Mùi Máu Trong Hầm Thú
Bóng tối của Phòng giam số 99 nuốt chửng chút ánh sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn, trả lại sự im lặng đến rợn người cho ngục tối dưới lòng Đấu trường Huyết Cốt. Thiết Hùng ngồi xếp bằng trên nền cát bẩn, tấm lưng vạm vỡ dựa vào bức tường đá ẩm ướt. Cơn đau từ vết rạn xương vai trái vẫn âm ỉ như một ngọn lửa nhỏ đang thiêu đốt da thịt anh. Lớp màng đấu khí sơ khởi màu xám đen bao bọc quanh khớp xương bả vai tuy đã giúp ổn định vết thương sau trận đấu tập ác ý với Giám ngục phó Tào Bưu, nhưng mỗi nhịp thở của anh vẫn kéo theo một luồng hơi nóng rát bỏng.
Bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn chặt hai tay và cổ chân anh khẽ rung lên, phát ra những tiếng kêu lách cách khô khốc. Thiết Hùng cúi đầu nhìn gông xích nặng nề. Anh biết rõ, lời đe dọa của Tào Bưu trước khi rời đi không phải là lời nói suông. Con Cuồng Bạo Tê Ngưu bị tiêm Độc Dược Huyết Cuồng liều cao đang chờ đợi anh vào ngày mai trên bãi cát đẫm máu. Đó không chỉ là một trận đấu sinh tử thông thường, mà là một bản án tử hình được dàn dựng tinh vi để vắt kiệt sinh mạng của anh nhằm phục vụ cho những đồng tiền cá cược bẩn thỉu của Giáo hội.
"Ta không thể ngồi chờ chết," Thiết Hùng thầm nghĩ, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng kiên nghị trong bóng tối. "Muốn sống sót qua ngày mai, ta phải biết rõ đối thủ của mình là gì."
Anh nhớ lại lời dạy của người thầy Trương Thiết Nhân về địa hình của khu vực ngầm dưới đấu trường. Có một hệ thống đường ống dẫn phân thú ẩm ướt và hôi thối chạy dọc từ các chuồng dị thú vòng ngoài đổ thẳng xuống hố rác ngầm bên cạnh khu biệt giam. Đó là con đường duy nhất không bị bảo vệ bởi các kết giới cấm thuật cảm biến sinh mệnh của Giáo hội. Dù hôi thối và bẩn thỉu, nhưng đối với một đấu sĩ nô lệ đang bị khóa chặt đấu khí như anh, đó là lối đi duy nhất.
Thiết Hùng đứng dậy, tiếng xích sắt va vào nhau được anh khéo léo dùng cơ bắp kìm hãm để không phát ra tiếng động lớn. Anh vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp thở 4-4-8. Hít vào trong bốn giây, nén đấu khí thô vào sâu trong tủy xương bả vai trái trong bốn giây để cố định vết rạn nứt, rồi từ từ thở ra trong tám giây. Khi cơ thể đã thích nghi với áp lực nén của xích sắt, anh lách người qua khe cửa sắt lỏng lẻo mà Lão Mộc Đầu đã lén nới lỏng từ trước, tiến về phía góc tối của hành lang ngầm.
Đường ống dẫn phân thú hiện ra trước mắt anh như một cái miệng giếng đen ngòm, bốc lên mùi xú uế nồng nặc và hơi ẩm buốt giá. Thiết Hùng không do dự, anh khom người chui vào không gian chật hẹp, ẩm ướt ấy. Sợi xích sắt rỉ sét trên người anh liên tục cọ xát vào vách đá gồ ghề. Mỗi lần xích sắt bị kéo căng, nó lại co thắt mạnh, nén chặt lấy lồng ngực và bả vai trái đang bị rạn xương của anh. Thiết Hùng nghiến chặt răng, mồ hôi hòa lẫn với nước bẩn chảy ròng ròng trên khuôn mặt góc cạnh. Anh phải sử dụng lực tĩnh của cơ bắp đùi và bắp tay để chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể, bò từng mét một trong bóng tối ngột ngạt.
Sau gần nửa canh giờ bò ròng rã trong đường ống bẩn thỉu, Thiết Hùng tiếp cận được lối ra là một khe hở bằng sắt rỉ dẫn thẳng vào hầm chứa dị thú. Anh không vội vàng chui ra ngay. Anh áp tai xuống mặt đá ẩm ướt của vách ống, kích hoạt kỹ năng cảm nhận chấn động địa mạch thô sơ mà anh tự rèn luyện hằng đêm.
