Người Thầy Ngã Xuống
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Tiếng thép va đập nặng nề dội lên từ bốn phía Đấu trường trung tâm Huyết Cốt. Những cánh cổng sắt khổng lồ nặng hàng vạn cân, vốn là lối thoát hiểm duy nhất dẫn vào lòng đất ngục tối, đồng loạt sập xuống thô bạo. Bụi cát màu huyết sắc cuộn lên thành những vòng xoáy mù mịt, nuốt chửng cả ánh sáng đỏ rực của những ngọn đuốc hành lang. Trận địa đã hoàn toàn bị cô lập. Kết giới ranh giới đấu trường bắt đầu phát ra những tiếng xèo xèo rùng rợn, dòng năng lượng cấm thuật màu tím đen rục rịch giăng kín các bức tường đá xám cao ngất ngưởng, sẵn sàng thiêu rụi bất kỳ sinh linh nào dám chạm vào.
Trên tháp canh phòng thủ trung tâm, Giám ngục trưởng Lôi Bá đứng sừng sững bên súng bắn móc khống chế, khuôn mặt bặm trợn đầy thịt mỡ vặn vẹo trong một nụ cười tàn nhẫn. Tiếng cười của gã át cả tiếng gió rít gào trên b bãi cát:
"Ha ha ha! Lũ súc sinh nô lệ phản nghịch! Hôm nay đấu trường này sẽ là mồ chôn tập thể của các ngươi! Để xem cái xương sườn cứng cỏi của ngươi, thằng nhóc số 99, có đỡ nổi móng vuốt của thú vương hoang dã hay không!"
Thiết Hùng đứng giữa bãi cát bụi, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội dưới lớp vải thô rách nát. Bả vai trái của anh mang vết sẹo bỏng nhiệt lớn vĩnh viễn—di chứng của hỏa độc cấm thuật từ những trận đấu trước—đang nóng rát lên dưới áp lực của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét. Bộ xích đang ở trạng thái Khóa Chặt Cấm Kỵ tĩnh, nhưng mỗi khi nhịp tim anh tăng nhanh, các mắt xích sắt lại khẽ phát ra tiếng rung cộng hưởng trầm đục, bó chặt lấy kinh mạch bả vai như muốn bóp nghẹt hơi thở.
Phía sau lưng anh, Tiểu Bảo, Thạch Đầu Nhỏ và hơn mười nô lệ trẻ em dọn dẹp đấu trường đang co cụm lại sát góc tường đá ngoài thành. Khuôn mặt nhếch nhác dính đầy cát bụi của chúng tái mét vì sợ hãi, những đôi mắt nhỏ bé ngập tràn nước mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước. Ở đó, một thân ảnh khổng lồ đang từ từ bước ra.
Gấu Xám Khổng Lồ—con thú vương hoang dã cao hơn bốn mét—đang điên cuồng gầm rú. Dưới tác động tàn bạo của Độc Dược Huyết Cuồng màu đỏ sậm vừa bị tiêm vào huyết quản, cơ bắp trên vai nó u lên như một ngọn đồi nhỏ, lớp lông xám dày bết đầy máu và bùn đất dựng ngược lên đầy hung tợn. Đôi mắt nó đỏ ngầu như hai hòn than cháy, nước dãi tẩm độc xanh lè chảy ròng ròng từ hàm răng sắc nhọn, nhỏ xuống làm sủi bọt cả nền cát đấu trường. Mỗi bước chân giậm mạnh của nó khiến mặt đất rung chuyển, tạo ra những vết nứt lan tỏa.
"Hùng nhi, giữ vững nhịp thở!"
Giọng nói trầm thấp nhưng uy nghiêm của Trương Thiết Nhân vang lên bên cạnh. Người thầy chột mắt đứng chắn trước Thiết Hùng, thanh thiết kiếm cũ trên tay phải khẽ nghiêng một góc ba mươi độ, mảnh giáp vai sắt rỉ sét trên vai trái ánh lên sắc thép lạnh lẽo dưới ánh đuốc. Vết sẹo bỏng điện hình tia chớp bao quanh hốc mắt mù bên trái của ông—mối nợ máu do chính Lôi Bá gây ra mười năm trước—lại rỉ ra một vệt nước vàng nhạt do áp lực của sát khí đấu trường.
