Nhạc nềnScene_Tragic

Mồi Nhử Truyền Thông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm qua càn quét qua Quận 1 dường như vẫn chưa chịu buông tha cho những kiếp người chui rúc dưới căn hầm dột nát của Quận 4. Sáng sớm hôm sau, bầu trời Sài Gòn xám xịt như một tấm vải liệm đẫm nước. Những hạt mưa nặng trĩu vẫn gõ đều vào khung cửa kính hoen rỉ của Căn hộ chung cư cũ nát, tạo nên những âm thanh rè rè, buốt óc.


Phạm Duy Khánh ngồi lặng người trên chiếc ghế gỗ mục bên bàn làm việc. Cánh tay trái của anh, nơi vết sẹo bỏng rách da từ đêm qua vẫn chưa kịp thay băng, đang co rút lại đau nhức nhối mỗi khi hơi lạnh của gió ẩm lùa vào. Gạc trắng quấn quanh cổ tay đã khô bết lại, chuyển sang màu đỏ sẫm của máu cũ lẫn dịch vàng. Mỗi lần anh định vươn tay phải để chạm vào bàn phím máy tính, một cơn run tay tâm lý tàn nhẫn lại dội lên dọc theo dây thần kinh, khiến các ngón tay co quắp, run bần bật. Ký ức về khay inox lạnh lẽo trong nhà xác bệnh viện ba năm trước, nơi đặt thi thể trắng bợt của Hoàng Nam, lại hiện về như một bóng ma giam cầm thiên tài âm nhạc của anh.


*Rầm!*


Cánh cửa phòng ngoài bị đẩy mạnh ra. Nguyễn Hải Đăng lao vào phòng, gương mặt gầy guộc của cậu đỏ gay vì giận dữ, khóe miệng rách cũ giật mạnh liên tục. Trên tay cậu cầm chiếc điện thoại màn hình nứt nẻ, hiển thị một trang tin giải trí lá cải lớn nhất trong nước.


"Khánh! Anh nhìn cái này đi!" Giọng Đăng khàn đặc, rít lên qua kẽ răng rớm máu. "Thằng chó Lê Phong... Phong Bút Thép vừa tung bài viết bôi nhọ tụi mình! Nó gọi nhóm 'Lỗi Hệ Thống' là lũ rác thải xã hội ăn theo scandal bẩn!"


Khánh không chuyển động. Ánh mắt anh dưới vành mũ hoodie đen vẫn phẳng lặng, vô cảm nhìn vào màn hình điện thoại mà Đăng đang dí sát vào mặt mình.


Dòng tít lớn màu đỏ chói đập vào mắt: *"Sự thật kinh hoàng phía sau nhóm nhạc khuyết tật 'Lỗi Hệ Thống': Chiêu trò trục lợi bẩn thỉu của cựu siêu sao bị phong sát và một rapper trầm cảm từng tiếp khách tại Majestic."*


Bên dưới bài viết là những bức ảnh chụp lén mờ ảo cảnh Minh Nguyệt được Đăng che chở dưới mưa ngoài hành lang chung cư đêm qua, kèm theo những lời cáo buộc tàn độc của Lê Phong (Phong 'Bút Thép'). Gã nhà báo lá cải mua chuộc này đã bẻ cong ngòi bút, biến màn trình diễn đầy máu và nước mắt của nhóm tại Đêm Sài Gòn thành một vở kịch dàn dựng đê tiện để câu view, bêu rếu bệnh án tâm lý của Nguyệt và gọi Khánh là "kẻ ác quỷ hút máu thực tập sinh tâm thần".


Từ phòng trong, Trần Minh Nguyệt bước ra với những bước chân lảo đảo. Gương mặt cô trắng bợt không còn một giọt máu, đôi mắt to tròn đờ đẫn đầy sự hoảng sợ tột độ. Cổ tay trái của cô quấn chặt dải băng gạc màu đen – nơi che giấu vết sẹo tự hủy cũ – đang run lên bần bật. Cô nhìn vào dòng chữ trên màn hình điện thoại của Đăng, tiếng máy ảnh nhấp nháy ảo tưởng lại dội lên trong đầu cô khiến cô khuỵu sụp xuống nền xi măng dột nước, hai tay bịt chặt lấy tai, khóc nghẹn không thành tiếng.


"Tao sẽ giết thằng chó đó!" Đăng gầm lên, tay siết chặt cây đàn guitar cũ quấn băng keo đen. "Tao sẽ dùng tài khoản cá nhân đăng bài vạch trần tụi V-Star! Tao sẽ nói cho cả thế giới biết Nguyệt bị oan!"


Đăng vừa thò tay định gõ bàn phím điện thoại thì một bàn tay lạnh lẽo đã chộp lấy cổ tay cậu.


Khánh đứng dậy từ lúc nào, sức mạnh từ bàn tay phải run rẩy của anh mạnh đến mức khiến Đăng đau nhói. Khánh lạnh lùng giật lấy chiếc điện thoại trên tay Đăng, tắt nguồn, rồi ném thẳng vào chiếc hộp gỗ khóa chặt trên bàn.


