Chiến Dịch Du Kích Đường Phố
Căn phòng trọ dột nát ở tầng bốn khu chung cư cũ Quận 4 chìm trong một sự im lặng rợn người. Ánh đèn neon vàng vọt trên trần nhà chập chờn theo từng nhịp gió rít ngoài ban công, rọi xuống vũng nước mưa đang loang lổ trên nền xi măng xám xịt. Mùi ẩm mốc của vôi tường bong tróc quyện với mùi dầu gió rẻ tiền tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Nguyễn Hải Đăng vẫn đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới chiếc áo thun sờn rách. Khóe miệng cậu rách cũ giật mạnh liên tục, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu khóa chặt vào vành mũ hoodie đen che khuất nửa gương mặt của Phạm Duy Khánh. Đằng sau cậu, Trần Minh Nguyệt đang co rúm người sát góc tường ẩm ướt, dải băng gạc màu đen quấn quanh cổ tay trái – nơi che giấu vết sẹo tự hủy cũ – run lên bần bật. Cô không khóc, nhưng đôi mắt to tròn đờ đẫn, vô hồn như một con búp bê bị rút sạch linh hồn sau khi đọc những lời mạt sát do chính tay Khánh chỉ đạo seeding bẩn.
"Anh không có gì để nói sao?" Giọng Đăng khàn đặc, rít lên qua kẽ răng rớm máu. "Linh hồn của Nguyệt đã bị chính anh bức tử rồi. Anh rốt cuộc là người hay là quỷ?"
Khánh đứng lặng trong góc tối của căn phòng dột nước. Vết sẹo bỏng lớn chằng chịt trên cánh tay trái của anh đột ngột co rút đau nhức nhối dưới cái lạnh của cơn mưa rỉ rả. Tai trái của anh dội lên một tiếng rít dài buốt óc của chứng ù tai mãn tính. Anh vươn bàn tay phải đang run rẩy nhẹ – di chứng tâm lý tàn nhẫn kể từ cái chết của Hoàng Nam – từ từ kéo vành mũ hoodie xuống, lộ ra khuôn mặt hốc hác, lạnh lùng đến tàn nhẫn.
"Tôi là kẻ muốn sống sót," Khánh phẳng lặng lên tiếng, giọng nói không một chút dao động trước sự phẫn nộ của học trò. "Và tôi cũng là kẻ muốn đưa các người sống sót. Đỗ Hùng và liên minh V-Star đã phong tỏa toàn bộ các trang nhạc số trong nước. Bài viết bôi nhọ của Phong Bút Thép đã biến chúng ta thành những kẻ tội đồ trong mắt công chúng. Nếu bây giờ chúng ta ngồi đây khóc lóc cho sự trong sạch của bản thân, ngày mai Chín Ngón sẽ dẫn đàn em đến chặt chân Quốc Anh để siết nợ, và em gái của A Sáng sẽ chết trong bệnh viện vì thiếu tiền thuốc."
Khánh bước một bước về phía chiếc bàn phối nhạc cũ kỹ, nơi đặt chiếc máy ghi âm Sony ICD-TX650 và ổ cứng SSD Black Box.
"Chúng ta bị chặn đường sống trên mạng, vậy thì chúng ta đi xuống đường phố. V-Star có thể mua chuộc các nhà đài, nhưng chúng không thể mua chuộc được tai mộc của hàng vạn khán giả ngoài kia. Đêm nay, chúng ta sẽ thực hiện chiến dịch du kích đường phố."
Cánh cửa phòng ngoài bật mở. Huy 'Poster' bước vào, mang theo mùi khói thuốc lá vàng ố và một cuộn giấy lớn nồng nặc mùi mực in rẻ tiền. Huy đặt cuộn giấy lên bàn, để lộ những tấm poster vẽ tay phong cách grunge, punk rock đầy nổi loạn với hai tông màu đỏ đen chủ đạo. Hình ảnh ba thành viên nhóm 'Lỗi Hệ Thống' được phác họa bằng những nét vẽ gai góc, méo mó nhưng đầy kiêu hãnh, đè lên dòng chữ lớn: "CHÚNG TÔI LÀ LỖI CỦA HỆ THỐNG".
