Nhạc nềnScene_Tragic

Khế Ước Dưới Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn dầu tù mù trong căn phòng trọ dột nát khẽ chao ướt khi gió lùa qua khe cửa gỗ mục. Trên chiếc bàn gỗ loang lổ vết dầu mỡ, xấp tiền năm mươi triệu đồng nằm im lìm, phẳng phiu đến mức tương phản tàn nhẫn với sự nhầy nhụa, rách nát của không gian xung quanh.


Ông Nguyễn Hải nhìn chăm chằm vào xấp tiền. Đôi mắt đỏ ngầu vì men rượu của ông ta dường như đứng tròng, những tia máu li ti giãn nở ra dưới lòng tham cực hạn. Lồng ngực phập phồng, gã đàn ông nát rượu nuốt nước bọt một cái ực, bàn tay thô ráp, cáu bẩn run rẩy vươn ra, giật phắt lấy xấp tiền như sợ kẻ đối diện sẽ đổi ý. Ông ta đưa xấp tiền lên mũi hít một hơi sâu, rồi nở nụ cười lộ ra hàm răng ố vàng khuyết nửa.


"Được... Được!" Ông Hải cười hô hố, giọng nói nhừa nhựa mùi cồn rít qua kẽ răng. "Năm mươi triệu! Coi như tao bán đứt sự tự do của thằng ăn hại này cho mày trong một tuần! Cả cây đàn rác rưởi kia nữa! Mang đi, mang khuất mắt tao đi!"


Dưới đất, Nguyễn Hải Đăng vẫn nằm co quắp. Khóe miệng cậu rỉ máu, thấm đỏ một mảng bụi xi măng xám xịt trên nền nhà dột nước. Đăng không nhìn cha mình. Cậu đăm đăm nhìn vào gấu quần tây đen của Phạm Duy Khánh – người đàn ông đang đứng lừng lững như một bóng ma trong chiếc áo hoodie đen rộng khổ. Sự nhục nhã tột cùng đè nặng lên bờ vai gầy guộc của cậu thiếu niên hai mươi hai tuổi. Cậu bị bán. Cha ruột của cậu, kẻ vừa đánh đập cậu thừa sống thiếu chết, đã không ngần ngại đổi cậu lấy một xấp tiền mặt từ một kẻ xa lạ.


Khánh cúi xuống, thong thả nhặt cây đàn guitar acoustic cũ kỹ quấn đầy băng keo đen lên. Anh không dùng tay phải, mà dùng tay trái để cầm cần đàn. Ngay khi ngón tay anh siết nhẹ, vết sẹo bỏng co rút dữ dội trên cánh tay trái đột ngột nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Cơn lạnh của mưa bão ngoài kia đang ngấm qua lớp gạc mỏng, kích thích dây thần kinh bị tổn thương của anh. Khánh nén cơn đau, gương mặt dưới mũ trùm không hề biến sắc. Anh chìa cây đàn ra trước mặt Đăng, giọng nói lạnh lùng vô cảm:


"Đứng dậy. Đi thôi."


Đăng nhìn cây đàn, rồi nhìn bàn tay quấn gạc của Khánh. Cậu mím chặt môi đến mức vết rách ở khóe miệng lại rỉ máu, gượng dậy một cách chật vật. Đăng giật lấy cây đàn từ tay Khánh, ôm chặt nó vào lòng như ôm lấy mảnh linh hồn duy nhất còn sót lại. Cậu không nói một lời, lầm lũi bước ra khỏi phòng trọ, lao thẳng vào màn mưa trắng xóa ngoài con hẻm lầy lội.


Khánh bước theo sau. Từng giọt mưa lạnh buốt quất thẳng vào mặt anh, nhưng không lạnh bằng sự dằn vặt đang cào xé lồng ngực.


Năm mươi triệu đồng. Đó là số tiền cuối cùng anh có được sau khi bán đi chiếc loa monitor quý giá cho Huy Râu. Lẽ ra, số tiền đó phải được gửi về bệnh viện ở quê Lâm Đồng ngay trong đêm nay để tạm ứng chi phí phẫu thuật suy tim giai đoạn cuối cho mẹ anh – bà Nguyễn Thị Lành. Bác rể Nguyễn Văn Hùng đã gọi điện đe dọa nếu không có tiền, bệnh viện sẽ ngừng cung cấp thuốc đặc trị cho bà.


