Khẩu Quyết Nén Xương
Bóng tối trong Khu biệt giam Vô Vọng đặc quánh tựa hồ như một thứ chất lỏng lạnh lẽo, nuốt chửng mọi tia sáng mỏng manh nhất rò rỉ từ hành lang ngục tối. Dưới áp lực của kết giới trọng lực gấp năm lần bình thường (5G), từng hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí cũng bị kéo ghì xuống nền đá xám ẩm ướt, tạo nên một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Thiết Hùng quỳ một gối trên nền đá nứt nẻ, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải thô rách nát. Mỗi nhịp thở của anh kéo theo tiếng xích sắt loảng xoảng nặng nề. Bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn chặt bả vai trái mang sẹo bỏng lớn của anh đang co thắt mạnh mẽ, ghim những mắt xích xù xì sâu vào da thịt, tỏa ra từng luồng hỏa độc nóng rát.
Thế nhưng, mọi nỗi đau thể xác lúc này đều bị lu mờ trước câu nói vừa thốt ra từ miệng lão nhân mù ngồi kiết già trong góc tối.
"Thiết Mục… Đứa trẻ năm xưa đúc xích… rốt cuộc đã gửi gắm huyết mạch của nó vào nơi địa ngục này rồi sao?"
Thanh âm khàn đặc, trầm đục của Vô Danh vang vọng qua địa mạch đá xám rạn nứt, giống như một tiếng sấm rền đánh thẳng vào linh hồn Thiết Hùng. Đôi đồng tử của anh co rút kịch liệt trong bóng tối tuyệt đối. Tay phải anh khẽ siết chặt dưới lớp cát ngục, cảm nhận góc nhọn cứng cáp của chiếc Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục vẫn đang được giấu kín tuyệt đối trong lớp đệm của Đôi Bao Tay Da Rách Nát ở cổ tay phải. Vết nứt mảnh như sợi tóc trên mặt nhẫn đá xám khẽ truyền ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, nhưng tim anh thì đập dồn dập liên hồi.
"Lão tiền bối…" Thiết Hùng gắng gượng nhấc bả vai đang bị trọng lực 5G đè nặng, tiếng xích sắt rên rỉ khô khốc. "Làm sao ông biết tên cha ta? Ông có mối liên hệ gì với gia tộc Thiết Mục? Cha ta… ông ấy thực sự vẫn còn sống sao?"
Vô Danh khẽ thở dài. Luồng khí tức chấn động trầm đục phát ra từ hai hốc mắt trống rỗng của lão khẽ dao động, làm dịu đi áp lực trọng lực đang đè nặng lên lồng ngực Thiết Hùng. Lão nhân mù từ từ lắc đầu, mái tóc bạc trắng bết dính rêu xanh khẽ lay động:
"Thiết Mục là người có thiên tư rèn đúc vĩ đại nhất mà ta từng gặp. Bộ xích cấm thuật đang gặm nhấm sinh lực của ngươi… thực chất không phải là một hình phạt tàn bạo của Giáo hội, mà là một vũ khí sát thần cổ đại bị niêm phong cấm kỵ. Năm xưa, cha ngươi đã từ chối rèn pháo đài bay thành vũ khí hủy diệt hàng loạt cho Giáo hoàng, chấp nhận bị gán tội phản quốc để bảo vệ bí mật rèn đúc của gia tộc. Còn ta… ta chỉ là một kẻ bại trận bị giam cầm dưới đáy ngục này, chứng kiến ngày tàn của gia tộc ngươi."
Thiết Hùng nghiến răng, lồng ngực phập phồng phẫn nộ. Lòng căm thù đối với Giáo Hội Cấm Thuật Thánh Quang lại bùng lên như lửa bỏng. Nhưng anh biết, với thể trạng kiệt quệ hiện tại, anh không thể làm được gì. Vết thương bả vai trái bị rách nát sau trận chiến với Gấu Xám Khổng Lồ vẫn đang rỉ máu đỏ tươi, thấm đẫm lớp băng vải bẩn.
