Nhạc nềnScene_Tragic

Nhát Dao Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rỉ rả của đêm Quận 4 không thể gột rửa nổi mùi rỉ sét và dầu máy nồng nặc dưới căn hầm tối của tiệm sửa xe cũ. Sau trận phục kích kinh hoàng của đám tay chân Đại Bàng trong con hẻm lầy lội, cả nhóm Black Box lê lết trở về sào huyệt như những bóng ma tàn tạ. Long 'Câm' đã kịp thời xuất hiện với chiếc gậy sắt đặc, mở đường máu cứu cả nhóm thoát thân, nhưng cái giá phải trả vẫn hiển hiện đầy xót xa. Chiếc xe lôi tự chế của Nam 'Xe Lôi' bị móp méo nặng nề, một bên loa thùng dã chiến của Huy Râu bị nứt vỏ gỗ, và quan trọng nhất, lòng tin ít ỏi giữa các thành viên đang rạn nứt sâu sắc.


Phạm Duy Khánh ngồi lặng lẽ dưới ánh đèn neon vàng vọt chập chờn của bàn phối nhạc. Anh không thèm nhìn Hải Đăng đang dùng khăn ướt lau vệt máu khô trên khóe miệng, cũng không nhìn Quốc Anh đang đau đớn tháo chiếc chân giả bằng sợi carbon mới ra để kiểm tra gốc chân cụt đang rỉ dịch nhẹ. Khánh vươn bàn tay phải đang run rẩy nhẹ – di chứng tâm lý tàn nhẫn kể từ cái chết của người bạn thân Hoàng Nam – từ từ tháo cuộn băng gạc cũ trên tay trái của mình. Vết sẹo bỏng lớn từ vụ cháy phòng thu trước đó bị rách miệng do những va chạm lúc tháo chạy, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi bết chặt vào thớ vải khô.


"Từ đêm nay, Quy trình cách ly kỹ thuật số chính thức được kích hoạt," Khánh phẳng lặng lên tiếng, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn, không một chút độ ấm của tình người. Anh đặt một chiếc hộp gỗ mun có khóa số lên bàn. "Tất cả điện thoại cá nhân của các người phải được bỏ vào đây. Không một ai được phép kết nối internet, không một cuộc gọi ra ngoài, không một tin nhắn. Bất kỳ ai vi phạm, tôi sẽ lập tức kích hoạt điều khoản phạt của khế ước nợ máu."


"Anh rốt cuộc là người hay ác quỷ?" Hải Đăng rít lên qua kẽ răng rớm máu, bàn tay siết chặt cần cây đàn guitar acoustic cũ kỹ đến mức nổi gân xanh. "Tụi tôi vừa suýt chết ngoài kia để bảo vệ đống loa đài này! Nguyệt thì đang trầm cảm nặng không dám nhìn vào ánh sáng, còn anh chỉ biết lo cho cái ổ cứng chết tiệt của anh thôi sao?"


Khánh không chuyển động, vành mũ hoodie đen vẫn che khuất nửa khuôn mặt hốc hác của anh. Tai trái của anh dội lên một tiếng rít dài buốt óc của chứng ù tai mãn tính. Anh chỉ lạnh lùng khóa chiếc hộp gỗ mun lại, cất chìa khóa vào túi áo trong. Anh biết Đăng căm ghét mình, nhưng anh chấp nhận đóng vai kẻ bạo chúa. Chỉ có sự kỷ luật cực đoan mới giữ cho bản master của album "Lỗi Hệ Thống" không bị rò rỉ trước ngày phát hành, và chỉ có sự tàn nhẫn mới giúp họ sinh tồn trước nanh vuốt của tập đoàn V-Star.


Ở góc tối của phòng thu, trợ lý A Sáng đứng nép sát vào vách tường ẩm mốc. Cơ thể gầy gò của cậu nhóc mười bảy tuổi run lên bần bật, đôi mắt sáng ngời thường ngày giờ đây đờ đẫn, đầy sự hoảng sợ và dằn vặt tột cùng. Sáng không sợ giang hồ, cậu sợ chính bản thân mình.


Chiều nay, Sáng đã trốn Khánh đến khoa nhi bệnh viện Chợ Rẫy để thăm em gái Bé Na. Đứa em gái tám tuổi của cậu đang nằm thoi thóp trong phòng hồi sức cấp cứu với gương mặt xanh xao nhợt nhạt, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới chiếc mặt nạ oxy. Bác sĩ nói nếu không đóng đủ năm mươi triệu tiền tạm ứng phẫu thuật tim trong vòng bốn mươi tám giờ tới, Bé Na sẽ không thể qua khỏi. Sáng đã quỳ sụp xuống hành lang bệnh viện, khóc đến kiệt quệ, cho đến khi một bóng đen bước đến đứng chắn trước mặt cậu.