Nhưng Khánh đã chọn. Anh đã chọn dùng số tiền cứu mạng của mẹ để đánh cược vào sự tự do của Nguyễn Hải Đăng. Anh cần giọng hát khàn oán hận của Đăng để làm vũ khí lật đổ đế chế V-Star. Sự thỏa hiệp đạo đức đen tối đầu tiên này găm một mũi kim tội lỗi cực nặng vào linh hồn anh, khiến anh cảm thấy mình chẳng khác nào một kẻ bất hiếu đê tiện.


"Mẹ... xin lỗi mẹ," Khánh thầm nghĩ trong lòng, đôi mắt sâu hoắm nhìn vào màn đêm đen kịt. Chấp niệm phục thù đã biến anh thành một con quái vật thực dụng, sẵn sàng đặt cược cả mạng sống của người thân lên bàn cân lợi ích.


Hai bóng người lầm lũi đi qua những con hẻm chằng chịt, ngập nước đen ngòm của Quận 4. Tiếng sấm sét rền vang trên bầu trời Sài Gòn như tiếng gầm rú của một định mệnh tàn khốc.


Cuối cùng, họ dừng lại trước một tiệm sửa xe cũ kỹ đã đóng cửa im lìm ở hẻm 148 Tôn Đản. Khánh dắt Đăng đi vòng ra lối cửa sau, mở chiếc khóa xích rỉ sét, đẩy cánh cửa sắt hoen gỉ phát ra tiếng kêu kèn kẹt. Một lối cầu thang gỗ mục nát, tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất hiện ra.


Đây là phòng thu "Hầm Tối" – sào huyệt của Black Box.


Khi bước xuống bậc thang cuối cùng, mùi ẩm mốc, mùi nhựa thông và mùi xi măng ướt nồng nặc xộc vào mũi Đăng. Căn hầm rộng chừng ba mươi mét vuông, tường bê tông xám xịt bám đầy rêu xanh, dán lác đác vài tấm xốp trứng tiêu âm rách nát. Ở góc hầm, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt bộ máy tính thô sơ, chiếc mixer lỗi thời và chiếc tai nghe Monitor của Hoàng Nam nằm im lìm dưới ánh đèn neon vàng vọt chập chờn.


Một cậu nhóc gầy gò, da đen nhẻm đang lúi húi lau dọn đống dây cáp điện dưới sàn. Thấy Khánh bước xuống, cậu nhóc lập tức đứng bật dậy, đôi mắt sáng lên đầy kính trọng:


"Anh Khánh! Anh về rồi!"


Đó là A Sáng, trợ lý nhỏ trung thành của Khánh. Nhưng ngay khi nhìn thấy Hải Đăng ướt sũng, gương mặt đầy vết thương đứng phía sau Khánh, Sáng tròn mắt ngơ ngác.


Từ góc tối của căn hầm, một bóng người cao lớn lừng lững như hộ pháp bước ra. Gương mặt lạnh lùng đầy vết sẹo rỗ của gã đàn ông trung niên câm điếc – Long 'Câm' – khẽ gật đầu chào Khánh. Gã nhìn Đăng một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt sắc sảo lập tức nhận ra vết thương trên người cậu thiếu niên.


Đăng ôm chặt cây đàn guitar, nhìn quanh căn hầm ẩm ướt dột nước. Cậu nở nụ cười nhạt đầy châm biếm, giọng khàn đặc rít qua kẽ răng:


"Đây là cái 'đế chế' mà ông hứa hẹn với tao dưới gầm cầu sao? Một cái hầm mộ ẩm mốc, rách nát còn tệ hơn cả phòng trọ của tao?"


