Khu Biệt Giam Vô Vọng
“Phập! Phập!”
Hai tiếng xé gió rít lên chói tai giữa bầu không khí đặc quánh cát bụi của đấu trường. Từ trên tháp canh phòng thủ cao ngất ngưởng, súng bắn móc khống chế khổng lồ đã khai hỏa. Những lưỡi móc hắc thiết nặng nề, mang theo những sợi xích sắt dày bản bám đầy rỉ sét, lao vút xuống như hai con rắn độc hung tàn. Chúng cắm phập thẳng vào xương bả vai của Thiết Hùng, xuyên qua lớp da thịt đang ánh lên sắc đồng cổ của Thể Chất Đồng Nhân vừa thức tỉnh.
“Rắc!”
Khung xương vai trái vốn đã rạn nứt nhẹ từ cú đấm dứt điểm tiêu diệt Gấu Xám Khổng Lồ lại gánh chịu thêm một lực giật vật lý kinh hoàng. Thiết Hùng quỳ sụp xuống nền cát nóng, máu tươi đỏ rực từ bả vai tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét đang quấn chặt quanh người. Thể lực của anh lúc này đã tiêu hao hơn bảy mươi phần trăm, đan điền trống rỗng, kinh mạch đau nhức như bị hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đâm vào.
“Ha ha ha! Bắt được nó rồi! Thằng súc sinh phản nghịch!” Giọng cười tàn bạo của Giám ngục trưởng Lôi Bá vang dội từ trên cao. Gã điên cuồng vung vẩy chiếc roi điện Thiết Lôi rực tia chớp xanh, đôi mắt hí đầy thịt mỡ hằn học nhìn xuống: “Thiết vệ đâu! Lôi xác nó vào hầm hành quyết! Ta phải tự tay nghiền nát từng khúc xương của nó để tế mạng cho con trai ta và con thú vương!”
Hàng chục lính canh tuần đêm vũ trang nặng nề lập tức tràn vào sân đấu, vây chặt lấy Thiết Hùng. Những cây giáo sắt cấm thuật lăm lăm chĩa thẳng vào lồng ngực anh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thiết Hùng khẽ cúi đầu, mái tóc ngắn bết đầy cát máu rủ xuống che khuất đôi mắt đang rực lên ngọn lửa tàn tro hắc hỏa. Tay phải anh khẽ co lại dưới lớp cát, cảm nhận góc nhọn cứng cáp của chiếc Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục vẫn đang được giấu kín tuyệt đối trong lớp đệm của Đôi Bao Tay Da Rách Nát ở cổ tay phải. Vết nứt mảnh như sợi tóc trên mặt nhẫn đá xám khẽ truyền ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, xoa dịu đi sát ý cuồng bạo đang dâng trào trong tâm trí anh.
“Ta phải nhẫn…” – Thiết Hùng thầm nghĩ trong lòng.
Anh quan sát thấy vòng vây lính canh quá dày đặc, tháp canh tầm xa đã khóa chặt mục tiêu. Nếu bộc phát toàn lực chống cự lúc này, anh chắc chắn sẽ bị mưa tên lửa cấm thuật thiêu rụi trước khi kịp tiếp cận Lôi Bá. Quan trọng hơn, anh phải giữ an toàn cho Tiểu Bảo và đám trẻ nô lệ dọn dẹp đang khóc nức nở ở góc đấu trường. Anh chủ động buông lỏng cơ bắp, để mặc cho hai sợi xích móc khóa chặt bả vai kéo lê thân thể vạm vỡ của mình trên nền cát đẫm máu.
“Dừng tay!”
Một giọng nói lạnh lùng, khàn đặc bất ngờ vang lên từ phía lối vào khán đài VIP. Một giáo sĩ trung cấp khoác áo choàng xám tro của Giáo Hội bước ra, tay cầm lệnh bài bằng đồng khảm đá trọng lực phát sáng lục nhạt. Đó là sứ giả của Đại giám mục Thần Quyền Gia Cát Vô Tình.
“Lôi Bá trưởng giáo, Đại giám mục có lệnh. Bộ xích cấm thuật trên người tên nô lệ số 99 là thí nghiệm tối mật của Thần Điện. Không ai được phép hành quyết hắn khi chưa có sự đồng ý của ngài. Hãy tống hắn vào Khu biệt giam Vô Vọng!”
Nghe đến ba chữ “Khu biệt giam Vô Vọng”, khuôn mặt đầy thịt mỡ của Lôi Bá khẽ giật giật. Gã nghiến răng kèn kẹt, nhìn Thiết Hùng đầy căm hận nhưng không dám kháng lệnh của Gia Cát Vô Tình. Gã hậm hực quật mạnh chiếc roi điện xuống đất cát, tạo ra một tiếng nổ chớp xanh chói tai:
“Hừ! Coi như mạng ngươi lớn, thằng rác rưởi! Nhưng tiến vào Vô Vọng, ngươi cũng sẽ cầu chết không được! Áp giải hắn đi!”
