Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Chìa Khóa Trong Hố Tử Vong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cửa sắt của Phòng giam số 99 rít lên khô khốc, kéo theo một chuỗi âm thanh va đập rầm rầm dội lại từ hành lang ngục tối. Cơn thịnh nộ cuồng bạo của Thiết Hùng vào đêm trước – khi anh điên cuồng giật xích sắt hòng phá vỡ bệ đá cứu Tiểu Linh – đã không thể giúp anh thoát khỏi gông cùm kịp lúc. Sức mạnh cơ bắp của cảnh giới Thể Chất Thiết Cốt - Trung Cấp dù đã làm nứt toác một mảng tường đá cổ, nhưng lại kích hoạt trận pháp cảm biến của Giáo hội. Lão Lang cùng toán lính canh vũ trang cấm thuật đã tràn vào như lũ quét. Chúng không giết anh, bởi mệnh lệnh tối cao của Đại giám mục Gia Cát Vô Tình là phải giữ cho bộ xích cấm thuật trên người anh nguyên vẹn. Thay vào đó, chúng chọn một hình phạt tàn độc hơn để mài mòn ý chí của anh: đày xuống Hố Tử Vong làm nô dịch dọn xác.


"Bước mau! Thằng rác rưởi nhà họ Thiết!"


Tên lính canh quật mạnh chuôi giáo sắt vào bả vai trái đang sưng tấy của Thiết Hùng, khiến anh loạng choạng bước đi trên những bậc đá dốc đứng dẫn sâu xuống lòng đất. Vết thương do hơi độc tê ngưu ăn mòn kinh mạch dù đã được xoa dịu phần nào nhờ Thảo Dược Ngưng Huyết Hoang Dã của Tiểu Linh, nhưng lúc này dưới áp lực nặng nề của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét, từng thớ thịt trên vai anh vẫn run lên bần bật, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp áo vải thô rách nát.


Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc của đá vôi sụt lún hòa quyện với mùi tử khí nồng nặc bốc lên từ lòng đất tạo thành một làn sương mù màu xám tro lơ lửng. Đây chính là Hố Tử Vong – nghĩa địa không bia mộ của hàng vạn đấu sĩ nô lệ và dị thú bại trận suốt trăm năm cai trị của Giáo hội. Nơi đây chứa đựng một lượng oán khí hắc ám khổng lồ, đậm đặc đến mức có thể gây ra ảo giác điên loạn cho bất kỳ phàm nhân nào vô tình hít phải.


Thiết Hùng khẽ nhíu mày, anh cảm nhận được luồng khí lạnh độc hại đang cố len lỏi qua lỗ chân lông bả vai để xâm nhập vào phổi. Ngay lập tức, anh vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp 4-4-8. Hít vào chậm rãi trong bốn giây, nén luồng khí bảo hộ bọc quanh tủy xương trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây để đẩy oán độc ra ngoài. Lồng ngực vạm vỡ của thiếu niên phập phồng đều đặn như một ống bễ lò rèn hoạt động trong bóng tối, giữ cho thần trí anh luôn tỉnh táo giữa cõi chết.


"Cạch!"


Một chiếc móc sắt dài gỉ sét ném mạnh xuống đống xương khô dưới chân Thiết Hùng. Từ trong làn sương xám tro, một bóng người gầy gò, ốm yếu bước ra. Gã khoác trên mình bộ đồ rách rưới bốc mùi hôi thối của xác chết, da dẻ xám ngoét như xác sống, hàm răng rụng gần hết chỉ còn vài chiếc khấp khểnh. Đó là A Quỷ – kẻ nhặt xác rách rưới của Hố Tử Vong.


"Nhìn cái gì? Lo mà làm việc đi, nếu không muốn bị lính gác trên tháp canh bắn nát sọ," A Quỷ khàn giọng nói, đôi mắt láo liên nhìn lướt qua bộ xích sắt khổng lồ trên người Thiết Hùng rồi cúi xuống kéo một cái xác dị thú thối rữa.


Thiết Hùng không nói gì, anh cúi người nhặt chiếc móc sắt lên. Nhưng ngay khi mười ngón tay anh chạm vào đống xương khô bên dưới, một luồng oán khí buốt nhói chạy dọc theo cánh tay khiến mười đầu ngón tay tê buốt, hoàn toàn mất đi cảm giác lực tạm thời. Đan điền của anh rung động dữ dội, tiêu hao ngay lập tức ba mươi phần trăm lượng đấu khí ít ỏi để chống chọi lại oán độc đang ăn mòn da thịt.


"Đừng có dùng tay không bới xương," A Quỷ lầm bầm, gã lén bước lại gần, dùng thân hình gầy guộc của mình che khuất tầm nhìn của lính gác trên tháp canh đá cao ba mươi mét phía trên. Gã thì thào bằng giọng cực nhỏ: "Mày là thằng nhóc nhà họ Thiết... Chú mày, Thiết Trọng, trước khi bị quăng xuống đây đã nói với tao. Lão dùng chút hơi tàn cuối cùng bảo tao phải canh chừng mày nếu mày bị đày xuống đây."


Tim Thiết Hùng đập mạnh một nhịp. Hình ảnh người chú ruột Thiết Trọng bị phế bỏ hai tay, hàm răng khấp khểnh rỉ máu dùng răng chỉ hướng sâu thẳm của Hố Tử Vong hiện rõ trong tâm trí anh.


"Chú tôi... lão đã nói gì?" Thiết Hùng khàn giọng hỏi, mắt vẫn giả vờ móc một khúc xương thú mục nát.


