Lá Chắn Sắt Rỉ
Gió rít gào qua khe đá granite đỏ nứt nẻ của hoang mạc biên thùy phía Bắc, mang theo cái nóng hầm hập như muốn nung chảy cả tủy xương. Bụi cát vàng cuộn xoáy dữ dội, che khuất tầm nhìn của Thiết Hùng. Trước mặt anh, Mã Anh – Đội trưởng chấp pháp biên thùy – đang đứng sừng sững, bàn tay gầy gò gân guốc siết chặt lấy chiếc roi xích gai tẩm độc rỉ sét xanh lè. Luồng kịch độc màu xanh lục nhạt bốc lên từ những gai sắt nhọn hoắt, tỏa ra mùi hăng hắc tàn độc, bịt kín hoàn toàn con đường độc đạo phía sau.
Thiết Hùng đứng tấn lún sâu xuống cát nóng. Trọng lượng khổng lồ của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn chặt từ bả vai xuống cổ chân đang đè nặng lên từng thớ cơ của anh dưới áp lực Trọng Lực Chịu Đựng 5 Gấp (5G). Nhất Mắt Xích đã mở khóa, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn xám xịt, lạnh ngắt và cứng đờ như một khối sắt rỉ bị vứt bỏ. Di chứng hóa đá rỉ sắt vĩnh viễn từ trận bạo động vượt ngục đã tước đi toàn bộ cảm giác lực ở cánh tay trái của anh. Trong khi đó, bả vai phải của anh vẫn đang rỉ máu đỏ tươi, khói đen của hỏa viêm cấm lực rò rỉ từ mắt xích bị chém đứt lượn lờ bốc lên, nung đốt da thịt nóng rát.
Thể lực của Thiết Hùng lúc này đã kiệt quệ đến chín mươi lăm phần trăm. Từng nhịp thở của anh nặng nề và đứt quãng như ống bễ lò rèn rách nát. Nhưng đôi mắt lầm lì, sắc bén như dao cạo của gã đấu sĩ mười mười tám tuổi vẫn khóa chặt vào kẻ thù. Dưới lớp đệm của Đôi Bao Tay Da Rách Nát ở cổ tay phải, anh vẫn cảm nhận được độ cứng lạnh lẽo của Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục và Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa. Anh không thể lùi bước. Phía sau khe đá này là vạn nô lệ giải phóng, là hy vọng tự do duy nhất mà anh đã thề trước hương hồn thầy Trương Thiết Nhân và sự hy sinh của A Kê để bảo vệ.
"Chết đi, tên nô lệ tội đồ!"
Mã Anh gầm lên một tiếng đầy tàn nhẫn. Hắn vung mạnh cánh tay, chiếc roi xích gai tẩm độc rít lên một tiếng chói tai, xé toạc màn sương cát nóng bỏng. Sợi xích gai uốn lượn như một con rắn độc màu xanh lục, mang theo kịch độc ăn mòn và lực nén của Hắc Thiết Tiệp Kích Pháp, lao thẳng về phía bả vai phải đang rỉ máu của Thiết Hùng.
Thiết Hùng nghiến răng, cố gắng vận bộ pháp di chuyển lướt cát để lách người né tránh. Thế nhưng, áp lực 5G của bộ xích sắt cùm chân quá nặng nề, cộng thêm cơ thể đang kiệt quệ khiến phản xạ của anh bị chậm đi nửa nhịp.
"Chát!"
Tiếng roi quật xé thịt vang lên khô khốc. Lưỡi gai sắt rỉ sét xanh lè sượt mạnh qua bắp tay phải của Thiết Hùng. Độc tố ăn mòn lập tức ngấm vào vết thương hở, phát ra tiếng "xèo xèo" ghê rợn. Một cơn bỏng rát kinh hoàng dội thẳng vào đại não, khiến Thiết Hùng lảo đảo suýt quỳ sụp xuống cát. Kinh mạch bắp tay phải của anh run rẩy dữ dội, đấu khí trọng lực sơ khởi vừa mới ngưng tụ lập tức bị tán loạn.
