Săn Đuổi Trên Cát
Gió hoang mạc gào rít qua những khe đá granite đỏ nứt nẻ, mang theo cái nóng hầm hập như muốn nung chảy cả tủy xương. Dưới chân cồn cát khổng lồ, hơn một vạn nô lệ giải phóng đang nằm lả đi. Tiếng trẻ con khóc khàn cả giọng vì khát, tiếng thở dốc nặng nề của những thú nhân vạm vỡ vang lên yếu ớt giữa không gian khô khốc.
Thiết Hùng quỳ một gối trên cát nóng, tay phải siết chặt lấy vết thương bên bả vai phải đang rỉ máu. Cơn đau từ Hỏa Viêm Cấm Lực rò rỉ từ mắt xích bị chém đứt trong trận chiến với Vương Hổ vẫn đang bùng phát dữ dội. Luồng nhiệt lượng hắc ám khét lẹt cuộn xoáy trong kinh mạch, nung đốt da thịt anh đến mức bốc lên từng làn khói đen mờ ảo. Nhưng đáng sợ hơn cả là bả vai trái của anh.
Nửa thân người bên trái của Thiết Hùng hoàn toàn lạnh ngắt, cứng đờ và xám xịt như một khối sắt rỉ sét bị vứt bỏ ngàn năm. Đó là di chứng hóa đá rỉ sắt vĩnh viễn sau khi anh cưỡng ép cơ thể gánh chịu trọng lực cực hạn mười gấp (10G) để nâng đỡ tảng đá nghìn tấn trong đêm bạo động. Mất đi hoàn toàn cảm giác lực ở cánh tay trái, thể lực lại kiệt quệ đến chín mươi lăm phần trăm, Thiết Hùng lúc này chẳng khác nào một ngọn đèn trước gió bão.
"Thủ lĩnh! Bọn chúng đang khép chặt vòng vây!"
Cáp Nhĩ – thú nhân sói xám trinh sát – từ đỉnh cồn cát lao xuống, gương mặt dính đầy bụi cát hoang mạc hiện rõ vẻ hoảng loạn. Hắn quỳ sụp bên cạnh Thiết Hùng, tai nhọn hoắt liên tục động đậy: "Tiếng móng guốc sắt nện xuống cát rất đều và nặng. Đó là kỵ binh thiết giáp của Chấp Pháp Đường Chi Nhánh Thủ Đô! Bọn chúng có cả chó săn cấm thuật dẫn đường. Nếu chúng ta không di chuyển ngay lập tức, toàn bộ vạn người ở đây sẽ bị nghiền nát dưới móng ngựa!"
Nghe đến ba chữ "Chấp Pháp Đường", những nô lệ xung quanh khẽ run rẩy. Nỗi sợ hãi tích tụ từ những năm tháng bị nô dịch dưới ách thống trị tàn bạo của Giáo Hội Cấm Thuật Thánh Quang lại trỗi dậy, bao trùm lên bầu không khí bi tráng.
Thiết Hùng nhắm mắt lại, ép mình phải giữ vững lý trí. Tay phải anh khẽ siết chặt đôi bao tay da rách nát – kỷ vật duy nhất của người anh họ quá cố Thiết Tiểu Vũ. Dưới lớp đệm rách của bao tay, anh vẫn cảm nhận được độ cứng lạnh lẽo của Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục và Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa.
"Ta không thể gục ngã ở đây. Ta đã hứa với A Kê, đã hứa với thầy Trương... phải mang lại tự do vĩnh viễn cho họ."
Anh hít vào một hơi thật sâu, vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp thở 4-4-8 mà người thầy quá cố Trương Thiết Nhân đã truyền dạy. Hít vào trong bốn giây, nén luồng đấu khí thô ít ỏi vào sâu trong tủy xương bả vai phải trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn như nhịp búa nện của lò rèn. Nhịp thở này giữ cho phổi của anh không bị cái nóng hoang mạc bóp nghẹt, đồng thời ổn định lại luồng Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi đang hỗn loạn trong đan điền.
"A Sâm!" Thiết Hùng khàn giọng gọi.
"Có tôi, thủ lĩnh!" Gã khổng lồ cao hơn hai mét, tay lăm lăm cây búa tạ gỗ lớn Cự Mộc bước tới, đứng sừng sững như một bức tường đá che chắn gió cát cho Thiết Hùng.