Khánh không thèm giải thích. Anh cởi chiếc áo hoodie đen sũng nước ném lên chiếc ghế nhựa, lộ ra thân hình gầy gò và cánh tay trái chằng chịt vết sẹo bỏng lớn co rút ghê người. Anh lạnh lùng ra lệnh cho A Sáng:


"Sáng, lấy cho cậu ta bộ đồ khô và một chiếc khăn lau. Long, canh gác cửa hầm. Đêm nay trời mưa lớn, bọn giang hồ đòi nợ có thể sẽ đi tuần."


Đăng nhìn vết sẹo bỏng dữ tợn trên tay Khánh, trong lòng khẽ dấy lên một sự kinh hoàng thầm kín. Vết sẹo đó kéo dài từ cổ tay lên tận cẳng tay, da thịt sun lại, đỏ hỏn như một chứng tích của một thảm kịch kinh hoàng. Cậu nhận ra, người đàn ông đứng trước mặt mình cũng mang một nỗi đau thể xác và tinh thần không kém gì mình. Sự nghi kỵ trong lòng Đăng giảm đi một chút, nhưng khoảng cách phòng thủ vẫn dựng đứng.


Cậu nhận bộ quần áo khô từ tay A Sáng, lẳng lặng đi vào góc hầm thay đồ. Tiếng mưa rơi dồn dập trên mái tôn tiệm sửa xe phía trên dội xuống hầm nghe như tiếng trống trận dồn dập.


Nhưng sự bình yên ngắn ngủi của căn hầm lập tức bị đập tan.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa sắt phía trên vang lên dữ dội, rung chuyển cả hệ thống cầu thang gỗ mục nát. Tiếng la hét chửi bới rít qua màn mưa bão vọng xuống hầm:


"Thằng Khánh 'rác rưởi'! Mở cửa ra! Trốn dưới hầm mộ đó làm gì? Đến hạn trả nợ rồi!"


A Sáng giật nảy mình, mặt cắt không còn giọt máu, lùi lại phía sau bàn máy tính. Hải Đăng ôm chặt cây đàn guitar, cơ thể khẽ run lên khi nghe thấy những âm thanh bạo lực quen thuộc. Cậu nhìn Khánh với ánh mắt đầy hoài nghi: "Ông cũng bị giang hồ truy sát à?"


Long 'Câm' không đợi lệnh của Khánh. Gã hộ pháp lẳng lặng rút chiếc gậy ba-toong bằng sắt đặc giấu sau cánh cửa hầm, đôi mắt rực lên tia sáng hung hãn của một kẻ sẵn sàng dùng bạo lực để bảo vệ địa bàn.


"Lùi lại, Long," Khánh lạnh lùng lên tiếng, bàn tay trái của anh khẽ siết chặt thành nắm đấm, nén cơn đau từ vết bỏng. "Đừng dùng bạo lực với bọn chúng lúc này. Chúng ta không có tiền bồi thường viện phí đâu."


Cánh cửa sắt phía trên bị đạp tung bằng một lực cực mạnh. Tiếng cầu thang gỗ kêu răng rắc dưới những bước chân thô bạo.


Năm gã đàn ông mặc áo mưa đen, tay lăm lăm gậy sắt và dao bấm sầm sập bước xuống hầm. Dẫn đầu bọn chúng là Phan Văn Chín – tức Chín Ngón, đại ca khét tiếng của băng đảng đòi nợ thuê thuộc Băng đảng Búa Đen. Khuôn mặt gầy gò, xám xịt của Chín Ngón hiện ra dưới ánh đèn neon chập chờn. Bàn tay trái của gã bị mất ngón út, bốn ngón còn lại gõ nhịp kèn kẹt vào thanh gậy sắt.


"Ồ, phòng thu âm hoành tráng gớm nhỉ?" Chín Ngón liếc nhìn quanh căn hầm ẩm mốc, nở nụ cười lạnh tanh. Gã vung gậy sắt đập mạnh một nhát vào chiếc bàn gỗ ngoài cửa hầm.


*Xoảng!*


Chiếc ghế nhựa duy nhất của A Sáng bị đập vỡ nát, mảnh nhựa bắn tung tóe dưới chân Hải Đăng. Sáng hét lên một tiếng nhỏ, co rúm người lại.