"Sư phụ, con gấu này hoàn toàn mất trí rồi. Thuốc Huyết Cuồng đã vắt kiệt lý trí của nó." Thiết Hùng siết chặt đôi tay quấn Đôi Bao Tay Da Rách Nát. Sâu trong bao tay phải, anh có thể cảm nhận được góc nhọn cứng cáp của chiếc Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục đang tì vào da thịt. Chiếc nhẫn đá thô ấy đã xuất hiện một vết nứt mảnh như sợi tóc do nỗ lực vận khí lỗi nhịp trước đó, nhắc nhở anh rằng không được phép phạm thêm bất kỳ sai lầm nào nữa.
"Ta biết." Trương Thiết Nhân không quay đầu lại, đôi mắt còn lại sắc bén như chim ưng khóa chặt vào từng chuyển động của thú vương. "Nó mang sức mạnh của cổ thú đỉnh phong, lại bị độc dược kích thích bạo tẩu tăng gấp đôi sức mạnh vật lý. Con tuyệt đối không được giáp lá cà đơn độc. Dùng xích sắt làm khiên phòng ngự tầm xa, gạt đỡ đòn đánh để hấp thụ chấn động lực. Khi nó lao tới, hãy dùng Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực để giữ thế tấn!"
"Gào o o o!"
Gấu Xám Khổng Lồ bất ngờ ngửa cổ gầm lên một tiếng kinh hồn, sóng âm chấn động mạnh đến mức làm sạt lở một mảng đá vách tường. Con quái thú khổng lồ lao vút tới với tốc độ không tưởng so với thân hình đồ sộ của nó. Đất cát dưới chân nó bùng nổ, quét ra một trận bão cát mù mịt.
"Đến rồi! Tránh ra hai bên!" Trương Thiết Nhân hét lớn, thân hình gầy guộc nhưng gân guốc lướt nhanh sang bên phải, thanh thiết kiếm cũ vạch ra một đường kiếm khí Đồng Nhân màu đồng cổ đập mạnh vào sườn quái thú để chuyển hướng đòn tấn công.
Thiết Hùng lướt nhanh sang bên trái bằng bộ pháp lướt cát. Thế nhưng, Gấu Xám Khổng Lồ bạo tẩu quá nhạy bén. Nhận thấy Thiết Hùng di chuyển chậm hơn do gánh chịu sức nặng của xích sắt khóa chân, nó đột ngột xoay người, vung đôi móng vuốt khổng lồ quét ngang một cú sấm sét nhắm thẳng vào bả vai trái của anh.
Cự Trảo Toàn Lực Quật!
"Hấp lực!" Thiết Hùng gầm nhẹ, vung mạnh sợi xích sắt dày trên bả vai trái ra phía trước tạo thành một tấm khiên xích phòng thủ tầm xa.
Keng! Đoàng!
Móng vuốt khổng lồ đập mạnh vào sợi xích sắt rỉ sét, tạo ra một tiếng nổ chấn động vang dội cùng những tia lửa xám đen hắc ám bắn tung tóe. Lực va chạm vật lý khổng lồ ngàn cân truyền qua xích sắt, bộ xích lập tức kích hoạt năng lượng đặc thù Hấp Thụ Sát Thương Vật Lý, hút đi năm mươi phần trăm chấn động lực để chuyển hóa thành hạt đấu khí trọng lực nén vào tủy xương vai Thiết Hùng. Thế nhưng, năm mươi phần trăm phản lực còn lại vẫn quá khủng khiếp. Nó đè nặng xuống bả vai trái đang mang vết sẹo bỏng cũ của anh, khiến xương bả vai phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn, máu tươi từ vết rách cũ rỉ ra nhuộm đỏ lớp áo vải thô.
Thiết Hùng bị chấn động đẩy lùi lại hơn mười bước, bàn chân giậm mạnh tạo thành những hố lún sâu trên cát để giữ vững thế tấn trung bình tấn. Phổi anh bỗng chốc nóng rát, nhịp thở bị đứt quãng.
"Đừng dừng lại! Thở ra!" Trương Thiết Nhân lao tới che sườn cho anh. Thanh thiết kiếm cũ của ông đâm liên tiếp ba nhát kiếm chớp nhoáng vào mắt và khớp vai của con gấu, ép nó phải lùi lại gầm rú.
Thiết Hùng cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt xương tủy, lập tức vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp 4-4-8. Anh hít sâu vào trong bốn giây, dồn luồng Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi màu xám đen mờ ảo nén chặt vào tủy xương bả vai trái trong bốn giây để gia cố mật độ xương, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn. Dược lực mát lạnh từ nước thảo dược ngưng huyết hoang dã của Tiểu Bảo lén tiếp tế từ đêm trước bắt đầu phát huy tác dụng, làm mát phế quản và giúp vết thương vai trái bớt bỏng rát.