"Huynh hãy dẫn dắt đoàn người di chuyển vào sâu trong khe đá hẹp phía Bắc. Ở đó địa hình hiểm trở, kỵ binh sắt khó lòng dàn trận xung phong kích. Cáp Nhĩ, cậu đi tiên phong dò đường, bảo vệ sườn cho mọi người. Ta sẽ chặn hậu."
"Không được, thủ lĩnh!" A Sâm gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng: "Vai trái của huynh đã hóa đá, vai phải thì rách nát rỉ máu, làm sao huynh có thể một mình chống lại cả toán chấp pháp quan? Để tôi ở lại chặn hậu!"
Thiết Hùng nhìn thẳng vào mắt A Sâm, ánh mắt lầm lì sắc bén như dao cạo khiến gã khổng lồ khựng lại: "Huynh có thể cảm nhận được mạch nước ngầm dưới cát không? Chỉ có ta mới dùng địa mạch để tìm lối thoát. Nghe lệnh ta, đưa họ đi ngay!"
Trước ý chí sắt đá của thủ lĩnh, A Sâm chỉ biết nghiến răng chịu đựng, gật đầu mạnh một cái rồi quay người thúc giục đoàn người di chuyển vào khe đá hẹp.
Khi đoàn người bắt đầu rút lui, Thiết Hùng quỳ một gối xuống bãi cát nóng bỏng. Anh áp tai phải xuống đất, nhắm mắt lại để tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, kích hoạt năng lượng đặc thù Cảm Nhận Chấn Động Địa Mạch.
"Uỳnh... uỳnh... uỳnh..."
Những luồng sóng chấn động mờ ảo màu xám đen truyền qua nền đất cát hiện rõ mồn một trong tâm trí Thiết Hùng. Qua tần số rung động của địa mạch, anh có thể đếm chính xác: ba mươi hai thớt chiến mã bọc thép nặng nề, bốn mươi tám chấp pháp binh đang chạy bộ, và đặc biệt là sáu con chó săn cấm thuật khổng lồ đang chạy tiên phong với tốc độ cực nhanh.
Bọn chúng đang khép chặt vòng vây theo hình chữ U, hướng thẳng về phía khe đá hẹp nơi đoàn người vừa rút lui.
"Bọn chúng di chuyển nhanh quá, hướng đi không hề lệch một phân. Chắc chắn chó săn đã đánh hơi được mùi máu!"
Thiết Hùng cúi nhìn bả vai phải của mình. Vết rách da thịt do Hỏa Viêm Cấm Lực ăn mòn vẫn đang rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, rơi lã chã xuống cát nóng. Mùi máu tươi tanh nồng giữa hoang mạc khô khốc chính là ngọn hải đăng dẫn đường cho bầy chó săn cấm thuật.
"Gừ... rừ..."
Tiếng gầm rú dữ tợn đột ngột vang lên từ phía đỉnh cồn cát. Ba con chó săn cấm thuật khổng lồ – những sinh vật biến dị mang lớp da dày như sừng và đôi mắt đỏ ngầu sát khí – đã xuất hiện. Chúng nhe nanh vuốt sắc nhọn, nước dãi tẩm độc chảy ròng ròng xuống cát, lao thẳng vào vị trí ẩn nấp của Thiết Hùng.
"Đến lúc rồi."
Thiết Hùng nghiến chặt răng, cố gắng vận lực vào cánh tay trái hóa đá hòng quật sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh người để đập sập mỏm đá granite phía trên, chôn sống bầy chó săn. Thế nhưng, bả vai trái hoàn toàn lạnh ngắt không hề phản ứng. Cơn đau buốt nhói từ cột sống dội lên kinh hoàng, khiến đòn quật xích bị chậm nhịp, sợi xích sắt rỉ sét chỉ sượt qua vách đá tạo ra một tiếng "xoảng" khô khốc, hoàn toàn hụt mục tiêu.
Bầy chó săn chớp thời cơ, lao vút tới xé toạc lớp áo vải thô của anh. Thiết Hùng chỉ kịp dùng cánh tay phải quấn xích gạt mạnh, đánh văng một con chó săn ra xa, nhưng móng vuốt của hai con còn lại đã kịp cào rách da thịt bắp tay anh, máu tươi lại tuôn ra.
