Viên Ngọc Thô Trong Đêm Mưa
Mưa Sài Gòn đêm muộn trút xuống mỗi lúc một nặng hạt, quất từng luồng lạnh buốt vào những khối bê tông xám xịt của Chân cầu Khánh Hội. Dưới gầm cầu tối tăm, nước sông Sài Gòn dâng cao theo triều cường, vỗ oàm oạp vào những bờ kè đá rêu phong, mang theo mùi bùn đất nồng nặc lẫn với mùi dầu máy khét lẹt từ những con tàu neo đậu đằng xa. Không gian ngập tràn tiếng còi xe gầm rú từ đại lộ Võ Văn Kiệt vọng lại, bị bóp méo qua màn mưa dày đặc thành những tiếng u uất kéo dài.
Phạm Duy Khánh đứng nép mình trong bóng tối của một trụ cầu khổng lồ. Chiếc áo hoodie đen rách gấu trùm kín đầu, che khuất nửa khuôn mặt hốc hác và đôi mắt sâu hoắm đang dán chặt vào bóng người gầy guộc phía trước. Cơn mưa dầm dề dội vào bả vai khiến vết sẹo bỏng lớn chằng chịt trên cánh tay trái của anh co rút dữ dội. Cơn đau nhức nhối âm ỉ chạy dọc cơ khớp, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về đêm hỏa hoạn ba năm trước – đêm mà ngọn lửa của sự vu khống từ tập đoàn V-Star đã thiêu rụi toàn bộ danh dự của anh, đẩy anh xuống hàng kẻ vô danh đáy xã hội.
Anh siết chặt hai tay trong túi áo. Ngón tay chạm vào chiếc bật lửa bạc khắc nốt nhạc nứt vỡ – kỷ vật của Hoàng Nam. Mỗi lần cơn đau thể xác ập đến, lòng căm thù trong Khánh lại bùng lên như tro tàn gặp gió. Nhưng lúc này, mọi giác quan của anh đều bị thu hút bởi âm thanh đang vang lên từ khoảng trống ẩm ướt dưới gầm cầu.
Ở đó, Nguyễn Hải Đăng đang đứng ôm cây đàn guitar acoustic cũ kỹ, quấn đầy băng keo đen quanh thùng gỗ nứt nẻ. Cậu ta mặc chiếc áo thun phong sương sờn rách, mái tóc bù xù ướt đẫm bết vào trán. Dưới chân cậu là chiếc loa kéo cũ kỹ phát ra tiếng nhạc nền rè rè, méo mó. Đăng đang hát. Cậu hát như thể đó là hơi thở cuối cùng của mình trước khi bị dòng nước triều cường nuốt chửng.
Khánh nhắm mắt lại, kích hoạt thiên bẩm "Thính giác tuyệt đối" (Absolute Pitch). Giữa tiếng mưa rơi rào rào dội vào mái tôn, tiếng sóng vỗ và tiếng động cơ xe máy gầm rú, thế giới âm thanh trong tâm trí Khánh đột ngột được gạn lọc sạch sẽ. Anh nghe ra dải tần số âm thanh mộc mạc nhất phát ra từ cổ họng của Đăng.
Đó là một chất giọng khàn đặc biệt (Vocalist khàn đặc biệt - Cấp 1). Nhưng dưới đôi tai thiên tài của Khánh, dải tần số ấy không hề hoàn hảo. Ở những nốt trung trầm, giọng hát của Đăng mang một độ rạn nứt cảm xúc cực cao, réo rắt và ai oán như tiếng đàn cò rách dây. Nhưng khi cậu ta cố rướn lên những nốt cao kịch tính, âm thanh đột ngột bị nghẹn lại, có một dải tần số bị hỏng nhẹ phát ra tiếng rít khô khốc đầy đau đớn.
"Thanh quản bị tổn thương vật lý," Khánh thầm nghĩ, đôi mắt trong bóng tối khẽ nheo lại. "Vết sẹo co thắt ở dây thanh đới bên trái. Đây không phải là khuyết tật bẩm sinh. Nó là di chứng của một lực tác động cực mạnh từ bên ngoài."
