Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Nhịp Thở Dưới Sắt Nặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Phòng giam số 99 chưa bao giờ buông tha cho Thiết Hùng, ngay cả khi Lão Mộc Đầu đã khập khiễng rời đi từ lâu. Trên vách đá ẩm mốc, những giọt nước ngầm lạnh buốt vẫn nhỏ đều đặn xuống nền đất cát, tạo nên những tiếng động tẻ nhạt đến điên người. Thiết Hùng tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, cố gắng giữ cho cơ thể bất động để không làm kinh động đến bộ xích sắt rỉ sét đang quấn chặt quanh vai và cổ chân.


Cơn đau từ vết rạn trên xương vai trái vẫn âm ỉ cháy như một hòn than nung đỏ. Chất dầu bôi trơn thô mà Lão Mộc Đầu lén thoa lúc chập tối đã bắt đầu khô lại, để lại một cảm giác dính dớp, ngứa ngáy và bỏng rát dưới lớp vải thô rách nát. Mỗi khi Thiết Hùng hít thở sâu, lồng ngực anh co giãn làm dịch chuyển các mắt xích, khiến những chiếc gai sắt rỉ sét nhỏ li ti cắm sâu hơn vào da thịt, rỉ ra những giọt máu đỏ thẫm.


Anh nhắm mắt lại, cố gắng vận dụng Luật Sắt Đấu Trường Huyết Cốt để giữ cho tinh thần không bị hoảng loạn. Quy tắc đầu tiên của địa ngục này là: không bao giờ được để lộ sự yếu đuối trước kẻ thù, và quy tắc thứ hai là không bao giờ được tin tưởng bất kỳ ai ngoài bản thân và những huynh đệ đã cùng thề sống chết. Lôi Bá đang muốn giết anh. Trận đấu ngày mai với con quái thú sừng sắt khổng lồ hoang mạc không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là một bản án tử hình được ngụy trang dưới dạng một trò cá cược mua vui.


Khi tiếng chuông đồng cấm thuật từ tháp canh trung tâm vang lên hồi thứ nhất báo hiệu canh tư, tiếng cửa sắt xích khóa ngoài hành lang ngục tối bất ngờ rít lên khô khốc. Thiết Hùng mở mắt, đôi đồng tử co rút lại trong bóng tối. Đó không phải là tiếng bước chân khập khiễng của Lão Mộc Đầu, cũng không phải tiếng xích sắt kéo lê của đám lính tuần tra tàn bạo.


Một bóng người cao lớn, gầy guộc nhưng gân guốc như một gốc cây cổ thụ ngàn năm bước vào phòng giam. Một dải băng da đen che đi con mắt bên trái, để lộ con mắt bên phải sáng quắc, lạnh lùng và sắc bén như một lưỡi dao mài mòn. Trương Thiết Nhân – cựu đấu sĩ chột mắt khét tiếng của đấu trường, người duy nhất mà Thiết Hùng kính trọng như một người thầy.


Lão Trương liếc nhìn vết thương rỉ máu trên vai trái của Thiết Hùng, con mắt độc nhất không hề hiện lên một chút thương hại. Lão ném mảnh giáp vai sắt rỉ sét có khắc ký tự cổ xuống nền đất cát, giọng khàn khàn như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau:


"Lão Mộc Đầu đã nới xích cho mày một nấc, nhưng điều đó chỉ làm mày chết nhanh hơn trên bãi cát ngày mai nếu mày không biết cách thở. Đứng tấn cho tao!"


Thiết Hùng không nói một lời. Anh cắn chặt răng, dùng hai tay bám vào vách đá ẩm ướt để đẩy cơ thể vạm vỡ đứng dậy. Tiếng xích sắt nặng nề rít lên rùng rợn. Sức nặng năm mươi cân của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét lập tức đè trĩu lên đôi vai chằng chịt vết thương của anh. Thiết Hùng bước lên một bước, hai chân dang rộng bằng vai, gối khuỵu xuống tạo thành thế trung bình tấn vững chãi.


"Rắc!"


Xương bả vai trái của anh thét gào đau đớn. Vết rạn xương vai trái từ nỗ lực phá khóa đêm qua lập tức nứt rộng hơn, máu tươi rỉ qua lớp băng vải thô, nhỏ xuống nền cát bẩn. Thiết Hùng run rẩy, cơ đùi và cơ vai căng cứng đến cực hạn dưới sức nặng khổng lồ.


"Vận khí!" Trương Thiết Nhân quát lớn, con mắt độc nhất trợn trừng giám sát từng cử động nhỏ nhất trên cơ thể anh.


