Cát Nóng Biên Thùy
Cát. Chỉ có cát vàng vô tận và cái nóng thiêu đốt như muốn nung chảy cả da thịt.
Thiết Hùng tỉnh dậy khi một luồng gió hanh hao thô ráp tạt thẳng vào mặt, mang theo những hạt bụi li ti găm vào đôi môi nứt nẻ đến rỉ máu. Anh khẽ động đậy, nhưng ngay lập tức, một cơn đau thấu tận tâm can từ phía bên trái cơ thể dội lên, khiến toàn thân anh co rút lại, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.
Anh cố gắng nhấc cánh tay trái lên, nhưng đáp lại chỉ là một khoảng không lặng ngắt. Bả vai trái của anh – nơi từng là điểm tựa vững chãi nhất của một thợ rèn huyết mạch – giờ đây đã hoàn toàn mất đi cảm giác lực. Dưới lớp áo vải thô rách nát dính bết máu khô và tro tàn, toàn bộ vùng da thịt và khung xương bả vai trái đã bị hóa đá rỉ sắt vĩnh viễn. Nó cứng ngắc, lạnh lẽo và xám xịt như một tấm bia đá cổ xưa bị vứt bỏ giữa hoang mạc. Đây chính là cái giá tàn khốc của việc bộc phát cảnh giới Vượt Qua Trọng Lực Giới Hạn, gánh chịu áp lực 10G cực hạn để nâng đỡ tảng đá nghìn tấn cứu sống vạn người trong đêm bạo động.
"Ư... hự..."
Thiết Hùng nghiến chặt răng, cố gắng vận hành Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi từ đan điền dâng lên hòng giảm bớt cơn đau buốt nhói đang âm ỉ lan tỏa khắp cột sống. Thế nhưng, luồng khí tức màu xám đen nặng nề như chì ròng vừa mới nhen nhóm ở vai phải thì bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn chặt quanh người anh bỗng nhiên co thắt mạnh mẽ. Những mắt xích sắt gỉ sét đen đúa cắm sâu vào da thịt bả vai trái hóa đá, phát ra những tiếng "loảng xoảng" khô khốc. Bộ xích cấm thuật điên cuồng kích hoạt cơ chế hấp thụ năng lượng, hút cạn sạch luồng đấu khí sơ khởi vừa mới sản sinh, biến nỗ lực giảm đau của anh thành một trò đùa vô vọng.
Cùng lúc đó, vết thương ở bả vai phải do Hỏa Viêm Cấm Lực rò rỉ từ mắt xích bị chém đứt trong trận chiến với Vương Hổ lại bùng phát dữ dội. Cơn nóng rát như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy xương phả ra làn khói đen khét lẹt ăn mòn kinh mạch, khiến Thiết Hùng lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ xuống bãi cát nóng bỏng.
"Thủ lĩnh! Huynh đừng vận lực nữa!"
Một bàn tay hộ pháp to lớn, thô ráp kịp thời đỡ lấy thân hình đang lảo đảo của Thiết Hùng. Đó là A Sâm. Gã khổng lồ cao hơn hai mét, mình trần đầy sẹo đao kiếm, lúc này đang dùng chính cơ thể vạm vỡ như núi đá của mình để che chắn luồng gió cát đang gào rít từ phía Bắc cho Thiết Hùng. Gương mặt hào sảng thường ngày của A Sâm giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng tột độ. Khung xương vai phải của gã vẫn còn rỉ ra những vệt máu đỏ tươi do gánh chịu áp lực từ đêm vượt ngục, nhưng gã vẫn kiên quyết đứng sừng sững như một tấm khiên sống bảo vệ anh.
Thiết Hùng khàn giọng hỏi, giọng nói như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ xát vào nhau: "Mọi người... thế nào rồi?"
A Sâm cúi đầu, ánh mắt u uất nhìn về phía sau. Dưới bóng râm ít ỏi của những vách đá granite đỏ rạn nứt, hơn một vạn nô lệ giải phóng đang nằm rải rác. Những gương mặt nhếch nhác dính đầy cát bụi, những đôi mắt hõm sâu ngập tràn sự mệt mỏi và sợ hãi. Trẻ em khóc lóc vì khát, những thú nhân dũng mãnh giờ đây cũng nằm lả đi vì mất nước cực hạn. Hoang mạc biên thùy phía Bắc khắc nghiệt này không có chỗ cho kẻ yếu, và tự do mà họ vừa giành được đang bị đe dọa bởi chính môi trường tàn khốc này.
