Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Trận Đánh Chiếm Kho Lương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ sồi bọc sắt của hầm lò rèn rung lên bần bật dưới sức đập mạnh của toán thiết vệ tuần đêm. Tiếng sắt thép va chạm loảng xoảng cùng giọng nói rít lên đầy ác ý của giáo sĩ cấm thuật Vương Kỳ vang vọng qua khe cửa, bóp nghẹt bầu không khí nóng bức bên trong: "Ba Đồ! Mở cửa ra ngay! Giáo khu có lệnh kiểm tra đột xuất toàn bộ thiết bị khóa cùm của nô lệ số 99!"


Lôi Kính đứng sát cửa gỗ, khuôn mặt trẻ tuổi cắt không còn một giọt máu, hai bàn tay run rẩy bám chặt vào chốt khóa sắt. Gã quay đầu nhìn Thiết Hùng và Ba Đồ với ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, người lùn Ba Đồ tỏ ra vô cùng nhanh trí. Lão quẹt vội dòng mồ hôi nhễ nhại trên trán, dùng chiếc xẻng sắt lớn xúc một đống xỉ than đen nóng bỏng hất thẳng lên chiếc đai lưng giảm trọng lực vừa rèn xong, chôn vùi nó sâu dưới lớp tro tàn rực lửa. Cùng lúc đó, Tướng quân Lý Hoài Nam khẽ lướt thân hình gân guốc của mình vào sâu trong góc tối của đống quặng sắt, hoàn toàn đồng hóa hơi thở với bóng tối.


"Kéo bễ lò đi, nhóc con! Giả vờ kiệt sức cho ta!" Ba Đồ rống khẽ, rồi lão tự tay cầm lấy một thanh sắt nung đỏ đặt lên đe, quai búa nện chan chát để tạo tiếng động ngụy trang.


Thiết Hùng không đáp, anh tiến sát bên ống bễ lò rèn, hai tay nắm chặt lấy tay kéo bằng gỗ sồi. Anh nhắm mắt, vận hành Khẩu Quyết Nén Khí Vào Xương nhận truyền thừa từ Trưởng lão mù Vô Danh. Luồng đấu khí xám đen nặng như chì ròng từ đan điền dâng lên, nén chặt vào tủy xương bả vai trái để chống đỡ sức nặng 5G của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét, đồng thời triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động năng lượng rò rỉ ra ngoài. Anh chủ động buông lỏng cơ vai, để lộ vết sẹo bỏng nhiệt khổng lồ rách nát trên vai trái, khuôn mặt lầm lì đầy bụi than tỏ vẻ mệt mỏi, cam chịu.


"Cạch!"


Lôi Kính run rẩy kéo chốt cửa. Cánh cửa gỗ sồi mở toang, luồng ánh sáng xanh lạnh lẽo từ những ngọn đuốc cấm thuật ngoài hành lang ập vào. Giáo sĩ Vương Kỳ bước vào trước tiên, gã mặc chiếc áo tu sĩ màu xám tro biến thái, đôi mắt ti hí sắc lẹm quét nhanh qua hầm lò rèn rực lửa. Theo sau gã là năm thiết vệ vũ trang đầy đủ, tay lăm lăm giáo sắt nén trọng lực.


"Sao mở cửa chậm trễ thế?" Vương Kỳ rít lên, ánh mắt gã dừng lại trên người Thiết Hùng đang nhọc nhằn kéo ống bễ lò rèn. Gã tiến lại gần, chiếc găng tay cấm thuật "Huyết Thực" trên tay phải phát ra luồng ánh sáng lục nhạt rùng rợn. Gã thô bạo túm lấy bả vai trái của Thiết Hùng, truyền thẳng một luồng năng lượng cấm thuật buốt giá vào kinh mạch anh.


"Ư..."