"Poster dán cột điện Quận 4 đã sẵn sàng," Huy Poster nói, ngón tay vàng ố vì khói thuốc gõ nhẹ lên mặt giấy. "Nhưng tao cảnh báo trước, bảo vệ khu vực quận 1 đang tuần tra gắt gao lắm. Dán bậy bạ là bị hốt như chơi."
"Tôi lo được việc đó," một giọng nói hào sảng vang lên từ phía cửa. Nam 'Xe Lôi' bước vào, đầu đội chiếc nón lá sụp nửa mặt, mặc chiếc áo thun rách vai bám đầy vết dầu mỡ. "Chiếc xe lôi tự chế của tôi đã được ngụy trang bằng mấy tấm bạt rách. Loa thùng của Huy Râu và bình ắc-quy dã chiến đã được chằng chặt ở thùng sau. Chỉ cần anh Khánh ra lệnh, tôi sẽ đưa tụi nhỏ lách qua mọi chốt trật tự đô thị để đến điểm diễn."
Khánh nhìn lướt qua Hải Đăng và Ngô Quốc Anh – người đang đứng tựa vào nạng gỗ với chiếc chân giả bằng sợi carbon mới cứng bóng bẩy. Ánh mắt Khánh dừng lại ở Tiên Tiên, cô sinh viên truyền thông tập sự đang ôm khư khư chiếc điện thoại thông minh cũ có gắn gimbal chống rung tự chế.
"Tiên Tiên, nhiệm vụ của cô là quay lại toàn bộ buổi biểu diễn mộc mạc nhất có thể, lách định vị trong nước và đăng tải trực tiếp lên nền tảng video ngắn quốc tế. Chúng ta cần thuật toán toàn cầu để phá vỡ bức tường lửa của V-Star."
Khánh quay sang Hải Đăng, ánh mắt lạnh lùng như băng mỏng:
"Đăng, cậu có dám mang giọng hát khàn rách của mình ra đối mặt với đám đông không? Hay cậu chỉ giỏi gào thét trong căn phòng trọ dột nước này?"
Đăng siết chặt nắm tay, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cậu nhìn sang Minh Nguyệt vẫn đang đờ đẫn, rồi nhìn sang Quốc Anh đang gật đầu kiên định bất chấp vết thương gốc chân giả vẫn còn rỉ dịch nhẹ. Cậu biết, Khánh nói đúng. Hiện thực tàn khốc này không có chỗ cho sự ngây thơ. Cậu bước tới, giật lấy chiếc micro có dây cũ kỹ quấn băng keo đen của mình, rít lên qua kẽ răng:
"Tôi hát. Nhưng không phải vì anh, mà vì Nguyệt và Quốc Anh."
***
Nửa đêm. Sài Gòn ẩm ướt sau cơn mưa dông. Trạm xe buýt Hàm Nghi (Quận 1) hiện ra dưới ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống những vệt nước mưa lấp loáng trên mặt đường nhựa. Đây là trạm trung chuyển đông đúc bậc nhất thành phố, giờ này vẫn còn lác đác những nhóm học sinh đi học thêm về muộn, những người lao động nghèo và giới trẻ tụ tập hóng gió đêm.
Chiếc xe lôi tự chế của Nam 'Xe Lôi' nổ máy Cub cũ giòn tan, từ từ tấp vào một góc tối sát vỉa hè đối diện trạm xe buýt. Huy Poster nhanh nhẹn nhảy xuống, tay cầm xô keo hồ và cây chổi quét, lao nhanh về phía các cột điện và bảng quảng cáo trống. Những động tác của Huy nhanh thoăn thoắt, dán chồng chéo những tấm poster đỏ đen đầy nổi loạn lên những bức tường cũ kỹ.
"Này! Làm cái gì đó? Cấm dán bậy bạ nghe không!"
Tiếng quát lớn của một bảo vệ dân phố đeo băng đỏ vang lên từ phía góc đường. Huy Poster vừa quét xong tấm poster cuối cùng thì phát hiện bóng người đang lao tới xua đuổi. Huy nhanh trí ném cây chổi quét vào thùng xe lôi, hét lớn:
"Nam! Chạy!"