Vô Danh khẽ hướng hốc mắt trống rỗng về phía vai trái của Thiết Hùng, lão tặc lưỡi đầy tiếc nuối:
"Khung xương vai của ngươi đã bị rạn nứt nghiêm trọng. Dưới áp lực 5G của Vô Vọng, nếu không tìm cách đúc lại cốt tủy, xương vai của ngươi sẽ hoàn toàn bị bẻ gãy vụn trước khi tên đao phủ tiếp theo bước vào phòng giam này. Thể chất Đồng Nhân sơ khởi của ngươi vừa thức tỉnh nhưng đan điền trống rỗng, không đủ sức chống đỡ bộ xích sắt đang co thắt kia đâu."
"Ta phải làm sao?" Thiết Hùng trầm giọng hỏi, ánh mắt rực lên ngọn lửa kiên định. "Dù có phải chịu đựng nỗi đau đớn thế nào, ta cũng phải sống sót để cứu em gái ta và tìm ra cha ta!"
Vô Danh khẽ gật đầu, vẻ tán thưởng hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo:
"Tốt! Mang lòng kiêu hãnh của thợ rèn thần khí, ngươi phải biết rằng xương cốt của con người chính là đe rèn tốt nhất. Ta sẽ truyền cho ngươi Khẩu Quyết Nén Khí Vào Xương. Đây là bí pháp dùng đấu khí thô đập nhẹ liên tục vào tủy xương, nén chặt năng lượng vào sâu bên trong để gia tăng mật độ xương cốt lên cực hạn. Nhưng hãy nhớ, quá trình này đau đớn như bị hàng vạn búa nện trực tiếp vào tủy. Nếu ý chí ngươi dao động, ngươi sẽ tự phế bỏ hai cánh tay của mình."
Nói rồi, Vô Danh khẽ đọc lên những khẩu quyết thần bí cổ xưa của Ngục Hóa Đúc Cốt Pháp. Từng từ từng chữ như mang theo chấn động lực truyền thẳng vào màng nhĩ của Thiết Hùng.
Đúng lúc này, từ một vết nứt đá rất nhỏ sát góc tường ẩm ướt—nơi thông với hệ thống đường ống thoát nước thải ngầm cũ của lò rèn—có tiếng sột soạt nhẹ. Thiết Hùng lập tức áp tai xuống đất, cảnh giác cao độ. Nhưng mùi thảo dược đắng nghét quen thuộc nhanh chóng bay ra, xua tan sự nghi ngờ.
Một chiếc túi vải gai nhỏ dẹt được lách qua khe nứt đá hẹp rơi xuống đất cát. Giọng nói khàn khàn, vội vã của dược sư lang thang Cốc Phong thầm thì qua khe đá:
"Nhóc con! Lôi Bá đang phái đao phủ Huyết Đao đến để hành quyết bí mật ngươi trong đêm nay. Ta chỉ có thể tuồn cho ngươi một túi Bột Đá Tôi Xương Thiết Cốt này. Hãy trộn nó với đấu khí để rèn xương khẩn cấp! Mau lên!"
Tiếng sột soạt biến mất, trả lại sự tĩnh lặng cho phòng giam. Thiết Hùng nhanh chóng nhặt chiếc túi vải gai lên. Bên trong là một thứ bột khoáng chất màu xám bạc, lấp lánh ánh kim chất và tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng rực. Đây chính là Bột Đá Tôi Xương Thiết Cốt—thần dược quý giá được nghiền nát từ quặng sắt trọng lực thô kết hợp với xương thú cổ đại hóa thạch.
Không một chút do dự, Thiết Hùng nuốt chửng toàn bộ bột đá tôi xương vào bụng.
"Ầm!"
Một luồng nhiệt lượng khổng lồ bùng nổ ngay trong dạ dày anh, nóng bỏng như thể vừa nuốt phải một ngụm nham thạch lỏng. Toàn thân Thiết Hùng đỏ rực lên, mồ hôi tuôn ra xối xả nhưng lập tức bị áp lực trọng lực 5G nén bốc hơi thành những luồng sương mù màu xám đen nóng rực bao quanh cơ thể vạm vỡ.