"Sư phụ, con ổn rồi! Phối hợp quật xích!" Thiết Hùng gầm lên, vung mạnh hai sợi xích sắt bả vai quật dài ra ngoài, quấn chặt lấy chân sau của Gấu Xám Khổng Lồ để hạn chế tốc độ di chuyển của nó.
"Tốt! Nhắm vào khớp vai của nó!" Trương Thiết Nhân lướt tới như một bóng ma màu đồng cổ, kiếm chiêu của ông nhanh và chuẩn xác đến từng milimet, liên tục khai thác các kẽ hở trên lớp da dày của quái thú. Hai thầy trò phối hợp nhịp nhàng, dùng xích sắt làm khiên phòng thủ và kiếm chiêu quấy nhiễu, từng bước dồn con quái thú bạo tẩu ra xa khu vực đám trẻ nô lệ đang ẩn nấp.
Thế nhưng, Lôi Bá đứng trên tháp canh không muốn thấy cảnh này. Gã nhìn thấy Thiết Hùng vẫn kiên cường chống đỡ, khuôn mặt phì phò thịt mỡ xám xịt lại vì giận dữ. Gã vung tay ra lệnh cho tên lính canh tháp canh bên cạnh:
"Kích hoạt Địa Áp Trận Bàn! Tăng trọng lực sân đấu lên gấp đôi cho ta! Ta muốn xem chúng di chuyển thế nào!"
"Uỳnh!"
Chiếc chuông đồng cấm thuật trên đỉnh tháp canh vang lên một tiếng trầm đục chói tai. Một luồng sóng âm chấn động siêu tần lan tỏa khắp đấu trường, kích hoạt trận pháp trọng lực nhân tạo ẩn giấu dưới cát bụi.
Ngay lập tức, Thiết Hùng cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng lên bả vai. Áp lực trọng lực đột ngột tăng lên khiến khung xương vai trái của anh run rẩy dữ dội, máu tươi từ vết rách cũ phun ra nhiều hơn. Con Gấu Xám Khổng Lồ bạo tẩu cũng bị ảnh hưởng, nhưng độc dược Huyết Cuồng trong máu khiến nó càng trở nên điên cuồng hơn. Nó vỗ mạnh hai chân xuống đất cát, kích hoạt kỹ năng Giẫm Đạp Trọng Lực Địa Chấn của thú vương.
Uỳnh! Đoàng!
Mặt đất cát đấu trường dưới chân Thiết Hùng bất ngờ sụt lún dữ dội, tạo thành một hố cát sụt lún trơn trượt khổng lồ. Thiết Hùng đang gánh chịu áp lực trọng lực nặng nề, bước chân bị mất đà hoàn toàn. Anh loạng choạng, một chân bị lún sâu xuống cát nóng không thể rút ra kịp.
Nguy hiểm hơn, sự mất thăng bằng đột ngột và cảm xúc dao động mạnh khiến luồng đấu khí trọng lực trong kinh mạch anh bị rối loạn. Cảm ứng được sự bộc phát năng lượng không kiểm soát, bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét trên vai anh bỗng nhiên co thắt mạnh mẽ dưới trạng thái phong ấn Khóa Chặt Cấm Kỵ.
Rắc! Rắc! Rắc!
Những sợi xích sắt thô nặng co rút lại thô bạo, ghim chặt vào da thịt bả vai trái và bắp tay của anh, khóa chặt hoàn toàn cánh tay trái của anh sát vào lồng ngực. Thiết Hùng hoàn toàn bị đóng băng cử động vai, không thể vung xích làm khiên phòng thủ được nữa.
"Hùng nhi!" Trương Thiết Nhân hét lớn khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó.
Gấu Xám Khổng Lồ, với bản năng sát thủ hoang dã, lập tức nhận ra cơ hội ngàn năm có một. Nó gầm rú điên dại, thân hình khổng lồ bốn mét lao thẳng về phía Thiết Hùng đang bị khóa chặt chân dưới hố cát sụt lún. Đôi móng vuốt khổng lồ bọc độc tố xanh lè của nó vung cao, xé rách không khí, giáng một cú tát hủy diệt trực diện nhắm thẳng vào đầu Thiết Hùng.
Cú tát mang sức mạnh vạn cân của thú vương bạo tẩu, nếu trúng đích, đầu của Thiết Hùng sẽ bị nghiền nát thành tro bụi ngay lập tức.