Một cơn đau buốt thấu xương tủy truyền đến. Bộ xích sắt cùm vai Thiết Hùng lập tức phản ứng, co thắt mạnh nén chặt lồng ngực anh. Nhưng Thiết Hùng đã chuẩn bị từ trước. Anh vận dụng Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp 4-4-8 của thầy Trương Thiết Nhân truyền dạy, hít sâu nén khí giữ ấm tủy xương, giả vờ đau đớn ngã quỵ xuống đất cát, hai tay ôm lấy bả vai run rẩy bần bật.


"Hừ, gông cùm vẫn hoạt động tốt, đấu khí của tên súc sinh này vẫn bị phong tỏa hoàn toàn." Vương Kỳ hừ lạnh, gã nhìn vết sẹo bỏng nhiệt lớn đầy máu khô trên vai Thiết Hùng với vẻ khinh bỉ. Gã quay sang Ba Đồ: "Lão già, sao hầm lò rèn hôm nay lại nóng bức và bốc mùi hôi thối thế này?"


Đúng lúc đó, Lão Mộc Đầu từ ngoài khập khiễng bước vào, tay xách một xô nước thải đen ngòm, hôi thối dùng để làm mát lò rèn. Lão giả vờ say rượu, bước đi lảo đảo rồi trượt chân ngã nhào, đổ ập cả xô nước thải hôi thối lên đống xỉ than nóng bỏng nơi giấu chiếc đai lưng giảm áp.


"XÈO...ÙNG!"


Một luồng khói đen bốc hơi nghi ngút, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của mỡ động vật thối rữa và tro tàn bùng lên, che phủ toàn bộ căn phòng. Mùi hôi thối cực hạn khiến Vương Kỳ và đám thiết vệ ho sặc sụa, bịt mũi lùi lại.


"Thằng già chết tiệt! Ngươi muốn chết sao!" Vương Kỳ tức giận đá văng Lão Mộc Đầu ra cửa, gã không chịu nổi mùi hôi thối này thêm một giây nào nữa. Gã chỉ tay vào Thiết Hùng, ra lệnh cho thiết vệ: "Lôi tên súc sinh số 99 này về phòng giam số 99 ngay lập tức! Ngày mai là trận chung kết đấu trường, ta không muốn có bất kỳ sai sót nào!"


Đám thiết vệ vội vàng áp giải Thiết Hùng rời đi để tránh mùi hôi thối. Khi cánh cửa sắt của phòng giam số 99 đóng sập lại, Thiết Hùng ngồi kiệt sức trong bóng tối, thở dốc. Cơn đau từ vết thương vai trái lại âm ỉ cháy, nhưng trong mắt anh, ngọn lửa phẫn nộ đã bùng lên mãnh liệt. Kế hoạch ngụy trang đã thành công, chiếc đai lưng giảm áp và chùm chìa khóa sắt lính canh vẫn an toàn.


Canh tư đêm muộn, cửa phòng giam số 99 khẽ cạch một tiếng nhẹ. Lão Mộc Đầu âm thầm nới lỏng gông xích đưa Thiết Hùng ra ngoài. Tại lối rẽ hành lang ngầm, Tướng quân Lý Hoài Nam, A Sâm và cậu thiếu niên nhanh nhẹn A Kê đã đứng đợi sẵn.


"Chúng ta không có thời gian nữa." Lý Hoài Nam trầm giọng, ánh mắt ông nghiêm nghị dưới ánh đuốc tù mù. "Ngày mai trận chung kết vương quyền sẽ diễn ra. Thể lực của các đấu sĩ nô lệ trong ngục tối đã kiệt quệ hoàn toàn do bị bỏ đói nhiều ngày. Nếu không có lương thực thực phẩm và Nhân Sâm Vụn Đấu trường để bồi bổ khí huyết, đêm bạo động vượt ngục họ sẽ không đủ sức cầm vũ khí chiến đấu. Đêm nay, chúng ta phải đột kích Kho lương thực đấu trường!"


