Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Cú Đấm Thử Nghiệm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp của Phòng giam số 99 mang theo cái lạnh buốt xương của mạch nước ngầm vạn năm rò rỉ dưới lòng đất. Thiết Hùng ngồi xếp bằng trên nền cát bẩn, hai bả vai vạm vỡ hơi khòm xuống dưới sức nặng của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét. Cơn đau từ vết rạn xương vai trái âm ỉ cháy suốt đêm qua giờ đã dịu đi phần nào nhờ dòng năng lượng mát lạnh đang luân chuyển trong kinh mạch. Anh cúi đầu nhìn chiếc Bao Đựng Nước Ngầm Da Thú dẹt nằm dưới chân, trong lòng dâng lên một luồng cảm kích thầm lặng đối với Tiểu Bảo. Thứ nước sạch pha trộn Thảo Dược Ngưng Huyết Hoang Dã mà cậu bé mạo hiểm tuồn vào đêm qua quả thực là thần dược cứu mạng. Khi dòng nước dược lực chảy xuôi qua cổ họng, nó không chỉ dập tắt cơn sốt hầm hập trong lồng ngực anh mà còn kích hoạt lớp màng đấu khí sơ khởi màu xám đen bao bọc quanh khớp xương bả vai trái, giữ cho vết nứt không bị rách rộng ra khi anh gánh xích nặng.


Anh nhắm mắt, bắt đầu vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp thở 4-4-8 mà thầy Trương Thiết Nhân đã truyền dạy. Hít vào trong bốn giây, nén đấu khí thô vào sâu trong tủy xương bả vai trái trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn như nhịp búa nện của lò rèn. Khung xương của anh phát ra những tiếng kêu trầm đục, nén chặt đấu khí thô vào trong tủy để gia cố mật độ xương cốt. Anh biết rõ, hôm nay sẽ là một ngày đẫm máu. Lời cảnh báo của Tiểu Bảo về con dị thú sừng sắt khổng lồ Cuồng Bạo Tê Ngưu bị tiêm độc dược Huyết Cuồng vẫn đang đè nặng lên tâm trí anh. Nhưng trước khi đối đầu với tử thần trên bãi cát chính thức, anh phải sống sót qua những cạm bẫy ngầm trong bóng tối ngục tù.


"Két—— rắc rắc!"


Tiếng xích sắt kéo lê thô bạo cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng của hành lang ngục tối. Một toán lính canh vũ trang nặng nề bước tới, nhưng người dẫn đầu không phải là Lão Mộc Đầu hay đám thuộc hạ thân cận của Giám ngục trưởng Lôi Bá. Đó là một gã đàn ông gầy gò cao lớn, khuôn mặt dài như mặt ngựa đầy vẻ nham hiểm đố kỵ, khoác trên mình bộ đồ quản ngục phó màu xanh sẫm thêu chỉ bạc sờn rách.


Giám ngục phó Tào Bưu.


Hắn đứng trước cửa sắt Phòng giam số 99, đôi mắt hí ti hí đảo qua cơ thể vạm vỡ của Thiết Hùng với vẻ khinh khỉnh. Đằng sau hắn, bốn tên lính canh tinh nhuệ mang giáp sắt dày cộp, tay lăm lăm những chiếc gậy sắt nặng nề và những chiếc khiên thép nguội sáng loáng. Trên tay chúng, những Đồng Tiền Giáo Hội Thánh Quang khảm ấn ký mặt trời phát sáng đang được ném qua ném lại, tạo nên những tiếng leng keng giòn giã của một vụ cá cược ngầm.


"Lôi Bá luôn tự hào về con súc vật số 99 này," Tào Bưu nhổ một bãi nước bọt xuống đất cát, giọng nói rít qua kẽ răng đầy ác ý. "Hắn nghĩ rằng chỉ cần nuôi dưỡng con chó quấn xích này là có thể độc chiếm toàn bộ tiền cá cược của giới quý tộc trong trận đại chiến ngày mai. Hôm nay, tao muốn thử nghiệm xem bộ xương cốt của mày cứng đến mức nào dưới đòn gậy sắt. Mở cửa ra!"


Chiếc cửa sắt rỉ sét mở toang. Thiết Hùng bị xích sắt cùm chân kéo lê ra ngoài hành lang, áp giải thẳng lên bãi cát trống trải của Đấu trường trung tâm Huyết Cốt. Lúc này là sáng sớm, khán đài đá xám khổng lồ bao quanh sân đấu trống trơn không một bóng người, chỉ có gió lạnh thổi cát bụi bay mù mịt bả vai. Ánh sáng mờ nhạt của bình minh chiếu xuống nền cát đẫm máu khô cằn, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


"Tào phó giám ngục," Thiết Hùng lầm lì lên tiếng, giọng trầm hùng nhưng lạnh lẽo. "Trận đấu chính thức của tôi là ngày mai. Theo Luật Sắt Đấu Trường Huyết Cốt, đấu sĩ không được phép chiến đấu tập sự trước giờ ra trận khi chưa có lệnh của Giám ngục trưởng."


