Sát Nhân Ngầm
Tiếng móng vuốt cào sột soạt sắc lẹm ngoài hành lang đá ẩm ướt vang lên sát sàn sạt cửa sắt phòng giam số ninety-nine. Luồng hơi thở hôi thối, dữ tợn của bầy chó săn cấm thuật phả qua khe cửa sắt rạn nứt, mang theo điềm báo của tử thần cận kề. Mùi máu tươi tanh nồng từ thi thể khổng lồ của đao phủ Huyết Đao đang kích thích bản năng khát máu của lũ quái thú tuần đêm. Chúng gầm gừ, điên cuồng cào bới vách đá bên ngoài.
Trong bóng tối tuyệt đối của Khu biệt giam Vô Vọng, Thiết Hùng không cho phép mình hoảng loạn. Khung xương bả vai trái đạt cảnh giới Thể Chất Thiết Cốt - Đỉnh Phong của anh đang khẽ run lên dưới áp lực trọng lực gấp năm lần bình thường (5G). Vết chém dài trên bả vai phải vẫn đang rỉ máu đỏ tươi, đau đớn nhói buốt.
"Nhóc con! Mau đẩy xác hắn xuống rãnh thoát nước ngầm dưới bệ đá! Dùng đống tro lưu huỳnh và cát đen ở góc phòng phủ lên vũng máu để tịnh hóa mùi hôi! Mau lên!"
Thanh âm trầm thấp, đầy mưu lược của Tướng quân Lý Hoài Nam truyền qua khe đá rạn nứt ngăn cách hai phòng giam. Thiết Hùng lập tức hành động. Anh lén rút ống đồng chứa bản đồ ngầm kho vũ khí và bức mật thư của Tào Bưu, nhét sâu vào lớp đệm của Đôi Bao Tay Da Rách Nát ở cổ tay phải. Bằng một động tác dứt khoát, anh đẩy mạnh ống đồng chứa bản đồ qua khe đá rạn nứt cho Lý Hoài Nam.
"Bộp."
Phía bên kia vách đá, một bàn tay gân guốc nhanh chóng đón lấy ống đồng trong im lặng.
Thiết Hùng xoay người, dồn hết sức lực thô ráp của cơ bắp Đồng Nhân vừa thức tỉnh để kéo lê thi thể khổng lồ nặng hơn hai trăm cân của Huyết Đao. Anh dùng hai tay bấu chặt vào tấm lưới sắt rỉ sét của rãnh thoát nước thải dưới bệ đá, vận lực nhấc bổng nó lên. Tiếng xích sắt trên vai anh co thắt mạnh mẽ, phát ra những tiếng rít gào khô khốc. Anh đẩy xác Huyết Đao xuống rãnh sâu, rồi vốc từng nắm tro lưu huỳnh nóng bỏng cùng cát đen phủ kín vũng máu tươi trên nền đá.
"Két—— rầm!"
Cánh cửa sắt phòng giam số ninety-nine rung lên bần bật dưới sức tông mạnh của bầy chó săn cấm thuật. Luồng ánh sáng đỏ rực của đuốc tuần đêm lọt qua khe cửa. Một giọng lính canh quát lớn bên ngoài:
"Mùi gì thế này? Hôi thối như xác chết thối rữa hòa lẫn lưu huỳnh vậy? Đi thôi, lũ súc sinh này! Thằng nhóc số ninety-nine chắc đã bị Huyết Đao hành quyết xong và dọn dẹp sạch sẽ rồi. Không có gì ở đây cả!"
Tiếng xích sắt xua đuổi bầy chó săn cùng tiếng bước chân nặng nề của toán tuần đêm dần dần xa khuất. Thiết Hùng thở phào nhẹ nhõm, anh loạng choạng lùi lại, tựa lưng vào bức tường đá lạnh buốt. Thể lực của anh đã tiêu hao đến năm mươi phần trăm, đan điền vai trống rỗng đấu khí trọng lực. Vết thương trên vai phải rỉ máu nhẹ, nhói buốt theo từng nhịp thở.
Anh ngồi kiết già xuống nền đất cát, nhắm mắt vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp 4-4-8. Hít vào sâu trong bốn giây, nén đấu khí thô vào sâu trong tủy xương bả vai trái trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn. Nhờ Khẩu Quyết Nén Khí Vào Xương nhận truyền thừa từ Trưởng lão mù Vô Danh, luồng khí tức xám đen nặng như chì ròng bắt đầu tuần hoàn trong tủy xương, xoa dịu vết thương rạn nứt và chống đỡ áp lực 5G đang đè nặng.