A Kê, gã thiếu niên gầy nhom như khỉ, đôi mắt láo liên nhanh nhẹn, khẽ gạt lớp tóc rối trên trán, đưa ra một mảnh bản đồ ngầm nhỏ: "Cháu đã thám thính kỹ rồi. Kho lương thực nằm sát cạnh kho vũ khí vòng ngoài. Đêm nay, ca trực của lính canh ở góc phía Tây đang lỏng lẻo do chúng tập trung bảo vệ phòng của các đại giám mục. Cháu có thể mở khóa cổng ngầm dẫn vào kho lương dưới mười giây!"


Thiết Hùng nhìn A Sâm, gã khổng lồ vạm vỡ đang vác trên vai cây búa tạ bọc xích rỉ Cự Mộc, khẽ gật đầu. Huynh đệ sinh tử của anh luôn là tấm khiên vững chắc nhất. Họ lặng lẽ di chuyển qua hệ thống đường ống thoát nước thải ngầm bẩn thỉu, hướng thẳng về phía Kho lương thực đấu trường.


Sau nửa canh giờ luồn lách qua bóng tối, nhóm đột kích đã tiếp cận được bức tường đá xám của kho lương. Trước mắt họ là một cánh cửa sắt khóa ba lớp kiên cố, ngăn cách giữa hành lang tối và kho tiếp tế khổng lồ.


"Để cháu!" A Kê thì thầm. Cậu nhóc nhanh nhẹn lách người tới trước cánh cửa sắt, ngón tay dài linh hoạt rút sợi dây kẽm nhỏ mài nhọn giấu trong kẽ răng, tra vào ổ khóa rỉ sét.


"Tách... Tách... Tách..."


Chưa đầy mười giây, ba tiếng động giòn giã vang lên trong im lặng. Cánh cửa sắt từ từ hé mở. A Sâm bước lên, vận cơ bắp Đồng Nhân trung kỳ cuồn cuộn, dùng đôi tay khổng lồ gạt mạnh cánh cửa sắt sang hai bên mà không phát ra một tiếng động lớn.


Bên trong kho lương thực hiện ra với hàng vạn bao tải ngũ cốc, thịt khô và các thùng gỗ chứa dược liệu xếp cao ngất ngưởng. Mùi thơm dịu nhẹ của Nhân Sâm Vụn Đấu trường—loại dược liệu quý giá thải ra từ phòng tiệc xa hoa của giới quý tộc—lan tỏa trong không khí, kích thích kinh mạch đang khô héo của Thiết Hùng.


"Nhanh lên! Bốc vác các bao thực phẩm bổ máu và sâm vụn trước!" Thiết Hùng ra lệnh khẽ.


Biệt Đội Kháng Chiến Tự Do lập tức hành động. Họ nhanh chóng chuyển các bao lương thực và thùng sâm vụn ra ngoài hành lang ngầm. Thiết Hùng tìm thấy một thùng gỗ chứa đầy nhân sâm vụn, anh hốt đầy một bao da lớn nhét vào người, dược lực mát lạnh từ sâm vụn khẽ thấm qua da tay, xoa dịu vết thương vai trái đang bỏng rát của anh.


Đột nhiên, một luồng ánh sáng xanh lạnh lẽo quét qua cửa kho lương. Tiếng bước chân dồn dập vang lên cùng tiếng thét lớn của lính tuần tra trên tháp canh phòng thủ: "Có kẻ đột nhập! Có nô lệ cướp kho lương!"


"KENG! KENG! KENG!"


Tiếng Chuông Đồng Cấm Thuật Tháp Canh vang lên dồn dập, chói tai. Sóng âm chấn động siêu tần lan tỏa trong không khí, đánh thẳng vào đan điền và kinh mạch của Thiết Hùng và A Sâm, khiến luồng đấu khí trong người họ bị nhiễu loạn dữ dội, cơ bắp đau nhức co rút lại.