Cái giá phải trả cho nỗ lực vận lực lỗi nhịp là bả vai trái bị rách nứt rộng hơn, tiêu hao đến năm mươi phần trăm tinh thần lực ít ỏi còn sót lại. Đầu óc Thiết Hùng quay cuồng, tầm nhìn nhòe đi vì đau đớn.
"Không thể đối đầu trực diện trong tình trạng này. Ta phải dùng mưu mẹo."
Thiết Hùng nhận thấy bầy chó săn di chuyển hoàn toàn dựa vào mùi máu. Anh nghiến răng chịu đau, dùng tay phải quệt mạnh máu tươi từ bả vai phải rồi bôi lên một tảng đá lớn hướng ngược lại với khe đá hẹp của đoàn người. Đồng thời, anh vận dụng Bộ Pháp Di Chuyển Trọng Lực Thấp, lướt nhanh sát mặt đất cát dốc ngược, tạo ra những vệt rãnh sâu để đánh lạc hướng hoàn toàn bầy chó săn.
Kỹ thuật lướt cát này đòi hỏi bắp chân và đùi phải gánh chịu áp lực cực lớn dưới Trọng Lực Chịu Đựng 5 Gấp (5G) thường trực của bộ xích cấm thuật đang co thắt dữ dội. Lồng ngực Thiết Hùng bị chèn ép mạnh mẽ, phổi nóng rát như lửa thiêu, mỗi nhịp thở đều mang theo tiếng rít gió nặng nề của xích sắt.
Nhưng kế hoạch của anh đã thành công. Bầy chó săn cấm thuật bị mùi máu tươi trên tảng đá đánh lừa, điên cuồng lao về hướng ngược lại, kéo theo toàn bộ toán chấp pháp binh chạy theo phía sau.
Chỉ còn lại một người.
"Cộp... cộp... cộp..."
Tiếng bước chân nặng nề, thong thả nhưng đầy áp lực vang lên từ lối vào khe đá hẹp độc đạo mà Thiết Hùng đang ẩn nấp.
Một gã đàn ông gầy gò gân guốc bước ra từ làn sương cát bụi mù mịt. Hắn mặc bộ chiến giáp da nhẹ của Chấp Pháp Đường Chi Nhánh Thủ Đô, làn da cháy nắng nứt nẻ hằn rõ những vết sẹo chiến trận. Đôi mắt ti hí của hắn lóe lên ánh nhìn tàn nhẫn và xảo quyệt của một kẻ chuyên săn lùng thú dữ. Trên tay phải của hắn, chiếc roi xích gai tẩm độc rỉ sét xanh lè khẽ kéo lê trên cát, phát ra những tiếng "sột soạt" rợn người.
Đó chính là Đội trưởng chấp pháp biên thùy – Mã Anh.
"Ha ha ha... Ta cứ tưởng là con chuột nhắt nào dám dẫn đầu cuộc bạo động vượt ngục lớn làm rúng động kinh đô," Mã Anh khẽ liếm đôi môi khô nứt, nụ cười méo mó đầy ác ý: "Hóa ra lại là tên nô lệ số 99 mang bộ xích sắt rỉ sét của gia tộc phản quốc Thiết Mục. Nhìn ngươi kìa... vai trái hóa đá, vai phải rách nát. Ngươi gánh vác vạn sinh mạng bằng cái thân tàn ma dại này sao?"
Thiết Hùng đứng sừng sững giữa khe đá hẹp, tấm lưng vạm vỡ hơi khòm xuống dưới sức nặng của bộ xích cấm thuật. Anh không hề đáp lời, đôi mắt lầm lì sắc bén như chim ưng khóa chặt vào từng cử động của đối thủ.
"Giáo hội phát lệnh truy nã đỏ, muốn thu hồi bộ xích của ngươi bằng mọi giá," Mã Anh vung mạnh chiếc roi xích gai tẩm độc. Sợi xích gai rít gió dữ dội, tạo ra một luồng kịch độc màu xanh lục nhạt bay lơ lửng, khóa chặt hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất phía sau Thiết Hùng: "Nhưng ta thì khác. Ta muốn đầu của ngươi để đổi lấy vạn đồng tiền vàng Giáo hội! Nằm xuống cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!