Bóng Ma Dưới Tầng Hầm
Tiếng mưa rào xối xả của mùa mưa Sài Gòn dội xuống mái tôn rỉ sét phía trên gầm sàn tiệm sửa xe cũ, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn tạp, điếc đặc. Dưới lòng đất của con hẻm 148 Tôn Đản, quận 4, phòng thu 'Hầm Tối' ngập chìm trong thứ ánh sáng tù mù phát ra từ màn hình máy tính đời cũ và bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng. Không khí nơi đây đậm đặc mùi ẩm mốc của những mảng tường loang lổ nước sơn, mùi mì gói ăn liền rẻ tiền và khói thuốc lá nồng nặc. Nơi góc hầm, nước cống đen ngòm bắt đầu rỉ qua khe nứt bê tông khi triều cường lên, mấp mé thềm gạch sàn.
Phạm Duy Khánh ngồi bất động trước bàn mixer sờn cũ, hai đầu ngón tay gầy gò của anh gõ nhịp vô thức lên mặt gỗ bám bụi. Anh khoác chiếc áo hoodie đen rộng, gấu áo đã sờn rách, chiếc mũ trùm kéo sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt u uất. Trên cánh tay trái của anh, vết sẹo bỏng lớn chằng chịt co rút lại mỗi khi thời tiết thay đổi, mang đến một cơn đau nhức nhối âm ỉ chạy dọc lên bả vai. Đó là chứng tích của sự sụp đổ, của đêm định mệnh ba năm trước khi ngọn lửa thiêu rụi tất cả vinh quang của một siêu sao giải trí, đẩy anh xuống hàng 'Kẻ vô danh đáy xã hội' (Outcast).
Khánh đưa tay nâng chiếc tai nghe Monitor cũ kỹ của Hoàng Nam đeo vào tai. Đây là kỷ vật duy nhất còn sót lại của người bạn thân chí cốt, người đã nhảy xuống từ sân thượng tòa nhà V-Star để kết liễu cuộc đời trước bão dư luận bạo lực mạng. Mỗi lần đeo chiếc tai nghe này, Khánh lại nghe như có tiếng thở dốc đầy oán hận của Nam hòa lẫn trong dải tần số âm thanh. Anh hít một hơi sâu, cố gắng tập trung để hiệu chỉnh bản phối thuê cho một ca sĩ hội chợ miền Tây – công việc mạt hạng duy nhất giúp anh kiếm vài đồng lẻ sinh tồn qua ngày.
Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào nút gạt fader, một tiếng rít chói tai đột ngột vang lên bên trong màng nhĩ tai trái. Chứng ù tai mãn tính – di chứng của những năm tháng làm việc quá độ và chấn thương tâm lý – lại tái phát. Âm thanh rít lên ở tần số cao như tiếng kim loại cào xé màng tai, đè bẹp mọi nốt nhạc trong bản phối. Khánh nhắm chặt mắt, răng nghiến chặt đến mức quai hàm run rẩy. Với thiên bẩm 'Thính giác tuyệt đối' (Absolute Pitch), sự ù tai này không khác gì một hình phạt tra tấn tàn khốc, biến mọi âm thanh anh nghe được thành một đống tạp âm méo mó.
Anh giật chiếc tai nghe ra, ném mạnh xuống bàn. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ đặt cạnh đống bản thảo nhạc dang dở rung lên bần bật. Màn hình hiện lên số điện thoại ở quê Lâm Đồng. Khánh vội vàng bắt máy, giọng anh khàn đặc:
"Mẹ... Con nghe đây."
Đầu dây bên kia không phải giọng nói hiền từ của mẹ anh, mà là tiếng khóc nghẹn ngào, hoảng loạn của bà Nguyễn Thị Lành xen lẫn tiếng ho khan sặc sụa.
"Khánh ơi... Tụi nó... tụi nó lại tới rồi con ơi..."
Tim Khánh thắt lại. "Ai tới hả mẹ? Tụi đòi nợ của V-Star sao?"
"Mấy người mặc vest đen... tụi nó nói mày trốn nợ phong sát, nói nếu không nộp ba trăm triệu tiền bồi thường hợp đồng bôi nhọ cũ, tụi nó sẽ siết mảnh vườn cà phê, dỡ nhà của mẹ... Khánh ơi, mẹ đau ngực quá..."