Tiếng hát của Đăng tắt dần trong một nốt cao bị vỡ đôi. Cậu ta ho khan sặc sụa, cúi gập người xuống ôm lấy lồng ngực gầy guộc. Những người lao động nghèo đứng trú mưa dưới gầm cầu chỉ tặc lưỡi ái ngại, ném vài đồng tiền lẻ vào chiếc hộp các-tông rách nát đặt dưới chân cậu rồi vội vã rời đi khi mưa ngớt. Đăng nhìn những tờ tiền ướt sũng, nở nụ cười bất cần đời, đưa tay quẹt dòng nước mưa pha lẫn mồ hôi trên cằm.
Khánh bước ra khỏi bóng tối của trụ cầu. Chiếc áo hoodie đen rách gấu chuyển động lặng lẽ như một bóng ma dưới mưa. Anh dừng lại cách Đăng ba bước chân, nhìn thẳng vào đôi mắt nổi loạn, đầy hoang dã của cậu thiếu niên.
"Cậu hát rất tệ ở quãng cao," Khánh lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, xuyên qua tiếng mưa rơi. "Cậu đang tự giết chết thanh quản của mình sau mỗi câu hát."
Hải Đăng giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu ta lóe lên sự đề phòng và ngông cuồng của một đứa trẻ đường phố. Cậu ta nhìn chiếc áo hoodie đen che khuất mặt của Khánh, nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ xuống nền đất ẩm ướt.
"Mày là thằng nào?" Đăng hất hàm, giọng khàn đặc đầy gai góc. "Muốn dạy đời tao à? Biến đi chỗ khác chơi trước khi tao dùng cây đàn này đập nát mặt mày."
Khánh không hề dao động trước thái độ hung hãn của Đăng. Anh thong thả rút từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp ẩn danh màu đen tuyền, chỉ vỏn vẹn có chữ "K" được dập nổi bằng kim loại bạc. Anh chìa tấm danh thiếp ra trước mặt Đăng.
"Tôi có thể cứu giọng hát của cậu. Và tôi có thể đưa cậu lên đỉnh cao của giới giải trí này, nơi những kẻ đã chà đạp cậu phải quỳ gối dưới chân cậu."
Đăng nhìn tấm danh thiếp, rồi nhìn vào đôi mắt sâu hoắm, lạnh lùng chứa đựng "Sức hút bóng tối" (Dark Charisma) của Khánh. Trong một khoảnh khắc, sự quyết tuyệt trong ánh mắt Khánh khiến Đăng sững sờ. Nhưng ngay sau đó, sự hoài nghi và lòng tự tôn rách nát của một nghệ sĩ đường phố (Busker) bị ruồng bỏ đã chiếm lấy tâm trí cậu. Đăng cười phá lên, tiếng cười khàn đục đầy chua chát.
"Nhà sản xuất? Showbiz?" Đăng giật lấy tấm danh thiếp, nhổ nước bọt thẳng vào nó rồi ném xuống vũng nước bẩn dưới chân. "Tao nhổ vào cái giới showbiz thối nát của tụi mày! Toàn một lũ giả tạo, hút máu nghệ sĩ nghèo rồi vứt ra đường như rác rưởi. Tao thà hát rong chết đói dưới gầm cầu này còn hơn làm con rối cho những thằng mặc vest bóng bẩy như tụi mày chăn dắt!"
Để chứng minh sự bất cần của mình, Đăng giật mạnh dây đàn guitar, cố tình lấy hơi thật sâu và gào lên một nốt cao cực khàn, cực chói tai. Cậu ta muốn dùng tiếng thét đau đớn của thanh quản để thách thức sự kiêu ngạo của Khánh. Nốt nhạc vang lên đầy oán hận, nhưng ngay lập tức bị gãy gập, Đăng ôm cổ họng ho thốc tháo, máu tươi rỉ ra nơi kẽ môi, hòa cùng nước mưa chảy xuống cằm.
