Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Tôi Luyện Dưới Băng Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau từ bả vai trái bùng lên tựa như có một thanh sắt nung đỏ cắm thẳng vào da thịt, thiêu rụi từng thớ cơ và gặm nhấm tận sâu vào tủy xương của Thiết Hùng. Vết nứt rực đỏ trên mắt xích cấm thuật đang rít gào điên cuồng, tỏa ra làn khói hắc ám khét lẹt nung chảy lớp da thịt phàm nhân của anh. Nước Thánh Sám Hối mà nữ tu sĩ Trúc Chi lén thoa lúc trước chỉ giúp làm dịu hỏa độc được trong vài canh giờ ngắn ngủi, giờ đây khi dược lực đã tan hết, ngọn lửa cấm kỵ lại bùng lên dữ dội hơn gấp bội. Thiết Hùng quỳ rạp trên nền đá ẩm ướt của Phòng giam số 99, hai tay nắm chặt bám vào vách đá nứt nẻ để giữ cho bản thân không ngã gục, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu.


"Hự..."


Anh không được phép gào thét. Tiếng hét lúc này sẽ ngay lập tức thu hút lính gác tuần đêm bên ngoài hành lang. Trong bóng tối ngột ngạt, bả vai trái của anh bốc khói đen nghi ngút, vết bỏng nhiệt loét rộng khiến nửa thân người trái tê liệt hoàn toàn. Sát ý hắc ám từ cựu thần sa ngã phong ấn sâu dưới lòng đất lại bắt đầu thì thầm bên tai, kích thích huyết mạch cuồng bạo của anh bùng nổ. Thiết Hùng phải dùng tay phải nắm chặt lấy Vòng Cổ Đá Thô Lâm Gia Huệ trước ngực, luồng hơi ấm dịu nhẹ từ kỷ vật của người mẹ quá cố như một chiếc mỏ neo tinh thần giữ chặt lấy chút lý trí cuối cùng của anh.


"Két... rắc..."


Một tiếng động nhỏ vang lên từ bức tường đá phía sau lưng Thiết Hùng. Đó không phải là vách đá bị nứt do áp lực của xích sắt, mà là một phiến đá ngầm được đẩy ra một cách khéo léo. Từ trong khe tối ẩm ướt của đường cống thải ngầm, một thân ảnh gầy gò, khoác chiếc áo choàng xám bạc bám đầy bụi than lò rèn và mùi thảo dược đắng nghét lướt vào.


"Nhóc con, muốn giữ mạng thì câm miệng lại!" Giọng nói trầm thấp, khàn khàn đầy cảnh giác vang lên.


Đó là Cốc Phong – vị dược sư lang thang lập dị, người chuyên lén lút di chuyển qua hệ thống đường ống ngầm dưới đấu trường để điều trị cho những nô lệ bị thương nặng. Ông liếc nhìn bả vai trái đang bốc khói đen rực đỏ của Thiết Hùng, đôi lông mày rậm rạp nhíu chặt lại đầy nghiêm trọng: "Hỏa độc cấm thuật đã ăn sâu vào xương cốt rồi! Bộ xích này đang hút cạn sinh lực của cậu để tự nung đỏ. Nếu không tịnh hóa ngay lập tức, cánh tay trái này của cậu sẽ hoại tử và phế bỏ vĩnh viễn dưới ba canh giờ nữa!"


Thiết Hùng gắng gượng ngẩng đầu lên, đôi mắt vẩn đục ánh đỏ nhìn Cốc Phong, giọng khàn đặc: "Có cách nào... cứu..."


"Chỉ có một cách duy nhất," Cốc Phong thì thầm, tay nhanh nhẹn lôi từ trong túi áo ra một nắm bột đá màu xám nhạt rắc lên vết thương để tạm thời ngăn khói độc lan tỏa. "Sâu dưới đáy ngục biệt giam này, men theo đường cống ngầm ẩm ướt, có lối dẫn xuống Hồ nước lạnh ngầm Vô Cực. Nước ở đó đóng băng vĩnh cửu từ mạch nước tuyết rò rỉ trên núi cao phía Bắc. Hàn khí cực hạn ở đó là thứ duy nhất có thể triệt tiêu hỏa độc cấm thuật này. Nhưng cậu có dám nhảy xuống không? Cái lạnh ở đó có thể đông cứng kinh mạch của cậu chỉ trong mười phút!"


