Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Liên Minh Đúc Thép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lời trăn trối cuối cùng của Lâm Tà vẫn như một luồng gió độc thổi buốt qua tâm trí Thiết Hùng. "Đại chiến chung kết... huyết tế hàng vạn nô lệ... hồi sinh cựu thần sa ngã..." Từng chữ từng câu nện thẳng vào lồng ngực anh, nặng nề và u uất hơn cả bộ xích sắt đang quấn chặt quanh bả vai.


Trong bóng tối tuyệt đối của phòng giam số 99, Thiết Hùng khẽ thở dốc. Áp lực trọng lực 5G từ bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét đè nặng lên từng thớ thịt, khiến vết thương rỉ máu trên vai phải của anh nhói lên buốt giá. Anh nhắm mắt, cố gắng vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực. Hít vào bốn giây, nén đấu khí thô vào sâu trong tủy xương bả vai trái trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây. Luồng khí tức xám đen nặng như chì ròng tuần hoàn chậm rãi, tạm thời xoa dịu vết thương rạn nứt và giữ cho tâm trí anh không bị sát ý hắc ám của cựu thần nuốt chửng.


"Cạch... rắc..."


Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía cánh cửa sắt dày ba lớp. Đó không phải là tiếng bước chân dồn dập của toán tuần đêm, mà là một nhịp điệu khập khiễng quen thuộc.


Cánh cửa từ từ hé mở một khe nhỏ. Gương mặt móm mém, đầy nếp nhăn của Lão Mộc Đầu hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ của hành lang. Lão khịt khịt mũi, liếc nhìn vũng cát đen đã phủ kín vết máu của Huyết Đao, rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Lão thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng dứt khoát:


"Nhóc con, đi theo ta. Nhanh lên, toán thiết vệ tuần đêm vừa mới đi qua khu vực này, chúng ta chỉ có nửa canh giờ trước khi ca trực tiếp theo bắt đầu."


Thiết Hùng lặng lẽ đứng dậy, tiếng xích sắt dưới chân được anh khéo léo dùng đấu khí triệt tiêu âm thanh, chỉ phát ra những tiếng lách cách mơ hồ. Anh loạng choạng bước theo Lão Mộc Đầu, chui qua phiến đá ngầm dẫn lối vào con đường thoát nước ngầm ẩm ướt. Không khí dưới lòng đất bốc mùi bùn đất và nước thải hôi thối, nhưng cả hai đều không bận tâm. Họ di chuyển nhanh chóng qua những ngách nhỏ ngoằn ngoèo, hướng thẳng về phía khu vực phát ra luồng hơi nóng hừng hực của hầm lò rèn.


Khi bước qua một cánh cửa gỗ sồi bọc sắt hoen rỉ, một luồng khí nóng rực như muốn thiêu cháy da thịt ập thẳng vào mặt Thiết Hùng.


Hầm lò rèn đấu trường hiện ra trước mắt anh như một lòng núi lửa thu nhỏ. Những bể than rực hồng cháy đỏ rực, tỏa ra làn khói lưu huỳnh nồng nặc bóp nghẹt phế quản. Tiếng búa nện đều đặn trên đe sắt vang lên trầm đục, cộng hưởng với tiếng gầm rú của ống bễ lò rèn.


Tại trung tâm của lò rèn, một bóng người lùn mập mạp cao chưa đầy mét hai đang đứng trên bệ đá, hai tay quai chiếc búa sắt khổng lồ nện xuống một tảng quặng đỏ rực. Đó là Ba Đồ, thợ cơ khí thiên tài của Hắc Thiết Hội. Bộ râu quai nón dài bện thành ba bím của lão dính đầy bụi than đen sì, đôi mắt sáng quắc dưới cặp kính bảo hộ một mắt bằng đồng.


Ở góc tối bên cạnh bệ đá, Tướng quân Lý Hoài Nam đang ngồi trầm ngâm, râu tóc bạc nửa đầu của ông ánh lên sắc đỏ của lửa lò. Và đứng canh gác sát lối ra vào là Lôi Kính—gã lính canh phản đồ với khuôn mặt hiền lành nhút nhát, hai bàn tay vẫn run rẩy nhẹ khi nắm chặt chuôi kiếm tuần tra.


"Cuối cùng cũng đến rồi, nhóc con." Ba Đồ dừng búa, quẹt mồ hôi nhễ nhại trên trán, giọng nói ồm ồm như tiếng chuông vỡ. "Lão Mộc Đầu, ngươi canh giờ chuẩn đấy. Suýt chút nữa là tảng quặng sắt trọng lực thô này nguội mất rồi."


Lý Hoài Nam đứng dậy, phong thái uy dũng của một cựu tướng quân hoàng gia vẫn vẹn nguyên dù ông đang mặc bộ tù phục rách nát. Ông nhìn Thiết Hùng, ánh mắt sắc sảo khóa chặt vào bả vai trái mang vết sẹo bỏng nhiệt khổng lồ của anh.