Trong lúc thiền định, tâm trí Thiết Hùng không khỏi dâng lên niềm căm phẫn tột cùng. Bức mật thư của Tào Bưu đã vạch trần âm mưu thâm độc của Giáo hội. Gia tộc Thiết Mục của anh bị vu oan phản quốc, chịu cảnh diệt môn tàn khốc, thực chất là vì cha anh đã từ chối rèn đúc pháo đài bay thành vũ khí hủy diệt hàng loạt cho Giáo hoàng. Thậm chí, gã phản đồ Thiết Phi—kẻ đố kỵ với tài năng rèn đúc của cha anh—đã bán đứng gia tộc để đổi lấy lời hứa chữa trị cho đứa con gái bại liệt của hắn.
"Thiết Phi... Giáo hội... Nợ máu này, ta nhất định phải dùng xích sắt trên người để bắt các ngươi đền mạng!" Thiết Hùng nghiến răng, sát ý hắc hám rò rỉ từ bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét khẽ làm rung động các mắt xích đen đúa.
Thời gian trôi dần về canh ba. Không khí trong Khu biệt giam Vô Vọng bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo một cách dị thường. Dưỡng khí vốn đã loãng nay càng trở nên ngột ngạt, buốt giá.
Đột nhiên, năng lượng đặc thù Cảm Nhận Chấn Động Địa Mạch của Thiết Hùng khẽ dao động. Áp tai xuống đất cát ẩm ướt, thính giác thính nhạy của anh thu nhận được một tần số rung động cực kỳ nhỏ, mỏng manh và weightless như tiếng lá rụng. Đó không phải là bước chân của lính canh, mà là bộ pháp ẩn nấp không tiếng động của những kẻ ám sát chuyên nghiệp.
Bóng tối trong góc phòng giam số ninety-nine bỗng nhiên vặn vẹo. Một thân ảnh gầy gò, mặc y phục đen tuyền che kín toàn thân, từ từ đồng hóa ra khỏi vách đá ẩm ướt. Đó là Dạ Ảnh—sát thủ bóng đêm khét tiếng được thuê để hành quyết Thiết Hùng bằng đôi dao găm cấm thuật.
Cùng lúc đó, từ góc khuất bên cạnh bệ đá thoát nước, một bóng người gầy gò nhợt nhạt khác, mặc bộ đồ nô lệ đấu sĩ rách rưới bẩn thỉu cũng âm thầm tiếp cận. Đôi mắt láo liên xảo quyệt của hắn khóa chặt vào cổ tay phải của Thiết Hùng. Hắn chính là Lâm Tà—chấp pháp quan ngầm giả dạng làm nô lệ để tìm cách phá hủy chiếc chìa khóa gãy cổ xưa của Thiết Hùng.
"Vút!"
Dạ Ảnh hành động trước. Hắn hóa thành một cái bóng đen lướt nhanh áp sát bả vai trái của Thiết Hùng. Đôi dao găm cấm thuật Mặc Ảnh đen tối, vốn có khả năng hấp thụ hoàn toàn ánh sáng và âm thanh, vung lên tạo thành một đường chém lạnh lẽo nhắm thẳng vào kinh mạch cổ của anh.
Thiết Hùng dù đang nhắm mắt nhưng Cảm Nhận Chấn Động Địa Mạch đã giúp anh nắm rõ quỹ đạo xé gió của lưỡi dao găm cấm thuật. Anh nghiêng người né tránh trong gang tấc.
"Xoẹt!"
Lưỡi dao găm mỏng bén ngót của Mặc Ảnh sượt qua da cổ Thiết Hùng, để lại một vết cứa rách nhẹ rỉ máu đỏ tươi. Cơn đau buốt thấu xương truyền thẳng vào hệ thần kinh, khiến anh tiêu hao đến bốn mươi phần trăm tinh thần lực tập trung để giữ vững thăng bằng dưới áp lực 5G.
