Thử Thách Của Lão Binh
Bóng tối trong Phòng giam số 99 chưa bao giờ dịu đi, nó chỉ đặc quánh lại theo từng tiếng chuông đồng cấm thuật từ tháp canh trung tâm vọng xuống. Thiết Hùng ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh buốt, lưng tựa vào vách đá xám xịt rạn nứt. Sợi xích sắt khổng lồ của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn chặt quanh bả vai và cổ chân anh khẽ phát ra tiếng lách cách khô khốc mỗi khi anh điều hòa nhịp thở. Vết sẹo bỏng nhiệt khổng lồ trên bả vai trái—hậu quả của trận quá tải hỏa độc cấm thuật từ những ngày trước—co rút lại, ngứa rát và đau nhức âm ỉ dưới lớp áo vải thô rách nát.
Anh nhắm mắt, bắt đầu vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp 4-4-8 mà người thầy quá cố Trương Thiết Nhân đã truyền dạy. Hít vào trong bốn giây, nén đấu khí thô vào sâu trong tủy xương bả vai trái trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn. Luồng Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi màu xám đen nặng nề như chì ròng từ đan điền chậm rãi dâng lên, bao bọc lấy khung xương bả vai đang rạn nứt nhẹ của anh, ngăn không cho khí lạnh cấm thuật rò rỉ từ tường đá ăn mòn sâu vào kinh mạch. Mỗi chu kỳ thở trôi qua, cơ thể anh lại run lên bần bật, nhưng mật độ xương cốt lại được nén chặt thêm một phần. Anh phải mạnh lên, nhanh hơn nữa, trước khi con Gấu Xám Khổng Lồ bị tiêm độc dược Huyết Cuồng bạo tẩu được thả ra sân đấu.
Đột nhiên, tiếng xích sắt khóa ngoài hành lang ngục tối vang lên một âm thanh rất lạ. Nó không phải là tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của những toán tuần tra thiết vệ tàn bạo, cũng không phải tiếng lảo đảo say xỉn của Lão Mộc Đầu. Đó là một nhịp điệu khập khiễng, kéo lê đầy mệt mỏi của một chiếc chân què.
Thiết Hùng khẽ hé mở mắt. Qua khe hở nhỏ của cánh cửa sắt dày cộp, một bóng người già nua hiện ra dưới ánh đuốc tù mù. Đó là lão binh què Tư Mã. Lão mặc bộ giáp lính canh sờn rách, một chân đi khập khiễng do vết thương chiến tranh cũ, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng đất nung đã mòn vẹt góc cạnh. Tư Mã khẽ rít một hơi thuốc, làn khói xám nhạt mang theo mùi lá thơm nồng ấm lan tỏa vào trong phòng giam ẩm mốc, xua đi phần nào mùi tử khí nồng nặc.
Lão đứng im lặng trước cửa ngục một lát, đôi mắt đục ngầu đầy sương gió nhìn chằm chằm vào Thiết Hùng. Trong ngục tối này, Tư Mã là một trong số ít những lính canh già sắp về hưu không mang lòng tàn bạo. Lão chán ghét chiến tranh, chán ghét sự tàn bạo vô nhân đạo của Giáo Hội Cấm Thuật khi chứng kiến hàng vạn nô lệ bị vắt kiệt sinh mạng để nuôi dưỡng kết giới đấu trường.
"Nhóc con," Tư Mã hạ thấp giọng, thanh âm khàn khàn như tiếng hai mảnh ngói vỡ cọ xát vào nhau. "Ngày mai, Lôi Bá sẽ đưa con thú vương điên loạn đó ra sân đấu. Trận đấu đó được dàn xếp để giết ngươi. Giáo hội không muốn một đấu sĩ mang huyết mạch phản nghịch như ngươi tiếp tục sống sót để nhen nhóm ngọn lửa nổi loạn."
Thiết Hùng lặng lẽ nhìn lão, đôi mắt lầm lì không chút sợ hãi: "Ta biết. Nhưng ta sẽ không chết dễ dàng như vậy."
Tư Mã khẽ thở dài, làn khói thuốc từ miệng lão phả ra che khuất gương mặt khắc khổ. Lão lén nhìn xung quanh hành lang tối tăm, xác nhận không có tai mắt của mật thám cấm thuật, rồi chậm rãi thò bàn tay gầy gộc vào trong ngực áo giáp sờn cũ. Lão rút ra một vật phẩm nhỏ, được bọc kỹ trong một mảnh vải gai bẩn thỉu thấm đẫm mỡ ngựa, lén lách qua khe hở của cửa sắt ném bịch xuống đất cát bên cạnh chân Thiết Hùng.