"Anh làm cái gì vậy?" Đăng trợn mắt, định lao vào Khánh.


"Áp dụng quy trình cách ly kỹ thuật số," Khánh phẳng lặng lên tiếng, giọng nói không một chút dao động trước sự phẫn nộ của học trò. "Từ bây giờ, không ai trong nhóm được phép sử dụng điện thoại kết nối mạng. Không giải thích, không đính chính."


"Anh điên rồi!" Đăng hét lên, nước mắt phẫn uất trào ra. "Nó đang sỉ nhục Nguyệt! Nó đang chà đạp lên vết thương của em ấy! Anh định bắt tụi tôi im lặng để làm con rùa rụt cổ cho tụi nó dẫm đạp sao?"


Khánh nhìn thẳng vào mắt Đăng, đôi mắt sâu hoắm của anh rực lên một tia sáng tàn nhẫn, u tối của Sức hút bóng tối:


"Trong chiến trường này, giải thích chính thống là vũ khí của kẻ yếu. V-Star nắm giữ 80% truyền thông trong nước, bài viết minh oan của cậu sẽ bị thuật toán của tụi nó dập tắt trong vòng ba giây. Muốn lật ngược thế cờ của truyền thông bẩn, cách duy nhất là dùng chính truyền thông bẩn hơn để làm mồi nhử."


Khánh xoay người, đi thẳng vào góc tối của phòng làm việc dột nước. Anh kéo từ gầm giường ra một chiếc hộp nhựa cũ bám đầy bụi mốc. Khi nắp hộp mở ra, bên trong xếp đầy hàng trăm chiếc thẻ sim điện thoại giá rẻ – Bộ sim rác kích hoạt tài khoản mà A Sáng đã lén lút thu mua từ các đại lý Quận 4 suốt nhiều tháng qua.


Khánh gọi A Sáng vào phòng. Cậu nhóc trợ lý mười bảy tuổi bước vào với gương mặt xanh xao, hai vai run rẩy. Tay Sáng bấu chặt lấy túi quần, nơi chiếc phong bì năm mươi triệu đồng tiền tạm ứng của Đỗ Hùng vẫn đang nằm im lìm như một khối sắt nung đỏ thiêu đốt lương tâm cậu. Sáng nhìn Khánh, đôi mắt lén lút liếc về phía chiếc máy ghi âm Sony ICD-TX650 đang đặt trên bàn phối nhạc của Khánh. Cậu cần lấy nó để giao cho Đỗ Hùng cứu mạng em gái Bé Na, nhưng sự hiện diện lạnh lùng của Khánh khiến cậu không dám manh động.


"Lắp sim vào mười chiếc điện thoại dự phòng," Khánh lạnh lùng ra lệnh cho Sáng, đưa cho cậu một tập bản thảo kịch bản viết tay. "Kích hoạt toàn bộ tài khoản ảo trên các diễn đàn âm nhạc lớn và các trang tin lá cải dưới bài viết của Phong Bút Thép."


Sáng nhận lấy tập bản thảo, cúi đầu đọc lướt qua. Ngay lập tức, gương mặt cậu nhóc biến sắc, đôi môi run lên bần bật vì kinh hoàng:


"Anh Khánh... Cái này... cái này không thể được..."


Bản kịch bản do chính tay Khánh viết không hề chứa một lời minh oan nào cho Minh Nguyệt hay Hải Đăng. Ngược lại, nó chứa đầy những lời lẽ mạt sát, sỉ nhục cực đoan nhất nhắm vào chính nhóm 'Lỗi Hệ Thống'.


*"Lũ khuyết tật rác rưởi ăn bám xã hội", "Con điếm trầm cảm Majestic dựng chuyện câu view", "Thằng ca sĩ hát rong dơ bẩn"...*


Khánh đang chỉ đạo Sáng thực hiện Chiến dịch Seeding bẩn (Black Seeding) tự chửi bới, tự hủy hoại danh dự của chính học trò mình trên mạng xã hội.


"Làm đi," Khánh vô cảm ra lệnh, ngón tay trái quấn băng gạc rỉ máu khẽ gõ lên bàn gỗ. "Không được sai một chữ."


Sáng nhìn Khánh bằng ánh mắt đầy sự hãi hùng và dằn vặt tột cùng. Cậu nhóc nhận ra người thầy, người ơn của mình đã hoàn toàn biến thành một con quái vật xảo quyệt. Sáng lầm lũi ngồi xuống góc phòng, tay run lẩy bẩy lắp từng chiếc sim rác vào điện thoại, bắt đầu gõ những dòng bình luận tàn nhẫn nhất nhắm vào Minh Nguyệt – cô gái đang ngồi co rúm khóc nghẹn ở phòng bên cạnh.


***


Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, bão truyền thông bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết.