Khánh nhìn vũng nước bẩn nơi tấm danh thiếp đang chìm nghỉm, gương mặt dưới mũ trùm không một chút biểu cảm. Anh bước thêm một bước, giọng nói sắc bén như dao mổ đặt chuẩn xác vào tử huyệt của Đăng:
"Mười hai tuổi. Cậu bị cha ruột bóp cổ bạo hành trong một trận say xỉn khi cố che chở cho mẹ mình. Lực bóp quá mạnh đã làm nứt sụn giáp và rách dây thanh đới bên trái. Cậu không được chữa trị kịp thời, khiến vết rách hóa sẹo xơ, tạo nên chấn thương thanh quản vĩnh viễn."
Hải Đăng hoàn toàn đông cứng. Cây đàn guitar trên tay cậu ta suýt chút nữa rơi xuống đất. Đôi mắt hoang dã trợn trừng, nhìn Khánh như thể đang nhìn thấy một con quỷ bước ra từ địa ngục biết rõ mọi bí mật sâu kín nhất của cuộc đời mình.
"Mày... làm sao mày biết?" Giọng Đăng run rẩy, sự ngông cuồng biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng của một đứa trẻ bị khơi lại vết thương lòng chưa lành.
"Tôi nghe thấy nó," Khánh lạnh lùng chỉ vào tai mình. "Tôi nghe thấy tiếng xơ hóa của dây thanh đới mỗi khi cậu cố rướn giọng. Tôi nghe thấy nỗi sợ hãi bạo lực gia đình găm chặt trong từng nhịp thở hụt hơi của cậu. Cậu hát rong không phải vì yêu âm nhạc thuần khiết, cậu hát để gào thét sự oán hận đối với thế giới này."
Sự im lặng bao trùm dưới gầm cầu Khánh Hội, chỉ còn tiếng mưa rơi dồn dập. Đăng nhìn Khánh, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng phẫn uất. Nỗi sợ hãi và sự nhục nhã khi bị lột trần bí mật quá khứ khiến cậu không thể chịu đựng nổi.
"Cút đi! Đồ quỷ quyệt!"
Đăng gào lên, giật mạnh dây đeo đàn, ôm lấy cây đàn guitar cũ kỹ và chiếc hộp các-tông đựng tiền lẻ, bỏ chạy điên cuồng vào màn mưa trắng xóa, hướng về phía những con hẻm lầy lội của quận 4.
Khánh đứng lặng người nhìn bóng Đăng khuất dần trong màn mưa. Anh không vội vã đuổi theo bằng bạo lực. Anh biết, một kẻ bị tổn thương sâu sắc như Đăng sẽ không bao giờ tin tưởng bất kỳ ai chỉ qua vài lời nói. Anh cần chứng kiến thực tế địa ngục mà Đăng đang sống để tìm ra chiếc chìa khóa khống chế hoàn toàn linh hồn cậu ta.
Khánh kéo cao khóa áo hoodie đen rách gấu, lặng lẽ bám theo những dấu chân ướt sũng của Đăng trên nền đất. Anh đi qua những con hẻm ngoằn ngoèo, ngập tràn nước thải đen ngòm của khu lao động nghèo quận 4. Tiếng mưa rơi trên những mái tôn rỉ sét dột nát tạo nên một bản nhạc nền u uất, ngột ngạt.
Đăng chạy về đến một dãy trọ xập xệ nằm sâu trong hẻm Tôn Đản. Căn phòng trọ của cậu ta rộng chưa đầy mười mét vuông, cửa gỗ mục nát không có khóa, chỉ được khép hờ. Khánh dừng lại bên ngoài cửa sổ bám đầy bụi bẩn, nhìn qua khe hở vào bên trong.
Trong phòng, không khí nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền, mùi ẩm mốc và bãi nôn mửa. Một người đàn ông trung niên mập mạp, tóc tai bù xù, khuôn mặt đỏ gay vì men rượu đang ngồi bệt dưới đất, xung quanh là những vỏ chai bia vỡ nát. Đó là cha ruột của Đăng – ông Nguyễn Hải.