"Khánh," Chín Ngón bước tới, gí sát khuôn mặt nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền vào mặt Khánh. "Tao nghe nói mày vừa bán chiếc loa monitor quý giá được năm mươi triệu. Tiền đâu? Đóng lãi tuần này cho Trùm Búa Đen mau! Đừng để tao phải tự tay dọn dẹp cái hầm mộ này của mày."


Khánh đứng yên, không hề lùi bước. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí, lạnh như tiền của Chín Ngón.


"Số tiền đó tôi đã dùng vào việc khác," Khánh trả lời, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ. "Hiện tại tôi không có tiền mặt."


"Mày giỡn mặt với tao hả thằng rác rưởi?" Chín Ngón gầm lên. Gã rút phắt chiếc dao bấm sắc lẹm từ trong túi áo mưa, vung tay gí thẳng lưỡi dao lạnh ngắt vào sát vết sẹo bỏng quấn băng gạc trên cánh tay trái của Khánh.


Lưỡi dao ép mạnh, khiến máu tươi từ vết bỏng chưa lành rỉ ra, nhuộm đỏ mảng băng gạc trắng. Cơn đau thấu xương dội thẳng lên đại não, khiến trán Khánh lấm tấm mồ hôi hột, nhưng đôi mắt anh vẫn chết lặng, vô cảm như một mặt hồ không đáy. Anh không hề chớp mắt.


Hải Đăng chứng kiến cảnh tượng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cậu muốn lao lên, nhưng Long 'Câm' đã dùng cánh tay rắn chắc như đá tảng giữ chặt vai cậu lại. Long lắc đầu, ra hiệu cho Đăng không được manh động.


"Mày có tin tao rạch nát cánh tay tàn phế này của mày ra không?" Chín Ngón rít qua kẽ răng, lưỡi dao bấm khẽ khía nhẹ vào da thịt Khánh. "Trùm Búa Đen không có kiên nhẫn với loại nghệ sĩ hết thời bị phong sát như mày đâu."


Khánh nhìn lưỡi dao, rồi thong thả ngẩng đầu lên nhìn Chín Ngón. Anh kích hoạt "Thính giác tuyệt đối", nghe ra nhịp thở dồn dập nhưng đầy sự tham lam, dè chừng của Chín Ngón và đồng bọn. Bọn chúng chỉ là những con chó săn của Trùm Búa Đen, chúng cần tiền chứ không cần mạng của anh.


"Chín Ngón," Khánh lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ, xuyên qua tiếng sấm sét ngoài kia. "Nếu ông giết tôi đêm nay, hoặc làm hỏng cánh tay này, Trùm Búa Đen sẽ vĩnh viễn mất đi khoản nợ gốc năm trăm triệu đồng. Và quan trọng hơn, ông ấy sẽ mất đi cơ hội duy nhất để rửa sạch dòng tiền đen của băng đảng thông qua hệ thống Black Box."


Chín Ngón khựng lại. Lưỡi dao bấm khẽ dừng khía. Gã nheo mắt nhìn Khánh đầy nghi ngờ: "Mày nói cái quái gì thế? Một thằng rác rưởi trốn dưới hầm như mày thì lấy gì rửa tiền? Lấy đống rác này à?"


Khánh không trả lời bằng lời nói. Anh dùng tay phải bấm nút khởi động chiếc máy tính cũ kỹ trên bàn. Màn hình bật sáng, hiển thị phần mềm chỉnh âm thô sơ. Khánh đeo chiếc tai nghe Monitor của Hoàng Nam vào tai, rồi bật loa ngoài của bộ loa kiểm âm cũ kỹ.


Một đoạn demo âm thanh thô ráp vang lên trong không gian ẩm mốc của căn hầm.


Đó là giọng hát khàn đặc biệt của Nguyễn Hải Đăng dưới gầm cầu Khánh Hội mà Khánh đã lén thu âm và xử lý dải tần số lỗi một cách tinh vi. Tiếng hát vang lên u uất, đau đớn, mang theo nỗi phẫn uất tột cùng của một linh hồn bị chà đạp dưới đáy xã hội, kết hợp với nhịp beat lo-fi u tối đầy ám ảnh do Khánh tự phối khí.