Nhờ Nhãn quan truyền thông (Media Insight) thiên tài của mình, Khánh đã tính toán chính xác tâm lý tò mò bẩn thỉu và lòng trắc ẩn giả tạo của đám đông. Ban đầu, bài viết bôi nhọ của Phong Bút Thép khiến công chúng phẫn nộ, hùa vào chửi rủa nhóm. Nhưng ngay sau đó, hàng loạt tài khoản ảo do Sáng và Khánh kích hoạt bắt đầu tung ra những bình luận chửi bới quá mức tàn bạo, phi nhân tính, vượt qua mọi ranh giới đạo đức tối thiểu của con người.


Sự cực đoan quá đà đó đột ngột phản tác dụng.


Cư dân mạng bắt đầu cảm thấy rợn người trước sự độc ác của những kẻ chửi rủa. Những câu hỏi hoài nghi bắt đầu xuất hiện trên các diễn đàn lớn: *"Tại sao lại có thể mạt sát một cô gái bị trầm cảm tàn nhẫn đến thế?", "Có phải có thế lực nào đó đứng sau cố tình dìm chết một nhóm nhạc độc lập khuyết tật không?", "Nghe nói ca khúc của họ hát live ở phòng trà hay lắm, có ai có link nghe thử không?"*


Sự tò mò bùng phát như một đám cháy gặp gió khô.


Không có tiền mua bài quảng cáo chính thống, Khánh đã biến chính scandal bẩn thành một mồi nhử truyền thông khổng lồ. Hàng vạn người tò mò bắt đầu lùng sục tìm kiếm ca khúc của nhóm.


Vì các kênh chính thống đã bị V-Star khóa chặt bằng Lệnh cấm sóng toàn diện, khán giả buộc phải tìm đến các trang web chia sẻ nhạc lậu của giới underground Quận 4.


*Lượt streaming lậu* bùng nổ với tốc độ kinh hoàng. Trên màn hình chiếc máy tính lồi cũ kỹ của Khánh, biểu đồ số lượt nghe nhảy vọt liên tục từ hàng ngàn lên hàng chục ngàn, rồi chạm mốc năm mươi ngàn lượt nghe chỉ trong một buổi trưa. Âm nhạc gai góc, tiếng hát khàn đặc rớm máu của Đăng và lời rap phẫn uất của Nguyệt sau khi được khán giả tiếp cận đã tự chứng minh thực lực nghệ thuật vượt trội của nó, đập tan mọi lời bôi nhọ của Phong Bút Thép.


Khánh đứng bên bàn máy tính, nhìn những con số tăng vọt mà gương mặt không hề có một chút biểu cảm vui mừng. Anh nén cơn ù tai đang rít lên từng hồi đau nhức, tay trái siết chặt chiếc bật lửa bạc nứt vỡ. Đây là cái giá của chiến thắng – một chiến thắng được xây dựng bằng việc phơi bày vết thương lòng của học trò làm mồi nhử cho đám đông vô ơn xâu xé.


*Cạch.*


Nguyễn Hải Đăng bước vào phòng làm việc của Khánh. Cậu không thèm nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị con số streaming lậu khổng lồ. Gương mặt cậu lạnh lùng, đôi mắt vằn tia máu nhìn Khánh bằng sự căm ghét và khinh bỉ tột cùng. Đăng không nói một lời, chỉ lặng lẽ chỉ tay về phía căn phòng trống dột nước phía sau tấm màn che.


Khánh lách qua Đăng, bước vào phòng trong.


Trong góc tối ẩm ướt, Minh Nguyệt đang ngồi bó gối dưới nền đất dột nước mưa. Chiếc điện thoại cũ của Sáng lỡ để quên trên bàn vẫn đang sáng đèn, hiển thị hàng loạt những bình luận sỉ nhục, lăng mạ nhắm vào quá khứ Majestic của cô – những lời lăng mạ tàn nhẫn nhất, do chính tay trợ lý A Sáng gõ theo kịch bản của Khánh.


Nguyệt không khóc nữa. Đôi mắt cô đờ đẫn, vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, cơ thể mảnh mai run lên từng đợt như một cánh hoa tàn tạ trước cơn bão lớn. Cô đã nhìn thấy tất cả. Cô nhận ra người thầy mà cô tin tưởng như cứu cánh duy nhất thực chất lại là kẻ tàn nhẫn nhất, sẵn sàng rạch nát vết thương lòng của cô để làm công cụ kiếm tiền và phục hận.


Đăng bước tới đứng chắn trước mặt Nguyệt, che khuất tầm nhìn của Khánh. Cậu siết chặt nắm tay, rít lên qua kẽ răng rớm máu:


"Anh hài lòng rồi chứ, Phạm Duy Khánh? Lượt nghe tăng rồi đó. Tiền sắp về rồi đó. Nhưng linh hồn của Nguyệt đã bị chính anh bức tử rồi."


Khánh đứng lặng người trong bóng tối dột nước, vết sẹo bỏng trên tay trái nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, dằn vặt lồng ngực anh trước sự căm ghét tột độ của đứa học trò đầu tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!