"Dẫn đường..." Thiết Hùng nghiến răng trả lời, không một chút do dự. Ý chí sinh tồn mãnh liệt và lời hứa cứu em gái Thiết Lan không cho phép anh gục ngã tại đây.


Cốc Phong gật đầu, giúp Thiết Hùng quấn chặt sợi xích sắt dày quanh người để tránh phát ra tiếng động va chạm, rồi đỡ anh chui qua khe đá hẹp tiến vào đường cống ngầm tối tăm dưới lòng đất.


Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh buốt và ẩm ướt. Mùi ẩm mốc của đá vôi hòa quyện với hơi lạnh thấu xương khiến từng hơi thở của Thiết Hùng hóa thành những làn sương trắng xóa. Vết thương vai trái đang nung đỏ gặp phải hơi lạnh đột ngột bắt đầu rít lên những tiếng "xèo xèo" buốt nhói, như thể có hàng vạn cây kim băng đang đâm thẳng vào da thịt anh. Thiết Hùng loạng choạng bước đi dưới sức nặng vật lý 50kg của bộ xích sắt cùm chân kéo lê sát mặt đất cát, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo đá.


Sau gần nửa canh giờ di chuyển trong bóng tối tuyệt đối, một khoảng không gian hang động khổng lồ hiện ra trước mắt. Giữa hang đá carst cổ đại là Hồ nước lạnh ngầm Vô Cực. Mặt hồ phẳng lặng như gương, tỏa ra một làn sương mù màu xanh lam nhạt huyền ảo. Hơi lạnh từ mặt hồ bốc lên đậm đặc đến mức làm đóng băng vĩnh cửu những dải đá vôi xung quanh thành những khối băng nhọn hoắt sắc lẹm. Nguồn nước ngầm này được tạo ra từ dòng chảy địa mạch cổ xưa rò rỉ sâu dưới lòng đất kinh đô, mang theo hàn khí địa mạch cực lạnh có khả năng tịnh hóa mọi nguồn hỏa độc.


"Nghe đây nhóc con!" Cốc Phong đứng trên bờ đá, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc cảnh báo. "Khi nhảy xuống, cơ thể cậu sẽ gánh chịu chấn động nhiệt lượng cực đoan giữa nóng và lạnh. Đừng vận đấu khí bộc phát ra ngoài để sưởi ấm, hơi lạnh hồ băng sẽ lập tức dập tắt và làm đông cứng luồng khí phát ra, khiến kinh mạch của cậu bị phá hủy hoàn toàn! Cậu phải dùng tủy xương làm đe rèn để tôi luyện độ cứng. Hãy dùng Khẩu Quyết Nén Khí Vào Xương cốt để giữ ấm đan điền từ bên trong!"


Thiết Hùng nhìn mặt nước hồ băng xanh ngắt, hít sâu một hơi lạnh buốt phổi, rồi gieo mình nhảy thẳng xuống lòng hồ ngầm Vô Cực.


"Tùm!"


Sự va chạm vật lý cực đoan lập tức bùng nổ. Ngay khi bả vai trái đang rực đỏ hỏa độc chạm vào dòng nước lạnh buốt vạn năm, một tiếng rít gào dữ dội vang lên rùng rợn. Hơi nước bốc lên nghi ngút, cuồn cuộn như một lò hơi bị rò rỉ, che khuất hoàn toàn thân ảnh của Thiết Hùng dưới lòng hồ.


Cơn đau đớn tột cùng ập đến nhanh như chớp giật. Đó không còn là cảm giác nóng bỏng nữa, mà là một cái lạnh buốt thấu xương tủy, bén nhọn như đao cạo, lập tức làm đông cứng năm mươi phần trăm kinh mạch đấu khí bả vai của anh. Nhịp tim của Thiết Hùng giảm mạnh đột ngột, máu trong huyết quản như muốn ngưng đọng lại thành băng vụn. Bộ xích sắt cấm thuật cảm ứng được hàn khí cực hạn, bắt đầu co thắt mạnh mẽ, nén chặt lấy lồng ngực anh dưới áp lực trọng lực khổng lồ.