Thiết Hùng gầm nhẹ một tiếng, dồn toàn lực vào nắm đấm trái quấn xích sắt, tung ra một cú đấm phản chấn trực diện cực mạnh để đánh trả. Thế nhưng, Dạ Ảnh dẻo dai như một bóng ma vô hình, hắn lướt nhẹ thân pháp Dạ Ảnh Vô Song Quyết, dễ dàng tránh né đòn đánh thường của Thiết Hùng, lùi sâu vào góc tối vách đá.
Ngay khoảnh khắc Thiết Hùng vừa hụt đà, Lâm Tà từ góc tối phía sau bả vai phải bất ngờ lao ra. Tay hắn giấu chiếc dao găm mỏng Vô Ảnh tẩm kịch độc tê liệt, đâm thẳng vào đôi bao tay da rách nát cổ tay phải của Thiết Hùng hòng cướp đoạt chiếc chìa khóa gãy cổ xưa.
"Thằng rác rưởi! Giao chiếc chìa khóa ra đây!" Lâm Tà rít lên một tiếng xảo trá đầy độc ác.
Thiết Hùng nhận thấy Dạ Ảnh đang lướt nhanh bằng bộ pháp bóng đêm để bao vây sườn trái, trong khi Lâm Tà áp sát từ phía sau. Trong tình thế gọng kìm hiểm nghèo, anh chủ động giậm mạnh bàn chân quấn xích sắt nặng nề xuống nền đá ngục.
"UỲNH!"
Một luồng chấn động địa mạch lan tỏa mạnh mẽ từ bàn chân Thiết Hùng, làm rung chuyển toàn bộ đất cát và rạn nứt nền đá phòng giam. Sức chấn động đột ngột khiến bước chân lướt bóng đêm của Dạ Ảnh bị khựng lại, trong khi Lâm Tà đang lao tới bị mất thăng bằng, loạng choạng đổ người về phía trước.
Chỉ chờ có thế, Thiết Hùng vận đấu khí ngưng tụ bả vai, vung mạnh sợi xích sắt dày của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét ngược ra sau với một quỹ đạo tàn bạo.
"VÚT—— XOẢNG!"
Sợi xích sắt rỉ sét đen đúa xé toạc không khí rít gào, quấn chặt lấy cổ họng của Lâm Tà như một con mãng xà đen khổng lồ. Thiết Hùng nghiến răng, giật mạnh sợi xích ra phía sau bằng kỹ năng Khóa Xích Quấn Cổ.
"RẮC!"
Tiếng xương cổ gãy vụn vang lên giòn giã trong không gian ngục tối tĩnh lặng. Thân hình gầy gò của Lâm Tà co giật mạnh liên tục, chiếc dao găm Vô Ảnh rơi keng xuống đất cát. Thiết Hùng giật mạnh xích lần nữa, ném xác Lâm Tà đập mạnh vào vách đá rạn nứt.
Dạ Ảnh kinh hoàng trước phản kích chớp nhoáng và tàn bạo của Thiết Hùng. Hắn nhận thấy mục tiêu quá đáng sợ, lập tức thu đao định lướt nhanh rút lui vào bóng tối vách đá để đào tẩu.
Thế nhưng, Thiết Hùng không cho hắn cơ hội đó. Anh vung sợi xích sắt bả vai trái quét ngang một vòng tròn bảo hộ cực rộng. Sợi xích nặng nề mang theo chấn động lực khổng lồ quật trúng lồng ngực Dạ Ảnh, đánh văng hắn đập mạnh vào tường đá ngục tối, nát vụn xương ngực chết ngay tại chỗ.
Thiết Hùng đứng sừng sững giữa phòng giam số ninety-nine, lồng ngực phập phồng thở dốc, da cổ rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm vai áo vải thô. Anh bước tới, giẫm mạnh chân lên ngực Lâm Tà đang thoi thóp những hơi tàn cuối cùng.
Lâm Tà trợn tròn mắt nhìn Thiết Hùng, khóe môi rỉ máu lục nhạt của độc dược, giọng nói thều thào run rẩy đầy rùng rợn phả ra:
"Ngươi... thằng súc sinh... Ngươi tưởng giết ta là có thể trốn thoát sao? Giáo hội... sắp tổ chức... trận đại chiến chung kết đấu trường... dùng tính mạng của hàng vạn nô lệ các ngươi... làm vật tế huyết tế... hồi sinh cựu thần sa ngã... Tất cả các ngươi... đều phải chết..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!