Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Trọng Lực Giới Hạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Từ trong những đám mây đen kịt, đội kỵ binh bay Sắt Ưng cưỡi trên lưng những con chim ưng khổng lồ lông sắt đen xì xuất hiện, lượn lờ bao vây chặt kín bầu trời ngoài thành, bắn xuống làn mưa tên lửa cấm thuật rực cháy xối xả xuống đoàn người vượt ngục đang chạy trốn bên dưới bãi cát.


Tiếng rít xé gió của hàng vạn mũi tên lửa dội xuống như tiếng gầm của tử thần. Khói độc và lửa đỏ bốc lên nghi ngút, thiêu rụi những chiếc xe kéo thô sơ chở lương thực của đoàn người vượt ngục. Tiếng khóc thét của trẻ em, tiếng gầm rú của các thú nhân bị bỏng lửa, và tiếng xích sắt loảng xoảng tạo nên một khung cảnh hỗn loạn kinh hoàng tại rìa ngoài thành Đấu trường Huyết Cốt.


Thiết Hùng quỳ một gối dưới bãi cát bụi, bả vai trái rỉ máu đỏ tươi. Cơn kiệt sức sau trận chiến phá hủy kết giới đấu trường đang gặm nhấm từng tấc da thịt anh. Đan điền hoàn toàn trống rỗng, và khung xương bả vai trái thuộc Thể Chất Đồng Nhân (Sơ Khởi) vừa mới thức tỉnh đang rạn nứt sưng tấy nặng nề. Không chỉ vậy, bả vai phải của anh cũng đang bỏng nhiệt rách nát do Hỏa Viêm Cấm Lực rò rỉ từ mắt xích bị chém đứt. Cơn đau như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy xương, phả ra làn khói đen khét lẹt ăn mòn kinh mạch.


"Thủ lĩnh! Tránh mau!"


Cáp Nhĩ gào lên, thú nhân sói xám vung vuốt sắt gạt phăng một mũi tên lửa đang lao thẳng vào đầu Thiết Hùng. Bên cạnh anh, A Sâm vung cây búa tạ gỗ lớn Cự Mộc bọc xích rỉ, tạo ra một bức tường chấn động lực để che chắn cho những nô lệ yếu ớt phía sau. Thế nhưng, làn mưa tên từ đội kỵ binh bay Sắt Ưng quá dày đặc, mỗi mũi tên đều mang theo cấm thuật gia áp nặng nề, khiến bức tường phòng ngự của A Sâm bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt.


Thiết Hùng nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Anh nhìn thấy em họ Lâm Tiểu Bình đang co rúm người khóc lóc dưới chân vách đá, nhìn thấy những đấu sĩ thú nhân dũng cảm ngã xuống dưới làn tên độc. Sát ý và lòng căm hận tột cùng đối với Giáo Hội Cấm Thuật bùng cháy dữ dội trong lồng ngực anh.


"Ta không thể gục ngã ở đây... Ta đã hứa với thầy Trương... đã hứa với A Kê..."


Thiết Hùng gầm lên một tiếng rống bi tráng. Anh vắt kiệt chút hơi tàn cuối cùng trong đan điền, vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp thở 4-4-8 để cưỡng ép bình ổn dòng máu đang sôi sục. Anh đứng bật dậy, đôi mắt lầm lì rực lên ngọn lửa tàn tro hắc hỏa cực kỳ đáng sợ. Hai cánh tay vạm vỡ bị bỏng rộp nặng nề của anh vung mạnh, quật hai sợi Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét lên không trung.


"VUNG XÍCH TẠO CUỒNG PHONG PHÒNG THỦ!"


Sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh bả vai trái rực đỏ ánh lửa tàn tro hắc ám, xoay tròn với tốc độ cực hạn. Sức quay kinh hoàng tạo ra một cơn bão cuồng phong áp lực màu xám đen, cuốn phăng cát bụi sa mạc lên trời, tạo thành một chiếc khiên gió khổng lồ che phủ toàn bộ đoàn người vượt ngục.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Hàng ngàn mũi tên lửa cấm thuật đập mạnh vào khiên cuồng phong, bùng nổ thành những luồng chấn động nhiệt lượng khổng lồ nhưng đều bị xích sắt quét văng ra ngoài. Bộ xích sắt điên cuồng kích hoạt năng lượng đặc thù Hấp Thụ Sát Thương Vật Lý, hút trọn năm mươi phần trăm phản lực va chạm để nạp năng lượng cho Thiết Hùng, giúp anh tạm thời chống đỡ được cơn kiệt sức.