Tiếng hát vừa vang lên, cả căn hầm đột ngột im phăng phắc. Năm gã giang hồ đòi nợ thuê sững sờ, gậy sắt trên tay chúng khẽ hạ xuống. Ngay cả Chín Ngón cũng bị dải tần số âm thanh ma mị, đầy oán hận ấy thu hút. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc loa, rồi nhìn sang Hải Đăng đang đứng run rẩy trong góc tối.


"Đây là Nguyễn Hải Đăng," Khánh tắt đoạn nhạc, tháo tai nghe ra đặt lên bàn. "Giọng ca thiên tài độc bản mà tôi vừa chiêu mộ được. Chất giọng khàn oán hận này, kết hợp với tư duy sản xuất của tôi, sẽ tạo ra một bản hit triệu view trên mạng xã hội quốc tế trong vòng một tuần tới. Sức hút truyền thông của nó sẽ là vô giá."


Khánh bước thêm một bước về phía Chín Ngón, để mặc lưỡi dao bấm vạch thêm một đường máu trên tay mình. Anh dùng "Đàm phán hoãn nợ bằng danh tiếng" để đánh thẳng vào lòng tham của đối phương:


"Trùm Búa Đen cần một công ty giải trí độc lập sạch sẽ để rửa sạch số tiền cá độ bóng đá bất hợp pháp. Black Box chính là cái vỏ bọc hoàn hảo đó. Nếu các ông để tôi sống và làm việc trong một tuần, tôi sẽ dùng bản hit này để mang về dòng tiền sạch khổng lồ. Lúc đó, Trùm Búa Đen không chỉ lấy lại được năm trăm triệu tiền nợ gốc, mà còn có được một cỗ máy in tiền hợp pháp. Còn nếu ông đập phá nơi này hôm nay... ông sẽ phải tự mình đối mặt với sự tức giận của Trùm Búa Đen vì đã phá hỏng đại sự của ông ấy."


Chín Ngón nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lùng, quyết tuyệt đầy uy lực tinh thần của Khánh. Gã cảm nhận được một sự đe dọa vô hình từ người đàn ông gầy gò này. Gã biết Khánh nói đúng. Trùm Búa Đen gần đây đang gặp khó khăn trong việc rửa tiền sạch trước các đợt thanh tra thuế của cơ quan chức năng.


Gã từ từ hạ lưỡi dao bấm xuống, lau vết máu của Khánh bám trên lưỡi dao vào chiếc áo mưa đen của mình. Gã khạc một bãi nước bọt xuống đất đầy khinh bỉ.


"Được... Mày giỏi biện luận lắm, thằng rác rưởi," Chín Ngón rít lên qua kẽ răng. Gã thò tay vào trong túi áo mưa, rút ra một tờ giấy khổ A4 đã nhăn nheo, đặt mạnh lên bàn máy tính của Khánh.


Đó là một bản khế ước nợ mới – "Hợp đồng vay tiền viết bằng máu".


"Trùm Búa Đen đồng ý cho mày hoãn nợ lãi tuần này," Chín Ngón nở nụ cười tàn nhẫn. "Nhưng với một điều kiện. Mày phải ký vào bản hợp đồng thế chấp mới này. Lãi suất sẽ tăng lên gấp đôi hằng tuần kể từ hôm nay. Và tài sản thế chấp chính là quyền sở hữu trí tuệ toàn bộ các ca khúc tương lai của nhóm 'Lỗi Hệ Thống'. Nếu mày trễ hạn dù chỉ một ngày... toàn bộ bản quyền âm nhạc của mày sẽ thuộc về Băng đảng Búa Đen, và tụi tao sẽ tự tay xử lý lũ học trò của mày."


Khánh nhìn bản hợp đồng. Từng điều khoản nô lệ hiện ra dưới ánh đèn neon chập chờn như một sợi dây thừng thắt chặt cổ anh. Nếu ký, anh sẽ vĩnh viễn bán đi sự tự do nghệ thuật của mình và học trò cho thế giới ngầm đen tối. Nhưng nếu không ký, Long 'Câm' sẽ phải cận chiến đẫm máu với năm gã giang hồ, và Hải Đăng sẽ bị bắt đi.


