Đêm Trình Diễn Bão Táp
Căn phòng làm việc của chủ phòng trà Đêm Sài Gòn chìm trong một sự im lặng hầm hập, chỉ có tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ kính hoen rỉ dội vào như những nhát búa gõ đều vào dây thần kinh. Lê Quang đứng chết trân bên cạnh bàn gỗ mun. Mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương, thấm ướt sũng cả cổ chiếc áo sơ mi lụa đen đắt tiền. Đôi mắt ông ta dán chặt vào chiếc máy ghi âm Sony ICD-TX650 nhỏ bé đang nằm im lìm trên mặt bàn, nơi giọng nói the thé của Đỗ Hùng vừa dứt.
Khánh đứng đối diện, vành mũ đen của chiếc hoodie rách gấu sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt u uất. Cánh tay trái của anh quấn băng gạc trắng, nhưng những vệt máu đỏ tươi từ vết sẹo bỏng bị rách da vẫn rỉ ra, thấm loang lổ như một đóa bỉ ngạn nở muộn. Cơn ù tai mãn tính khẽ rít lên một dải tần số chói tai trong màng nhĩ bên trái, nhưng Khánh không hề nhúc nhích. Anh đứng đó, lạnh lùng và bất động như một pho tượng đá dưới hầm tối.
"Khánh..." Giọng Lê Quang khàn đặc, đầy sự van nài xen lẫn phẫn uất. "Mày... mày thực sự muốn dồn tao vào đường cùng sao? Tao đã từng cưu mang mày, tao đã từng nể tình thầy Tiến..."
"Tôi không dồn ông," Khánh cắt ngang, giọng nói phẳng lặng không một chút độ ấm. "V-Star mới là kẻ dồn ông. Tôi chỉ cho ông một lựa chọn để sinh tồn. Đúng mười một giờ đêm nay, nhóm 'Lỗi Hệ Thống' phải được lên sân khấu. Bằng không, ngày mai toàn bộ giấy tờ trốn thuế của phòng trà này sẽ nằm trên bàn của cảnh sát kinh tế."
Lê Quang run rẩy thò tay định giật lấy chiếc máy ghi âm, nhưng Khánh đã nhanh hơn. Tay trái của anh – dù đau đớn co rút do vết bỏng rách da – vẫn chuẩn xác chộp lấy chiếc máy, đút ngược vào túi áo trong. Hành động dứt khoát của Khánh khiến Lê Quang hoàn toàn sụp đổ. Ông ta quỵ xuống chiếc ghế da, hai tay ôm đầu, rên rỉ:
"Được rồi... Tao cho tụi nó lên. Nhưng chỉ mười lăm phút thôi! Đúng mười lăm phút lót giờ chót trước khi đóng cửa! Nếu Đỗ Hùng phát hiện ra, tao sẽ nói là tụi mày tự ý xông lên sân khấu..."
Khánh không nói một lời, xoay người bước ra khỏi phòng. Ngoài cửa phòng chờ, Nguyễn Hải Đăng, Trần Minh Nguyệt và Ngô Quốc Anh đang đứng im lặng trong bóng tối hành lang. Đăng nhìn Khánh bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng, khóe miệng rách cũ của cậu giật nhẹ đầy châm biếm: "Anh hài lòng rồi chứ? Dùng thủ đoạn bẩn thỉu tống tiền cả ân nhân cũ... Anh càng ngày càng giống lũ người ở V-Star rồi đó, 'nhà sản xuất thiên tài' ạ."
Khánh lướt qua Đăng như một luồng gió lạnh, vành mũ hoodie khẽ lay động: "Chuẩn bị lên sân khấu. Trong thế giới này, kẻ không có thủ đoạn thì không có quyền nói về đạo đức."
Bên cạnh Đăng, Minh Nguyệt co rúm người lại, đôi vai gầy guộc run rẩy dưới chiếc áo phông quá khổ. Cổ tay trái của cô quấn chặt dải băng gạc màu đen – vết tích của đêm tự sát hụt tại Majestic – như một nỗ lực tuyệt vọng để che giấu vết sẹo cắt sâu. Cô không dám nhìn vào ánh đèn neon mờ ảo của phòng trà, bàn tay gầy khẳng khiu bám chặt lấy gấu áo của Đăng như tìm kiếm một điểm tựa sinh tồn cuối cùng. Quốc Anh đứng tựa vào nạng gỗ, chiếc chân giả bằng sợi carbon mới cứng bóng bẩy vừa được lắp sau ca phẫu thuật khẩn cấp tốn năm mươi triệu đồng tiền bẩn. Cậu không nói gì, nhưng đôi mắt rực lên ngọn lửa phẫn uất tột cùng nhắm về phía sân khấu.