"Rút lui mau!" Thiết Hùng hét lớn, anh vung sợi xích sắt bả vai trái quét ngang quét dọc để gạt đỡ làn mưa tên bắn xuống từ tháp canh cao.


Nhưng lính canh đã vây chặt lối thoát. Từ trên đỉnh tháp đá cao 30 mét, chiếc súng bắn móc khống chế khổng lồ rít lên một tiếng chói tai, bắn ra một chiếc móc sắt sắc nhọn xé toạc không khí.


"PHẬP!"


Móc sắt khổng lồ cắm sâu vào bả vai phải của A Sâm, kéo lê gã khổng lồ lùi lại phía sau. A Sâm gầm lên đau đớn, máu đỏ tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp da ngăm đen đầy sẹo. Gã bị ghim chặt cử động chân tay dưới sức kéo khổng lồ của xích sắt từ tháp canh.


"A Sâm!"


Thiết Hùng phẫn nộ tột cùng. Anh vung sợi Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét trên tay trái, vận toàn bộ Đấu Khí Trọng Lực Ngưng Tụ quật mạnh sợi xích bám chặt lấy chân tháp đá cao ngất ngưởng, hòng dùng lực phản chấn kéo sập toàn bộ công trình đá để giải cứu huynh đệ.


Nhưng đúng lúc đà quật của anh đang lên đến đỉnh điểm, chiếc súng bắn móc từ một góc tháp canh khác lại nổ súng.


"PHẬP!"


Một chiếc móc sắt thứ hai bắn trúng bả vai trái của Thiết Hùng, cắm sâu vào thớ thịt rách nát bên cạnh vết sẹo bỏng cũ. Sức kéo trọng lực khổng lồ từ móc sắt kéo trì đà quật của anh lại, khiến bả vai trái của Thiết Hùng nhói lên một cơn đau buốt thấu tim gan. Máu tươi đỏ rực tuôn ra, nhuộm đỏ những mắt xích sắt rỉ sét đang co thắt mạnh mẽ. Anh bị khóa chặt tại chỗ, không thể tiến lại gần giải cứu A Sâm trong khi toán thiết vệ tuần đêm đang lăm lăm giáo sắt nén trọng lực áp sát.


"Chúng ta bị vây rồi!" Lý Hoài Nam dùng đao sắt chém gạt các mũi tên lửa, khuôn mặt ông đẫm mồ hôi và máu.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngột ngạt ấy, gã thiếu niên gầy nhom A Kê nhìn thấy chiếc súng bắn móc trên tháp canh đang chuẩn bị nạp đạn móc sắt thứ ba để kết liễu Thiết Hùng. Cậu nhóc nhìn bả vai rỉ máu của Thiết Hùng, nhìn vết thương sâu hoắm của A Sâm, đôi mắt láo liên bỗng trở nên kiên nghị lạ thường. Cậu nở một nụ cười rạng rỡ đầy răng khểnh, nụ cười lạc quan hiếm hoi nơi địa ngục này.


"Thiết Hùng huynh... hãy chăm sóc tiểu muội Thiết Lan... và mang lại tự do vĩnh viễn cho tất cả chúng ta!"


A Kê hét lớn, thân hình gầy guộc của cậu lướt nhanh như một con khỉ, lách qua khe hở nhỏ của rào sắt bảo vệ phòng chứa thuốc súng dự phòng ngay sát chân tháp canh. Cậu giật lấy một ngọn đuốc lửa cấm thuật đang rực cháy trên tường, ném thẳng vào đống thùng thuốc súng thô sơ.


"KHÔNG! A KÊ! QUAY LẠI MAU!" Thiết Hùng gầm lên đau đớn, đôi mắt anh rực lên ngọn lửa tàn tro hắc hỏa điên cuồng.


Nhưng đã quá muộn.


"UỲNH... UỲNH... UỲNH..."