Theo bản năng sinh tồn hoang dã, Thiết Hùng cố gắng vận đấu khí thô bộc phát ra ngoài để đẩy lùi cái lạnh đang xâm nhập vào tim phổi. Thế nhưng, đúng như lời Cốc Phong cảnh báo, luồng đấu khí xám đen vừa phát ra bề mặt da liền bị hàn khí cực lạnh của hồ băng dập tắt hoàn toàn, biến thành những hạt băng vụn làm đông cứng thêm các huyệt đạo quanh bả vai trái.


"Đừng vận khí ra ngoài! Nhớ lấy khẩu quyết nén khí vào xương!" Tiếng hét của Cốc Phong từ trên bờ vang vọng qua làn sương mù dày đặc.


Thiết Hùng giật mình tỉnh ngộ. Anh lập tức thu liễm đấu khí, áp dụng Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp 4-4-8. Anh hít vào luồng hàn khí buốt giá trong bốn giây, nén chặt luồng đấu khí trọng lực màu xám đen vào sâu trong tủy xương bả vai trái trong bốn giây, rồi từ từ thở ra hơi nóng hỏa độc còn sót lại trong tám giây đều đặn.


Anh nhẩm khẩu quyết nén khí, dồn ép dòng năng lượng xám đen chạy dọc cột sống chui sâu qua các lỗ chân lông bả vai bám chặt vào bề mặt xương bắp tay. Anh biến khung xương vai của mình thành một chiếc đe rèn, dùng hàn khí cực hạn của hồ băng làm nước tôi luyện, nén chặt đấu khí vào tủy để gia cố mật độ xương cốt.


"Rắc rắc... rắc rắc!"


Khung xương vai trái của Thiết Hùng phát ra những tiếng kêu cộng hưởng trầm đục, dữ dội dưới lòng hồ băng. Sự tương tác vật lý cực đoan giữa hỏa độc rực đỏ đang bị triệt tiêu dần và hàn khí địa mạch đang nén chặt vào tủy xương tạo ra những cơn chấn động nội tạng kinh hoàng. Thiết Hùng ho ra một ngụm máu đỏ tươi ngay trong nước hồ lạnh giá, nhưng ánh mắt anh trong suốt dưới làn sương mù vẫn rực cháy ý chí bất khuất.


Khung xương vai trái của anh sau khi hấp thụ hơi lạnh cực hạn bắt đầu có sự chuyển dịch kỳ diệu. Lớp xương bị rạn nứt sưng tấy nặng nề từ các trận chiến trước đang dần cứng hóa, chuyển sang màu xám đen bóng dầu của sắt nguội rèn trăm lớp. Da thịt bọc bả vai trái trở nên dẻo dai bất hoại dưới nước lạnh, không còn cảm giác bỏng rát của hỏa độc nữa.


Thiết Hùng đã thành công vượt qua cơn lạnh cận tử, hạ nhiệt hoàn toàn bộ xích sắt cấm thuật và thăng tiến thể chất chịu lực đạt đến cảnh giới Thể Chất Thiết Cốt - Đỉnh Phong vinh quang.


Khi hơi thở đã ổn định và cơn đau dịu bớt thành một sự tê dại cứng cáp như kim chất, Thiết Hùng khẽ mở mắt dưới làn nước hồ trong suốt màu xanh lam nhạt. Làn sương mù bốc hơi trên mặt hồ bắt đầu tan dần, để lộ ra khoảng không gian sâu thẳm dưới đáy hồ ngầm Vô Cực.


Sâu dưới đáy hồ băng ngầm, nơi dòng chảy địa mạch cổ xưa rò rỉ mạnh mẽ nhất, Thiết Hùng nhìn thấy những ký tự đá cổ xưa về trọng lực phát sáng lấp lánh phản chiếu lên mặt nước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!