Đó là Đỗ Hùng – gã quản lý tàn bạo của V-Star với cái đầu hói chữ M và nụ cười đê tiện. Hùng 'Hói' đã ném một chiếc phong bì dày cộp chứa năm mươi triệu đồng tiền mặt xuống đất, ngay trước đôi mắt đẫm lệ của Sáng.


"Mày muốn cứu mạng em gái mày, hay muốn trung thành với một thằng hết thời đang chui rúc dưới hầm tối?" Giọng nói the thé của Đỗ Hùng vang lên như tiếng quỷ sa tăng thì thầm bên tai Sáng. "Đêm nay, hãy lấy cắp ổ cứng SSD Black Box chứa bản phối gốc cho tao. Chỉ cần tao có được nó, em gái mày sẽ được phẫu thuật ngay lập tức bởi những bác sĩ giỏi nhất. Bằng không... ngày mai tao sẽ rút toàn bộ khoản tài trợ viện phí của phòng khám này."


Sáng nhìn chiếc phong bì đẫm máu trên tay Đỗ Hùng, rồi lại nghĩ đến khuôn mặt ngây thơ của Bé Na đang cận kề cái chết. Cậu không còn đường lui. Khế ước phản bội đã được ký kết bằng chính nước mắt và sự tuyệt vọng của một đứa trẻ mồ côi dưới đáy xã hội.


***


Nửa đêm. Tiếng mưa rỉ rả ngoài hẻm nhỏ Quận 4 dường như càng làm cho không gian dưới Hầm Tối thêm phần ngột ngạt. Tiếng nước cống triều cường dâng lên mấp mé ngoài cửa hầm bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.


Mọi người đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày kiệt sức vì buổi biểu diễn du kích đường phố. Hải Đăng nằm co quắp trên chiếc giường xếp cũ, cây đàn guitar vẫn được cậu ôm chặt trước ngực như một tấm lá chắn bảo vệ cuối cùng. Quốc Anh đã tháo chiếc chân giả bằng sợi carbon ra đặt bên cạnh, gốc chân cụt được quấn tạm bằng băng gạc trắng đang rỉ dịch vàng nhạt do áp lực quá tải của bài nhảy vỉa hè. Trần Minh Nguyệt curled up ở góc hầm, dải băng gạc đen trên cổ tay trái co rút theo từng nhịp thở yếu ớt của cô.


A Sáng lén lút thức dậy lúc hai giờ sáng. Cậu không mang dép, đi chân trần trên nền xi măng ẩm ướt để không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Lòng bàn chân cậu lạnh buốt, nhưng mồ hôi hột từ trên trán cứ chảy dài xuống má, mặn chát. Cậu lách qua giường nằm của Đăng một cách chậm rãi, từng hơi thở đều được cậu nén lại trong lồng ngực hẹp.


Sáng tiếp cận chiếc bàn làm việc của Khánh. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu sắp cạn, chiếc máy tính bàn cũ kỹ loang lổ vết rỉ sét vẫn đang sáng màn hình ở chế độ chờ. Ngay bên cạnh bàn phím, Ổ cứng SSD Black Box màu đen tuyền đang nằm im lìm, kết nối với máy tính bằng một sợi cáp bảo mật mã hóa.


Sáng run rẩy rút chiếc điện thoại cũ kỹ của mình ra, dùng ánh sáng yếu ớt từ màn hình để dò tìm mật mã mở khóa cơ học của chiếc hộp đựng ổ cứng. Ngón tay cậu run bần bật, suýt chút nữa đã làm rơi chiếc điện thoại xuống nền đất.


Cậu cố gắng kéo nhẹ chiếc ổ cứng ra, nhưng ngay lập tức, một tiếng *loảng xoảng* nhỏ vang lên. Sáng giật nảy mình, tim bắn lên tận cuống họng. Cậu nhìn kỹ lại và bàng hoàng phát hiện ra Khánh đã âm thầm quấn một sợi xích sắt nhỏ, khóa chặt chiếc ổ cứng SSD vào chân bàn làm việc bằng một chiếc ổ khóa đồng cổ điển.


Muốn lấy được ổ cứng, Sáng buộc phải tìm được chiếc chìa khóa nhỏ mà Khánh luôn mang theo bên người.


Đúng lúc Sáng đang tuyệt vọng định lục lọi các ngăn kéo, một tiếng gầm gừ trầm đục, lạnh lẽo đột ngột vang lên ngay phía sau lưng cậu trong bóng tối.


Sáng đứng chết lặng, toàn thân đông cứng lại như tượng đá. Cậu từ từ quay đầu lại.


Bé Lu – chú chó ta lông vàng xơ xác được Khánh nhặt về nuôi dưới hầm – đang đứng lừng lững trong bóng tối sát cửa phòng biệt giam tinh thần. Đôi mắt của Lu rực lên tia sáng hoang dã dưới ánh đèn dầu tù mù, hàm răng nhọn hoắt nhe ra, phát ra những tiếng gầm gừ cảnh báo đầy đe dọa. Chú chó trung thành đã phát hiện ra hành vi lén lút của kẻ phản bội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!