Trong góc tối của hậu trường, trợ lý A Sáng đứng nép mình sau những thùng loa cũ rỉ sét. Đôi mắt cậu nhóc mười bảy tuổi tròn xoe đầy sợ hãi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Sáng thò tay vào túi quần, chạm vào chiếc phong bì năm mươi triệu đồng tiền tạm ứng của Đỗ Hùng. Tiền của Đỗ Hùng đã cứu mạng em gái Bé Na của cậu ở khoa nhi bệnh viện, nhưng nó cũng biến cậu thành một kẻ phản bội đê tiện. Sáng đã nhìn thấy Khánh cất chiếc máy ghi âm Sony chứa bằng chứng tống tiền vào túi áo. Cậu biết, đây chính là thông tin mật mà Đỗ Hùng đang thèm khát. Nội tâm cậu giằng xé dữ dội giữa lòng biết ơn dành cho Khánh và mạng sống của em gái.
***
Mười một giờ đêm.
Mưa ngoài trời Quận 1 bắt đầu nặng hạt hơn, gõ chan chát vào mái tôn của phòng trà Đêm Sài Gòn. Khán giả bên dưới chỉ có khoảng hơn hai mươi người, chủ yếu là những người trung niên yêu thích nhạc xưa đang ngồi nhâm nhi rượu mạnh trong ánh sáng đỏ u tối, hờ hững.
Ngay khi Lê Quang chuẩn bị ra hiệu cho MC giới thiệu nhóm 'Lỗi Hệ Thống', toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng trên sân khấu đột ngột vụt tắt. Không gian chìm vào một màu đen kịt, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ quầy bar. Tiếng xì xào của khán giả bắt đầu vang lên.
"Chuyện gì vậy? Cúp điện à?" Lê Quang hoảng hốt chạy xuống hậu đài.
Kỹ thuật viên âm thanh của phòng trà hớt hải chạy lại: "Không phải cúp điện anh Quang ơi! Nguồn điện phụ của sân khấu bị ai đó lén cắt đứt cáp rồi! Toàn bộ hệ thống loa và mixer đều mất nguồn!"
Khánh đứng trong bóng tối của bàn điều khiển âm thanh, đôi tai trái ù đi nhưng thính giác tuyệt đối của anh vẫn nghe ra tiếng cười khẩy trầm đục từ phía cửa thoát hiểm hậu trường. Anh quay đầu lại, nhìn thấy hai gã đàn ông mặc vest đen của V-Star đang lẳng lặng rút lui. Đây là đòn cảnh cáo của Đỗ Hùng. Chúng muốn bóp nghẹt cơ hội biểu diễn của nhóm ngay từ giây phút đầu tiên bằng cách phá hủy cơ sở hạ tầng vật lý.
"Khánh! Làm sao bây giờ?" Đăng lao tới, giọng khàn đặc đầy hoảng loạn. "Không có điện thì diễn bằng niềm tin à?"
Khánh không hề bối rối. Anh lách qua Lê Quang đang đứng run rẩy, đi thẳng tới góc khuất sau sân khấu, nơi đặt hộp cầu dao tổng. Khánh quỳ xuống nền đất ẩm ướt, rút từ trong túi áo ra chiếc bật lửa bạc khắc nốt nhạc nứt vỡ – kỷ vật của Hoàng Nam. Anh đánh lửa, ngọn lửa vàng vọt soi sáng hệ thống dây điện chằng chịt bị cắt đứt nham nhở.
Nhìn thấy khay inox chứa dụng cụ sửa chữa bằng kim loại sáng loáng của phòng trà đặt bên cạnh cầu dao, bàn tay phải của Khánh đột ngột run lên bần bật. Ký ức về đêm Hoàng Nam tự sát, tiếng còi xe cứu thương và những khay inox lạnh lẽo trong nhà xác bệnh viện dội về như một cơn bão tinh thần. Khánh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, anh dùng tay trái quấn băng gạc bỏng đè chặt bàn tay phải đang run rẩy xuống nền đất lạnh để cưỡng ép bản thân lấy lại sự tỉnh táo.
"A Sáng! Gọi Thành Chớp ngay lập tức!" Khánh quát lên trong bóng tối.
