xì và tiếng thở dốc của ca sĩ trong điều kiện phòng thu thiếu thốn.
"Hát câu ballad mở đầu của bản demo hôm qua," Khánh ra lệnh khi anh ngồi lại trước bàn mixer, đeo chiếc tai nghe Monitor cũ kỹ của Hoàng Nam lên tai. Kỷ vật này giúp anh kích hoạt thiên bẩm "Thính giác tuyệt đối" (Absolute Pitch), nghe ra những tần số cảm xúc chân thực và khuyết điểm nhỏ nhất trong giọng hát của Đăng.
Đăng hít một hơi sâu, lồng ngực gầy guộc phập phồng. Cậu cất tiếng hát. Giọng hát của cậu vang lên mộc mạc, khàn đục tự nhiên dội vào không gian ẩm mốc của căn hầm. Nhưng ngay khi Đăng vừa hát được ba chữ, Khánh đã gạt phắt fader trên mixer xuống, phát ra một tiếng rít chói tai.
"Dừng lại. Quá sạch. Quá hời hợt," Khánh lạnh lùng nhận xét. "Cậu đang hát như một ca sĩ phòng trà đang cầu xin sự thương hại của khán giả. Tôi không cần sự thương hại. Tôi cần nỗi đau rách nát, cần sự oán hận tột cùng từ dải tần số khàn trong cổ họng của cậu."
Đăng nhíu mày, phẫn uất nói: "Tôi đã hát bằng cả sức lực của mình rồi! Khóe miệng tôi vẫn còn đang chảy máu đây này!"
"Chưa đủ," Khánh cắt ngang lời cậu. "Cậu chưa chạm đến giới hạn đau đớn thể xác của mình. Hát lại. Thấp xuống một quãng tám ở câu đầu, rồi rướn giọng nốt cao ở câu tiếp theo."
Khánh bật máy thu âm, bắt đầu áp dụng "Kỹ thuật ép giọng 'Scream & Pain'". Đây là phương pháp huấn luyện cực đoan mà anh tự thiết lập: ép ca sĩ phải thu âm liên tục trong trạng thái thể xác mệt mỏi nhất, khi các cơ hoành và dây thanh quản đã kiệt quệ, để tước bỏ mọi kỹ thuật bóng bẩy của nhạc pop thị trường, chỉ để lại tiếng gào thét chân thực nhất của một linh hồn bị tổn thương.
Để hỗ trợ cho bản phối, Khánh dùng tay phải đang run rẩy giữ chặt cần đàn bầu của chú Phong, tay trái dùng que tre nhỏ gảy nhẹ lên dây đàn. Tiếng đàn bầu u uất, ai oán phát ra từ chiếc cần sừng trâu nứt nẻ vang vọng khắp căn hầm. Khánh lồng ghép tiếng đàn bầu này vào phần mềm phối khí, sử dụng "Kỹ thuật phối khí 'Lo-fi U Tối'". Anh lấy mẫu âm thanh nhiễu (noise) thực tế của tiếng nước dột tí tách dưới hầm, tiếng sấm sét rền vang ngoài hẻm và tiếng thở dốc của Đăng để tạo nên một không gian âm nhạc ngột ngạt, u uất đến nghẹt thở.
"Hát lại!" Khánh ra lệnh qua micro đàm thoại nội bộ.
Đăng lại hát. Cậu cố gắng điều tiết hơi thở nhưng do mệt mỏi và vết thương khóe miệng đau nhức, giọng hát bắt đầu bị phô và thiếu lực đẩy.
"Lại!" Khánh gõ mạnh ngón tay lên bàn mixer. "Nốt cao bị bẹt rồi. Cậu đang sợ đau đúng không? Cậu sợ rách cổ họng giống như cách cha cậu đã bóp cổ cậu trong quá khứ sao?"
Lời kích tướng tàn nhẫn của Khánh đâm trúng vào chấn thương tâm lý sâu kín nhất của Đăng. Đôi mắt Đăng rực lên tia sáng giận dữ, cổ họng cậu nổi đầy gân máu đỏ gay. Cậu gào lên trước micro, tiếng hát khàn đặc vang lên đầy oán hận, nhưng do quá tải, dây thanh quản bị tổn thương nhẹ khiến cậu bị nghẹn giọng, ho sặc sụa.
