Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Manh Mối Núi Lửa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cát hoang mạc gầm rú ngoài khe đá hẹp dần lùi lại phía sau, nhưng cái nóng nung người của biên thùy phía Bắc vẫn như một lưỡi dao vô hình, liên tục khía vào những vết thương rách nát trên cơ thể Thiết Hùng. Mỗi bước chân của gã đấu sĩ mười tám tuổi nặng nề như đeo đá tảng. Bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn chặt từ hai vai xuống cổ chân kéo lê trên đất cát, phát ra những tiếng loảng xoảng khô khốc đầy mệt mỏi.


Bả vai trái của anh hoàn toàn hóa đá rỉ sắt vĩnh viễn, xám xịt và mất đi mọi cảm giác lực. Đó là cái giá tàn khốc của việc gánh chịu trọng lực mười gấp (10G) để nâng đỡ tảng đá nghìn tấn cứu sống vạn người trong đêm vượt ngục. Trong khi đó, bả vai phải lại đang bỏng rát kinh hoàng. Luồng hỏa viêm cấm lực rò rỉ từ mắt xích bị chém đứt trong trận chiến với Vương Hổ liên tục ăn mòn da thịt, hòa cùng kịch độc sa mạc từ vết roi của Mã Anh tạo thành một hỗn hợp máu đen rỉ ra liên tục, thấm đẫm lớp áo vải thô rách nát.


Sau gần hai canh giờ băng qua những cồn cát bỏng giãy, Thiết Hùng mới tìm lại được đoàn người lánh nạn. Họ đang ẩn náu sâu trong một hang đá tự nhiên, ẩn mật dưới chân một rặng núi đá granite đỏ đổ nát.


Bước chân vào lòng hang, đập vào mắt Thiết Hùng là một cảnh tượng bi tráng đến nghẹt thở. Hàng ngàn nô lệ vượt ngục nằm la liệt trên nền đất đá thô ráp. Tiếng rên rỉ đau đớn vì vết thương hoại tử hòa cùng tiếng thở dốc khan đặc của những kẻ mất nước trầm trọng vang vọng khắp không gian ẩm mốc. Những gương mặt hốc hác, môi khô nứt nẻ rớm máu, đôi mắt lờ đờ vì kiệt sức nhìn Thiết Hùng khi anh bước vào. Gió cát hoang mạc luồn qua các khe đá, mang theo cái lạnh buốt xương của ban đêm đang dần buông xuống, mài mòn chút sinh mệnh lực ít ỏi còn sót lại của họ.


Thiết Hùng siết chặt nắm tay phải dưới lớp Đôi Bao Tay Da Rách Nát. Lồng ngực vạm vỡ của anh phập phồng dữ dội. Anh cảm thấy một sự dằn vặt vô hạn dâng lên trong lòng. Những con người này đã tin tưởng anh, đã đi theo anh từ cõi chết của đấu trường Huyết Cốt, nhưng giờ đây họ đang phải chết dần chết mòn giữa hoang mạc cằn cỗi này.


"Thủ lĩnh... huynh về rồi..."


Tiểu Bảo gầy gò nhào tới, đôi mắt đen láy ngập tràn nước mắt. Cậu bé cố gắng bưng một bát nước đục ngầu, run rẩy đưa lên: "Huynh uống đi. Nguồn nước ở thung lũng đá bị Chấp Pháp Đường phong tỏa rồi, đây là chút nước cuối cùng chúng đệ lọc từ bùn cát."


Thiết Hùng nhìn bát nước bùn, rồi nhìn hàng trăm đứa trẻ nô lệ đang nằm thoi thóp phía sau. Anh khẽ đẩy bát nước lại phía Tiểu Bảo, giọng khàn đặc: "Chia cho các em nhỏ đi. Ta không sao."


Anh loạng choạng bước đến góc hang, ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh buốt. Cơn đau từ bả vai phải bùng phát dữ dội như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào kinh mạch. Thiết Hùng run rẩy thọc bàn tay phải vào ngực áo, lôi ra một hũ đất nung nhỏ – hũ Tinh Dầu Trơn Khớp Thạch Sa bảo mệnh duy nhất mà Lão Mộc Đầu đã lén trộm từ kho bảo dưỡng để tặng anh trước đây.


Anh hy vọng chút dầu bôi trơn thô từ mỡ dị thú này có thể làm mát vết thương hỏa độc đang nung đốt bả vai. Anh cẩn thận mở nắp, dùng ngón tay quệt một lớp mỡ xám đục xoa lên vết thương vai phải.