Thiết Hùng cố gắng vận chuyển một luồng đấu khí thô từ đan điền lên bả vai để giảm bớt áp lực vật lý đè nặng. Nhưng ngay khi luồng năng lượng xám đen vừa mới nhen nhóm, bộ xích sắt cấm thuật lập tức cảm ứng được. Những mắt xích rỉ sét bùng lên những tia lửa xám đen, co thắt mạnh mẽ nén chặt lấy lồng ngực anh.


"Hự!"


Thiết Hùng nghẹt thở hoàn toàn. Lồng ngực anh đau nhói như bị một tảng đá ngàn cân đập trực diện. Khí huyết ứ đọng ngược trở lại phổi, khiến cổ họng anh ngọt lịm, máu tươi trực trào lên khóe môi. Anh cố gắng dồn đấu khí thô nén nhanh vào đan điền vai theo cách thông thường để chống cự, nhưng điều đó chỉ làm xích sắt siết chặt hơn, bóp nghẹt phế quản của anh.


"Ngu xuẩn!" Trương Thiết Nhân bất ngờ bước tới, bàn tay thô ráp, chai sạn như thớt gỗ đập mạnh một cú như búa bổ vào lưng Thiết Hùng.


"Bốp!"


Cú đập cực mạnh của lão Trương cắt đứt hoàn toàn luồng đấu khí hỗn loạn đang phản phệ trong kinh mạch của Thiết Hùng. Anh ngã quỵ xuống đất, ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu đen xuống đất cát.


"Mày đang tự sát đấy, nhóc con!" Lão Trương lạnh lùng nhìn anh, giọng đầy nghiêm khắc. "Bộ xích này là cấm thuật hấp thụ năng lượng. Mày càng bộc phát đấu khí nhanh ra ngoài, nó càng mạnh và siết chặt mày đến chết. Mày mang huyết mạch thợ rèn của gia tộc Thiết Mục, xương cốt của mày là đe rèn, không phải là bao cát để cấm thuật tàn phá. Nghe khẩu quyết của tao, vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực!"


Lão Trương ngồi xổm xuống trước mặt Thiết Hùng, chỉ tay vào mảnh giáp vai sắt rỉ sét dưới đất:


"Hít vào trong bốn giây, dùng lực tĩnh của cơ bụng để dồn khí huyết xuống đùi. Nén khí tại bả vai trong bốn giây, không được để đấu khí thoát ra ngoài bề mặt da. Thở ra từ từ trong tám giây theo nhịp ống bễ lò rèn. Nhịp thở 4-4-8! Nhớ kỹ, tim mày đập nhịp nào, xích sắt co giãn nhịp đó. Mày phải điều chỉnh nhịp tim của mày trùng khớp với tần số rung động của xích!"


Thiết Hùng lau vệt máu trên khóe môi, ánh mắt rực lên ý chí bất khuất. Anh đứng dậy, thiết lập lại thế trung bình tấn. Sức nặng của xích sắt vẫn đè trĩu, vết rạn vai trái vẫn nhức nhối, nhưng lần này anh không vận đấu khí bộc phát nữa.


Anh bắt đầu hít vào. Một... hai... ba... bốn. Luồng khí lạnh buốt của ngục tối tràn vào phổi, được cơ bụng vạm vỡ nén chặt xuống phần thân dưới.


Nén khí. Một... hai... ba... bốn. Thiết Hùng tập trung tinh thần lực, dồn luồng đấu khí thô vào sâu trong tủy xương bả vai trái thay vì phóng ra ngoài da. Anh cảm nhận rõ ràng tần số rung động âm ỉ của bộ xích sắt. Nhịp tim của anh đang đập loạn xạ vì đau đớn, xích sắt lập tức siết chặt.


"Tĩnh tâm lại!" Tiếng quát của lão Trương vang lên bên tai.


Thiết Hùng cố gắng điều hòa nhịp tim, ép lồng ngực co bóp chậm lại, trùng khớp hoàn toàn với nhịp co giãn tự nhiên của kim loại rỉ sét.


Thở ra. Một... hai... ba... bốn... năm... sáu... bảy... tám. Luồng khí nóng rực mang theo tạp chất và hỏa độc từ vết thương vai được tống ra ngoài qua kẽ răng.


Kỳ tích xuất hiện. Khi nhịp tim của Thiết Hùng đồng bộ với bộ xích, những mắt xích sắt bỗng nhiên ngừng co thắt. Luồng đấu khí thô không bị xích sắt hấp thụ ra ngoài, mà bị nén chặt vào sâu trong tủy xương bả vai của anh. Lớp màng đấu khí sơ khởi màu xám đen mờ ảo bắt đầu hình thành, bao bọc xung quanh xương bả vai trái, che chở cho vết rạn xương không bị áp lực vật lý đè gãy vỡ.