***
Thiết Hùng bị lính canh quật xích, kéo lê qua những hành lang ngầm ẩm ướt và tối tăm dưới lòng đất đấu trường. Tiếng xích sắt nặng nề kéo lê trên nền đá xám phát ra những âm thanh “loảng xoảng” trầm đục, vang vọng cô độc. Càng đi sâu xuống dưới, nhiệt độ càng giảm mạnh, hơi lạnh buốt xương rò rỉ từ những bức tường đá nguyên khối ăn mòn thẳng vào kinh mạch đang tổn thương của anh.
Đây là lối dẫn xuống Khu biệt giam Vô Vọng – ngục tối sâu nhất và nguy hiểm nhất của Giáo Hội Cấm Thuật Thánh Quang. Nơi đây được xây dựng hoàn toàn bằng đá cấm thuật nguyên khối từ thời lập quốc, không có một chút ánh sáng tự nhiên, dưỡng khí cực kỳ loãng và được bao bọc bởi một kết giới trọng lực cổ đại vô hình.
“Uỳnh!”
Cánh cửa sắt dày ba lớp khóa chặt của phòng giam sâu nhất từ từ mở ra. Lính canh thô bạo đạp mạnh vào lưng Thiết Hùng, đẩy anh ngã nhào vào trong bóng tối sâu thẳm. Hai sợi móc sắt trên bả vai được giật mạnh ra, kéo theo những thớ thịt rách nát rỉ máu đỏ tươi.
“Rầm! Két rắc rắc!”
Cánh cửa sắt đóng sập lại ngay lập tức, khóa xích rầm rầm khóa chặt lối thoát duy nhất.
Ngay khi cánh cửa hoàn toàn khép kín, kết giới cấm thuật bên trong phòng giam lập tức được kích hoạt. Không gian xung quanh Thiết Hùng bỗng chốc vặn vẹo kỳ dị. Áp lực không khí đột ngột tăng vọt, đè nặng xuống như một ngọn núi đá khổng lồ vô hình.
“Trọng Lực Chịu Đựng 5 Gấp (5G)!”
Áp lực trọng lực khổng lồ tăng gấp năm lần bình thường đè nặng lên từng tấc da thịt, xương cốt của Thiết Hùng. Thể chất Đồng Nhân sơ khởi vừa thức tỉnh của anh dưới tình trạng cạn kiệt đấu khí không thể chống đỡ nổi áp lực đột ngột này.
“Rắc… rắc…”
Khung xương bả vai trái đang bị rạn nứt phát ra những tiếng kêu rùng rợn dưới áp lực nén cực hạn. Thiết Hùng bị trọng lực đè quỳ rạp xuống nền đá lạnh buốt, hai bả vai run lên bần bật, lồng ngực bị chèn ép mạnh mẽ đến mức phổi không thể co giãn để hít thở. Khí lạnh cấm thuật rò rỉ từ vách đá kết hợp với hỏa độc từ bộ xích sắt bắt đầu nung nấu, cắn nuốt chút sinh lực ít ỏi còn sót lại trong đan điền anh.
Bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét cảm ứng được áp lực bên ngoài, lập tức co thắt mạnh mẽ, ghim chặt các mắt xích sắt sần sùi sâu vào da thịt bả vai trái mang sẹo bỏng lớn của anh, điên cuồng hút cạn luồng đấu khí thô vừa mới nhen nhóm.
“Hộc… hộc…”
Mồ hôi hòa lẫn máu tươi đỏ rực chảy ròng ròng từ trán Thiết Hùng xuống đất cát nứt nẻ, ngay lập tức bị áp lực trọng lực nén bốc hơi thành những luồng sương mù màu xám đen nóng rực bốc lên từ vai anh. Phổi bị chèn ép mạnh gây khó thở, tim đập loạn nhịp liên tục, Thiết Hùng cảm thấy tầm nhìn của mình bắt đầu mờ mịt, ý thức chao đảo bên bờ vực ngất đi.
“Không được gục ngã… Ta đã hứa với sư phụ…”
Lời trăn trối bi tráng của Trương Thiết Nhân trước khi nhắm mắt trên vũng máu đấu trường vang vọng trong tâm trí Thiết Hùng như một tiếng chuông cảnh tỉnh vĩ đại. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, quyết tâm giữ vững mỏ neo tinh thần.
Thiết Hùng nhắm mắt, cố gắng giữ tĩnh lặng tinh thần lực. Anh bắt đầu vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp thở 4-4-8 mà người thầy quá cố đã truyền dạy.