Đăng bước vào phòng, người ướt sũng, run rẩy đặt chiếc hộp các-tông đựng tiền lên bàn gỗ. Chưa kịp nói lời nào, ông Hải đã lảo đảo đứng dậy, lao tới giật lấy chiếc hộp, đổ sạch những đồng tiền lẻ ướt sũng ra đất. Ông ta đếm nhanh, rồi gầm lên như một con thú dữ:
"Có bấy nhiêu đây thôi sao? Thằng ăn hại! Cả ngày hôm nay mày chỉ kiếm được bấy nhiêu đây tiền lẻ để mua rượu cho tao thôi à?"
"Hôm nay trời mưa lớn, không có khách..." Đăng cúi đầu, giọng khàn đặc, hai tay siết chặt gấu áo ướt sũng.
"Mưa cái con mẹ mày!" Ông Hải vung tay tát mạnh vào mặt Đăng khiến cậu ta ngã nhào vào góc tường, đầu đập vào cạnh tủ gỗ chảy máu. "Mày có giọng hát thiên tài mà không biết kiếm tiền! Nhìn thằng Lâm Đăng Khoa trên tivi kia kìa, nó bằng tuổi mày mà kiếm hàng tỷ đồng, sống trong biệt thự sang trọng! Còn mày? Mày chỉ là một thằng rác rưởi hát rong làm nhục nhã cái nhà này!"
Đăng không khóc. Cậu ta gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu rực lên sự căm hờn tột cùng nhìn cha mình. Sự im lặng chịu đựng của Đăng càng làm ông Hải điên tiết hơn. Ông ta nhìn thấy cây đàn guitar cũ kỹ đặt ở góc giường – tri kỷ duy nhất, vũ khí duy nhất của Đăng.
"Mày còn ôm giữ cái thứ gỗ vụn này làm gì?" Ông Hải lao tới giật lấy cây đàn guitar cũ kỹ của Đăng. "Để tao đập nát nó xem mày còn lười biếng trốn tránh không đi kiếm tiền nữa không!"
"Không! Đừng đập đàn của con!" Đăng hét lên, lao tới ôm chặt lấy chân cha mình, van xin trong tuyệt vọng.
Ông Hải giơ cao cây đàn guitar cũ, khuôn mặt dữ tợn đầy tàn nhẫn chuẩn bị quật mạnh xuống nền xi măng.
Cửa phòng trọ đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Phạm Duy Khánh bước vào, chiếc áo hoodie đen rách gấu sũng nước mưa. Anh dùng bàn tay trái quấn băng gạc bỏng – dù đau nhức nhối – vẫn dứt khoát giơ ra giữ chặt lấy cần đàn guitar ngay trước khi nó bị đập xuống đất.
Lực giằng co khiến ông Hải loạng choạng lùi lại. Ông ta nhìn Khánh đầy giận dữ: "Mày là thằng chó nào? Dám xông vào nhà tao cản trở dạy con?"
Khánh không thèm nhìn ông Hải. Anh cúi xuống nhìn Hải Đăng đang nằm bệt dưới đất, khóe miệng chảy máu, ánh mắt đầy sự nhục nhã và tuyệt vọng. Khánh biết, đây chính là khoảnh khắc quyết định để thu phục linh hồn nổi loạn này.
Anh quay sang nhìn người cha nát rượu của Đăng, thò tay vào túi áo hoodie, rút ra một xấp tiền mặt dày cộp – một phần lớn trong số Vốn tự thân ít ỏi mà anh vừa có được từ việc bán chiếc loa monitor cho Huy Râu. Khánh ném xấp tiền xuống chiếc bàn gỗ đầy bụi bẩn trước mặt ông Hải.
"Năm mươi triệu đồng tiền mặt," Khánh lạnh lùng lên tiếng, giọng nói chứa đựng uy lực tinh thần tuyệt đối. "Tôi cá cược với ông. Tôi sẽ mua lại sự tự do của cậu ta và cây đàn này trong vòng một tuần. Nếu trong một tuần, tôi không biến cậu ta thành kẻ kiếm được gấp mười lần chỗ này, tôi sẽ trả lại cậu ta cho ông tự ý định đoạt."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!