"Ha ha ha! Tên rác rưởi! Ngươi chỉ có thể dùng một cánh tay phải để chiến đấu, lại còn trúng kịch độc sa mạc của ta. Để xem ngươi trụ được bao lâu!" Mã Anh cười lớn đầy đắc ý. Hắn xoay tròn cổ tay, chiếc roi xích gai lại một lần nữa rít gió, tạo ra những vòng tròn độc vụ màu xanh lục nhạt bao vây xung quanh Thiết Hùng, chuẩn bị tung ra đòn chí mạng tiếp theo.
Cơn đau từ độc tố tàn phá kinh mạch bả vai phải khiến Thiết Hùng tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh nhận ra một sự thật nghiệt ngã: trong tình trạng thể lực cạn kiệt và gánh nặng trọng lực 5G, anh không thể nào dùng bộ pháp để né tránh những đòn tấn công tầm xa linh hoạt của chiếc roi xích gai. Nếu tiếp tục dùng cánh tay phải để đỡ, kịch độc sẽ nhanh chóng ăn mòn hoàn toàn đan điền vai phải, biến anh thành một kẻ phế nhân thực sự trước khi kịp phản công.
"Ta bắt buộc phải đổi chiến thuật. Nhược điểm lớn nhất... đôi khi lại là lá chắn vững chắc nhất."
Thiết Hùng khẽ nhắm mắt, vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp thở 4-4-8. Hít vào trong bốn giây, nén luồng đấu khí thô ít ỏi còn sót lại vào sâu trong tủy xương bả vai phải trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn. Anh áp dụng Khẩu Quyết Nén Khí Vào Xương nhận truyền thừa từ Trưởng lão mù Vô Danh, dồn toàn bộ năng lượng bảo mệnh vào tủy xương bả vai trái – nơi đã hoàn toàn hóa đá rỉ sắt vĩnh viễn.
Bả vai trái của anh, dù không còn cảm giác lực và không thể cử động linh hoạt, nhưng mật độ xương cốt và da thịt tại đó đã đạt đến cảnh giới cứng hóa cực hạn của Thể Chất Đồng Nhân (Sơ Khởi) sau khi gánh chịu áp lực 10G. Nó là một khối sắt nguội bất hoại, một vật thể không còn biết đến đau đớn hay độc tố.
"Đến đây đi!" Thiết Hùng gầm khẽ trong lòng.
Mã Anh vung roi quật mạnh, mũi roi xích gai nhọn hoắt nhắm thẳng vào tim Thiết Hùng. Đúng lúc này, Thiết Hùng không lùi mà tiến. Anh giậm mạnh chân phải xuống cát nóng, kích hoạt thế đứng tấn vững chắc, chủ động xoay nửa thân người bên trái ra phía trước, dùng chính bả vai trái hóa đá rỉ sắt làm khiên đỡ trực diện.
"Keng! Rắc rắc!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp khe đá hẹp. Chiếc roi xích gai tẩm độc quật thẳng vào bả vai trái xám xịt của Thiết Hùng. Những chiếc gai sắt nhọn hoắt đâm mạnh vào lớp da thịt hóa đá, nhưng chỉ tạo ra những tia lửa xám đen và những vết xước mờ ảo trên lớp rỉ sắt vĩnh viễn. Không có máu chảy. Không có tiếng xương gãy.
Mã Anh trợn tròn mắt kinh ngạc: "Cái gì? Vai của ngươi... làm bằng sắt sao?"
Hắn điên cuồng giật mạnh tay hòng thu hồi chiếc roi xích, nhưng Thiết Hùng đã tính toán từ trước. Sợi roi xích gai quấn chặt lấy bả vai hóa đá rỉ sắt cực nặng của Thiết Hùng. Độc tố xanh lè ăn mòn lớp rỉ sắt phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, bốc lên làn khói độc màu lục nhạt, nhưng Thiết Hùng hoàn toàn không có cảm giác đau đớn ở bả vai trái. Anh dùng bả vai hóa đá kẹp chặt sợi xích roi, biến nó thành một mỏ neo khóa chặt vũ khí của Mã Anh.
"Thời cơ đến rồi!"
