Lửa Giận Trừng Phạt
Máu. Máu của sư phụ vẫn còn nóng hổi.
Những giọt máu đỏ tươi, ấm nóng và mang theo vị mặn chát của cuộc đời một đấu sĩ nô lệ, từ từ trượt dài trên gò má lấm lem cát bụi của Thiết Hùng. Chúng nhỏ xuống bả vai trái của anh, hòa vào lớp rỉ sét sần sùi của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét, rồi thấm đẫm vào vết sẹo bỏng nhiệt lớn vĩnh viễn—vết tích tàn khốc của hỏa độc cấm thuật từ những trận đấu trước.
Thiết Hùng quỳ trên nền cát lạnh của Đấu trường trung tâm Huyết Cốt. Hai tay anh run rẩy ôm lấy thân thể đang dần lạnh đi của Trương Thiết Nhân. Người thầy chột mắt, người đàn ông gầy guộc như một gốc cây khô đã dùng cả tấm lưng Đồng Nhân đỉnh phong để đỡ trọn cú tát kịch độc của Gấu Xám Khổng Lồ, lúc này chỉ còn là một cái xác không hồn. Đôi mắt chột rỉ máu của ông đã khép lại, gương mặt chằng chịt sẹo co giãn thanh thản đến lạ kỳ.
"Sư phụ..."
Giọng Thiết Hùng khản đặc, nghẹn đắng nơi cổ họng. Anh muốn gào lên, nhưng lồng ngực bị bộ xích sắt đang co thắt mạnh mẽ dưới trạng thái Khóa Chặt Cấm Kỵ (Trạng thái tĩnh) bóp nghẹt. Những mắt xích sắt đen nguội lạnh ghim chặt vào da thịt bả vai trái, ăn mòn chút đấu khí thô ít ỏi còn sót lại trong đan điền của anh.
Từ trên tháp canh phòng thủ cao ngất ngưởng, tiếng cười của Giám ngục trưởng Lôi Bá lại vang lên, lồng lộng và tàn nhẫn như tiếng sấm rền giữa trời quang. Gã vung vẩy chiếc roi điện Thiết Lôi rực tia chớp xanh, đôi mắt hí ti hí độc ác híp lại đầy đắc ý:
"Ha ha ha! Nhìn xem! Con súc sinh số 99 đã mất đi tấm khiên thịt của nó rồi! Đám quý tộc thần điện, hãy đặt cược đi! Ta cá mười vạn đồng tiền Giáo hội rằng trong vòng mười nhịp thở nữa, thằng nhóc đó sẽ bị thú vương xé xác thành trăm mảnh!"
Tiếng la hét, cổ vũ và những tiếng cười man rợ của giới quý tộc trên khán đài cẩm thạch trắng dội xuống như một gáo nước lạnh buốt, dập tắt chút nhân từ cuối cùng trong lòng Thiết Hùng. Phía sau lưng anh, Tiểu Bảo, Thạch Đầu Nhỏ và đám trẻ nô lệ dọn dẹp đấu trường đang ôm nhau khóc nức nở. Tiếng khóc của chúng nhỏ bé, bất lực trước kết giới cấm thuật màu tím đen đang giăng kín các bức tường đá xám xung quanh.
"Gào o o o!"
Con Gấu Xám Khổng Lồ bạo tẩu không cho anh thời gian để đau thương. Độc dược Huyết Cuồng màu đỏ sậm trong huyết quản khiến cơ bắp vai nó phình to như một ngọn đồi nhỏ, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than cháy khóa chặt vào Thiết Hùng. Nó vỗ mạnh hai chân xuống nền cát, tạo ra một trận địa chấn làm cát sụt lún dữ dội. Con thú vương khổng lồ cao bốn mét lấy đà, chuẩn bị tung đòn giẫm đạp tiếp theo để nghiền nát cả Thiết Hùng và thi thể của thầy Trương.
Một luồng phẫn nộ tột cùng, đen tối và cuồng bạo, bất ngờ bùng nổ từ sâu trong tủy xương của Thiết Hùng.
Nợ máu phải trả bằng máu.
Thiết Hùng cúi đầu, mái tóc ngắn gai góc bụi bặm rủ xuống. Tay phải anh siết chặt, cảm nhận góc nhọn cứng cáp của chiếc Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục giấu sâu trong Đôi Bao Tay Da Rách Nát ở cổ tay phải. Vết nứt mảnh như sợi tóc trên bề mặt đá xám của chiếc nhẫn khẽ rung động, truyền vào tâm trí anh một ý chí phản kháng bất khuất của huyết mạch thợ rèn thần khí gia tộc Thiết.
"Các người... phải đền mạng."
