Nhạc nềnScene_Tragic

Cánh Cửa Sân Khấu Khóa Chặt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rả rích của Sài Gòn những ngày giữa mùa không dứt, nó kéo theo cái lạnh ẩm ướt luồn qua những khe nứt của bức tường vôi bong tróc trong phòng hồi sức sau phẫu thuật của Bệnh viện Chợ Rẫy. Mùi ete, mùi cồn sát trùng và mùi bông băng ẩm mốc quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến lợm giọng. Trên chiếc giường sắt rỉ sét, Ngô Quốc Anh nằm im lìm, gương mặt cắt không còn giọt máu sau ca phẫu thuật kéo dài hơn bốn tiếng đồng hồ. Chiếc chân giả bằng sợi carbon mới cứng – thứ được mua bằng năm mươi triệu đồng trích từ chiếc vali tiền mặt bẩn thỉu của Trùm Búa Đen – đặt lặng lẽ ở góc phòng, phản chiếu ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo của ngọn đèn neon trên trần nhà.


Phạm Duy Khánh đứng tựa lưng vào góc tối của phòng bệnh, chiếc áo hoodie đen rộng khổ trùm kín đầu che khuất nửa khuôn mặt u uất. Cánh tay trái của anh, nơi vết bỏng cũ bị rách da rỉ máu từ trận hỗn chiến trước, bắt đầu co rút đau nhức nhối khi hơi lạnh của cơn mưa thấm qua lớp gạc mỏng. Tai trái của anh thỉnh thoảng lại dội lên một tiếng rít dài buốt óc của chứng ù tai mãn tính. Mỗi lần nhìn thấy những khay dụng cụ y tế bằng inox sáng loáng đặt trên bàn, bàn tay phải của anh lại run lên bần bật—một phản xạ tâm lý tàn nhẫn găm sâu vào dây thần kinh kể từ cái chết của Hoàng Nam.


"Anh hài lòng chưa?"


Tiếng rít khàn đặc của Nguyễn Hải Đăng vang lên từ phía cửa sổ hoen rỉ. Đăng đứng đó, hai tay siết chặt lấy song sắt, đôi mắt vằn tia máu nhìn Khánh với sự ghê tởm tột cùng. "Quốc Anh giữ được cái chân, nhưng linh hồn của tụi tôi đã bị anh bán sạch cho lũ giang hồ Quận 4 rồi. Vali tiền đó... anh lấy từ đâu ra? Anh tưởng tôi không ngửi thấy mùi máu và thuốc súng trên những xấp polymer đó chắc?"


Khánh không chuyển động, giọng nói của anh phát ra dưới vành mũ đen vẫn phẳng lặng, vô cảm như một mặt hồ đóng băng: "Tôi không cần cậu quan tâm nguồn tiền từ đâu. Việc của cậu là hát. Việc của Quốc Anh là nhảy. Còn việc của tôi là giữ cho cái mạng rách của các người không bị chôn vùi dưới đáy xã hội."


Bên cạnh Đăng, Trần Minh Nguyệt ngồi co rúm trên chiếc ghế gỗ mục. Cô không nói một lời nào kể từ khi ca phẫu thuật bắt đầu. Dải băng gạc màu đen quấn chặt trên cổ tay trái của cô – vết tích của đêm tự sát hụt tại Majestic – dường như càng siết chặt hơn khi cô bám lấy gấu áo của Đăng, đôi vai gầy guộc run rẩy không ngừng trước những tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang đài truyền hình.


Khánh bước tới một bước, Sức hút bóng tối từ đôi mắt sâu hoắm của anh bao trùm lấy cả căn phòng, đè bẹp sự phản kháng yếu ớt của Đăng. "Quốc Anh đã phẫu thuật thành công. Socket mới đã được lắp. Chúng ta không có thời gian để đóng vai một gia đình hạnh phúc đau khổ. Tối nay, đúng mười một giờ đêm, phòng trà 'Đêm Sài Gòn' ở Quận 1. Tiết mục biểu diễn lót đầu tiên của nhóm 'Lỗi Hệ Thống'. Đây là cơ hội duy nhất để các người bước ra ánh sáng trước khi lệnh cấm sóng của V-Star khóa chặt mọi nẻo đường."


Ở góc phòng, trợ lý A Sáng đang đứng dọn dẹp những vỏ hộp sữa cũ. Nghe đến đây, ngón tay Sáng khẽ run lên, chiếc hộp nhựa rơi xuống đất phát ra tiếng động khô khốc. Sáng cúi đầu che giấu khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh. Trong túi quần của cậu, chiếc phong bì năm mươi triệu đồng tiền tạm ứng của Đỗ Hùng vẫn nóng hổi như một hòn than nung đỏ, thiêu đốt chút lương tâm cuối cùng của đứa trẻ mồ côi. Sáng lén lút ngước mắt lên, nhìn thấy Khánh đang cẩn thận cất chiếc máy ghi âm Sony ICD-TX650 vào túi áo trong của chiếc hoodie đen.