"Luật lệ?" Tào Bưu cười lớn đầy điên cuồng, bước tới gần và dùng chuôi kiếm gõ mạnh vào gông xích bả vai trái của Thiết Hùng. "Ở cái đấu trường này, Lôi Bá không phải là trời! Tao muốn kiểm tra mày trước để đảm bảo mày không chết quá nhanh vào ngày mai làm hỏng hứng thú của tao. Lũ bay, vây chặt nó lại! Đập gãy hai cánh tay nó cho tao, xem Lôi Bá ngày mai lấy gì để cá cược!"


Bốn tên lính canh giáp sắt lập tức tản ra, tạo thành một thế trận vây hãm hình vòng cung bao bọc lấy Thiết Hùng. Chúng nâng cao khiên thép nguội khổng lồ che chắn trước ngực, tay phải vung những chiếc gậy sắt nặng nề rít gió. Thiết Hùng đứng sừng sững giữa cát bụi, hai chân dang rộng bằng vai, khuỵu gối xuống tạo thành thế trung bình tấn vững chãi. Anh biết rõ âm mưu của Tào Bưu: gã muốn bẻ gãy hai tay anh để hủy hoại uy tín và bóp nghẹt nguồn lợi nhuận khổng lồ của Lôi Bá vào ngày mai.


Anh không được phép bộc lộ bất kỳ dấu vết nào của cấm thuật mở khóa Nhất Mắt Xích, bởi vì chiếc chìa khóa gãy cổ xưa vẫn đang được giấu kín dưới đống cát của Hố Tử Vong. Anh phải chiến đấu bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy và kỹ thuật mượn lực phản chấn của bộ xích sắt đang ở trạng thái Khóa Chặt Cấm Kỵ.


"Xông lên!" Một tên lính canh gầm lên, vung gậy sắt nện thẳng vào bả vai trái đang bị rạn nứt của Thiết Hùng.


Thiết Hùng không né tránh. Anh cố tình để lộ sơ hở sườn trái, hít một hơi sâu theo nhịp thở dải áp lực, nén chặt lớp màng đấu khí sơ khởi bảo vệ tủy xương vai.


"Bốp!"


Chiếc gậy sắt đập mạnh trực diện vào sợi Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn quanh bả vai trái của anh. Một tiếng nổ vật lý trầm đục vang lên. Cú đập ngàn cân khiến Thiết Hùng bị lún sâu hai chân xuống cát nóng, da thịt vai trái bị bỏng nhiệt nhẹ do xích sắt cọ xát nung nóng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc va chạm, năng lượng bị động của bộ xích lập tức được kích hoạt.


Kỹ thuật Hấp Thụ Lực Phản Chấn Vật Lý vận hành âm thầm trong bóng tối. Bộ xích sắt gỉ sét bùng lên những tia lửa xám đen mờ ảo, hút trọn năm mươi phần trăm lực va chạm khổng lồ của gậy sắt, chuyển hóa thành một luồng chấn động năng lượng chạy dọc theo sợi xích tay trái của anh.


"Lực đánh tốt đấy," Thiết Hùng nghiến răng, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. "Nhưng chưa đủ để bẻ xương tao!"


Tên lính canh kinh ngạc khi thấy Thiết Hùng không hề run rẩy hay gãy xương vai dưới cú đập toàn lực của mình. Chưa kịp thu gậy về, hắn đã thấy Thiết Hùng vặn người bước lên một bước sát mặt cát. Luồng chấn động năng lượng vừa hấp thụ được Thiết Hùng dồn ép tuần hoàn cực nhanh qua mười hai mắt xích bả vai trái, ngưng tụ thẳng vào nắm đấm thép quấn xích bả vai trái.


Anh vung tay, tung ra kỹ năng Phản Chấn Chấn Động Thô Ráp thông qua một cú Đấm Phản Chấn Trực Diện nhắm thẳng vào chiếc khiên thép nguội của đối thủ.


"Ầm!"


Một luồng sáng xám đen chấn động bùng nổ dữ dội từ nắm đấm của Thiết Hùng. Lực phản chấn tích tụ từ cú đập gậy sắt được phóng trả lại gấp đôi. Chiếc khiên thép nguội khổng lồ dày ba tấc của tên lính canh bỗng chốc rạn nứt chằng chịt rồi nổ tung thành hàng trăm mảnh sắt vụn bay tứ tán. Luồng chấn động phản lực khổng lồ truyền thẳng qua cánh tay hắn, bẻ gãy vụn chiếc giáp bảo hộ cổ tay và hất văng cả cơ thể nặng nề của tên lính canh bay xa năm mét, ngã gục xuống cát bụi, ngất lịm đi trong vũng máu.


Ba tên lính canh còn lại hoảng sợ lùi bước, đôi mắt dưới lớp mũ bảo hiểm sắt co rút lại đầy kinh hoàng. Chúng không thể tin rằng một đấu sĩ nô lệ bị khóa chặt đấu khí lại có thể đập tan khiên thép nguội chỉ bằng một cú đấm cơ bắp thô ráp.