"Thiết Hùng, Lâm Tà trước khi chết đã nói gì với ngươi?" Lý Hoài Nam trầm giọng hỏi.


Thiết Hùng bước tới, gánh nặng 5G khiến mỗi bước đi của anh để lại một vệt chân sâu trên nền đất bụi lò rèn. Anh khàn giọng đáp:


"Giáo hội sắp tổ chức trận đại chiến chung kết. Chúng muốn dùng tính mạng của hàng vạn nô lệ đấu sĩ làm vật tế huyết tế để hồi sinh cựu thần sa ngã. Lâm Tà và Dạ Ảnh là do mật sứ hoàng gia phái đến để cướp chiếc chìa khóa gãy và hành quyết ta trong im lặng."


Lôi Kính nghe vậy, khuôn mặt trẻ tuổi tái mét đi vì sợ hãi. Gã lắp bắp:


"Huyết... huyết tế hàng vạn người? Thảo nào... thảo nào dạo gần đây ta thấy các giáo sĩ cấm thuật liên tục vận chuyển các khối Huyết Thạch khổng lồ vào sâu trong kết giới đấu trường. Chúng ta phải hành động ngay, nếu không tất cả sẽ hóa thành tro bụi!"


Lý Hoài Nam gật đầu, khuôn mặt ông đanh lại đầy sát khí. Ông dùng một thanh than củi vẽ nhanh sơ đồ phân bố của đấu trường lên nền đất bụi đầy muội than.


"Bản đồ ngầm của Huyết Đao đã chỉ rõ vị trí của kho vũ khí và các tháp canh phòng thủ." Lý Hoài Nam vừa vẽ vừa phân tích. "Kho vũ khí nằm sát cạnh kho lương thực đấu trường, được canh giữ bởi hơn năm mươi thiết vệ. Muốn bạo động thành công, chúng ta phải đột kích kho vũ khí này trước để trang bị cho các đấu sĩ. Tuy nhiên, rào cản lớn nhất chính là ba tháp canh đặt súng bắn móc khống chế tầm xa và tháp chuông cấm thuật phán quyết."


Ba Đồ nhảy xuống khỏi bệ đá, cầm chiếc kìm cắt sắt siêu cứng tự rèn của mình bước tới bên cạnh Thiết Hùng. Lão nhíu mày nhìn bộ xích sắt rỉ sét ghim chặt vào da thịt vai anh:


"Nhóc con, để lão già này thử cắt đứt mấy cái chốt khóa cấm thuật này xem. Có bộ xích này trên người, ngươi không thể phát huy hết sức mạnh được."


Ba Đồ kẹp chiếc kìm siêu cứng vào một chốt khóa trên bả vai trái của Thiết Hùng, lấy đà rồi vận toàn lực ép mạnh.


"KENG!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra những tia lửa xám đen hắc ám. Chiếc kìm sắt siêu cứng của Ba Đồ bỗng chốc mẻ đi một mảng lớn ở đầu lưỡi cắt, trong khi chốt khóa cấm thuật rỉ sét trên vai Thiết Hùng vẫn trơ trơ, không hề xuất hiện một vết xước. Luồng phản lực chấn động cực mạnh dội ngược lại khiến Ba Đồ loạng choạng lùi lại vài bước, bàn tay phải của lão bị bỏng nhẹ do nhiệt lượng cấm thuật rò rỉ, đỏ ửng lên.


"Mẹ kiếp!" Ba Đồ xuýt xoa, ném chiếc kìm mẻ xuống đất. "Cái chốt khóa này được đúc bằng công nghệ rèn cấm thuật nén lực cực hạn của Giáo hội, lại có năng lượng của cựu thần bảo hộ. Kìm của ta không thể ăn thua!"


Lý Hoài Nam bước tới, khẽ đặt tay lên vai Ba Đồ, lắc đầu:


"Không được phá khóa xích của Thiết Hùng lúc này. Bộ xích sắt này liên kết trực tiếp với trận pháp cảm biến của tháp chuông phán quyết. Chỉ cần một mắt xích bị gãy cưỡng bức, chuông đồng cấm thuật sẽ ngay lập tức gõ vang báo động toàn thành. Khi đó, kỵ binh sắt của Lôi Bá sẽ tràn vào nghiền nát chúng ta trước khi kịp bạo động."


Ông nhìn thẳng vào mắt Thiết Hùng, giọng nói trầm hùng đầy kiên định:


"Thiết Hùng, ngươi phải tiếp tục mang bộ xích này chiến đấu. Nhưng chúng ta có thể giảm bớt gánh nặng cho ngươi. Ba Đồ, hãy bắt đầu rèn đai lưng giảm trọng lực thô sơ từ quặng sắt thô và mảnh thép phế liệu đi."


Ba Đồ gật đầu, lão nhanh chóng gắp một khối Quặng Sắt Trọng Lực Thô rực đỏ đặt lên đe sắt. Khối quặng tỏa ra một trường lực trọng lực tự nhiên nặng nề, khiến không khí xung quanh dao động liên tục.