Nam Xe Lôi rồ ga, chiếc xe lôi tự chế lách qua vỉa hè một cách điệu nghệ, đón Huy Poster nhảy tót lên thùng sau trong gang tấc, để lại gã bảo vệ dân phố đứng chửi bới bất lực phía sau.
Cùng lúc đó, tại khu vực trung tâm trạm xe buýt, Hải Đăng đã đứng trước chiếc loa thùng dã chiến được đặt vội vã trên vỉa hè. Cát bụi đường phố bay lảng vảng dưới ánh đèn đường vàng vọt. Đăng ôm cây đàn guitar acoustic cũ kỹ quấn đầy băng keo đen quanh thùng gỗ nứt nẻ. Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí ẩm ướt của đêm Sài Gòn thấm vào cuống họng, làm thanh quản bị tổn thương nhẹ của cậu nhói lên đau rát.
Đăng gảy những nốt nhạc mộc mạc đầu tiên. Tiếng đàn guitar vang lên, u uất và cô độc giữa tiếng còi xe gầm rú xa xăm. Cậu cất tiếng hát câu đầu tiên của ca khúc "Lỗi Hệ Thống":
"Chúng ta sinh ra từ những vết nứt của bức tường kính lộng lẫy..."
Giọng hát của Đăng khàn đặc biệt, mang theo độ rạn nứt cảm xúc cực hạn, vang dội qua dải loa thùng cũ kỹ của Huy Râu. Âm thanh mộc mạc, hoang dại và đầy phẫn uất lập tức thu hút sự chú ý của đám đông học sinh và người qua đường. Họ dừng bước, quay lại nhìn chàng trai gầy guộc đang hát bằng cả bản năng đau đớn thể xác.
Quốc Anh bước ra bên cạnh Đăng. Cậu tháo bỏ đôi nạng gỗ, đứng vững trên chiếc chân giả bằng sợi carbon mới cứng bóng bẩy. Cậu nhắm mắt, cảm nhận nhịp beat trap dồn dập bắt đầu dội lên từ loa thùng dã chiến. Quốc Anh bắt đầu nhảy.
Những bước nhảy của cậu không đồng đều, bóng bẩy như vũ công của V-Star, mà thô ráp, gai góc và đầy tính cơ khí. Cậu thực hiện một cú xoay người cực nhanh, tận dụng trọng tâm lệch của chiếc chân giả carbon để giữ thăng bằng trên vỉa hè đầy cát bụi đường phố. Gốc chân cụt tiếp xúc với socket giả bắt đầu chịu áp lực quá tải, những cơn đau rát bỏng dội lên khiến trán cậu túm đầy mồ hôi lạnh, nhưng đôi mắt cậu rực lửa kiên cường. Đám đông vây quanh ngày một đông, những tiếng xì xào kinh ngạc vang lên:
"Trời ơi, cậu ấy nhảy bằng chân giả kìa!"
"Giọng hát của thằng nhóc kia khàn đặc biệt quá, nghe đau lòng khủng khiếp..."
Tiên Tiên đứng trong đám đông, giữ chặt chiếc điện thoại thông minh trên gimbal tự chế, liên tục di chuyển để lấy những góc quay chân thực, cận cảnh vết mồ hôi trên trán Đăng và những vệt bụi bám trên chân giả của Quốc Anh. Cô lách qua bộ lọc định vị trong nước, đăng tải video quay trực tiếp lên TikTok dưới dạng ẩn danh quốc tế. Lượt tương tác bắt đầu nhảy số liên tục, hàng ngàn bình luận từ khắp nơi trên thế giới đổ dồn vào luồng livestream trực tiếp.
Khánh đứng lặng trong bóng tối dưới hiên nhà cũ đối diện trạm xe buýt. Anh đeo chiếc tai nghe Monitor cũ kỹ của Hoàng Nam quanh cổ, dùng thiên bẩm "Thính giác tuyệt đối" để lắng nghe từng tần số âm thanh phát ra. Tai trái của anh thỉnh thoảng lại rít lên đau nhức, nhưng anh vẫn nghe ra được sự đồng cảm đang lan tỏa trong đám đông. Kế hoạch tiếp thị du kích đường phố đang hoạt động hoàn hảo.