Một vụ nổ kinh hoàng, chấn động trời đất bùng phát từ chân tháp canh. Luồng ánh sáng đỏ rực và khói bụi cuồn cuộn bốc lên cao hàng chục mét, xé toạc bóng tối của đêm muộn. Sức nổ khủng khiếp thổi bay chiếc súng bắn móc khống chế, nghiền nát toàn bộ hệ thống phòng thủ tháp canh đá khổng lồ và thiêu rụi toán thiết vệ tuần đêm đang áp sát. Đá tảng sụp sập đổ rầm rầm, tạo thành một bức tường lửa và đá vụn ngăn cách hoàn toàn truy binh phía sau.


Tháp canh sụp đổ giải phóng sức kéo trên vai Thiết Hùng và A Sâm. Thiết Hùng quỳ sụp xuống nền cát bụi, nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt dính đầy bụi than đen sì, hòa quyện với máu tươi trên vai trái. A Kê đã hy sinh, thân hình gầy gò của cậu nhóc đã hóa thành tro bụi dưới đống đổ nát rực lửa để bảo vệ con đường sống cho đồng đội.


"Thiết Hùng... đi mau! Cửa sắt đang sập xuống!" Tiếng hét của Lý Hoài Nam kéo Thiết Hùng ra khỏi nỗi đau thương tột cùng.


Vụ nổ kích hoạt hệ thống tự hủy khẩn cấp của kho lương, cánh cửa sập sắt khổng lồ nặng hàng vạn cân ở lối thoát hiểm ngầm đang từ từ hạ xuống, chuẩn bị bịt kín lối ra duy nhất.


Thiết Hùng nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau rách nát bả vai trái, anh dồn toàn bộ Thể Chất Thiết Cốt - Đỉnh Phong vừa thức thăng hoa, lao tới vác thân hình khổng lồ của A Sâm đang mất máu lên bả vai phải. Anh phóng nhanh về phía cửa sập sắt đang hạ sát mặt đất.


"HỰ...Ự..."


Thiết Hùng dùng cả tấm lưng vạm vỡ và bả vai trái quấn xích gánh đỡ lấy cạnh dưới của cánh cửa sập sắt đang đè xuống. Áp lực trọng lực khổng lồ đè nặng khiến khung xương vai anh phát ra những tiếng kêu răng rắc giòn giã, vết thương vai trái bỏng nhiệt rách nát nhẹ do vụ nổ lại rỉ máu dã man. Anh gầm lên đau đớn, hai chân giậm mạnh tạo hố lún sâu dưới đất cát làm điểm tựa vững chắc, nâng đỡ cánh cửa sập sắt cao thêm vài tấc.


"Lý tướng quân! Đưa mọi người qua mau!" Thiết Hùng hét lớn, giọng nói khàn đặc vì khói súng và máu tươi.


Lý Hoài Nam và đoàn bốc vác nhanh chóng cúi người bò qua khe hở dưới cửa sập sắt, mang theo toàn bộ số lương thực thực phẩm và Nhân Sâm Vụn Đấu trường quý giá thoát ra ngoài hành lang ngầm an toàn.


Ngay khi người cuối cùng vượt qua, Thiết Hùng dùng toàn lực đẩy mạnh cánh cửa sập sắt lên rồi lộn người lướt qua khe hở trong gang tấc.


"RẦM!"


Cánh cửa sập sắt đóng chặt hoàn toàn, bịt kín kho lương thực đang bốc cháy ngùn ngụt phía sau. Trong bóng tối ẩm ướt của đường cống ngầm thoát nước, Thiết Hùng nằm vật ra đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai tay siết chặt bao da chứa sâm vụn dính đầy máu của A Kê. Họ đã giành được lương thực để sinh tồn, nhưng cái giá phải trả là máu và mạng sống của một huynh đệ trung thành. Đêm nay là một đêm đẫm máu, và ngày mai, trên bãi cát đấu trường chung kết, nợ máu này sẽ phải được trả bằng máu của Giám ngục Lôi Bá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!