Thảo Dược Trong Ngục Tối
Bóng tối dưới lòng Đấu trường Huyết Cốt luôn mang theo mùi ẩm mốc của đất đá ngâm máu và hơi lạnh buốt xương của cấm thuật rò rỉ. Sau trận đại chiến sinh tử với Cuồng Bạo Tê Ngưu, căn Phòng giam số 99 ẩm ướt trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Thiết Hùng nằm gục trên bệ đá lạnh lẽo, tấm lưng vạm vỡ của thiếu niên mười tám tuổi run lên bần bật theo từng cơn ho khan. Cơn sốt cao như lửa nung đang thiêu đốt đại não anh, kinh mạch toàn thân bỏng rát do di chứng từ luồng hơi độc đỏ rực của chiếc sừng sắt tê ngưu mà anh hít phải đêm qua.
"Ư... hự..."
Thiết Hùng khẽ rên rỉ, mỗi nhịp thở của anh lúc này nặng nề như kéo bễ lò rèn. Khung xương bả vai trái bị rạn nứt nghiêm trọng sau cú húc ngàn cân của quái thú giờ đây sưng tấy, vùng da thịt rách nát bốc lên mùi hôi hám của độc tố đang bắt đầu hoại tử. Dù thể chất của anh đã đột phá lên cảnh giới Thể Chất Thiết Cốt - Trung Cấp, khiến xương cốt chuyển sang màu xám đen bóng dầu cứng cáp, nhưng lớp da thịt phàm nhân bên ngoài vẫn không thể chống chọi nổi với sự ăn mòn tàn độc của độc tố dị thú. Bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn chặt quanh hai vai và cổ chân anh như cảm nhận được sự suy kiệt của chủ nhân, càng lúc càng siết chặt lại, lạnh lẽo và vô cảm.
Giữa lúc ý thức của Thiết Hùng đang mờ mịt trôi dần vào khoảng không tăm tối, một luồng hơi ấm dịu nhẹ đột ngột áp vào trán anh. Một mùi hương thảo dược thanh khiết, đắng nhẹ nhưng mát rượi lan tỏa trong không gian ẩm mốc, xua tan đi phần nào sự ngột ngạt.
"Thiết Hùng huynh... ráng chịu đựng một chút..."
Giọng nói thanh mảnh, run rẩy nhưng đầy dũng cảm vang lên bên tai anh. Thiết Hùng gắng gượng hé mở rèm mi nặng trĩu. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đuốc hành lang hắt qua khe cửa sắt, gương mặt nhỏ nhắn, dịu dàng của Tiểu Linh hiện ra. Nữ nô y tế mười sáu tuổi khoác trên mình bộ y phục nô tỳ màu trắng bẩn thỉu, đôi mắt trong veo ấm áp như nước hồ thu đầy vẻ lo lắng và xót xa khi nhìn thấy vết thương rách nát trên vai anh.
Tiểu Linh run rẩy mở chiếc túi vải gai nhỏ giấu trong ngực áo, lấy ra một nắm lá cây màu xanh lam nhạt, thon dài và có răng cưa nhỏ rỉ ra chất dịch màu xanh thẫm. Đó chính là Thảo Dược Ngưng Huyết Hoang Dã - loại cỏ cực kỳ quý hiếm chỉ mọc hoang dã tại các khe đá ẩm ướt sâu dưới Hố Tử Vong, nơi Giáo hội cấm tuyệt đối nô lệ bén mảng tới.
"Muội... muội đã lén đột nhập vào kho thảo dược của lính canh để lấy nó," Tiểu Linh thầm thì, đôi bàn tay nhỏ nhắn đầy vết chai sạn vì giặt giũ và nghiền thuốc khẽ khàng đắp nắm lá đã giã nát lên vết thương vai trái của Thiết Hùng. "Dược chất này sẽ ngưng huyết và hút sạch hỏa độc ăn mòn kinh mạch của huynh. Huynh phải giữ im lặng, nếu Lão Lang phát hiện ra muội trộm thuốc, muội sẽ bị lột da mất."
Ngay khi chất dịch màu xanh thẫm chạm vào da thịt rách nát, một cơn đau buốt nhói như kim châm bùng phát khiến Thiết Hùng co giật mạnh. Nhưng rất nhanh sau đó, luồng hơi mát lạnh từ Thảo Dược Ngưng Huyết Hoang Dã thấm sâu vào tủy xương, xoa dịu vết rạn nứt và dập tắt cơn nóng rát đang thiêu đốt phổi anh. Nhịp thở của Thiết Hùng dần ổn định lại, anh vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp 4-4-8 để dẫn đạo dược lực chạy dọc kinh mạch bả vai.