Anh không hề do dự.


Khánh đưa bàn tay trái đang rỉ máu từ vết sẹo bỏng vuốt nhẹ lên mảng băng gạc đẫm máu. Anh dùng ngón tay cái thấm đẫm dòng máu tươi đỏ rực của chính mình, ấn mạnh một nhát dấu vân tay đỏ chói vào phần ký tên cuối bản hợp đồng.


Dấu vân tay máu tươi nổi bật trên nền giấy trắng tinh, như một khế ước hắc ám trói buộc linh hồn anh vào địa ngục.


Chín Ngón giật lấy bản hợp đồng, thổi nhẹ cho vết máu mau khô rồi gập gọn nhét vào túi áo mưa. Gã nở nụ cười thỏa mãn, quay người bước lên cầu thang gỗ dột nước.


Nhưng ngay khi bước đến bậc thang cuối cùng, Chín Ngón dừng lại, quay đầu nhìn xuống hầm tối. Khuôn mặt gã mờ ảo trong bóng tối của cầu thang, giọng nói thều thào đầy đe dọa vang lên xuyên qua tiếng mưa bão:


"Tao cho mày đúng một tuần, Khánh. Nếu trong vòng một tuần tới, tao không nhìn thấy dòng tiền sạch từ bản hit của mày chảy vào tài khoản... tao sẽ quay lại đây. Lúc đó, tao sẽ bẻ gãy vĩnh viễn cánh tay trái tàn phế này của mày, và phá nát cái hầm mộ này cùng lũ học trò rác rưởi của mày thành tro bụi."


Bóng của năm gã giang hồ khuất dần sau tiếng cửa sắt đóng sầm dữ dội phía trên.


Căn hầm tối tăm trở lại sự im lặng ngột ngạt. Tiếng mưa rơi dột tí tách xuống nền xi măng ẩm ướt như những nhịp đếm ngược của một quả bom nổ chậm.


A Sáng run rẩy bước ra từ góc tối, lẳng lặng nhặt những mảnh nhựa vỡ của chiếc ghế nhựa bị đập nát, bộc lộ sự sợ hãi tột cùng nhưng vẫn cố gắng dọn dẹp để không làm phiền Khánh.


Hải Đăng đứng im lặng trong bóng tối. Cậu nhìn mảng băng gạc đẫm máu trên tay trái của Khánh, rồi nhìn dấu vân tay máu trên chiếc bàn gỗ loang lổ. Lòng tin của cậu đối với người thầy mới này bị dao động dữ dội. Cậu nhận ra, mình vừa thoát khỏi địa ngục bạo lực gia đình của người cha nát rượu, để bước thẳng vào một địa ngục khác – địa ngục nợ nần, máu và thù hận của thế giới ngầm giải trí bẩn thỉu dưới sự dẫn dắt của Phạm Duy Khánh.


Khánh thong thả đeo chiếc tai nghe Monitor cũ kỹ của Hoàng Nam vào tai, ngồi xuống trước bàn mixer cũ kỹ, mặc kệ vết thương trên tay đang rỉ máu không ngừng. Anh nhìn Đăng, giọng nói lạnh lùng xé toạc sự im lặng:


"Cậu thấy rồi đấy. Chúng ta chỉ có đúng một tuần để sống sót. Ngày mai, đợt huấn luyện cực đoan của cậu sẽ bắt đầu. Chuẩn bị tinh thần đi, Hải Đăng."


Đăng siết chặt cây đàn guitar cũ kỹ quấn băng keo đen trong tay, đôi mắt hoang dã rực lên một tia sáng phẫn uất xen lẫn quyết tuyệt chịu đựng. Cậu không trả lời, lẳng lặng ngồi xuống góc hầm tối tăm, ôm lấy cây đàn như ôm lấy chiếc gông cùm định mệnh dưới cơn mưa bão đang gầm rú ngoài kia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!