"Khốn nạn!" Đăng điên cuồng gầm lên. Cậu vung tay giật phắt chiếc màng lọc âm tất da tự chế trước micro, ném mạnh xuống nền xi măng ẩm ướt. Chiếc màng lọc thô sơ bị vỡ khung kẽm, chiếc tất da rách đôi. "Ông là một con quái vật bóc lột! Ông muốn tôi chết dưới căn hầm này để thỏa mãn lòng thù hận của ông đúng không? Tôi không hát nữa!"
A Sáng sợ hãi lùi sát vào góc tường, không dám thở mạnh. Long 'Câm' khẽ dịch bước chân, sẵn sàng can thiệp nếu Đăng dùng bạo lực với Khánh.
Khánh không hề giận dữ. Anh thong thả đứng dậy khỏi ghế chỉnh âm, cánh tay trái quấn băng gạc đẫm máu buông thõng bên hông. Anh bước đến trước mặt Đăng, nhặt chiếc màng lọc âm tất da bị rách dưới đất lên đặt lại lên bàn. Dưới bóng tối của chiếc mũ trùm đầu hoodie đen rộng khổ, đôi mắt sâu hoắm của Khánh rực lên một uy lực tinh thần lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Cậu nghĩ tôi đang bóc lột cậu?" Khánh khẽ cười nhạt, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô bị giẫm nát. "Cậu có biết chiếc tai nghe này là của ai không?"
Khánh tháo chiếc tai nghe Monitor của Hoàng Nam trên cổ mình ra, thô bạo ép chặt vào hai tai của Đăng.
"Nghe đi. Nghe xem cái thứ cậu gọi là 'bóc lột' thực chất là gì."
Khánh quay lại bàn mixer, nhấn nút phát lại bản phối thô vừa thu âm.
Khi âm thanh vang lên bên trong màng loa của chiếc tai nghe cũ kỹ, Đăng đột ngột khựng lại. Sự giận dữ trên gương mặt cậu biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ.
Qua màng loa Monitor nhạy bén, Đăng nghe thấy giọng hát rách nát, khàn đặc đầy oán hận của chính mình đang bay bổng trên nền tiếng đàn bầu u uất của chú Phong. Khánh đã sử dụng "Kỹ thuật mix nhạc lồng tiếng khóc (Emotional Layering)", lồng ghép những tiếng ho khan đau đớn, tiếng thở dốc mệt mỏi của Đăng vào dải tần số trung (mid-range) của bản phối, hòa quyện với nhịp beat trap dồn dập và tiếng mưa rơi rỉ nước dưới hầm.
Đó không phải là một bài hát pop bóng bẩy, vô hồn của V-Star. Đó là một bản giao hưởng đẫm máu thịt, một tiếng gào thét chân thực từ đáy vực sâu của hai kẻ bị xã hội ruồng bỏ. Âm nhạc ấy mang một sức mạnh công phá cảm xúc khủng khiếp, khiến người nghe phải nổi da gà vì sự đau đớn chân thực của nó.
"Hoàng Nam – chủ nhân của chiếc tai nghe này – đã từng hát bằng cả sinh mạng của mình trước khi bị V-Star dìm chết trong bão bạo lực mạng," Khánh lạnh lùng nói, đứng sát sau lưng Đăng. "Cậu ta đã chết vì quá lương thiện. Còn chúng ta, muốn sống sót và lật đổ bọn chúng, chúng ta phải biến nỗi đau của mình thành một kiệt tác tàn nhẫn nhất. Cậu có muốn quay lại chân cầu Khánh Hội để tiếp tục làm kẻ hát rong mạt hạng bị người đời khinh bỉ, hay muốn dùng tiếng gào thét này để đập nát ngai vàng của Lâm Đăng Khoa?"
Đăng lặng người. Từng lời nói của Khánh như những nhát búa đập tan sự phòng thủ tinh thần cuối cùng của cậu. Cậu nhận ra, Khánh không chỉ tàn nhẫn với cậu, mà Khánh đang tự tàn nhẫn với chính bản thân mình. Sự thỏa hiệp đạo đức đen tối này là cách duy nhất để họ sinh tồn trong thế giới showbiz bẩn thỉu.