Thành Chớp – gã thợ điện lậu của Quận 4 – đã được Khánh chuẩn bị sẵn từ trước để phòng hờ phương án bị V-Star phá hoại. Chỉ trong vòng chưa đầy ba phút, dưới sự chỉ đạo nhanh chóng của Thành qua điện thoại, Khánh dùng đôi tay rớm máu của mình, bỏ qua mọi quy trình an toàn, trực tiếp đấu nối đường điện lậu từ tiệm sửa xe bên cạnh vào hệ thống âm thanh của phòng trà.
*Xẹt! Xẹt!*
Những tia lửa điện bắn ra sáng lòa trong bóng tối, soi rõ gương mặt hốc hác, quyết tuyệt của Khánh. Hệ thống loa kiểm âm phát ra một tiếng trầm đục rồi đột ngột hoạt động trở lại. Ánh đèn sân khấu màu đỏ u tối bừng sáng.
"Lên sân khấu!" Khánh lạnh lùng ra lệnh, đeo chiếc tai nghe Monitor của Hoàng Nam vào tai để bắt đầu hiệu chỉnh tần số trực tiếp.
Nguyễn Hải Đăng bước lên sân khấu trước, theo sau là Ngô Quốc Anh đi bằng nạng gỗ và Trần Minh Nguyệt đứng nép trong bóng tối hậu đài. Khán giả bên dưới nhìn họ bằng ánh mắt đầy sự tò mò và nghi ngại. Một nhóm nhạc rách rưới, một ca sĩ khuyết tật đi nạng.
Quốc Anh đặt nạng gỗ xuống, đứng vững trên chiếc chân giả bằng sợi carbon mới cứng. Cậu hít một hơi sâu, cảm nhận sự thăng bằng hoàn hảo của socket mới. Nhịp beat trap u tối, dồn dập của bản phối Lo-fi bắt đầu vang lên từ hệ thống loa cũ kỹ của phòng trà. Tiếng đàn bầu u uất của chú Phong được Khánh lồng ghép tinh vi vào nhạc nền phát ra những âm thanh réo rắt, ai oán chạm thẳng vào lòng người nghe.
Nhưng ngay khi Hải Đăng chuẩn bị cất tiếng hát, từ góc tối của khán đài, một ánh chớp cực mạnh đột ngột bùng lên.
*Tách! Tách! Tách!*
Nhật 'Camera' – gã phóng viên săn ảnh bẩn do Đỗ Hùng thuê – cố tình đứng sát rìa sân khấu, liên tục bật đèn flash công suất lớn chụp trực diện vào mắt Trần Minh Nguyệt. Ánh sáng chói lòa đột ngột cùng tiếng màn trập nhấp nháy liên tục đánh thẳng vào chấn thương tâm lý của Nguyệt. Ký ức kinh hoàng về đêm định mệnh tại phòng VIP 888 Majestic, những gương mặt thú tính của lũ tài phiệt và ánh đèn flash của đám phóng viên săn ảnh bêu rếu cô hiện về.
Minh Nguyệt sững sờ, đôi mắt to tròn đờ đẫn đầy sự hoảng loạn. Cơ thể cô run rẩy dữ dội, cô lùi lại một bước, hai tay ôm chặt lấy đầu, dải băng gạc đen trên cổ tay trái như siết chặt lấy dòng máu đang đông cứng. Cô chuẩn bị hét lên và tháo chạy khỏi sân khấu.
Khánh đứng sau bàn điều khiển, thính giác tuyệt đối của anh nghe ra nhịp thở đứt quãng, hoảng loạn của Nguyệt qua micro. Anh không thể để cô chạy trốn. Đây là cơ hội duy nhất.
Khánh kích hoạt thiết bị đàm thoại nội bộ kết nối trực tiếp với tai nghe in-ear của Nguyệt. Giọng nói trầm lạnh, chứa đựng Sức hút bóng tối (Dark Charisma) của anh vang lên bên tai cô như một mệnh lệnh từ địa ngục:
"Nhắm mắt lại, Nguyệt. Đừng nhìn ánh sáng của tụi nó. Hãy nhìn vào bóng tối trong linh hồn em. Nhìn vào vết sẹo trên cổ tay em. Ai đã đẩy em xuống vực thẳm? Hãy dùng lời rap của em để xé nát tụi nó ngay trên sân khấu này! Hát đi!"
Lời nói của Khánh như một nhát dao khía thẳng vào vết thương lòng của Nguyệt, nhưng nó cũng kích hoạt ngọn lửa hận thù cực hạn đang âm ỉ cháy trong lồng ngực cô gái trẻ. Nguyệt nhắm chặt mắt lại, nước mắt chảy dài trên má, cô giật lấy micro, cất giọng rap tốc độ cao.