"Tiểu Linh... muội mạo hiểm quá..." Thiết Hùng khàn giọng nói, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng cho cô gái nhỏ. "Lão Lang là một con quỷ khát máu. Nếu hắn biết..."
"Muội không thể trơ mắt nhìn huynh chết hoại tử trong căn hầm này được," Tiểu Linh mỉm cười yếu ớt, khóe mắt hoen lệ nhưng ánh lên vẻ kiên nghị cực hạn của một người thầy thuốc. Cô lén nhét vào tay anh một mảnh giấy nhỏ xếp gọn. "Đây là mật mã ghi chép cách phối chế thảo dược tịnh hóa cấm thuật mà muội tìm thấy trong cuốn sổ cũ của ngự y Giáo hội. Huynh hãy giấu kỹ..."
Chưa kịp nói hết câu, tiếng xích sắt thô bạo va đập rầm rầm ngoài hành lang ngục tối cùng tiếng gầm rú của chó săn cấm thuật đã cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng.
"Lục soát cho ta! Con nhóc nô y tế đâu rồi? Có kẻ đã báo cáo nó lén lút lai vãng gần kho tiếp tế!"
Giọng nói khàn khàn, rít lên như tiếng rắn độc của quản giáo Lão Lang vang lên đầy ác ý. Tiểu Linh giật nảy mình, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Cô vội vàng nhét mảnh vải thấm máu vào túi áo, ra hiệu cho Thiết Hùng nằm im rồi nhanh chóng lách người ra khỏi phòng giam số 99.
Thế nhưng, ngay khi vừa bước ra hành lang tối tăm, một bàn tay gầy guộc như móng vuốt chim ưng đã chộp thẳng vào mái tóc xơ xác của cô, giật mạnh ngược ra sau.
"Á!"
Tiểu Linh hét lên đau đớn. Lão Lang - gã quản giáo gầy gò với khuôn mặt chuột kẹp đầy những vết rỗ và đôi mắt dê xảo quyệt, đang đứng đó. Trên tay gã lăm lăm chiếc roi da gai sắt 'Độc Vĩ' bết đầy máu khô, tỏa ra mùi muối độc nồng nặc.
"Quả nhiên là ngươi, con nhóc ranh!" Lôi Lang cười lên sằng sặc, nụ cười biến thái đầy thỏa mãn. "Gan to bằng trời, dám lén trộm Thảo Dược Ngưng Huyết Hoang Dã của Giáo hội! Đi theo ta vào Phòng tra tấn Thiết Sỉ, để xem cái miệng nhỏ của ngươi cứng đến mức nào!"
Lão Lang thô bạo kéo lê Tiểu Linh trên nền đá buốt lạnh, hướng thẳng về phía căn phòng tra tấn rùng rợn cuối hành lang.
Phòng tra tấn Thiết Sỉ hiện ra dưới ánh lửa đỏ lòm của lò than nung. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ những chiếc bàn mổ rỉ sét và các dụng cụ tra tấn bằng điện cấm thuật treo lủng lẳng trên tường đá xám. Lão Lang thẳng tay ném Tiểu Linh xuống sàn đá lạnh lẽo, khiến khóe môi cô đập vào cạnh bàn mổ rách nát, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
"Nói! Ngươi đã giấu số thảo dược trộm được ở đâu? Ngươi mang nó cho tên nô lệ nào?" Lão Lang rít lên, vung chiếc roi da gai sắt nung đỏ trong lò than, tàn lửa bắn tung tóe.
Tiểu Linh cắn chặt khóe môi rách nát, đôi mắt to tròn ngập tràn sự sợ hãi nhưng tuyệt đối không hé răng nửa lời. Cô biết, chỉ cần cô khai ra tên Thiết Hùng, gã quản giáo tàn bạo này sẽ lập tức dùng roi điện phế bỏ hoàn toàn hai cánh tay của anh trước trận đấu tập kế tiếp.
"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!"
Lão Lang điên cuồng vung roi định quật xuống tấm lưng mảnh dẻ của cô gái nhỏ. Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, lão quản ngục già Lão Mộc Đầu khập khiễng bước vào, tay cầm bình rượu đồng rỉ sét quen thuộc. Nhìn thấy cảnh tượng đó, Lão Mộc Đầu vội vàng bước lên can ngăn:
"Lão Lang huynh, bớt giận, bớt giận! Con nhóc này chỉ là một nô tỳ giặt giũ dọn dẹp, có khi nó chỉ vô tình làm mất thảo dược thôi..."
"Cút xéo, lão già say rách nát kia!" Lão Lang hung tợn vung roi quật mạnh vào bả vai Lão Mộc Đầu, đẩy lão ngã nhào ra đất. "Ngươi còn dám nói đỡ cho nó, ta sẽ khép ngươi vào tội đồng phạm phản nghịch!"