Thiết Hùng vặn người, tay phải siết chặt sợi Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn quanh bả vai phải. Anh dồn toàn bộ năm mươi phần trăm đấu khí trọng lực sơ khởi còn sót lại trong đan điền vai phải, truyền qua bộ xích sắt đang co thắt dữ dội. Bộ xích sắt cảm ứng được năng lượng bộc phát, các mắt xích rỉ sét bùng lên những tia chớp màu xám đen hắc ám, điên cuồng hấp thụ lực va chạm vật lý từ đòn quật của Mã Anh để chuyển hóa thành năng lượng dự trữ.
"Phản Chấn Chấn Động Thô Ráp!"
Thiết Hùng gầm lên một tiếng như sấm rền. Luồng chấn động lực khổng lồ tích tụ từ bộ xích cấm thuật bùng nổ, phóng ngược lại theo sợi xích roi của Mã Anh.
Luồng năng lượng chấn động màu xám đen nặng nề như chì ròng chạy dọc theo thân roi xích gai với tốc độ cực nhanh. Mã Anh chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì toàn bộ các chốt khóa sắt và gai nhọn trên chiếc roi xích gai tẩm độc bắt đầu phát ra những tiếng nổ giòn giã.
"Bùm! Rắc! Rắc! rắc!"
Chiếc roi xích gai huyền thoại của Đội trưởng chấp pháp biên thùy bị bẻ gãy vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn rỉ sét, bắn tung tóe khắp không trung. Lực phản chấn khổng lồ truyền thẳng vào cánh tay phải của Mã Anh, bẻ gãy khớp cổ tay hắn và hất văng gã đàn ông gầy gò bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá granite đỏ rạn nứt.
Mã Anh phun ra một ngụm máu tươi, giáp da nhẹ quanh ngực nứt vỡ hoàn toàn. Hắn quỳ sụp dưới cát nóng, tay phải gãy nát rỉ máu đỏ dã man, đôi mắt ti hí ngập tràn sự hoảng sợ tột độ nhìn Thiết Hùng – kẻ vẫn đang đứng sừng sững như một pho tượng thần bằng sắt rỉ giữa cơn bão cát hoang mạc.
"Ngươi... ngươi là con quái vật gì thế này?" Mã Anh run rẩy gầm lên trong sự nhục nhã và sợ hãi. Hắn biết mình đã hoàn toàn thất bại. Vũ khí bảo mệnh đã mất, cánh tay phải đã phế, hắn không còn bất kỳ cơ hội nào để săn đầu Thiết Hùng đổi tiền thưởng.
Hắn nghiến răng chịu đau, dùng tay trái ném mạnh một quả cầu khói độc xuống cát để tạo màn che ngụy trang, rồi loạng choạng tháo chạy thảm hại về phía thung lũng đá.
"Thiết Hùng! Ngươi đừng vội đắc ý!" Giọng nói khàn đặc, đầy oán hận của Mã Anh vọng lại qua làn khói độc đang tan dần: "Ta sẽ báo cáo toàn bộ sự việc lên Phán quyết quan Tư Đồ Kiêu tối cao! Chấp Pháp Đường sẽ điều động toàn bộ kỵ binh hắc thiết bao vây hoang mạc này! Ngươi và vạn tên nô lệ rác rưởi kia sẽ phải chết không có chỗ chôn!"
Thiết Hùng không đuổi theo. Anh đứng sừng sững giữa khe đá hẹp, lồng ngực vạm vỡ phập phồng thở dốc dữ dội. Khi bóng dáng của Mã Anh hoàn toàn biến mất sau cồn cát, Thiết Hùng loạng loạng bước một bước rồi quỳ khuỵu xuống cát nóng. Vết thương vai phải rỉ máu đỏ tươi bốc khói đen hỏa độc nung đỏ da thịt bả vai, trong khi bả vai trái hóa đá rỉ sắt vẫn lạnh ngắt vô cảm. Thể lực của anh đã cạn kiệt hoàn toàn, nhưng ánh mắt anh vẫn rực lên ngọn lửa tàn tro hắc hỏa bất khuất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!