Tiếng điện thoại đột ngột bị giật lấy. Giọng nói oang oang, thô lỗ của bác rể Nguyễn Văn Hùng dội thẳng vào tai Khánh:
"Alo! Thằng Khánh hả? Mày là cái thứ báo hại dòng họ! Vì cái scandal lạm dụng tình dục giả của mày mà cả nhà này bị người ta sỉ nhục không dám ngẩng mặt lên. Giờ người của tập đoàn V-Star đến tận nhà đòi siết đất của mẹ mày kìa! Mẹ mày bị suy tim giai đoạn cuối, không có tiền mua thuốc, giờ tụi nó ép bán đất xóa nợ cho dòng họ Phạm. Mày có giỏi thì gửi tiền về đây, không thì đừng nhìn mặt mẹ mày nữa!"
Từng lời sỉ nhục của Hùng như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng rách nát của Khánh. Lệnh cấm sóng toàn diện (Blacklist) của tập đoàn V-Star không chỉ hủy hoại sự nghiệp của anh ở Sài Gòn, mà còn dùng quyền lực tài phiệt ngầm vươn vòi bạch tuộc về tận quê nhà Lâm Đồng để dồn ép gia đình anh vào đường cùng. Chúng muốn phong tỏa mọi đường sống của anh, ép anh phải quỳ gối đầu hàng hoặc tự sát như Hoàng Nam.
"Bác Hùng... xin bác đừng ép mẹ con bán đất. Con sẽ gửi tiền về, con hứa..."
"Hứa? Mày lấy cái gì gửi? Một thằng hết thời trốn chui trốn lủi dưới hầm! Ngày mai không có năm mươi triệu đóng tiền thuốc cấp cứu cho mẹ mày, tao sẽ ký giấy bán đất!"
Tiếng tút dài lạnh lẽo vang lên. Khánh siết chặt chiếc điện thoại đến mức vỏ nhựa kêu răng rắc. Sự bất lực và phẫn uất dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh nhìn quanh căn hầm tối tăm, ánh đèn neon lộng lẫy từ tòa nhà V-Star bên kia sông Sài Gòn hắt qua khe thông gió nhỏ như một lời chế giễu vô hình.
Để giải tỏa cơn u uất đang cuộn trào, Khánh quay sang chiếc đàn piano cơ cũ kỹ đặt ở góc tối. Đó là cây đàn bám đầy bụi, các phím ngà đã ố vàng. Anh đặt bàn tay trái quấn băng gạc lên phím đàn, cố gắng nhấn xuống một hợp âm đô trưởng để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Nhưng ngay khi ngón tay vừa chạm vào phím gỗ, ký ức về Hoàng Nam nằm bất động trên vũng máu dưới thềm tòa nhà V-Star ập về. Đôi tay Khánh run rẩy dữ dội, các khớp ngón tay co rút cứng đờ, không thể tạo ra bất kỳ lực nhấn nào. Sự hoảng loạn tâm lý tột cùng khiến anh gạt mạnh tay, vô tình làm đổ ly nước lọc đặt cạnh bàn phím. Nước đổ tràn lên đống bản thảo, cuốn trôi những nốt nhạc anh vừa viết dở.
Khánh gục đầu xuống phím đàn, tiếng thở dốc nặng nề vang lên trong căn hầm im lặng. Anh cào cấu mái tóc rối bù, tự hỏi liệu quyết định bám trụ với âm nhạc để phục hận có phải là một sự cố chấp điên rồ.
Cửa hầm đột ngột bị gõ dồn dập. Tiếng bước chân nặng nề đi xuống cầu thang gỗ mục nát. Khánh vội vàng kéo mũ hoodie che mặt, đứng dậy. Người bước vào là bà Năm 'Tạp Hóa', chủ tiệm tạp hóa đầu hẻm. Khuôn mặt bà đầy nếp nhăn nheo, tay cầm cuốn sổ ghi nợ bìa các-tông sờn rách.