Từng nhịp rung động nhỏ truyền qua lòng đất cát hiện rõ trong tâm trí anh. Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn của lính tuần đêm mang giáp sắt cách đây khoảng ba mươi trượng. Tiếng móng vuốt sắc nhọn của chó săn cấm thuật cào nhẹ trên nền đá. Thiết Hùng nín thở, đếm nhịp bước chân của chúng để xác định quy luật tuần tra. Khi tiếng chấn động của toán tuần đêm xa dần về phía tháp canh trung tâm, anh mới lách người qua khe sắt rỉ, đáp nhẹ chân xuống nền đất ẩm ướt của hầm thú.
Mùi máu tanh nồng nặc trộn lẫn với mùi lông thú cháy khét lập tức xộc vào mũi anh. Hầm chứa dị thú là một mê cung u tối được xây dựng bằng những bức tường đá xám nguyên khối khổng lồ, giăng kín những sợi xích sắt cấm thuật phát ra ánh sáng lục nhạt để trấn áp bầy quái thú hoang dã. Thiết Hùng ẩn mình vào bóng tối của một cột đá lớn, quan sát xung quanh.
Bỗng nhiên, một bàn tay thô ráp, chai sạn bỗng từ phía sau bịt chặt miệng anh, đồng thời một giọng nói thầm thì khàn khàn vang lên sát tai:
"Nhóc con! Mày điên rồi sao? Ai cho mày dẫn xác đến đây?"
Thiết Hùng giật mình, nhưng nhanh chóng nhận ra mùi thức ăn dị thú quen thuộc và hơi thở khò khè của đối phương. Anh quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt sần sùi đầy vết cào xé của Lão Tam - người nuôi thú bị cụt tay phải của đấu trường. Lão Tam đang cầm một chiếc đèn lồng bọc vải đen che khuất ánh sáng, đôi mắt lão lộ rõ vẻ hốt hoảng và lo lắng.
"Lão Tam," Thiết Hùng thì thầm, gỡ bàn tay của lão ra. "Tôi phải xem con tê ngưu ngày mai. Tào Bưu nói nó bị tiêm độc dược bạo tẩu."
Lão Tam thở dài một tiếng đầy u uất, lão nhìn bả vai trái đang quấn băng vải rách thấm máu của Thiết Hùng, rồi khẽ gật đầu. Lão dắt Thiết Hùng luồn qua những lối đi hẹp giữa các cũi sắt khổng lồ giam giữ những con dị thú đang ngủ say dưới tác động của bột cỏ gây mê.
"Mày nghe đây," Lão Tam thầm thì khi dẫn anh đi sâu vào góc tối nhất của hầm thú. "Lần này Thương Hội Vạn Bảo đã trực tiếp can thiệp. Chúng muốn dùng mạng của mày để tạo nên một trận cá cược chưa từng có cho giới quý tộc Giáo hội. Con tê ngưu đó... nó không còn là một dị thú thông thường nữa rồi."
Lão Tam dừng lại trước một gian buồng giam khổng lồ được bao bọc bởi ba lớp cửa sắt khóa chặt. Qua khe hở của cửa sắt, Thiết Hùng nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Con Cuồng Bạo Tê Ngưu khổng lồ cao hơn ba mét đang bị xích chặt bốn chân vào bốn cột đá nguyên khối. Đứng xung quanh nó là hai gã gia nhân mặc cẩm y sang trọng của Thương Hội Vạn Bảo và một giáo sĩ cấm thuật của Giáo hội. Trên tay gã giáo sĩ là một chiếc ống đồng khổng lồ chứa đầy thứ chất lỏng màu đỏ sậm rực sáng—Độc Dược Huyết Cuồng.
"Tiêm vào đi," gã đại diện của Thương Hội Vạn Bảo lạnh lùng ra lệnh. "Giám ngục phó Tào Bưu yêu cầu con thú phải đạt trạng thái cuồng loạn nhất vào sáng mai. Chúng ta không thể để con súc vật số 99 kia sống sót bước ra khỏi đấu trường."
Gã giáo sĩ cấm thuật gật đầu, cắm mạnh mũi kim đồng khổng lồ vào gốc cổ của con tê ngưu. Thứ chất lỏng đỏ sậm điên cuồng chảy vào mạch máu của con thú.
"Rúuuu!"