"Chạy mau! Vào Con đường máu thoát hiểm!" Thiết Hùng gầm lên, cánh tay trái xoay xích bắt đầu rách da rỉ máu do ma sát cực hạn.


Lý Hoài Nam và Cáp Nhĩ lập tức hiểu ý, nhanh chóng dẫn dắt hơn một vạn nô lệ giải phóng chạy tháo chạy ráo riết tiến vào Con đường máu thoát hiểm—lối thoát duy nhất dẫn thẳng ra thung lũng hoang dã biên cương phía Bắc ngoài thành. Đoàn người như dòng lũ tràn vào khe núi hẹp, để lại phía sau đống đổ nát của đấu trường.


Thế nhưng, Giáo hội không dễ dàng để họ thoát đi như vậy.


Từ trên tháp canh trung tâm kinh đô, Đại giám mục Thần Quyền Gia Cát Vô Tình đứng sừng sững, tà áo choàng thêu chỉ vàng lộng lẫy bay phần phật trong gió bão cát. Đôi mắt sâu thẳm vô cảm của lão nhìn chằm chằm về phía thung lũng biên thùy. Lão khẽ nheo mắt đầy nghi ngờ khi nhìn thấy luồng đấu khí trọng lực hắc ám màu tàn tro phát ra từ bả vai Thiết Hùng.


"Huyết mạch của Thiết Mục... quả nhiên vẫn còn di căn. Ngươi tưởng phá vỡ kết giới đấu trường là có thể có được tự do sao? Thật ngu xuẩn."


Gia Cát Vô Tình lạnh lùng nâng cây trượng đầu rồng khảm Lõi Trọng Lực Phụ lên, đập mạnh xuống đất. Lão kích hoạt cấm thuật từ xa, khởi động trận pháp tự hủy tối mật của thung lũng biên thùy—Thảm Kịch Hố Tử Vong Sập Đất (Chương 160).


"ẦM... ẦM... ẦM..."


Toàn bộ thung lũng đá núi lửa bỗng nhiên rung chuyển dữ dội như có một trận động đất mười độ Richter càn quét. Những vách đá granite khổng lồ hai bên khe núi hẹp rạn nứt rầm rầm, đất đá sụt lún dữ dội. Trận pháp tự hủy phóng ra một luồng năng lượng trọng lực màu tím đậm khổng lồ, bao trùm toàn bộ lối ra của thung lũng, bịt kín con đường thoát hiểm duy nhất.


Áp lực trọng lực tại lối ra lập tức bị nén chặt, tăng vọt lên gấp mười lần (10G) bình thường!


Sức nặng 10G khủng khiếp đè xuống, khiến không khí bị nén chặt đến mức nghẹt thở. Những tảng đá khổng lồ nặng hàng chục tấn sụp đổ từ trên đỉnh núi, lao thẳng xuống lối ra hẹp hòi nơi đoàn người vượt ngục đang dồn ứ.


"Nguy rồi! Lối ra bị sập! Chúng ta sẽ bị chôn sống ở đây!" Tiếng gào thét tuyệt vọng vang lên khắp khe núi.


A Sâm và thú nhân bò tót Ngưu Thiết dũng cảm lao lên phía trước, cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp thô để nâng đỡ tảng đá tảng khổng lồ đang sụt xuống để giữ đường thoát. Thế nhưng, ngay khi vừa bước chân vào vùng trọng lực 10G cực hạn, khung xương của họ lập tức phát ra tiếng kêu răng rắc rạn nứt. Áp lực khổng lồ đè nặng khiến cả hai bị đè quỳ rạp xuống nền đá cứng, máu tươi phun ra xối xả từ khóe môi, không thể nhấc nổi một ngón tay.


"Lùi lại! Tất cả lùi lại cho ta!"


Thiết Hùng hét lớn, lao thẳng vào vùng trọng lực 10G. Mỗi bước chân của anh giậm mạnh xuống đất đá tạo thành những hố lún sâu hoắm. Khung xương toàn thân anh kêu lên những tiếng răng rắc giòn giã dưới áp lực nghiền nát sắt thép.