"Khánh ơi, bà Năm qua nhắc nợ đây con. Tiền mì gói, nước uống ghi nợ của phòng thu suốt hai tháng qua đã lên tới gần ba triệu rồi. Nhà bà tháng này cũng kẹt tiền đóng tiền điện nước, con xem thu xếp trả bớt cho bà một ít được không?"
Khánh cúi đầu, giọng đầy hối lỗi: "Bà Năm... con xin lỗi. Hiện tại con chưa thu xếp được tiền mặt. Con hứa trong tuần này khi giao xong bản phối thuê, con sẽ thanh toán đầy đủ cho bà."
Bà Năm thở dài, nhìn quanh căn hầm ẩm ướt đầy ái ngại. Bà đặt hai gói mì tôm lên bàn phối nhạc, giọng dịu đi đôi chút:
"Bà biết con khó khăn, nhưng ráng lên con. Mà này... lúc nãy bà thấy có mấy thằng mặt mũi bặm trợn, mặc vest đen cứ lảng vảng đầu hẻm hỏi thăm tung tích của con đó. Con cẩn thận, tụi nó không phải người lương thiện đâu."
"Con biết rồi, con cảm ơn bà Năm."
Sau khi bà Năm rời đi, Khánh đứng lặng người giữa phòng thu dã dại. Anh biết mình không còn thời gian để do dự nữa. Áp lực nợ nần của giang hồ đòi nợ, bệnh tim của mẹ ở quê và lệnh cấm sóng của V-Star đang siết chặt thòng lọng quanh cổ anh. Anh cần tiền mặt khẩn cấp ngay đêm nay để gửi về quê cứu mẹ.
Khánh đi đến bên chiếc tủ sắt cũ, mở khóa và nhìn vào chiếc loa kiểm âm Monitor quý giá nhất còn sót lại của mình – thiết bị phòng thu đắt tiền duy nhất anh chưa bán đi. Đây là công cụ sống còn giúp anh nghe ra những dải tần âm thanh chuẩn xác nhất. Nhưng lúc này, tính mạng của mẹ anh quan trọng hơn tất cả. Anh quyết định lấy chiếc bật lửa bạc khắc hình nốt nhạc nứt vỡ của Hoàng Nam ra châm thuốc, hít một hơi sâu để lấy lại sự tỉnh táo lạnh lùng, rồi nhấc chiếc loa monitor bọc vào bao tải cũ.
Khánh trùm kín mũ hoodie, vác chiếc loa bước ra khỏi hầm tối, hòa mình vào cơn mưa tầm tã của đêm quận 4. Đường phố vắng lặng, ánh đèn đường vàng vọt nhòe đi trong làn mưa bong bóng. Khánh đi bộ hướng về phía tiệm sửa loa của Huy Râu dưới chân cầu Khánh Hội để bán rẻ thiết bị lấy tiền mặt khẩn cấp.
Khi bước đi dưới gầm cầu Khánh Hội ẩm ướt và lộng gió, Khánh bỗng khựng lại. Giữa tiếng mưa rơi rào rào dội vào chân cầu bê tông và tiếng sóng sông Sài Gòn vỗ oàm oạp, có một âm thanh dị biệt vang lên.
Đó là một giọng hát.
Một giọng hát khàn đặc, thô ráp nhưng đầy oán hận, chất chứa một nguồn năng lượng nổi loạn khủng khiếp đang gào thét giữa màn mưa đêm. Giọng hát ấy vang lên từ một gầm cầu tối tăm, nơi một bóng người gầy guộc đang đứng ôm cây đàn guitar cũ kỹ hát rong kiếm sống.
Với thính giác tuyệt đối của mình, Khánh nhận ra ngay lập tức: dù dây thanh quản của người này bị tổn thương nhẹ, nhưng dải tần cảm xúc phát ra lại mạnh mẽ đến mức có thể xuyên thấu mọi tạp âm của đất trời. Đó không phải là tiếng hát thông thường, đó là tiếng thét của một linh hồn bị ruồng bỏ dưới đáy xã hội.
Khánh đứng lặng người dưới mưa, đôi mắt sâu hoắm rực lên một tia sáng kỳ lạ sau lớp mũ trùm đen kịt. Anh nhận ra mảnh ghép đầu tiên cho đế chế phục thù của mình đã xuất hiện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!