*Máy ghi âm... Anh Khánh đang giữ bằng chứng gì sao?* Ý nghĩ đó vụt qua đầu Sáng, kéo theo lời đe dọa tàn nhẫn của Đỗ Hùng tại khoa nhi: *"Mỗi khi thằng Khánh viết lời hay làm gì, mày phải báo cáo cho tao..."* Sáng cắn chặt môi đến rớm máu, âm thầm ghi nhớ chi tiết này.


***


Phòng trà 'Đêm Sài Gòn' nằm im lìm trong một con hẻm nhỏ khuất nẻo tại Quận 1. Đây là thánh đường của những giai điệu cổ điển, nơi Liên minh Phòng trà Sài Gòn vẫn cố gắng duy trì một chút không gian nghệ thuật mộc mạc trước sự lấn át của các chương trình thực tế ảo của V-Star. Chủ phòng trà – Lê Quang – là một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi lụa đen, gương mặt gầy gò hằn sâu những nếp nhăn của sự mệt mỏi tài chính. Ông đang đứng bên quầy bar, nhìn chằm chằm vào chiếc gạt tàn pha lê chứa đầy tàn thuốc lá ngoại nhập.


Khi Khánh dẫn Đăng và Nguyệt bước qua cánh cửa gỗ nặng nề của phòng trà, không khí bên trong vắng lặng đến đáng sợ. Không có tiếng nhạc tổng duyệt, không có ánh đèn màu đỏ ấm áp quen thuộc. Chỉ có những chiếc ghế gỗ xếp ngược trên bàn và những kỹ thuật viên âm thanh đang im lặng thu dọn dây cáp.


"Khánh... tao xin lỗi."


Lê Quang bước tới, giọng nói run rẩy, tránh ánh mắt của Khánh. Ông rút từ trong túi áo ra một tờ công văn có đóng dấu đỏ chói của Tập đoàn giải trí V-Star, đặt lên mặt bàn bar.


"Đêm nay... tụi mày không thể diễn lót được nữa. Tao phải hủy show của 'Lỗi Hệ Thống'."


Nguyễn Hải Đăng lập tức lao tới, giật lấy tờ công văn, khóe miệng rách cũ của cậu giật mạnh: "Hủy? Ông nói cái gì? Chúng tôi đã thức trắng ba đêm để tập luyện! Chân của Quốc Anh vừa mới cắt chỉ phẫu thuật xong! Ông nể tình nghĩa của thầy Trần Tiến mới cho chúng tôi cơ hội, giờ ông lại nuốt lời vì cái tờ giấy lộn này sao?"


"Mày thì biết cái gì!" Lê Quang bất ngờ quát lên, gương mặt đỏ gay vì uất ức. Ông chỉ tay vào tờ công văn. "Đỗ Hùng của V-Star vừa gọi điện trực tiếp cho tao. Hắn gửi cái công văn này đến toàn bộ thành viên của Liên minh Phòng trà Sài Gòn. Công văn ghi rõ: bất kỳ phòng trà nào dám cho Phạm Duy Khánh hoặc nghệ sĩ của Black Box lên sân khấu, V-Star sẽ lập tức rút toàn bộ ca sĩ ngôi sao của họ khỏi hệ thống phòng trà đó, đồng thời cắt đứt mọi hợp đồng tài trợ độc quyền trị giá hàng tỷ đồng hằng năm."


Lê Quang thở dốc, hai tay run rẩy bám vào thành bàn: "Khánh ơi, tao nể thầy Tiến, tao thương tình thằng Nam đã khuất nên mới liều mạng giúp mày. Nhưng tao còn cái phòng trà này, còn mười mấy miệng ăn của nhân viên, còn vợ con tao ở nhà. V-Star mà rút nghệ sĩ, phòng trà của tao sẽ phá sản trong vòng một tuần! Tao không thể vì tụi mày mà tự sát được!"


Không gian phòng trà chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Minh Nguyệt co rúm người lại sau lưng Đăng, dải băng gạc đen trên cổ tay cô như siết chặt lấy dòng máu đang đông cứng vì sợ hãi. Quốc Anh đứng tựa vào chiếc nạng gỗ bên cạnh, gương mặt trẻ tuổi tràn đầy sự phẫn uất, cậu giơ tay định tự đập vỡ chiếc chân giả mới carbon vừa lắp: "Lại là tụi nó... Lại là V-Star! Chúng muốn dồn tụi mình vào đường chết thực sự!"


Đăng quay sang nhìn Khánh, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng xen lẫn oán hận: "Anh nói đi chứ! Anh là nhà sản xuất thiên tài cơ mà? Anh nói anh sẽ đưa tụi tôi ra ánh sáng cơ mà? Giờ cánh cửa sân khấu đã bị khóa chặt rồi, anh định dùng cái vali tiền bẩn đó để mua lại cả cái đài truyền hình chắc?"