Hít vào sâu trong bốn giây, dồn chút dưỡng khí ít ỏi vào lồng ngực. Nén luồng đấu khí thô màu xám đen nặng nề như chì ròng từ đan điền dâng lên bám chặt vào bề mặt xương bả vai và cột sống trong bốn giây để chống đỡ áp lực đè nặng gãy xương khớp. Rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn qua kẽ răng.
Mỗi chu kỳ thở trôi qua, cơ thể vạm vỡ của Thiết Hùng lại run lên dữ dội vì đau đớn, nhưng nhịp tim loạn xạ của anh bắt đầu ổn định trở lại. Lớp màng đấu khí sơ khởi màu xám đen mỏng manh nhưng cứng cáp bắt đầu bao bọc lấy tủy xương bả vai trái, chặn đứng sự ăn mòn tàn độc của khí lạnh cấm thuật. Anh từ từ nâng thẳng lưng lên, gánh chịu áp lực 5G khổng lồ bằng khung xương Đồng Nhân dẻo dai thay vì dùng sức mạnh cơ bắp thô.
“Ồ? Huyết mạch thợ rèn… lại có thể dùng xương làm đe rèn lực dưới áp lực Vô Vọng sao?”
Một giọng nói già nua, khàn đặc và cổ quái bất ngờ vang lên từ góc tối tăm nhất của căn phòng giam tuyệt đối.
Thanh âm ấy không hề lớn, nhưng nó mang theo một tần số rung động chấn động trầm đục kỳ lạ, truyền qua địa mạch đá xám rạn nứt, khiến luồng áp lực trọng lực ngột ngạt trong không khí phòng giam bỗng chốc được xoa dịu đi một phần.
Thiết Hùng giật mình, đôi đồng tử co rút lại trong bóng tối tuyệt đối. Anh áp tai xuống đất cát, vận dụng Cảm Nhận Chấn Động Địa Mạch để định vị hướng phát ra âm thanh.
Tại góc tối nhất của căn phòng giam bằng đá nguyên khối, có một thân ảnh gầy guộc đang ngồi kiết già im lìm như một pho tượng cổ xưa. Người đó mặc bộ y phục rách nát bám đầy rêu xanh ẩm ướt, nửa thân dưới dường như đã hoàn toàn hóa đá, dung hợp chặt chẽ vào nền đá ngục tối. Mái tóc và bộ râu bạc trắng dài chạm đất bết dính bùn đất.
Đặc biệt nhất là gương mặt của lão nhân ấy. Hai hốc mắt sâu hoắm, trống rỗng và mù lòa hoàn toàn, không hề có nhãn cầu, nhưng từ sâu trong hốc mắt ấy lại tỏa ra một luồng khí tức thần bí, thấu hiểu nhân sinh.
Đó chính là Trưởng lão mù ngục tối – Vô Danh.
Thiết Hùng cảnh giác cao độ, bả vai trái khẽ động, sợi xích sắt rỉ sét trên tay phát ra tiếng kêu lách cách khô khốc. Anh trầm giọng hỏi, giọng khàn đặc do thiếu nước:
“Ông là ai?”
Lão nhân mù Vô Danh không trả lời ngay. Lão khẽ nghiêng đầu, hốc mắt trống rỗng hướng về phía bả vai trái mang sẹo bỏng lớn của Thiết Hùng, nơi bộ xích sắt cấm thuật vẫn đang phát ra tiếng rung cộng hưởng nhịp nhàng theo nhịp thở của anh.
“Bộ xích sắt ấy… rỉ sét nhưng mang hơi thở của thần khí sát thần cổ đại. Đai lưng rách nát… nhưng xương cốt lại cứng cáp như đồng đúc.” Vô Danh thầm thì, giọng nói run rẩy đầy hoài niệm: “Nhóc con, ngươi mang dòng họ Thiết… Khung xương chịu lực cực hạn này, chỉ có huyết mạch của gia tộc Thiết Mục mới sở hữu.”
Nghe đến cái tên “Thiết Mục” – người cha quá cố đã mất tích bí ẩn của mình, lồng ngực Thiết Hùng bỗng chốc thắt chặt lại. Luồng đấu khí xám đen trong kinh mạch bỗng chốc dao động dữ dội.
Anh bước lên một bước dài dưới áp lực 5G nặng nề, tiếng xích sắt chân kéo lê rầm rầm trên nền đá. Anh khóa chặt ánh mắt kinh ngạc vào lão nhân mù, giọng nói run rẩy kịch liệt:
“Làm sao ông biết cha ta? Ông là ai?”
Vô Danh bất ngờ mở to hai hốc mắt trống rỗng hướng thẳng về phía Thiết Hùng. Luồng khí tức thần bí bùng phát dữ dội, lão thầm thì dòng họ “Thiết” của anh bằng một giọng nói đầy duyên nợ cổ xưa:
“Thiết Mục… Đứa trẻ năm xưa đúc xích… rốt cuộc đã gửi gắm huyết mạch của nó vào nơi địa ngục này rồi sao?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!