Con Cuồng Bạo Tê Ngưu bỗng nhiên co giật dữ dội. Đôi mắt khổng lồ của nó lập tức chuyển sang màu đỏ ngầu mất đi hoàn toàn lý trí, nước dãi tẩm độc chảy ròng ròng từ hàm răng sắc nhọn xuống nền đất đá. Đáng sợ nhất là chiếc sừng sắt trước mũi của nó—dưới tác động của độc dược bạo tẩu, chiếc sừng sắt bốc lên những luồng hơi độc màu đỏ rực như lửa nung, tỏa ra một mùi khét lẹt ăn mòn cả không khí xung quanh.
Thiết Hùng nheo mắt quan sát. Anh nhận thấy mỗi khi con tê ngưu thở dốc, luồng hơi độc đỏ từ sừng sắt lại phun ra diện rộng. Anh cố gắng lướt nhẹ bộ pháp di chuyển trọng lực thấp sát mặt đất để tiến lại gần hơn, hy vọng hái được vài ngọn cỏ ngưng huyết hoang dã mọc quanh chân lồng sắt để ngụy trang mùi cơ thể. Nhưng khi anh vừa tiến đến khoảng cách ba trượng, luồng hơi độc đỏ rực từ sừng con thú quét qua.
"Khục!"
Thiết Hùng lập tức cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, phổi bị bỏng rát nhẹ như có tàn lửa bay vào. Thứ hơi độc này mang tính axit ăn mòn cực mạnh, nếu hít phải lượng lớn sẽ làm tê liệt hoàn toàn hệ hô hấp và kinh mạch đấu khí. Anh buộc phải lùi nhanh lại bóng tối, vận hành nhịp thở dải áp lực để tống khứ độc tố ra ngoài.
Đúng lúc này, do Thiết Hùng bị ho khan nhẹ, luồng đấu khí thô bảo vệ tủy xương của anh vô tình rò rỉ ra ngoài một tia nhỏ.
"Gừ... Gâu!"
Tiếng sủa vang dội của hai con chó săn cấm thuật tuần đêm bất ngờ vang lên từ phía lối vào hầm thú. Chúng đã ngửi thấy mùi đấu khí hắc ấm rò rỉ từ bộ xích sắt của anh. Tiếng móng vuốt cào xé mặt đất lao nhanh về phía cột đá nơi Thiết Hùng đang ẩn nấp.
"Có kẻ đột nhập!" Tiếng lính canh tuần đêm gầm lên, ánh đèn lồng quét mạnh qua các lối đi ngầm.
"Chết tiệt! Chó săn cấm thuật đã phát hiện ra mày rồi!" Lão Tam biến sắc, lão cụt tay trái nhanh như chớp thò tay vào đai lưng da thú, rút ra một túi da chứa bột cỏ gây mê dị thú tự chế.
Lão không do dự, ném mạnh túi bột cỏ về phía bầy chó săn đang lao tới. Túi da vỡ tung, tạo thành một làn sương mù màu xám tro dày đặc bốc mùi thảo dược nồng nặc che phủ toàn bộ lối đi.
Bầy chó săn cấm thuật lao vào làn sương mù lập tức bị mất phương hướng, chúng hắt hơi liên tục và chạy loạn xạ, không còn ngửi thấy mùi đấu khí của Thiết Hùng. Lão Tam dùng lực đẩy mạnh Thiết Hùng về phía miệng đường ống dẫn phân thú:
"Chạy mau! Đừng để công sức của tao và Lão Mộc Đầu đổ sông đổ biển! Ngày mai... mày phải sống sót bước ra ngoài!"
Thiết Hùng nhìn sâu vào đôi mắt đầy sẹo của lão nhân tốt bụng, anh không nói lời nào, lách người chui nhanh vào bóng tối của đường ống ngầm rút lui an toàn.
Ngay khi thân ảnh của anh vừa biến mất vào đường ống, từ phía sau buồng giam khổng lồ của Cuồng Bạo Tê Ngưu bỗng vang lên một tiếng gầm kinh hoàng chấn động toàn bộ hầm thú. Con tê ngưu bị kích thích bởi độc dược Huyết Cuồng điên cuồng giật đứt một sợi xích chân, chiếc sừng sắt rực lửa đỏ của nó đập mạnh vào bức tường đá giam giữ, tạo nên những tiếng nổ vang dội và làm rạn nứt một đường dài trên bức tường đá xám kiên cố.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!