Khánh đứng im lặng giữa phòng trà u tối. Gương mặt anh khuất sau vành mũ hoodie đen, không hề lộ ra một chút dao động nào trước cơn thịnh nộ của Đăng hay sự bất lực của Lê Quang. Vết sẹo bỏng trên tay trái anh khẽ nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Anh biết, trong thế giới showbiz thối nát này, quyền lực của đồng tiền và sự độc quyền của V-Star là một bức tường sắt vô hình, không thể phá vỡ bằng lý lẽ, bằng tình nghĩa xưa cũ, hay bằng những giọt nước mắt yếu hèn. Muốn đè bẹp nỗi sợ hãi của kẻ yếu, chỉ có thể dùng một nỗi sợ hãi lớn hơn, tàn bạo hơn để khống chế họ.


Khánh thong thả thò tay vào túi áo hoodie đen rách gấu. Anh rút chiếc máy ghi âm Sony ICD-TX650 ra, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ mun ngay cạnh tờ công văn của V-Star.


*Tách.*


Tiếng bấm nút nhỏ vang lên lạnh lẽo trong không gian yên ắng của phòng trà. Ngay sau đó, một giọng nói the thé, hống hách đầy quen thuộc phát ra từ chiếc loa nhỏ của máy ghi âm. Đó là giọng của Đỗ Hùng (Hùng 'Hói') – gã quản lý tàn bạo của V-Star:


*"...Lê Quang, tao cảnh cáo mày. Cái vụ mày lén lút trốn thuế và nhận tiền hối lộ để hợp thức hóa hóa đơn khống cho Liên minh Phòng trà từ ba năm trước, hồ sơ vẫn nằm trong két sắt của tao đấy. Chỉ cần tao ho một tiếng, ngày mai cảnh sát kinh tế sẽ niêm phong cái phòng trà 'Đêm Sài Gòn' của mày. Khôn hồn thì nghe lệnh tao, cấm cửa thằng Khánh vĩnh viễn..."*


Sắc mặt Lê Quang lập tức biến đổi từ đỏ gay sang trắng bợt không còn một giọt máu. Ông trố mắt nhìn chiếc máy ghi âm nhỏ bé trên bàn như thể nhìn thấy một quả bom hẹn giờ đang đếm ngược. Hai đầu gối ông run rẩy, suýt chút nữa quỵ xuống sàn nhà.


"Khánh... mày... sao mày lại có đoạn băng này?" Lê Quang lắp bắp, giọng nói lạc hẳn đi vì sợ hãi.


Khánh không trả lời câu hỏi. Anh tiến lại gần, đôi mắt lạnh lùng như hai hố đen sâu thẳm nhìn thẳng vào tâm can của người bạn cũ. Sức hút bóng tối từ phong thái của anh khiến cả căn phòng như hạ nhiệt độ xuống mức đóng băng.


"Lệnh cấm sóng của V-Star có thể làm ông mất một nửa doanh thu của phòng trà trong vài tháng," Khánh chậm rãi nói, từng lời nói sắc bén như dao mổ khía vào nỗi sợ hãi của Lê Quang. "Nhưng đoạn băng ghi âm tống tiền này, cộng với hồ sơ trốn thuế mà Lê Vy đang giữ, nếu lọt vào tay cảnh sát kinh tế và các cơ quan báo chí độc lập vào ngày mai... ông sẽ không còn phòng trà nào để lo cho mười mấy miệng ăn nữa đâu. Ông sẽ mất cả đời trong tù, Quang ạ."


"Khánh! Mày tống tiền tao sao? Tao là bạn cũ của mày! Tao là người duy nhất dám chứa chấp mày khi mày bị cả nước phong sát!" Lê Quang gầm lên trong sự tuyệt vọng, nước mắt rỉ ra nơi khóe mắt hằn sâu nếp nhăn.


Tình bạn cũ nát tan hoàn toàn trong căn phòng trà ngập mùi khói thuốc. Khánh nhìn người bạn cũ bằng ánh mắt hoàn toàn chai sạn cảm xúc. Anh biết mình đang đóng vai một con quỷ tàn nhẫn, nhưng để đưa 'Lỗi Hệ Thống' ra ánh sáng, anh sẵn sàng nhuốm đen đôi tay của mình, sẵn sàng biến những người bạn muốn cứu thành quân cờ.


Khánh dằn mạnh chiếc máy ghi âm Sony xuống mặt bàn gỗ, ngón tay quấn gạc rớm máu siết chặt chuôi máy, giọng nói trầm lạnh vang lên đầy quyết tuyệt:


"Chọn đi, Quang. Hoặc cho nhóm 'Lỗi Hệ Thống' lên sân khấu biểu diễn lót đúng mười một giờ đêm nay, hoặc ngày mai ông tự tay ký vào đơn hầu tòa."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!