Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Đồng Bộ Huyết Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt nặng nề kéo lê trên những bậc đá ẩm ướt của hành lang ngục tối dội lại những âm thanh khô khốc, tựa như tiếng gõ cửa của tử thần. Thiết Hùng loạng choạng bước đi, nửa thân người trái của anh nghiêng hẳn sang một bên. Lớp áo vải thô rách nát thấm đẫm mồ hôi và máu đỏ từ vết thương vai trái bắt đầu bốc lên một làn khói đen mờ nhạt, mang theo mùi khét lẹt của da thịt bị nung cháy.


Càng tiến gần về phía Phòng giam số 99, phản ứng cộng hưởng giữa bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét khóa chặt trên hai bả vai anh và Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa đang giấu kỹ trong đôi bao tay da rách nát càng trở nên dữ dội. Mắt xích sắt khổng lồ quấn quanh xương vai trái của anh bắt đầu rực đỏ như một thanh sắt nung trong lò rèn, tỏa ra luồng hỏa độc cấm thuật nóng bỏng, cắn nuốt từng thớ thịt phàm nhân.


"Thằng nhóc kia, bước nhanh lên! Đừng có giả vờ chết trước mặt tao!"


Tên lính canh đi phía sau quát lớn, vung chiếc roi da gai sắt quật mạnh vào lưng Thiết Hùng. Cú đánh xé rách lớp vải thô, để lại một vệt máu dài trên làn da xám đen bóng dầu của cảnh giới Thể Chất Thiết Cốt - Trung Cấp. Thiết Hùng không hề kêu rên, anh chỉ nghiến chặt răng, giữ vững tấn bộ lướt sát mặt đất để giảm thiểu chấn động lực truyền lên vai. Trong bóng tối của hành lang, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Anh đang giả vờ kiệt sức để che giấu khói đen hỏa độc đang rò rỉ từ vai, đồng thời bảo vệ chiếc chìa khóa gãy khỏi tầm mắt rình mò của lính gác.


"Rầm!"


Thiết Hùng bị đẩy mạnh vào trong Phòng giam số 99. Cánh cửa sắt dày cộp đóng sập lại, khóa xích rầm rầm khóa chặt anh trong bóng tối tuyệt đối của căn phòng ẩm ướt sâu dưới lòng đất đấu trường.


Ngay khi tiếng bước chân của lính canh xa dần, Thiết Hùng ngã khuỵu xuống nền đá lạnh buốt. Cơn đau đớn tột cùng từ bả vai trái bùng phát như một ngọn lửa địa ngục. Chiếc chìa khóa gãy giấu trong bao tay da rách nát rực nóng, liên tục truyền những luồng chấn động năng lượng cổ xưa vào bộ xích sắt. Bộ xiềng xích cấm thuật cảm ứng được sức mạnh phản kháng, lập tức kích hoạt cơ chế tự siết chặt. Mười hai mắt xích bả vai trái co thắt điên cuồng, ép chặt vào khung xương vai đang bị rạn nứt sưng tấy nặng nề từ trận chiến trước, phát ra tiếng xương khớp kêu răng rắc ghê rợn.


"Hự..."


Thiết Hùng rên rỉ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Đúng lúc này, sâu trong tâm trí anh, một chuỗi những lời thì thầm hắc ám, khàn đục và tàn bạo vang lên, dồn dập như tiếng trống trận dưới lòng đất:


*"Hủy diệt... hãy giải phóng ta... dùng máu của kẻ thù để dập tắt ngọn lửa này... Hãy phẫn nộ đi, hỡi kẻ mang dòng máu tội đồ!"*


Đó là ý chí oán oán hắc ám của cựu thần sa ngã bị phong ấn dưới đáy Hố Tử Vong, liên tục kích thích sát ý cuồng loạn trong bộ xích để nuốt chửng linh hồn anh. Đầu óc Thiết Hùng quay cuồng, đôi mắt anh dần vẩn đục, rực lên những tia sáng đỏ ngầu khát máu. Sát khí bùng lên trong lồng ngực, thúc ép anh muốn bộc phát đấu khí thô ra ngoài để đập nát cánh cửa sắt giam cầm.


Theo bản năng sinh tồn hoang dã, Thiết Hùng cố gắng vận chuyển luồng đấu khí thô từ đan điền bả vai lên để chống trả lại sự co thắt của xích sắt. Thế nhưng, anh lập tức nhận ra sai lầm của mình. Bộ xích cấm thuật là một vũ khí hấp thụ năng lượng cực kỳ tàn bạo; đấu khí thô của anh vừa mới bộc phát liền bị các mắt xích sắt rỉ sét hút cạn sạch, chuyển hóa thành lực nén trọng lực đè nặng lên vai anh gấp đôi, khiến xương vai trái của anh suýt chút nữa gãy vụn hoàn toàn.


"Không được... vận khí ra ngoài..." Thiết Hùng gầm nhẹ trong cổ họng, cố gắng giữ lại một chút lý trí cuối cùng. Anh hiểu rằng nếu để sát ý hắc ám này khống chế, anh sẽ hóa thành một con quái vật cuồng sát vô cảm và chết bờ chết bụi dưới hầm ngục này trước khi kịp giải cứu em gái Thiết Lan.