Lão Mộc Đầu ôm bả vai rỉ máu, ánh mắt lão lóe lên một tia sắc bén lạnh lùng ẩn giấu dưới vẻ khờ khạo thường ngày. Biết không thể dùng lời nói ngăn cản con quỷ khát máu này, lão khập khiễng lùi ra ngoài hành lang tối. Nhìn quanh không thấy lính tuần tháp canh, Lão Mộc Đầu dồn lực vào cánh tay gầy guộc, ném mạnh chiếc bình rượu đồng rỉ sét vào vách đá ngầm phía Tây, tạo ra một tiếng nổ chấn động vang dội.
"Ầm!"
"Có biến! Nô lệ vượt ngục ở khu giam giữ phía Tây! Mau ngăn chúng lại!" Lão Mộc Đầu giả vờ la hét thảm thiết ngoài hành lang.
Tiếng động lớn và tiếng hô hoán lập tức làm Lão Lang khựng lại. Gã quản giáo nghi ngờ nhìn ra cửa phòng tra tấn, sự chú ý bị phân tán hoàn toàn trong vài giây ngắn ngủi. Lợi dụng thời cơ vàng ngọc đó, Tiểu Linh nhanh như cắt rút mảnh giấy ghi chép mật mã thảo dược đang giấu trong tay áo, nhét tọt vào miệng rồi nuốt chửng vào bụng.
Khi Lão Lang quay đầu lại, gã chỉ thấy khóe môi Tiểu Linh rỉ máu đỏ tươi nhưng ánh mắt cô hiện rõ vẻ nhẹ nhõm. Nhận ra mình bị lừa bởi một trò nghi binh rẻ tiền ngoài hành lang, gã quản giáo điên cuồng gầm lên như một con thú dữ bị thương.
"Con khốn! Ngươi dám giỡn mặt với ta!"
"Chát! Chát!"
Tiếng roi da gai sắt tẩm muối nung đỏ quật xé gió liên tiếp nện xuống tấm lưng mảnh mai của Tiểu Linh. Tiếng da thịt rách nát, tiếng muối độc ăn mòn vết thương xèo xèo hòa cùng tiếng hét đau đớn, thanh mảnh nhưng xé lòng của cô gái nhỏ vang vọng khắp các đường ống cống ngầm ẩm ướt.
Tại Phòng giam số 99, Thiết Hùng đang thiền định điều hòa nhịp thở thì tiếng thét thảm thiết của Tiểu Linh truyền qua các khe thông gió đá nứt găm thẳng vào màng nhĩ anh.
Khuôn mặt góc cạnh của thiếu niên lập tức co rút lại. Luồng dược lực từ Thảo Dược Ngưng Huyết Hoang Dã trên vai trái vừa mới làm dịu cơn sốt nay bỗng chốc sôi sùng sục như dầu sôi đổ vào lửa giận. Hình ảnh cô gái nhỏ nhắn dịu dàng mạo hiểm mạng sống hái thuốc cứu mình, giờ đây đang phải gánh chịu những đòn tra tấn tàn bạo vỡ nát da thịt hiện rõ trong tâm trí anh.
"Tiểu Linh... Lão Lang... Con chó săn tàn bạo của Giáo hội!"
Một ngọn lửa phẫn nộ cuồng bạo chưa từng có bùng lên trong lồng ngực Thiết Hùng, đốt cháy toàn bộ sự nhẫn nhục chịu đựng bấy lâu nay. Đôi mắt anh rực đỏ ngầu sát ý hắc ám, mái tóc ngắn gai góc dựng ngược lên đầy bụi bặm.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Thiết Hùng gầm lên một tiếng rung chuyển cả phòng giam tối tăm. Anh đứng bật dậy, bỏ qua cơn đau buốt thấu xương tủy của bả vai trái đang rạn nứt. Thể Chất Thiết Cốt - Trung Cấp bộc phát toàn lực, khung xương màu xám đen bóng dầu co thắt nén lực cực hạn. Anh vận hành Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi bám chặt quanh hai cánh tay, nghiến chặt răng dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp vạn cân kéo căng sợi xích sắt cùm chân cùm tay cắm sâu vào vách đá.
Sợi xích sắt cấm thuật bị kéo căng đến mức phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người, các mắt xích rỉ sét bắt đầu rung động rít gió dữ dội dưới áp lực co kéo khổng lồ. Thiết Hùng điên cuồng giật mạnh xích sắt, mặc cho gai sắt đâm sâu vào da thịt bả vai rỉ máu đỏ dã man, quyết tâm kéo sập bức tường đá để xông ra ngoài cứu người bằng mọi giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!