"Ngồi kiết già! Vận hành khẩu quyết!" Giọng nói uy nghiêm của Vô Danh vang lên bên tai.
Thiết Hùng cắn chặt răng đến bật máu tươi nơi khóe môi, cố gắng ngồi kiết già thẳng lưng dưới áp lực 5G đè nặng. Anh nhẩm khẩu quyết nén khí, dồn luồng đấu khí thô xám đen nặng nề như chì từ đan điền dâng lên, cố gắng nén chặt bột đá nóng rực vào tủy xương bả vai trái.
Thế nhưng, do quá nôn nóng muốn đạt hiệu quả nhanh trước áp lực đao phủ sắp tới, Thiết Hùng đã vận khí quá nhanh ở ba phút đầu tiên. Luồng năng lượng cuồng bạo của bột đá không chịu khuất phục, lập tức dội ngược lại tàn phá kinh mạch.
"Hộc!"
Thiết Hùng phun ra một ngụm máu đỏ tươi, khung xương bả vai trái phát ra tiếng kêu răng rắc dữ dội, kinh mạch bả vai bị rạn nứt nhẹ, đau đớn buốt nhói như muốn nổ tung.
"Ngu xuẩn!" Vô Danh quát lớn, giọng nói mang theo thanh âm chấn động xoa dịu luồng khí loạn. "Xương cốt là đe rèn, không phải là bao cát để ngươi đập phá! Hãy dùng nhịp thở 4-4-8 để điều hòa áp lực máu lên não, tránh bị xuất huyết não khi xương cốt đang co thắt nén lực! Chậm lại!"
Thiết Hùng lập tức nhận ra sai lầm. Anh nhắm mắt, ép bản thân phải tĩnh tâm tuyệt đối giữa cơn đau đớn tột cùng đang thiêu rụi da thịt. Anh vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực.
Hít vào sâu trong bốn giây, để luồng khí lạnh buốt của Vô Vọng làm dịu đi cơn nóng rực của bột đá. Nén luồng đấu khí xám đen cuộn xoáy đâm sâu qua bả vai, bám chặt vào bề mặt xương bắp tay trong bốn giây. Rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn qua kẽ răng, giải phóng bớt nhiệt lượng thừa ra ngoài.
Dần dần, luồng năng lượng bạo tẩu của bột đá tôi xương bắt đầu bị khuất phục dưới nhịp thở điều áp nhịp nhàng. Luồng khí xám đen cuồn cuộn chui sâu qua các lỗ chân lông bả vai, bám chặt vào bề mặt xương bắp tay, nén chặt vào sâu trong tủy xương.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Khung xương bả vai và cánh tay của Thiết Hùng phát ra những tiếng kêu răng rắc dữ dội, liên tục co thắt và cứng hóa dưới áp lực nén cực hạn của bộ xích cấm thuật và trọng lực 5G. Cơn đau buốt xương tủy kinh hoàng như bị hàng vạn chiếc búa sắt nện trực tiếp vào tủy xương xuất hiện, cào xé hệ thần kinh của anh.
Thiết Hùng cắn chặt răng đến mức răng muốn vỡ vụn, hai bàn tay quấn chặt Đôi Bao Tay Da Rách Nát siết chặt đến mức rách da rỉ máu, quyết không phát ra một tiếng động nào để tránh đánh động lính gác tháp canh ngoài hành lang.
Ý chí sắt đá của huyết mạch thợ rèn thần khí và mỏ neo tinh thần từ chiếc vòng cổ đá thô của mẹ trước ngực đã giúp anh vượt qua ranh giới sinh tử vật lý. Luồng đấu khí ngưng tụ bọc quanh xương vai trái tạo thành một lớp màng bảo hộ vững chắc màu xám đen bóng dầu, dẻo dai và cứng cáp bất hoại như sắt nguội rèn trăm lớp.