Thiết Hùng thầm thì, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng lạnh lẽo đến mức khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Cùm xích cấm thuật cảm ứng được sát ý bùng phát, lập tức co thắt dữ dội. Những chốt khóa sắt đen cắm sâu vào xương bả vai trái của anh rít lên những tiếng cơ khí khô khốc, cố gắng bóp nghẹt kinh mạch vai để dập tắt ngọn lửa đấu khí vừa nhen nhóm. Cơn đau đớn tột cùng ập đến, nhưng lúc này, nó chỉ là một mồi lửa châm vào kho thuốc súng phẫn nộ trong lòng anh.
"Phá cho ta!"
Thiết Hùng gầm lên một tiếng rung trời chuyển đất. Anh không sử dụng Đấu Khí Trọng Lực bộc phát ra ngoài—điều đó là cấm kỵ khi chưa mở khóa Nhất Mắt Xích—nhưng anh vận dụng toàn bộ luồng Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi màu xám đen tuần hoàn ngược vào trong tủy xương, kích hoạt bản năng tự rèn cốt tủy của huyết mạch tổ tiên.
Uỳnh!
Da thịt toàn thân Thiết Hùng bỗng chốc ánh lên một sắc đồng cổ bóng loáng, các mạch máu căng phồng đấu khí nén chịu lực cực hạn. Thể Chất Đồng Nhân (Sơ Khởi) chính thức thức tỉnh! Khung xương chịu lực của anh thăng hoa vượt ngưỡng, trở nên cứng cáp và dẻo dai như đồng đúc trăm lớp.
Cơ bắp bả vai trái của anh phình to dưới trạng thái Đồng Nhân, tạo ra một lực giãn nở vật lý khổng lồ. Bộ xích sắt cấm kỵ đang siết chặt bỗng chốc gặp phải sự kháng cự của một tấm đe thép nguội. Tiếng kim loại va đập rầm rầm vang lên, những chốt khóa ngoài của bộ xích bả vai trái bị lực cơ bắp Đồng Nhân ép giãn ra, phát ra tiếng kêu răng rắc giòn giã. Cánh tay trái của Thiết Hùng, vốn bị khóa chặt sát lồng ngực, nay đã được giải phóng hoàn toàn bằng sức mạnh thể chất thô bạo.
Thiết Hùng đứng bật dậy khỏi vũng máu. Anh nhẹ nhàng đặt thi thể của thầy Trương sát vào chân vách đá rạn nứt, rồi quay người đối mặt với con quái thú đang lao tới.
Gấu Xám Khổng Lồ gầm rú, thân hình khổng lồ bốn mét như một cỗ xe thiết giáp lao vút qua bão cát, móng vuốt sắc nhọn bọc độc tố xanh lè quét xuống đầu anh.
Thiết Hùng không né tránh. Anh giậm mạnh hai bàn chân quấn xích nặng xuống nền cát đấu trường, kích hoạt Trọng Lực Bộ Pháp - Lún Đất.
Bịch!
Hai bàn chân anh lún sâu xuống cát nóng hơn nửa thước, tạo thành một thế tấn trung bình tấn vững chắc như bàn thạch. Anh vung mạnh hai sợi xích sắt khổng lồ nặng năm mươi cân trên bả vai trái quật mạnh xuống đất cát trước mặt.
Trọng Lực Gia Áp Diện Rộng!
Sử dụng sức nặng vật lý cực hạn của bộ xích sắt Đồng Nhân quật mạnh kết hợp chấn động lực truyền qua đất, mặt đất cát đấu trường dưới chân Gấu Xám Khổng Lồ bất ngờ sụt lún và nứt nẻ dữ dội. Những tảng đá tảng ngầm dưới cát sụp đổ, tạo thành một hố sụt lún khổng lồ đè nặng áp lực lên bốn chân của quái thú.
Bước chân lao húc cuồng bạo của Gấu Xám Khổng Lồ lập tức bị mất đà. Thân hình đồ sộ của nó loạng choạng, hai chân trước bị lún sâu vào hố cát nứt nẻ, tiếng gầm rú điên cuồng khựng lại vì kinh ngạc.
Thế nhưng, độc dược Huyết Cuồng vẫn đẩy con thú vào trạng thái khát máu vô hạn. Nó dùng sức mạnh cơ bắp hoang dã giật mạnh chân ra khỏi hố sụt, vung móng vuốt kịch độc Cự Trảo Toàn Lực Quật giáng một đòn chí mạng ngang hông Thiết Hùng.
Thiết Hùng nghiêng người, dùng bả vai trái mang sẹo bỏng nhiệt—nơi đã hóa thành Đồng Nhân sơ khởi cứng cáp—để đỡ trực diện cú tát của quái thú.
Keng! Đoàng!
Móng vuốt khổng lồ đập mạnh vào bả vai trái bọc xích sắt của anh. Lực va chạm vật lý khổng lồ ngàn cân nổ tung dữ dội, tạo ra những tia lửa xám đen hắc ám bắn tung tóe. Bộ xích sắt lập tức kích hoạt năng lượng đặc thù Hấp Thụ Sát Thương Vật Lý, hút đi năm mươi phần trăm chấn động lực va chạm để nạp năng lượng cho xích sắt bả vai.