"Nhóc con, đến đây giữ lửa lò rèn!" Ba Đồ hét lớn. "Vận lực kéo bễ lò thật đều đặn. Ta cần ngọn lửa có nhiệt độ ổn định để nung chảy các Mảnh Thép Cực Hạn Phế Liệu này!"


Thiết Hùng bước tới bên cạnh ống bễ khổng lồ. Anh nắm chặt tay kéo bằng gỗ sắt, vận cơ bắp Đồng Nhân vừa thức tỉnh kéo mạnh. Tiếng gió rít gào thổi bùng ngọn lửa lò rèn lên cao hàng mét, ánh lửa đỏ rực chiếu rọi khuôn mặt lầm lì, đẫm mồ hôi của anh. Anh phải khéo léo điều phối lực kéo, giữ cho tiếng bễ lò rèn gầm rú đều đặn để che giấu tiếng búa đập chan chát của Ba Đồ trên đe sắt.


"Chan! Chan! Chan!"


Tiếng búa của Ba Đồ nện xuống đều đặn như nhịp tim của lòng đất. Từng nhát búa nện xuống, quặng sắt trọng lực thô dần dần bị ép mỏng, hòa quyện với các mảnh thép phế liệu siêu cứng tạo thành một chiếc đai lưng kim loại có cấu trúc lò xo chịu lực tinh xảo.


Trong lúc Ba Đồ đang tập trung rèn đúc, Lôi Kính lén bước tới bên cạnh Thiết Hùng. Gã lóng ngóng rút từ trong giáp ngực ra một chùm chìa khóa sắt rỉ sét lớn, khẽ trao vào tay anh. Giọng gã thầm thì run rẩy:


"Thiết Hùng huynh, đây là chùm Chìa Khóa Sắt Lính Canh vạn năng của khu giam giữ vòng ngoài mà ta lén trộm được. Chùm chìa khóa này có thể mở được các gông cùm chân tay thông thường của tất cả các đấu sĩ nô lệ và thú nhân khác. Đêm bạo động, huynh hãy dùng nó để giải phóng các buồng giam biệt giam."


Thiết Hùng nhận lấy chùm chìa khóa sắt nặng nề, cẩn thận giấu sâu vào lớp đệm của Đôi Bao Tay Da Rách Nát ở cổ tay phải, bên cạnh chiếc chìa khóa gãy cổ xưa và nhẫn thạch bản. Anh khẽ gật đầu, ánh mắt ngập tràn sự biết ơn:


"Cảm ơn ngươi, Lôi Kính. Mạng sống của hàng vạn đấu sĩ đêm đó trông cậy vào chùm chìa khóa này của ngươi."


Chiếc đai lưng giảm trọng lực trên đe sắt dần dần định hình dưới những nhát búa tài hoa của Ba Đồ. Thiết bị mang cấu trúc xám đen bóng dầu, khảm các chốt lò xo cơ khí có khả năng đảo ngược từ trường trọng lực tự nhiên. Ba Đồ gắp chiếc đai lưng ném vào bể nước tôi thép.


"XÈO——!"


Một luồng hơi nước trắng xóa bốc lên nghi ngút, che phủ toàn bộ hầm lò rèn trong làn sương mờ ảo.


"Xong rồi!" Ba Đồ reo lên, bàn tay phải bị bỏng khẽ run rẩy nhấc chiếc đai lưng giảm áp thô sơ ra khỏi bể nước. "Chiếc đai lưng này có thể giúp ngươi giảm thiểu ít nhất ba mươi phần trăm áp lực trọng lực đè nặng lên cột sống khi mở khóa Nhất Mắt Xích."


Đúng lúc này, tiếng chuông đồng cấm thuật từ tháp canh đột ngột vang lên một hồi dồn dập, chói tai.


Lôi Kính đứng ngoài cửa hang bỗng giật nẩy mình. Gã áp tai vào vách gỗ gác cửa, khuôn mặt hiền lành tức khắc cắt không còn một giọt máu. Gã quay đầu lại, hoảng hốt hét lớn:


"Nguy rồi! Có biến! Giáo sĩ cấm thuật Vương Kỳ đang dẫn đầu một toán thiết vệ tuần đêm tiến thẳng về phía hầm lò rèn này để kiểm tra đột xuất các thiết bị gông cùm cấy ghép ngầm! Chúng đã sát sạt ngoài hành lang rồi!"


Bầu không khí trong lò rèn lập tức trở nên căng thẳng nghẹt thở. Tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng của toán lính tuần đêm đã vang lên rõ mồn một sát bên ngoài vách gỗ lò rèn.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng gõ cửa thô bạo, rầm rầm vang lên từ phía cánh cửa gỗ sồi bọc sắt bả vai. Giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ biến thái của giáo sĩ Vương Kỳ vọng vào:


"Ba Đồ! Mở cửa ra ngay! Giáo khu có lệnh kiểm tra đột xuất toàn bộ thiết bị khóa cùm của nô lệ số 99!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!