Đăng từ từ tháo chiếc tai nghe ra, đặt lại lên bàn mixer. Cậu bước lại trước micro thu âm, nhặt chiếc màng lọc âm tất da bị rách lên, dùng băng keo đen quấn chặt lại khung kẽm rồi treo ngược lên trước micro. Gương mặt Đăng lộ rõ vẻ quyết tuyệt, đôi mắt hoang dã rực lên ngọn lửa hận thù.
"Bật máy đi," Đăng ra lệnh, giọng khàn đặc đầy phẫn uất. "Tôi sẽ hát."
Khánh nở một nụ cười lạnh lẽo dưới bóng mũ trùm. Anh ngồi lại trước mixer, nhấn nút ghi âm.
Đợt huấn luyện cực đoan Scream & Pain tiếp tục kéo dài suốt đêm. Đăng hát liên tục không nghỉ, lồng ngực gầy guộc phập phồng dữ dội dưới áp lực lấy hơi cơ hoành. Cổ họng cậu nóng rát như lửa đốt, từng câu hát rướn cao đều là một sự tra tấn thể xác tàn khốc. Khánh liên tục lắc đầu, ép cậu phải đẩy giọng hát đến giới hạn chịu đựng cuối cùng để lấy được dải tần số rạn nứt hoàn hảo.
Đến tiếng thứ tám của đêm trắng, khi ngoài trời mưa bão đã ngớt dần, Đăng chuẩn bị thực hiện cú rướn giọng nốt cao cuối cùng của ca khúc chủ đề. Cậu đứng thẳng lưng, cơ bụng co thắt dữ dội dưới sức nặng của hơi thở cơ hoành. Cậu mở rộng khuôn miệng, gào lên một tiếng thét u uất xé toạc không gian ngột ngạt của căn hầm.
Nhưng ngay giữa nốt cao đỉnh điểm, giọng hát của Đăng đột ngột bị gãy đôi.
*Khục!*
Một cơn ho dữ dội ập đến. Đăng gục đầu về phía trước, một ngụm máu tươi màu đỏ thẫm bắn thẳng từ cổ họng cậu ra ngoài, splattering trực tiếp lên màng lọc âm tất da tự chế và chiếc micro thu âm cũ kỹ. Những giọt máu đỏ tươi chảy ròng ròng trên khung kẽm quấn băng keo đen, nhỏ giọt xuống nền xi măng ẩm ướt.
Đăng ôm chặt lấy cổ họng, cơ thể gầy guộc run rẩy dữ dội rồi ngã gục xuống sàn hầm lạnh buốt. Cậu co quắp người lại, thở dốc một cách chật vật, tiếng rít từ thanh quản hỏng nghe như tiếng một sợi dây đàn bị đứt lìa.
A Sáng hét lên một tiếng kinh hoàng, định lao ra đỡ Đăng dậy nhưng bị Long 'Câm' giữ chặt lại. Long nhìn Khánh với ánh mắt đầy lo ngại.
Khánh đứng lặng người trước bàn mixer. Anh nhìn vũng máu nhỏ đang loang lổ dưới sàn xi măng, rồi nhìn chiếc micro bám đầy máu tươi của học trò. Cánh tay trái của anh khẽ run rẩy, vết sẹo bỏng co rút đau nhức nhối dưới lớp gạc đẫm máu. Sự dằn vặt lương tâm lại cào xé lồng ngực anh, nhưng chấp niệm phục thù đã hoàn toàn khóa chặt nhân tính của anh trong bóng tối.
Anh thong thong bước đến trước mặt Đăng, nhặt chiếc tai nghe Monitor của Hoàng Nam dưới đất lên đeo lại vào cổ. Gương mặt anh dưới mũ trùm hoodie đen hoàn toàn vô cảm, lạnh lùng như một tảng băng trôi.
Anh nhìn xuống cậu học trò đang nằm co quắp dưới đất, giọng nói vang lên tàn nhẫn, không một chút xót thương:
"Đứng dậy. Hát nốt cao cuối cùng."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!