"Két..."


Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ khe hở của cửa sắt phòng giam. Thiết Hùng cảnh giác ngẩng đầu lên, áp tai xuống đất cát lắng nghe chấn động. Không phải tiếng bước chân nặng nề của lính canh tuần đêm, mà là một nhịp bước vô cùng nhẹ nhàng, uyển chuyển.


Một tia sáng trắng thanh khiết, dịu nhẹ như ánh trăng rằm lọt qua khe cửa sắt tối tăm. Gương mặt thánh thiện, dịu dàng của Trúc Chi – nữ tu sĩ sám hối trẻ tuổi của Giáo hội – hiện ra sau khe cửa. Cô mặc bộ tu phục trắng tinh khôi nhưng đã bị sờn rách và bám đầy bụi than lò rèn, đôi mắt đong đầy lòng trắc ẩn nhìn chằm chằm vào vết thương vai đang bốc khói đen của Thiết Hùng.


"Thiết Hùng huynh... ráng chịu đựng..."


Trúc Chi thầm thì, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự quyết tâm dũng cảm. Cô lén lút thò đôi bàn tay mảnh mai qua khe sắt, mở nắp một bình sứ nhỏ làm từ ngọc bích cũ. Một mùi hương thanh khiết, mát lạnh của hoa tuyết liên vạn năm lập tức lan tỏa, xua tan đi phần nào mùi máu tanh và oán khí hắc ám trong phòng giam.


Đó là Nước Thánh Sám Hối – chất dưỡng thương cực kỳ quý giá mà cô đã lén lút điều chế từ thảo dược tịnh hóa của Giáo hội. Trúc Chi vận hành Thánh Quang Tịnh Hóa Pháp sơ cấp, nhẹ nhàng thoa chất lỏng màu lam nhạt ấy lên vết bỏng nhiệt rách nát trên bả vai trái của Thiết Hùng.


"Xèo xèo!"


Ngay khi nước thánh chạm vào da thịt rách nát, một luồng khói trắng bốc lên nghi ngút. Cơn đau rát buốt tột độ khiến cơ thể vạm vỡ của Thiết Hùng giật nảy lên, nhưng ngay sau đó, một luồng hơi lạnh thấu xương lan tỏa vào tận kinh mạch, làm dịu đi vết bỏng hỏa độc đang nung đỏ da thịt anh. Bộ xích sắt rỉ sét cảm ứng được năng lượng tịnh hóa, hỏa quang rực đỏ trên các mắt xích bắt đầu mờ nhạt dần, lực co thắt siết chặt vai cũng nhẹ đi một nấc.


"Dầu thánh này chỉ có thể kìm hãm hỏa độc tạm thời trong vài canh giờ," Trúc Chi lo lắng nói, đôi mắt cô láo liên nhìn ra hành lang tối tăm canh gác. "Lính tuần đêm sắp quay lại rồi, huynh phải tự tìm cách bảo vệ đan điền... Ta phải đi đây."


Bóng dáng màu trắng của nữ tu sĩ trẻ nhanh chóng biến mất vào bóng tối của hành lang, để lại Thiết Hùng một mình đối mặt với bóng đêm ngột ngạt.


Cơn mát lạnh từ Nước Thánh Sám Hối vừa dứt, sát ý hắc ám của bộ xích sắt lại một lần nữa trỗi dậy, điên cuồng tấn công vào thần trí của anh. Lần này, những lời thì thầm gầm rú dữ dội hơn, cố gắng bẻ gãy ý chí kiên cường của thiếu niên mười tám tuổi. Đầu óc Thiết Hùng lại một lần nữa rơi vào trạng thái bạo tẩu cuồng loạn, mồ hôi hòa lẫn máu rỉ ra ướt đẫm bả vai.


Trong cơn mê muội, cánh tay phải của Thiết Hùng run rẩy chạm vào lồng ngực trái. Dưới lớp băng vải thô bẩn thỉu, ngón tay anh chạm vào một vật thể cứng cáp, thô ráp đeo trên cổ.


Đó là Vòng Cổ Đá Thô Lâm Gia Huệ.


Chiếc vòng cổ làm từ mảnh đá thạch anh màu lam nhạt không có giá trị vật chất, là kỷ vật duy nhất mà người mẹ quá cố tự tay mài tặng anh trước khi qua đời trong hầm mỏ Giáo hội. Thiết Hùng nắm chặt chiếc vòng cổ trong lòng bàn tay phải, áp sát nó vào lồng ngực đang phập phồng thở dốc.


Ngay lập tức, một luồng hơi ấm dịu nhẹ, thanh bình vô ngần từ mảnh đá thô lan tỏa vào tim anh. Hình ảnh người mẹ dịu dàng mỉm cười dưới ánh hoàng hôn lò rèn, hình ảnh em gái nhỏ Thiết Lan gầy gò đang mong chờ anh giải cứu hiện rõ trong tâm trí. Luồng hơi ấm ấy như một chiếc mỏ neo tinh thần vĩ đại, giữ chặt lấy linh hồn anh trước vực thẳm của sát ý hắc ám. Thần trí Thiết Hùng dần bình tâm trở lại, đôi đồng tử đỏ ngầu khát máu thu liễm, trả lại ánh mắt kiên nghị, sắc sảo ban đầu.