"Chúng ta không có nước, thủ lĩnh," A Sâm trầm giọng, giọng nói nghẹn ngào. "Nếu không tìm thấy nguồn nước dưới hoàng hôn hôm nay, một nửa số người ở đây sẽ không thể qua khỏi đêm nay. Chưa kể... Giáo Hội Cấm Thuật Thánh Quang đã phát lệnh truy nã đỏ toàn đại lục. Chúng ta là những kẻ đào tẩu mang xiềng xích tội đồ, chúng sẽ không để chúng ta yên ổn."
Thiết Hùng siết chặt nắm đấm phải quấn đôi bao tay da rách nát. Sâu trong lớp đệm rách của bao tay, anh có thể cảm nhận được độ cứng lạnh lẽo của Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục và Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa. Đó là kỷ vật duy nhất của cha anh, là manh mối dẫn đường đến thợ rèn cấm thuật Linh Chi ở biên thùy này. Nhưng trước khi tìm thấy Linh Chi, anh phải giữ cho vạn sinh mạng này sống sót.
"Xoạt!"
Một bóng xám nhanh như chớp lướt qua các khe đá nứt nẻ, đáp xuống bên cạnh Thiết Hùng. Đó là Cáp Nhĩ, thú nhân sói xám trinh sát dẻo dai. Lông của hắn dính đầy bụi cát hoang mạc, đôi tai nhọn hoắt liên tục động đậy cảnh giác. Hắn quỳ một gối, đưa ra một mảnh xương rồng hoang dã đã được vắt kiệt, chỉ còn lại vài giọt nước đắng nghét ít ỏi.
Hắn cẩn thận nhỏ những giọt nước hiếm hoi ấy lên đôi môi nứt nẻ của Thiết Hùng. Vị đắng chát của dịch cây tạm thời xoa dịu phế quản đang bỏng rát của anh. Cáp Nhĩ thầm thì: "Thủ lĩnh, tôi đã rà soát vòng ngoài ba dặm. Hoàn toàn là cát nóng và đá cằn. Không có dấu vết của sông hồ. Nhưng gió thổi từ phía Bắc mang theo mùi đất ẩm rất nhạt. Tôi nghi ngờ có một mạch nước ngầm ẩn sâu dưới lòng đất."
Thiết Hùng khẽ gật đầu. Anh biết mình không thể ngồi chờ chết. Anh gắng gượng đứng dậy, bước đến trước một tảng đá khổng lồ chắn ngang lối đi. Anh muốn dùng sức mạnh phản chấn của bộ xích sắt để đập vỡ tảng đá, mở ra một đường dẫn xuống lòng đất sâu với hy vọng tìm thấy nguồn nước ngầm.
Anh vận lực vào cánh tay trái hóa đá, cố gắng quật mạnh sợi xích sắt khổng lồ vào vách đá.
"BÙNG!"
Tảng đá không hề sứt mẻ, ngược lại, một lực phản chấn vật lý khổng lồ dội ngược lại bả vai trái hóa đá rỉ sắt của anh. Vết thương vai trái lập tức bị nứt rộng ra, máu đỏ tươi trào ra xối xả qua kẽ xích, thấm đỏ cả bãi cát vàng. Thiết Hùng đau đớn khuỵu gối, lồng ngực phập phồng thở dốc. Thể chất Đồng Nhân vừa thức tỉnh của anh đã bị tổn hại nghiêm trọng sau khi gánh chịu áp lực 10G, việc cưỡng ép sử dụng vũ lực thô bạo lúc này chỉ khiến cơ thể anh tự tàn phá nhanh hơn.
"Thủ lĩnh! Đừng mạo hiểm nữa!" A Sâm hốt hoảng đỡ lấy anh.
Thiết Hùng nhắm mắt lại, ép mình phải bình tĩnh. Anh nhớ lại lời dạy của người thầy quá cố Trương Thiết Nhân và Trưởng lão mù Vô Danh sâu dưới đáy ngục tối.