"Á... hự..."


Thiết Hùng nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, toàn thân co giật mạnh. Cơn đau không hề giảm bớt, ngược lại một cảm giác bỏng rát dữ dội hơn gấp mười lần ập vào đại não. Dưới cái nóng khắc nghiệt của hoang mạc biên thùy, chất dầu bôi trơn thô đã bị biến chất hoàn toàn, chuyển hóa thành một thứ keo dính độc hại, kích thích hỏa viêm cấm lực rò rỉ bùng phát mạnh mẽ hơn. Vết thương bốc lên làn khói đen khét lẹt, da thịt rách nát sưng tấy lên rùng rợn.


Thiết Hùng vội vàng dùng vạt áo rách lau sạch lớp dầu biến chất, hơi thở đứt quãng dữ dội. Anh phải vận dụng Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực nhịp 4-4-8, hít vào sâu bốn giây, nén đấu khí thô vào tủy xương bốn giây để bảo vệ tim phổi, rồi thở ra tám giây để xoa dịu kinh mạch đang run rẩy. Hũ dầu bảo mệnh duy nhất đã hỏng, cơn đau thể xác càng thêm tàn nhẫn, đẩy anh vào trạng thái kiệt quệ tột cùng.


Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò gân guốc, làn da cháy nắng nứt nẻ bước tới từ cửa hang. Đó là Sa Diệp. Trên tay gã vẫn còn dính những vệt cát đen đặc biệt.


"Thủ lĩnh, tôi vừa dùng cát nóng bện chặt các kẽ đá để ngụy trang lối vào hang," Sa Diệp quấn lại chiếc khăn vải sa mạc màu vàng cát che kín mặt, đôi mắt ti hí sắc sảo hiện rõ vẻ lo lắng: "Nhưng Mã Anh đã trốn thoát. Hắn chắc chắn sẽ báo cáo với Phán quyết quan Tư Đồ Kiêu. Kỵ binh hắc thiết của Chấp Pháp Đường Chi Nhánh Thủ Đô sẽ sớm khép chặt vòng vây hoang mạc này. Chúng ta không thể trốn ở đây lâu."


Thiết Hùng ngước mắt nhìn Sa Diệp, giọng trầm hùng nhưng mệt mỏi: "Nhiều người bị thương nặng, nguồn nước lại bị cắt đứt. Nếu di chuyển diện rộng, chúng ta sẽ làm lộ hành tung và chết vì khát trước khi kỵ binh đến."


Sa Diệp im lặng một lát, rồi khẽ tiến sát lại gần Thiết Hùng, thầm thì: "Tôi biết một lối thoát. Ở vùng khe nứt núi lửa biên cương phía Bắc, có một nữ thợ rèn thiên tài lập dị đang ẩn cư. Cô ấy tên là Linh Chi. Cô ấy chuyên nghiên cứu vũ khí cấm thuật ngầm và là người duy nhất có khả năng rèn đai lưng giảm áp giảm bớt trọng lực của bộ xích sắt cùm chân cho huynh. Nếu huynh có đai giảm áp, huynh có thể bộc phát toàn bộ sức mạnh Đồng Nhân mà không sợ bị bẻ gãy cột sống, lúc đó mới có cơ hội đối đầu với Tư Đồ Kiêu."


Thiết Hùng khẽ nhíu mày. Cái tên "Linh Chi" nghe thật xa lạ, nhưng hai chữ "rèn đai giảm áp" lập tức khơi dậy một tia hy vọng trong lòng anh. Bộ xích cấm thuật hấp thụ năng lượng này đang ngày đêm gặm nhấm sinh lực anh, nếu không có thiết bị giảm áp, xương vai phải của anh sớm muộn cũng sẽ gãy vụn dưới áp lực 5G thường trực.


Thế nhưng, Thiết Hùng nhìn ra ngoài hang, do dự: "Khe nứt núi lửa là vùng cấm địa cực kỳ nguy hiểm, nhiệt độ nóng rực và đầy dị thú biến dị. Làm sao ta có thể mang theo vạn người yếu ớt này dấn thân vào nơi đó?"


"Ai bảo ngươi phải mang theo tất cả bọn họ?"