Nhưng sự yên bình ngắn ngủi đó không kéo dài được lâu.
*Hú... Hú... Hú...*
Tiếng còi hú của lực lượng chức năng dẹp lòng lề đường vang lên từ đầu đường Hàm Nghi. Ánh đèn xoay màu đỏ xanh quét qua đám đông đang vây quanh biểu diễn. Cùng lúc đó, ba chiếc xe máy phân khối lớn chở theo những gã đàn ông mặc áo khoác đen, khuôn mặt hung hãn lảng vảng xuất hiện từ phía sau trạm xe buýt – tay chân của giang hồ Đại Bàng, những kẻ được Đỗ Hùng thuê để triệt hạ Black Box.
"Lực lượng chức năng tới! Có cả giang hồ kìa!" Tiên Tiên hoảng hốt hét lớn, tay vẫn không rời máy quay.
"Cả nhóm bốc dỡ thiết bị! Rút lui mau!" Nam Xe Lôi hét lên, rồ ga chiếc xe lôi tự chế lao thẳng lên vỉa hè.
Hải Đăng nhanh chóng rút dây micro, cùng Huy Poster xốc chiếc loa thùng dã chiến nặng trịch quăng lên thùng xe lôi. Quốc Anh nhặt đôi nạng gỗ, loạng choạng nhảy lên cabin sau dưới sự hỗ trợ của Huy.
"Khánh! Lên xe mau!" Nam Xe Lôi giục giã khi thấy bóng dáng lực lượng chức năng và những gã giang hồ đang lao tới.
Khánh không lên xe lôi. Anh kéo vành mũ hoodie đen sụp xuống, lạnh lùng ra lệnh:
"Nam, đưa tụi nhỏ chạy vào mạng lưới hẻm chằng chịt của Quận 4. Tôi sẽ cắt đuôi tụi nó."
Chiếc xe lôi tự chế của Nam gầm rú, nhả một làn khói đen khét lẹt rồi lao vút đi, lách qua các hẻm nhỏ tối tăm để tẩu thoát. Khánh xoay người, nhanh chóng hòa vào bóng tối của những con phố nhỏ của Quận 1, cắt đuôi thành công toán tuần tra.
Nhưng ở phía sau, chiếc xe lôi của Nam đã bị hai chiếc xe máy của tay chân Đại Bàng bám theo sát nút. Chúng gầm rú ga, ép sát vào sườn xe lôi của Nam khi chiếc xe vừa rẽ vào một con hẻm tối, ẩm ướt và chật hẹp của Quận 4.
*Két... Rầm!*
Chiếc xe máy của gã giang hồ cố tình tông mạnh vào bánh sau của xe lôi, khiến chiếc xe tự chế mất đà, nghiêng ngả rồi lật úp xuống nền đường xi măng sũng nước mưa. Thiết bị âm thanh, loa thùng dã chiến và cây đàn guitar của Đăng văng tung tóe trên mặt đất. Một chiếc loa thùng bị móp méo nặng nề do va đập, Nam Xe Lôi bị ngã văng ra ngoài, bả vai trầy xước rỉ máu đỏ tươi.
Đăng và Quốc Anh lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, che chắn trước chiếc loa thùng và cây đàn guitar cũ.
Từ trong bóng tối của con hẻm hẹp, ba gã giang hồ bước xuống xe máy, tay cầm gậy bóng chày bằng nhôm và xà-beng sắt đặc bước tới, bao vây chặt lối thoát duy nhất của nhóm. Gã dẫn đầu nở một nụ cười tàn nhẫn, gõ chiếc gậy bóng chày xuống nền đất phát ra những tiếng *cạch, cạch* lạnh lẽo:
"Lũ rác rưởi khuyết tật... Hôm nay tụi tao sẽ đập nát đống loa đài này của tụi mày."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!