Anh đứng sừng sững ngay dưới tảng đá khổng lồ đang sụp đổ, hai bàn tay quấn chặt Đôi Bao Tay Da Rách Nát nâng thẳng lên trời, bả vai trái Thể Chất Đồng Nhân (Sơ Khởi) và bả vai phải rò rỉ hỏa độc gồng lên hết cỡ gánh chịu toàn bộ trọng lượng của tảng đá và áp lực 10G cực hạn.


"RẮC! RẮC!"


Khung xương vai trái của Thiết Hùng rạn nứt dữ dội, máu đỏ tươi trào ra xối xả qua kẽ răng, thấm đẫm lớp áo vải thô rách nát. Cơn đau đớn thấu xương tủy kinh hoàng như có hàng vạn chiếc búa nện liên tục vào cột sống khiến anh muốn khuỵu xuống. Dưới cổ tay phải, Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục và Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa phát ra luồng hơi ấm dịu nhẹ xoa dịu tinh thần, giúp anh giữ vững mỏ neo lý trí cuối cùng.


"Ta... không thể ngã! Thiết Lan... em gái ta vẫn đang chờ ta! Vạn người nô lệ... đang chờ ta!"


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thiết Hùng bộc phát vượt qua trọng lực giới hạn. Huyết mạch thợ rèn thần khí tổ tiên thức tỉnh cuồn cuộn trong huyết quản. Đấu Khí Trọng Lực Ngưng Tụ màu xám đen bùng nổ đồng bộ hoàn toàn với dòng chảy địa mạch trọng lực của thung lũng, biến cơ thể anh thành một tấm đe thép bất hoại.


"GÀO!"


Thiết Hùng gầm lên, dùng bả vai và hai tay nâng bổng tảng đá khổng lồ lên nửa thước, mở ra một lối thoát hiểm nhỏ hẹp dưới đáy đá sụt.


"Đi mau! Đi mau!" A Sâm gào lên, vừa khóc vừa đẩy đoàn người vượt ngục nhanh chóng chui qua khe hở nhỏ hẹp dưới tảng đá.


Hàng vạn nô lệ, thú nhân sói xám Cáp Nhĩ, và nữ thợ rèn Linh Chi nhanh chóng bò qua lối thoát hiểm dưới sự nâng đỡ bi tráng của Thiết Hùng. Mỗi giây trôi qua, bả vai trái của anh lại bị xích sắt cấm thuật co thắt mạnh mẽ, nung rực lửa tàn tro hắc ám, nén chặt và bắt đầu hóa đá rỉ sắt vĩnh viễn từ da thịt vào tận xương tủy do gánh chịu áp lực quá tải.


Khi người nô lệ cuối cùng chui qua an toàn, Thiết Hùng đã hoàn toàn kiệt sức. Anh dồn chút tàn lực cuối cùng, quật xích sắt bám chặt vào một mỏm đá ngoài rìa thung lũng, giật mạnh để mượn lực đu người phóng mình lao ra ngoài lối thoát hiểm.


"UỲNH!"


Tảng đá khổng lồ đổ sập hoàn toàn, bịt kín thung lũng biên thùy phía sau lưng anh, ngăn cách hoàn toàn truy binh Giáo hội.


Thiết Hùng ngã gục xuống bãi cát nóng bỏng của hoang mạc biên thùy phía Bắc khắc nghiệt. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, máu tươi nhuộm đỏ bãi cát vàng. Anh nhìn về phía đoàn người vượt ngục đã thoát hiểm an toàn đang đứng vây quanh mình với ánh mắt ngập tràn nước mắt thán phục.


Thiết Hùng khẽ nhấc cánh tay trái lên, nhưng bả vai trái của anh đã hoàn toàn mất đi cảm giác. Dưới lớp xích sắt rỉ sét, toàn bộ da thịt và khung xương bả vai trái của anh đã bị hóa đá rỉ sắt vĩnh viễn, cứng ngắc và lạnh lẽo như một tấm bia đá cổ xưa.


Phía sau lưng họ, trên bầu trời kinh đô, tiếng chuông đồng phán quyết vang lên dồn dập báo động toàn quốc. Bức huyết thư truy nã đỏ rực màu máu của Giáo hội đã được ban hành khắp đại lục, chính thức bắt đầu cuộc săn lùng tàn khốc đối với kẻ đào tẩu mang xiềng xích tội đồ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!