Giọng rap của Nguyệt sắc bén, bạo liệt như dao mổ, từng ca từ vạch trần thói đạo đức giả của những kẻ lạm dụng quyền lực vang lên đầy phẫn uất, hòa quyện hoàn hảo với tiếng đàn bầu ai oán của bản phối. Khán giả bên dưới sững sờ trước sức công phá cảm xúc khủng khiếp từ một cô gái nhỏ nhắn đang nhắm nghiền mắt hát bằng cả tính mạng.
Ngay sau đó, Hải Đăng bước lên, phô diễn giọng hát khàn đặc biệt của mình. Áp dụng kỹ thuật Điều tiết hơi thở thanh quản hỏng mà diva Mai Hồng truyền dạy, Đăng thẳng lưng, lồng ngực mở rộng, dùng lực đẩy từ cơ hoành để hát những nốt cao vút mà không cần rướn cổ nổi gân máu. Tiếng hát khàn đục, rạn nứt đầy oán hận của cậu như một tiếng thét từ hầm tối dội thẳng vào lòng người nghe, tạo nên một sự cộng hưởng bi tráng chưa từng có.
Cùng lúc đó, Ngô Quốc Anh thực hiện vũ đạo vượt giới hạn tàn tật. Cậu tận dụng trọng tâm lệch của chiếc chân giả bằng sợi carbon để thực hiện một cú xoay người 360 độ đầy nguy hiểm ngay trên sân khấu chật hẹp.
*Két... rít...*
Tiếng khớp kim loại của chân giả rít lên một âm thanh khô khốc dưới sức ép cơ thể cực lớn. Gốc chân cụt của Quốc Anh nhói lên một cơn đau buốt lạnh, khớp nối carbon có dấu hiệu bị lỏng nhẹ sau cú xoay người quá tải, nhưng cậu vẫn nghiến chặt răng, giữ vững thăng bằng hoàn hảo trên một chân, hoàn thành bài nhảy solo đầy kiêu hãnh.
Sự kết hợp giữa giọng hát rớm máu của Đăng, lời rap phẫn uất của Nguyệt và bước nhảy tàn phế kiên cường của Quốc Anh tạo nên một màn trình diễn bão táp, bóp nghẹt mọi giác quan của khán giả tại phòng trà Đêm Sài Gòn. Khi nốt nhạc cuối cùng dứt hẳn, cả phòng trà chìm vào sự im lặng tuyệt đối trong vòng ba giây, trước khi những tràng pháo tay sấm sét bùng nổ vang dội, phá tan tiếng mưa bão ngoài kia.
Khánh đứng trong góc tối, tháo chiếc tai nghe Monitor của Hoàng Nam ra khỏi tai. Đôi tai trái của anh rít lên một tiếng ù tai mãn tính đau nhức, nhưng khóe miệng anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Black Box đã thắng bước đầu tiên.
Nhưng vinh quang ngắn ngủi lập tức bị dập tắt.
Cánh cửa gỗ nặng nề của phòng trà bị đẩy mạnh ra. Đỗ Hùng (Hùng 'Hói') bước vào hậu trường, theo sau là bốn gã bảo vệ lực lưỡng mặc đồng phục an ninh V-Star màu đen. Gương mặt hói chữ M của gã quản lý tàn bạo lộ ra nụ cười khinh khỉnh, hống hách. Gã đi lướt qua nhóm 'Lỗi Hệ Thống' đang mệt mỏi thở dốc, tiến thẳng về phía Lê Quang đang đứng run rẩy bên quầy bar.
Đỗ Hùng thong thả rút một điếu thuốc lá thơm ra châm lửa, phả khói thẳng vào mặt Lê Quang, giọng nói the thé đầy sự đe dọa lạnh lùng vang lên:
"Lê Quang, ông gan lắm. Dám dùng đường điện lậu để cho lũ rác rưởi này hát sao? Tao đã cảnh cáo ông thế nào nhỉ?"
Lê Quang mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: "Hùng... tôi... tụi nó tự ý xông lên..."
Đỗ Hùng không thèm nghe giải thích, gã gõ gạt tàn thuốc lá vào chiếc ly pha lê trên bàn, ánh mắt lạnh như tiền nhìn thẳng vào Lê Quang:
"Nếu ngày mai ông còn cho lũ rác rưởi này hát, Đêm Sài Gòn sẽ đóng cửa vĩnh viễn."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!