*"Sức mạnh của xiềng xích không nằm ở việc ngươi cố gắng giật đứt nó bằng bạo lực, mà nằm ở việc ngươi học cách lắng nghe và điều hòa nhịp thở dải áp lực trong chính gông cùm khắc nghiệt nhất."*
Anh bắt đầu vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp thở 4-4-8. Hít vào sâu trong bốn giây, nén luồng khí tức ít ỏi bảo vệ tủy xương vai phải trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn. Nhịp thở này giữ cho nhịp tim của anh bình ổn trở lại dưới sức nóng hoang mạc, đồng thời điều hòa áp lực máu đang sôi sục trong kinh mạch bả vai phải đang bị hỏa viêm cấm lực ăn mòn.
Dần dần, luồng đấu khí xám đen nặng nề như chì ròng của Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi bắt đầu lưu thông chậm rãi, bao bọc lấy khung xương vai phải và ổn định lại đan điền vai đang trống rỗng. Thiết Hùng áp tai phải xuống đất cát nóng bỏng, kích hoạt năng lượng đặc thù Cảm Nhận Chấn Động Địa Mạch.
Anh lọc bỏ tiếng gió gào rít bên tai, lọc bỏ tiếng rên rỉ của đoàn người phía sau. Sâu trong lòng đất hoang mạc, anh lắng nghe những tần số chấn động âm thanh siêu thấp truyền qua địa mạch đá rạn nứt.
Một giây... hai giây... ba giây...
Đột nhiên, Thiết Hùng mở mắt, đôi đồng tử co rút lại đầy kinh ngạc. Anh cảm nhận được một nhịp điệu chuyển động rất khẽ, rất nhạt của dòng chất lỏng đang dịch chuyển sâu dưới lòng đất cách đây khoảng hai dặm về phía Bắc, ngay tại một thung lũng đá nứt nẻ khuất sau những cồn cát khổng lồ.
"Có nước rồi," Thiết Hùng khàn giọng nói, ánh mắt lầm lì lóe lên một tia hy vọng. "Phía Bắc hai dặm, có một thung lũng đá nứt. Nguồn nước ngầm nằm ở đó. A Sâm, truyền lệnh cho mọi người chuẩn bị di chuyển khẩn cấp!"
Niềm vui sướng tột cùng lan tỏa khắp đoàn người vượt ngục khi nghe tin có nước. Những nô lệ gượng đứng dậy, dìu dắt nhau bước đi trên cát nóng dưới sự dẫn dắt của Thiết Hùng. Sức nóng hoang mạc vẫn thiêu đốt bả vai trái hóa đá của anh, nhưng ý chí bảo vệ đồng bào đã trở thành mỏ neo tinh thần giữ vững bước chân anh không khuỵu ngã.
Thế nhưng, hoang mạc biên thùy chưa bao giờ là nơi dễ dàng dung thứ cho những kẻ phản nghịch.
Đoàn người vừa di chuyển được nửa dặm, tiến gần đến rìa của thung lũng đá nứt, thì Cáp Nhĩ bỗng nhiên khựng lại. Thú nhân sói xám đứng sừng sững trên đỉnh một cồn cát cao, đôi tai nhọn hoắt dựng đứng, mũi khịt khịt liên tục trong không khí. Sắc mặt hắn lập tức biến đổi, tái mét dưới lớp lông xám xịt dính bụi cát.
Hắn điên cuồng lao xuống cồn cát, đáp xuống bên cạnh Thiết Hùng với vẻ hoảng loạn tột độ, giọng nói thầm thì run rẩy đầy hãi hùng:
"Thủ lĩnh... Nguy rồi! Ở phía trước lối vào thung lũng đá... có vết chân của kỵ binh sắt Giáo hội! Những dấu móng ngựa bọc thép đen nặng nề vừa mới được in sâu xuống cát nóng chưa đầy nửa canh giờ! Một toán kỵ binh sắt của Giáo Hội Cấm Thuật Thánh Quang đang tiến thẳng về phía thung lũng đá nơi chúng ta định ẩn nấp!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!