Một giọng nói trầm ấm, uy nghiêm vang lên từ bóng tối góc hang. Tướng quân sa cơ Lý Hoài Nam bước ra. Dù khoác bộ tù phục rách nát, râu tóc bạc nửa đầu, nhưng phong thái điều binh khiển tướng của một vị tướng lĩnh tối cao vẫn toát ra vô cùng sắc nét.


Lý Hoài Nam nhìn Thiết Hùng, phân tích với sự mưu lược nhạy bén: "Thiết Hùng, Mã Anh thề sẽ điều động kỵ binh hắc thiết bao vây hoang mạc. Nếu ngươi mang theo vạn người di chuyển vào vùng núi lửa, dấu chân và sát khí của bộ xích sắt sẽ biến thành một tấm bia ngắm khổng lồ cho kỵ binh bay Sắt Ưng từ trên cao. Đó là tự sát."


Thiết Hùng đứng tấn giữ thăng bằng, hỏi: "Tướng quân ý thế nào?"


Lý Hoài Nam khẽ chỉ tay vào sơ đồ địa hình vẽ tạm trên đất cát: "Hãy để ta, Cáp Nhĩ và các chiến sĩ thú nhân ở lại đây bảo vệ đoàn người. Chúng ta sẽ ẩn nấp sâu trong hang đá này, dùng cát nóng của Sa Diệp để ngụy trang tuyệt đối. Ngươi hãy chỉ đi cùng A Sâm và Sa Diệp di chuyển nhanh chóng, nhẹ nhàng tiếp cận khe nứt núi lửa để tìm Linh Chi. Chỉ khi ngươi rèn được đai giảm áp và khôi phục sức chiến đấu tối đa, quân kháng chiến mới có một lá chắn thực sự."


Lời phân tích của Lý Hoài Nam vô cùng thực tế và sắc bén, đánh trúng vào điểm mấu chốt của cục diện chiến thuật. Thiết Hùng hiểu rằng đây là phương án tối ưu nhất để bảo toàn lực lượng.


"Được, ta sẽ đi," Thiết Hùng dứt khoát đưa ra quyết định. "Nhưng làm sao để tìm được vị trí chính xác của Linh Chi giữa vùng khe nứt núi lửa rộng lớn và đầy sương độc?"


Thiết Hùng khẽ cử động bàn tay phải, tháo chiếc bao tay da rách nát ở cổ tay phải. Dưới lớp đệm rách, chiếc Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục bằng đá thô ráp hiện ra dưới ánh đuốc mờ ảo. Trên bề mặt đá xám của chiếc nhẫn đã xuất hiện một vết nứt mảnh như sợi tóc do anh vận khí lỗi nhịp đầu tiên khi gánh chịu áp lực 10G.


Thiết Hùng nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, dồn một luồng Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi mỏng manh vào ngón tay cái đeo nhẫn. Anh phải cẩn thận điều phối luồng khí tức, không dám vận lực mạnh để tránh vết nứt trên nhẫn bị vỡ rộng ra.


"Oong..."


Chiếc nhẫn đá thô bỗng nhiên rung động nhẹ, phát ra một luồng ánh sáng màu xám đen mờ ảo nhưng vô cùng sắc nét. Luồng sáng chiếu thẳng lên bức tường đá granite đỏ của hang động, tạo thành một sơ đồ mạch máu chịu lực và một bản đồ địa hình ngầm phát sáng lấp lách.


Trên bức tường đá, một điểm sáng màu đỏ rực hình chiếc búa rèn cổ xưa hiện lên rõ mồn một, đánh dấu một tọa độ ẩn mật sâu dưới lòng khe nứt địa mạch rò rỉ ở biên thùy phía Bắc.


Sa Diệp trợn tròn mắt nhìn bản đồ ánh sáng, rồi kinh ngạc thốt lên: "Cái này... tọa độ này trùng khớp hoàn toàn với vị trí khe nứt núi lửa mà Linh Chi đang ẩn cư! Không ngờ di vật của cha huynh lại ẩn chứa manh mối chính xác đến thế!"


Ánh sáng từ chiếc nhẫn thạch bản phản chiếu vào đôi mắt lầm lì, sắc bén của Thiết Hùng. Ngọn lửa tàn tro hắc hỏa trong mắt anh lại một lần nữa bùng cháy mãnh liệt. Manh mối gia tộc đã dẫn đường, hy vọng giải phóng sức mạnh đang ở ngay trước mắt. Anh không còn đơn độc gánh chịu xiềng xích tội đồ, bởi vì con đường phía trước đã được vạch ra từ máu và xương cốt của người cha quá cố.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!