"Lão nói dưới bụng con quái thú sẹo lồi chết ba tháng trước có giấu thứ mày cần. Nhưng cẩn thận, bầy chuột ăn xác khổng lồ sắp tới rồi đấy!" A Quỷ vừa dứt lời liền nhanh chóng lùi ra xa, kéo theo một chiếc xe gỗ rách nát để tạo hiện trường dọn dẹp thông thường.


"Chít! Chít!"


Từ trong các khe đá tối tăm của hố sụt lún, hàng chục đôi mắt đỏ rực như lửa ma trỗi dậy. Bầy chuột ăn xác khổng lồ – mỗi con to bằng một con chó săn, bộ lông đen bết dính máu khô và những chiếc răng nanh sắc nhọn có thể nhai nát sắt thép – điên cuồng lao ra từ đống xương khô, nhắm thẳng vào bả vai trái đang rỉ máu của Thiết Hùng mà cắn xé.


Trong bóng tối ngột ngạt, Thiết Hùng không thể dùng tay do hai cổ tay bị xích sắt khóa chặt vào ngực. Anh giậm mạnh chân phải xuống đất cát lún giữ thế tấn vững chắc, vận dụng sức mạnh cơ bắp của cảnh giới Thiết Cốt Trung Cấp, xoay người quật mạnh sợi xích chân nặng nề quét ngang một vòng tròn hoàn hảo.


"Bốp! Bốp!"


Sợi xích chân rỉ sét rít gió dữ dội trong không khí, đập nát bấy sọ đầu của ba con chuột khổng lồ đi đầu, khiến máu đen bắn tung tóe lên đống xương trắng. Những con chuột còn lại bị chấn động lực đẩy lùi, gầm gừ vây quanh anh nhưng không dám lao vào ngay lập tức. Thiết Hùng liên tục điều hòa nhịp thở, dùng xích chân làm vũ khí quét quét xua đuổi bầy chuột, tạo khoảng trống để tiến về phía góc tối nhất của Hố Tử Vong.


Phía trên cao, ánh đèn quét từ tháp canh trung tâm thỉnh thoảng lại quét qua lòng hố sụt. A Quỷ vô cùng nhạy bén, gã nhận thấy ánh đèn sắp quét đến vị trí của Thiết Hùng. Không một chút do dự, gã dùng chiếc móc sắt dài kéo lê xác của một con Cuồng Bạo Tê Ngưu đã thối rữa một nửa, chắn ngang trước vách đá nơi Thiết Hùng đang đứng, tạo thành một bức tường thịt ngụy trang hoàn hảo che mắt lính gác.


"Nhanh lên! Tao chỉ chặn được bấy nhiêu thôi!" A Quỷ rít qua kẽ răng.


Thiết Hùng lách người sau xác tê ngưu, mắt anh quét nhanh qua đống xương khô mục nát phía dưới vách đá tối. Kia rồi! Xác của một con quái thú sẹo lồi khổng lồ, nửa thân dưới đã bị chuột gặm nhấm trơ xương sườn xám xịt.


Anh quỳ xuống, dùng mười ngón tay đang tê buốt bới sâu vào đống xương sọ nứt vỡ của quái thú sẹo lồi. Oán khí từ xương tủy quái thú bốc lên như kim châm đâm thẳng vào da thịt anh. Thiết Hùng nghiến chặt răng chịu đau, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp của bả vai trái tì mạnh vào mảng xương sọ cứng ngắc của quái thú hòng bẻ gãy nó.


"Rắc... rắc... rắc!"


Khung xương bả vai trái của anh phát ra tiếng kêu giòn giã, các thớ cơ căng phồng chịu lực cực hạn dưới sức nặng của bộ xích cấm thuật gánh nặng. Bằng một lực giật mạnh mẽ bạo liệt từ bả vai, mảng xương sọ của quái thú sẹo lồi vỡ vụn thành nhiều mảnh.


Từ sâu trong hốc sọ đen ngòm của quái thú, một vật thể bằng kim loại rỉ sét, hình thon dài hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ. Thiết Hùng run rẩy thò tay vào nhặt lấy.


Đó là Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa.


Nửa chiếc chìa khóa bằng sắt đen nguội lạnh, rỉ sét loang lổ nhưng trên thân lại khắc sâu những ký tự đúc thần khí tinh xảo của gia tộc Thiết Mục – hoa văn gia huy hình chim phụng hoàng trùng khớp hoàn toàn với vết xăm ẩn dưới lớp da bả vai trái của anh. Đây chính là chiếc chìa khóa do cha anh, Thiết Mục, lén rèn trộm từ quặng sắt trọng lực cổ xưa trước khi bị bắt, giấu sâu dưới lòng đất này để lại như một tia hy vọng cuối cùng cho con trai.


Ngay khoảnh khắc mười ngón tay tê buốt của Thiết Hùng nắm chặt lấy chiếc chìa khóa gãy cổ xưa, một luồng chấn động vô hình bùng nổ trong tâm linh anh.


"Răng rắc! Răng rắc!"


Bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét khóa chặt trên hai bả vai anh bỗng nhiên rung động dữ dội chưa từng có. Những mắt xích sắt đen đúa im lìm bấy lâu nay bỗng xuất hiện các vết nứt nhỏ rực đỏ ánh lửa tàn tro hắc ám, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng nung chảy da thịt vai trái Thiết Hùng. Luồng sát ý hắc ám của cựu thần phong ấn trỗi dậy mạnh mẽ, gầm rú điên cuồng trong đại não anh, như muốn ép anh phải mở khóa ngay lập tức.


Thiết Hùng trợn trừng mắt, anh nắm chặt chiếc chìa khóa gãy giấu sâu vào trong đôi bao tay da rách nát quanh cổ tay, cố gắng kìm hãm luồng năng lượng đang bộc phát dữ dội trên bả vai để tránh sự phát hiện của lính gác tháp canh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!