"Ta không thể bạo tẩu... Ta phải làm chủ bộ xích này..."


Thiết Hùng hiểu rằng, dùng bạo lực hay đấu khí thô áp chế bộ xích chỉ khiến nó siết chặt hơn. Cách duy nhất để sống sót là phải điều hòa và đồng hóa nhịp đập của bản thân với xiềng xích. Anh quyết định vận dụng bí thuật Đồng Bộ Hóa Nhịp Đập Xích Sắt – phương pháp cảm nhận tần số rung động của cấm thuật để điều chỉnh nhịp tim trùng khớp.


Thiết Hùng ngồi xếp bằng kiết già trên nền đá lạnh, áp sát tai phải vào mắt xích sắt khổng lồ quấn quanh bả vai trái. Anh nhắm mắt, loại bỏ mọi tạp âm của ngục tối, tập trung thính giác thính nhạy để lắng nghe tiếng rung động cộng hưởng cực nhỏ phát ra từ sâu trong cấu trúc kim loại rỉ sét.


"Rung... rung... rung..."


Đó là một tần số rung động trầm đục, nặng nề và chứa đầy oán khí, đập liên tục theo nhịp năm giây một lần.


Thiết Hùng hít sâu một hơi, bắt đầu vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp thở 4-4-8 mà người thầy Trương Thiết Nhân đã truyền dạy. Hít vào chậm rãi trong bốn giây để nạp dưỡng khí, nén luồng đấu khí xám đen vào sâu trong tủy xương bả vai trái trong bốn giây để giữ thăng bằng lực nén, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn để tống hỏa độc ra ngoài.


Đồng thời, anh chủ động điều chỉnh nhịp đập của trái tim mình chậm lại, từng nhịp, từng nhịp, cố gắng ép tần số co bóp của tim trùng khớp hoàn toàn với nhịp rung động năm giây một lần của bộ xích sắt.


Cuộc đấu trí tinh thần diễn ra vô cùng khốc liệt và đau đớn vật lý cực hạn. Mỗi lần nhịp tim đập lệch pha với xích sắt, cùm xích lập tức co thắt mạnh, bóp nghẹt lồng ngực khiến Thiết Hùng phun ra một ngụm máu đỏ tươi lên nền đá. Kinh mạch vai trái bị rạn nứt nhẹ, da thịt bỏng rộp đau buốt tận xương tủy. Thế nhưng, anh không hề bỏ cuộc. Bằng ý chí sắt đá được rèn luyện qua hàng trăm trận đấu sinh tử, Thiết Hùng kiên trì điều chỉnh nhịp thở và nhịp tim đều đặn dưới xích nặng.


Sau ba giờ khổ luyện đau đớn tột cùng, sự kỳ diệu đã xảy ra.


Nhịp tim của Thiết Hùng dần dần trùng khớp hoàn toàn với tần số rung động của bộ xích sắt bả vai. Sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ vốn đang siết chặt bỗng nhẹ nhàng co giãn nhịp nhàng theo từng nhịp thở của anh. Luồng Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi màu xám đen nặng nề như chì ròng không còn bị xích sắt hấp thụ thô bạo nữa, mà bắt đầu tuần hoàn ngưng tụ lại sâu trong tủy xương bả vai trái, tạo thành một lớp màng bảo hộ vững chắc bao bọc hoàn toàn tủy xương khỏi sự ăn mòn của cấm thuật.


Thiết Hùng đã thành công đạt được mức độ đồng bộ hóa 50% với bộ xích sắt cấm thuật, tạm thời kìm hãm hỏa độc cấm thuật và bảo vệ được kinh mạch vai trái không bị hoại tử.


Anh khẽ mở mắt, thở ra một hơi khí xám đục. Cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi lan tỏa khắp cơ thể vạm vỡ. Anh lén rút Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa ra khỏi đôi bao tay da, ngắm nhìn hoa văn gia huy lấp lánh dưới ánh trăng mờ.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Ngay khi chiếc chìa khóa gãy chạm sát vào chốt khóa trung tâm bả vai để cảm ứng năng lượng, bộ xích sắt bỗng nhiên chấn động dữ dội vượt quá tầm kiểm soát của độ đồng bộ 50%.


"Rắc!"


Một tiếng nổ giòn giã vang lên trong không gian tĩnh lặng của ngục tối. Một vết nứt rực đỏ chói mắt, uốn lượn như một con huyết long nhỏ bỗng nhiên xuất hiện trên mắt xích bả vai trái của Thiết Hùng. Vết nứt ấy lập tức tỏa ra một làn khói nóng rực rít gào dữ dội, nung chảy trực tiếp lớp da thịt bọc bả vai trái của anh, nung đỏ cả vách đá ẩm ướt phía sau lưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!