Sau ba giờ khổ luyện đau đớn tột cùng, luồng nhiệt lượng của bột đá hoàn toàn tiêu tán, thu nén toàn bộ vào tủy xương.
Thiết Hùng từ từ mở mắt, đôi đồng tử lóe lên một tia sáng xám bạc sắc nét như lưỡi đao trong bóng tối. Toàn thân anh kiệt sức hoàn toàn, bả vai trái bị sưng tấy đỏ và rách da rỉ máu đỏ tươi do áp lực nén cực hạn, nhưng khung xương của anh đã thăng tiến vượt bậc.
"Thể Chất Thiết Cốt - Đỉnh Phong!"
Khung xương vai và hai cánh tay của anh giờ đây phát ra ánh thép đen mờ ảo dưới lớp da bả vai khi vận lực tối đa, đủ sức chống chịu lực đập trực diện cực mạnh mà không hề rạn nứt.
"Tốt lắm… Ngươi thực sự đã chịu đựng được." Vô Danh khẽ thầm thì, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đầy tự hào. Lão nhân mù từ từ nhắm hốc mắt lại, chìm vào trạng thái thiền định sâu để phục hồi tinh thần lực.
Đúng lúc này, từ bức tường đá rạn nứt bên tai phải Thiết Hùng—nơi ngăn cách với phòng giam biệt giam bên cạnh—bỗng vang lên một tiếng gõ nhẹ "cộc… cộc…" đều đặn.
Thiết Hùng lập tức cảnh giác, áp tai sát vào khe đá ẩm ướt lắng nghe.
Một giọng nói nam tử trung niên uy dũng, trầm ấm nhưng đầy mệt mỏi thầm thì qua khe đá rạn nứt:
"Nhóc con… Kiên cường lắm. Có thể chịu đựng được Ngục Hóa Đúc Cốt Pháp của lão già điên kia mà không kêu nửa lời, ngươi thực sự mang cốt cách của một chiến binh vĩ đại."
Thiết Hùng khẽ nhíu mày, trầm giọng hỏi qua khe đá:
"Ông là ai?"
"Ta là Lý Hoài Nam, cựu tướng quân hoàng gia bị Giáo hội gán tội phản nghịch và giam cầm tại đây." Giọng nói của Lý Hoài Nam mang theo một sự nghiêm nghị tự nhiên của một vị chỉ huy quân sự tối cao. "Nhóc con, thời gian của ngươi không còn nhiều. Đao phủ Huyết Đao khét tiếng đang dẫn đầu một toán lính canh tiến xuống ngục tối này để hành quyết bí mật ngươi theo lệnh của Lôi Bá."
Thiết Hùng lạnh lùng siết chặt nắm đấm bọc xích, ánh thép đen mờ ảo hiện rõ trên bả vai trái:
"Để hắn đến. Thể chất của ta đã đúc thành công, ta sẽ dùng xích sắt này tiễn hắn xuống địa ngục."
"Đừng khinh suất! Huyết Đao sở hữu thanh đại đao hành quyết nặng tám mươi cân khảm hắc thiết cực kỳ tàn bạo." Giọng của Lý Hoài Nam bỗng hạ thấp xuống đầy ẩn ý, thầm thì sát vào khe đá đưa ra một thông tin vô giá: "Nhưng nghe đây… Ta lén nghe được bọn lính gác bàn tán, trong tay tên đao phủ Huyết Đao đang giấu kín một mật thư chứa bản đồ ngầm dẫn đến kho vũ khí bí mật dưới lòng đấu trường. Nếu ngươi tiêu diệt được hắn và đoạt lấy bản đồ đó, chúng ta sẽ có cơ hội giải phóng toàn bộ ngục tối này!"
Tiếng xích sắt khóa ngoài hành lang ngục tối bất ngờ rít lên một âm thanh chói tai khô khốc vang vọng từ xa, báo hiệu tử thần đang cận kề.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!