Khung xương vai của Thiết Hùng phát ra những tiếng kêu răng rắc giòn giã trong im lặng. Đó không phải là tiếng xương gãy, mà là tiếng tủy xương đang ngưng tụ đấu khí, cứng hóa như sắt nguội rèn trăm lớp. Anh đã đạt được cảnh giới Thể Chất Thiết Cốt - Sơ Cấp.


Trương Thiết Nhân nhìn thấy lớp màng đấu khí xám đen mờ ảo xuất hiện dưới da vai Thiết Hùng, con mắt chột của lão khẽ co giật một cái đầy kinh ngạc. Lão biết, thiên tài mang huyết mạch thợ rèn thần khí cuối cùng cũng đã tìm ra con đường tu luyện chịu lực cực hạn trong xiềng xích.


"Tốt," lão Trương đứng dậy, khoác chiếc áo choàng rách che đi vết sẹo trên lưng. "Nhớ kỹ nhịp thở này. Ngày mai, khi con tê ngưu khổng lồ lao vào mày, đó là cơ hội duy nhất để mày dùng Hấp Thụ Sát Thương Vật Lý của xích sắt để phản chấn bẻ gãy sừng nó. Quay lưng lại với đối thủ là chết!"


Lão Trương bước nhanh ra khỏi phòng giam, để lại Thiết Hùng tiếp tục đứng tấn trong bóng tối. Mồ hôi của anh chảy ra hóa thành những luồng sương mù xám đen bốc hơi nóng rực từ bả vai rách nát. Thể lực hao hụt nghiêm trọng, cơ vai bị kéo căng đau đớn tột cùng, nhưng ánh mắt Thiết Hùng chưa bao giờ sáng và kiên định đến thế.


Đêm càng về khuya, không gian càng tĩnh mịch.


Bỗng nhiên, một tiếng sột soạt nhỏ phát ra từ đường ống thông gió cực hẹp trên trần đá Phòng giam số 99. Thiết Hùng lập tức thu liễm nhịp thở, áp dụng Luật Sắt Đấu Trường để cảnh giác tối đa.


Một bóng người nhỏ nhắn gầy gò, đen nhẻm chui ra khỏi ống thông gió, nhẹ nhàng đáp xuống đất cát mà không phát ra một tiếng động lớn. Đó là Tiểu Bảo – cậu bé dọn dẹp mười hai tuổi của đấu trường. Trên vai cậu bé đeo một chiếc chổi tre lớn để ngụy trang thân phận, nhưng dưới lớp áo vải thô rách vai, cậu đang giấu một chiếc Bao Đựng Nước Ngầm Da Thú dẹt.


Tiểu Bảo chạy nhanh đến bên Thiết Hùng, đôi mắt đen láy ngập tràn sự sợ hãi và lo lắng. Cậu lén lấy bao nước da thú đưa qua khe xích cho Thiết Hùng, giọng run rẩy:


"Anh Hùng... mau uống nước đi! Nước sạch pha thảo dược bổ máu em lén lấy từ phòng bếp đấy."


Thiết Hùng nhận lấy bao nước uống một ngụm lớn, cảm giác dòng nước mát ngọt xoa dịu cổ họng đang bỏng rát vì máu khô. Anh nhìn cậu bé trung thành vô điều kiện này, lòng dâng lên một luồng hơi ấm ấm áp hiếm hoi giữa ngục tối lạnh lẽo:


"Cảm ơn em, Tiểu Bảo. Em mạo hiểm chui vào đây làm gì? Lính gác phát hiện sẽ đánh chết em đấy."


Tiểu Bảo nghe nhắc đến lính gác, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức tái mét không còn một giọt máu. Cậu bé nắm chặt lấy xích sắt cùm chân của Thiết Hùng, toàn thân run rẩy dữ dội, giọng nói nhỏ đến mức gần như nghẹt thở vì hoảng hốt:


"Anh Hùng... không xong rồi! Em vừa mới chui qua ống thông gió phòng của giám ngục phó Tào Bưu... Em nghe thấy chúng nói chuyện với lính canh... Cuồng Bạo Tê Ngưu... con dị thú sừng sắt khổng lồ hoang mạc... nó đã bị đưa vào hầm chứa dị thú dưới đấu trường rồi! Lôi Bá ra lệnh cho Độc Cô Hận tiêm thuốc Huyết Cuồng liều cao cho nó để ngày mai nó điên cuồng húc chết anh ngay lập tức!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!