"Lũ ăn hại!" Tào Bưu đứng trên bục gỗ mặt đỏ gay vì giận dữ, vung roi da quát lớn. "Nó chỉ có một mình, hai chân bị xích cùm không thể di chuyển nhanh! Dùng khiên vây chặt sườn phải nó, đập nát khớp gối nó cho tao!"


Ba tên lính canh nghe lệnh, nghiến răng vác gậy sắt phối hợp lao vào từ ba hướng. Chúng không tấn công bả vai trái nữa mà nhắm thẳng vào khớp gối phải và khuỷu tay phải của Thiết Hùng.


Thiết Hùng nhận thấy không gian đấu trường hẹp và xích sắt cùm chân quá nặng khiến anh không thể dùng bộ pháp di chuyển lướt cát né tránh tầm rộng. Anh cố tình đứng yên chịu trận, vận hành nhịp thở 4-4-8 đều đặn như lò rèn để bảo vệ tim phổi.


"Bốp! Bốp!"


Hai chiếc gậy sắt cùng lúc đập mạnh vào bả vai phải và khuỷu tay phải của anh. Thiết Hùng rên khẽ một tiếng, máu tươi từ vết thương cũ bả vai phải rỉ ra đỏ dã man, khớp cổ tay phải chịu chấn động mạnh rạn nứt nhẹ. Nhưng đổi lại, bộ xích sắt trên người anh đã hấp thụ trọn vẹn toàn bộ lực va chạm của cả hai cú đập. Những mắt xích rỉ sét rung động rít gào trầm hùng, bốc lên những luồng hơi nóng rực lửa tàn tro hắc ám.


Thiết Hùng dồn toàn bộ lượng chấn động phản lực khổng lồ tích tụ từ hai đòn đánh vào nắm đấm trái. Anh gầm lên một tiếng như dũng sĩ hoang dã, vung mạnh nắm đấm trái bọc xích đập thẳng vào mặt đất cát đấu trường.


"Oành!"


Mặt đất cát đẫm máu của đấu trường trung tâm Huyết Cốt bỗng chốc sụt lún nứt nẻ tạo thành các đường rạn nứt lan tỏa rộng ba mét. Lực phản chấn chấn động truyền qua địa mạch đá tảng sụt lún làm tê liệt hoàn toàn cử động chân tay của ba tên lính canh xung quanh. Chúng bị mất đà quỳ rạp xuống đất cát, đầu óc choáng váng do sóng chấn động siêu tần va đập trực tiếp vào màng nhĩ tai rỉ máu nhẹ.


Không bỏ lỡ cơ hội, Thiết Hùng vung mạnh sợi xích sắt dày bả vai trái quật ngang một vòng tròn quét sạch áp sát tầm trung. Sợi xích rỉ sét rít gió nặng nề quét mạnh vào ngực hai tên lính canh, đập vỡ vụn giáp sắt ngực của chúng và hất văng chúng rơi sập xuống nền cát bụi.


Tên lính canh cuối cùng hoảng sợ bò lùi lại, chiếc gậy sắt trên tay rơi xuống cát nóng phát ra tiếng keng khô khốc. Hắn nhìn Thiết Hùng đứng sừng sững giữa bụi cát mờ ảo như một vị thần hộ mệnh bằng sắt nguội bất hoại, toàn thân run rẩy không ngừng.


Giám ngục phó Tào Bưu đứng hóa đá trên bục gỗ, khuôn mặt dài như mặt ngựa của gã xám xịt lại vì kinh ngạc và nhục nhã. Kế hoạch lén lút phế bỏ hai cánh tay của Thiết Hùng trước ngày đấu để hạ bệ Lôi Bá đã hoàn toàn sụp đổ chỉ dưới hai cú đấm phản chấn thô ráp của gã nô lệ vô danh.


Thiết Hùng từ từ thu liễm nhịp thở, luồng sương mù xám đen bốc hơi từ bả vai rách nát dần tan biến vào gió lạnh hoang mạc. Anh đứng thẳng người, hai bả vai quấn xích sắt nặng nề rung nhẹ, đôi mắt lạnh lùng sắc bén nhìn thẳng vào Tào Bưu, giọng điệu trầm hùng đầy uy lực:


"Tào phó giám ngục, cuộc thử nghiệm của ngài... có vẻ đã kết thúc rồi."


Tào Bưu tức giận đến mức toàn thân run rẩy, hai tay nắm chặt chuôi kiếm rít lên điên cuồng. Hắn biết nếu ra tay giết Thiết Hùng lúc này sẽ vi phạm nghiêm trọng luật lệ Giáo hội và chọc giận Lôi Bá dẫn đến cuộc thanh trừng nội bộ đẫm máu. Hắn ném mạnh nắm Đồng Tiền Giáo Hội Thánh Quang xuống nền cát bụi, quay lưng bỏ đi trong cơn thịnh nộ tột cùng, giọng nói rít qua kẽ răng đầy ác ý vọng lại từ hành lang ngục tối:


"Nhóc con kiêu ngạo! Để xem ngày mai mày chống cự thế nào trước sừng sắt của Cuồng Bạo Tê Ngưu bạo tẩu! Độc dược Huyết Cuồng sẽ khiến nó nện nát vụn bộ xương sắt rỉ sét của mày thành tro bụi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!