Năm mươi phần trăm phản lực còn lại đè nặng xuống bả vai trái của Thiết Hùng. Xương bả vai phát ra tiếng kêu răng rắc, da thịt bị cào rách rỉ ra những giọt máu đỏ tươi nhuộm đỏ bả vai trái. Thế nhưng, dưới trạng thái Thể Chất Đồng Nhân (Sơ Khởi), khung xương của anh vững vàng như một tấm đe thép, không hề bị rạn nứt hay lệch khớp vai như trước.
Thiết Hùng đứng vững trong hố lún cát, bả vai trái bốc khói đen hỏa độc nóng rực do hấp thụ năng lượng cực hạn. Anh dồn toàn bộ năm mươi phần trăm chấn động lực phản chấn vừa hấp thụ được, kết hợp với luồng đấu khí Đồng Nhân phẫn nộ tột cùng tuần hoàn trong kinh mạch, nén chặt vào nắm đấm trái đang quấn chặt xích sắt rỉ sét.
Khung xương cánh tay trái của anh phát ra tiếng gầm cộng hưởng trầm hùng như tiếng búa nện lò rèn. Đấu khí màu xám đen ngưng tụ thành một lớp màng mỏng cứng cáp sắc nét như lưỡi đao bao quanh nắm đấm.
"Đền mạng cho thầy ta!"
Thiết Hùng bước lên một bước, cát bụi dưới chân bùng nổ dữ dội. Anh tung cú đấm trực diện cực mạnh bằng cánh tay trái quấn xích bả vai thẳng vào sọ đầu của Gấu Xám Khổng Lồ.
Đấm Phản Chấn Trực Diện!
Uỳnh! Đoàng!
Nắm đấm bọc xích bùng nổ luồng sáng xám đen chấn động nén cực đại rực lửa tàn tro hắc ám, đập vỡ nát khoảng không khí trước mặt. Cú đấm mang sức nặng vạn cân và lực phản chấn khổng lồ đập thẳng vào đỉnh đầu con quái thú khổng lồ bốn mét.
Rắc! Rầm!
Một tiếng nổ vang dội như sấm đánh ngang tai vang lên khắp đấu trường. Hộp sọ siêu cứng của Gấu Xám Khổng Lồ lập tức bị lực phản chấn cực hạn đập vỡ nát hoàn toàn. Đôi mắt đỏ ngầu mất trí của nó trợn trừng lên, máu tươi và độc tố xanh lục phun trào ra từ hốc mắt và miệng.
Thân hình khổng lồ đồ sộ của thú vương hoang dã đổ sụp xuống như một ngọn núi đổ, ngã rầm xuống cát bụi đấu trường, tạo nên một đám mây bụi màu huyết sắc khổng lồ bao phủ toàn bộ sân đấu.
Đấu trường trung tâm Huyết Cốt bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Tiếng la hét, đặt cược của giới quý tộc trên khán đài hoàn toàn câm bặt. Đám quý tộc thần điện há hốc mồm, kinh hoàng nhìn chằm chằm vào đám mây bụi cát đỏ đang từ từ tản ra.
Giám ngục trưởng Lôi Bá trên tháp canh đứng bật dậy, chiếc roi điện Thiết Lôi trên tay gã suýt rơi xuống đất. Khuôn mặt đầy thịt mỡ của gã tái mét, đôi mắt hí trợn trừng trong sự hoảng sợ tột độ. Gã không thể tin nổi một tên nô lệ mang số hiệu 99, bị khóa chặt đấu khí bởi xích cấm thuật, lại có thể dùng một cú đấm thô bạo đập vỡ sọ con cổ thú đỉnh phong bị tiêm thuốc bạo tẩu.
Giữa bãi cát bụi đẫm máu, Thiết Hùng đứng sừng sững bên cạnh xác con gấu khổng lồ sụp đổ.
Làn da đồng cổ của anh lấp lánh ánh kim chất dưới ánh mặt trời, hai sợi xích sắt khổng lồ rủ xuống đất cát phát ra những tiếng kêu lách cách khô khốc. Đôi mắt anh rực lửa đen hắc ám màu tàn tro, không một chút cảm xúc lạnh lùng, khóa chặt ánh nhìn thẳng lên tháp canh tháp đá nơi Lôi Bá đang đứng.
Anh vung mạnh sợi xích sắt bên tay phải, chỉ thẳng vào mặt Lôi Bá, tiếng xích sắt rít gào như một lời tuyên chiến đẫm máu.
Lôi Bá hoảng sợ tột độ trước sát ý kinh hoàng của Thiết Hùng. Gã lùi lại một bước, điên cuồng gào thét ra lệnh cho toàn bộ lính canh tháp canh:
"Bắn! Bắn chết nó cho ta! Nạp đạn súng bắn móc khống chế! Khóa chặt thằng nhóc phản nghịch đó lại vĩnh viễn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!