Thiết Hùng điên cuồng vận đấu khí trọng lực sơ khởi vào tay phải, cố gắng bộc phát Đấm Phản Chấn Trực Diện để né tránh hoặc chống đỡ đòn đánh. Thế nhưng, cơ thể anh đã quá suy kiệt sau trận tra tấn roi điện đêm trước của Lôi Bá, dòng đấu khí tuần hoàn bị chậm nhịp nửa giây.
Nửa giây ấy chính là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người màu đồng cổ đột ngột lao ra chắn trước mặt Thiết Hùng.
Đó là Trương Thiết Nhân.
Ông vứt bỏ thanh thiết kiếm đã bị mẻ hoàn toàn lưỡi, dùng cả tấm lưng gầy gân guốc, chằng chịt vết sẹo roi da của mình để che chắn trực diện cho Thiết Hùng. Đôi mắt chột của ông ánh lên một sự thanh thản và quyết tử vĩ đại.
"Sư phụ! Không!" Thiết Hùng gào lên, đôi mắt anh co rút lại, lòng bàn tay quấn bao tay da rách nát cào xé nền cát nóng trong sự bất lực tột cùng.
Phập! Xoạt!
Tiếng móng vuốt xé toạc da thịt vang lên rợn người giữa khoảng không tĩnh lặng của đấu trường.
Đôi móng vuốt kịch độc khổng lồ của Gấu Xám Khổng Lồ cắm sâu vào lồng ngực và bả vai của Trương Thiết Nhân, xé toạc mảnh giáp vai sắt rỉ sét và da thịt ông thành những mảnh vụn. Máu tươi đỏ rực phun ra như mưa, nhuộm đỏ cả khuôn mặt, bả vai trái và bộ xích sắt rỉ sét của Thiết Hùng. Sức mạnh va chạm khổng lồ hất văng cả hai thầy trò ra xa, đập mạnh vào bức tường đá ngoài thành rạn nứt.
Bịch!
Trương Thiết Nhân ngã gục trên vũng máu cát bụi. Con gấu khổng lồ cũng bị phản lực từ giáp vai sắt rỉ sét của ông làm chệch hướng, loạng choạng lùi lại vài bước gầm rú đau đớn vì độc tố phản phệ.
Thiết Hùng bò rạp trên cát nóng, mặc kệ cơn đau xé rách vai trái đang bị xích sắt co thắt, anh lao đến ôm lấy thân thể đang run rẩy của thầy.
"Thầy! Thầy ơi! Đừng bỏ con!" Giọng Thiết Hùng khản đặc, nước mắt hòa lẫn máu tươi chảy dài trên khuôn mặt lầm lì bụi bặm. Anh áp tay phải quấn bao tay da rách nát lên ngực thầy, cố gắng truyền luồng đấu khí ấm áp ít ỏi để cầm máu, nhưng vết thương quá sâu hoắm, độc tố màu xanh lục nhạt của thuốc Huyết Cuồng đã nhanh chóng lan rộng, ăn mòn toàn bộ kinh mạch và phổi của ông.
Trương Thiết Nhân khẽ ho ra một ngụm máu đen, đôi mắt chột rỉ máu nhìn Thiết Hùng đầy trìu mến và kiên nghị. Bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của ông run rẩy nắm lấy bả vai quấn xích của học trò duy nhất, dùng chút hơi tàn cuối cùng để thầm thì dặn dò:
"Hùng nhi... đừng khóc... Con mang... huyết mạch thợ rèn thần khí vĩ đại... Bộ xích này... không phải giam cầm... mà là... thử thách..."
Ông hít một hơi thở đứt quãng, đôi mắt chột nhìn thẳng lên tháp canh phòng thủ nơi Lôi Bá đang đứng cười lớn tàn nhẫn, rồi quay lại nhìn Thiết Hùng, ánh mắt đong đầy ngọn lửa tự do bất diệt:
"Sống sót... và mang lại... tự do vĩnh viễn... cho... vương quốc..."
Cánh tay của Trương Thiết Nhân buông thõng xuống nền cát bụi đẫm máu. Đôi mắt chột rỉ máu của ông từ từ nhắm lại, gương mặt già nua chằng chịt sẹo co giãn thanh thản lạ thường giữa bãi cát đấu trường Huyết Cốt lộng gió.
"Sư phụ o o o!"
Tiếng gào thét phẫn nộ, đau đớn tột cùng của Thiết Hùng vang vọng khắp đấu trường, át cả tiếng xích sắt rít gào và tiếng gầm rú của thú vương. Sát ý hắc ám tích tụ từ Hố Tử Vong và dòng máu thợ rèn thần khí trong huyết quản anh bỗng chốc bùng cháy mãnh liệt như núi lửa phun trào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!