"Cầm lấy đi. Đây là thứ mà cha ngươi, Thiết Mục, đã để lại trước khi ông ấy bị áp giải đi vĩnh viễn," Tư Mã thầm thì, giọng lão run lên nhẹ. "Năm xưa, khi gia tộc Thiết Mục bị tàn sát và gán tội phản quốc, ta là kẻ chịu trách nhiệm tịch thu lò rèn của ông ấy. Ta đã lén giấu chiếc nhẫn này dưới đế giày suốt hai mươi năm qua. Giờ ta sắp về hưu, ta không muốn mang theo món nợ ân tình này xuống đất vàng."
Thiết Hùng đứng bật dậy, tiếng xích sắt cùm chân kéo lê sột soạt. Anh nhặt mảnh vải gai lên, run rẩy mở lớp bọc bên ngoài. Bên trong là một chiếc nhẫn đá thô ráp, xám xịt, được mài giũa thô sơ từ quặng sắt trọng lực cổ xưa. Trên mặt nhẫn khắc những ký tự rèn cổ tinh xảo của gia tộc Thiết Mục. Cảm xúc nghẹn ngào đột ngột dâng lên nghẹt thở trong lồng ngực Thiết Hùng. Anh áp chiếc nhẫn vào trán, cảm nhận từ trường trọng lực tự nhiên rò rỉ nhẹ nhàng từ chất đá thô. Đây chính là Nhẫn Thạch Bản Thiết Mục—di vật thực sự cuối cùng của cha anh.
"Cha ta... ông ấy thực sự còn sống sao?" Giọng Thiết Hùng nghẹn lại, đôi mắt rực lửa ý chí nhìn thẳng vào lão binh già.
Tư Mã khẽ gật đầu, tẩu thuốc trên tay lão khẽ run lên: "Thiết Mục không chết vì phản quốc. Ông ấy bị giam cầm bí mật tại ngục tối sâu nhất của kinh đô—Hầm Ngục Vạn Kiếp. Giáo hội giữ ông ấy lại để ép rèn đúc lõi năng lượng cho pháo pháo đài bay. Nhưng để cứu được ông ấy, trước hết ngươi phải sống sót thoát khỏi đây và tiến về hoang mạc biên cương phía Bắc hoang dã. Ở đó, có người có thể giúp ngươi rèn lại bộ xích này."
"Làm sao ta tìm được đường đi trong hoang mạc hoang dã đó?" Thiết Hùng siết chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay.
"Bản đồ ngầm nằm ngay trong chiếc nhẫn đó. Cha ngươi đã dùng tàn lực cuối cùng để khắc sơ đồ địa hình biên thùy vào lõi đá," Tư Mã thì thầm khẩn cấp. "Nhưng chiếc nhẫn đá thô này rất giòn và dễ vỡ. Ngươi phải dùng Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi nén chặt để kích hoạt nó, nhưng nếu lực truyền vào quá mạnh hoặc quá thô bạo, chiếc nhẫn sẽ vỡ nát thành tro bụi, và manh mối cứu cha ngươi sẽ mất vĩnh viễn. Hãy cẩn thận!"
Nói xong, Tư Mã khập khiễng quay lưng bước đi, tiếng bước chân què kéo lê vội vã biến mất vào bóng tối hành lang, để lại Thiết Hùng đơn độc đối mặt với thử thách gia tộc cực kỳ hiểm nghèo.
Thiết Hùng ngồi thụp xuống nền đất cát. Anh đeo chiếc nhẫn đá thô vào ngón tay cái bên phải, cảm nhận rõ ràng sự mỏng manh của kết cấu quặng sắt trọng lực thô ráp. Anh nhắm mắt, hít sâu một hơi để bình ổn lại nhịp tim đang đập liên hồi vì xúc động.
Anh bắt đầu vận chuyển luồng Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi màu xám đen từ đan điền, dẫn dắt nó di chuyển chậm rãi qua kinh mạch cánh tay phải tiến về phía ngón tay cái.
*Nhịp thứ nhất*: Thiết Hùng truyền một luồng đấu khí thô đầu tiên vào mặt nhẫn. Thế nhưng, luồng năng lượng quá mạnh và thô ráp vừa chạm vào đá thô đã khiến chiếc nhẫn phát ra một tiếng "tách" siêu nhỏ. Một vết nứt mảnh như sợi tóc xuất hiện trên bề mặt đá xám.
Thiết Hùng giật nảy mình, mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra ướt đẫm tấm lưng trần sẹo. Anh nhận ra sai lầm chí mạng: nhẫn đá thô được rèn bằng quặng sắt trọng lực thô, nó chỉ phản ứng với đấu khí nén cực hạn có tần số đồng bộ với bộ xích vai anh. Nếu anh dùng vũ lực thô bạo, chiếc nhẫn sẽ nổ tung ngay lập tức.
*Nhịp thứ hai*: Thiết Hùng điều hòa nhịp thở dải áp lực nhịp 4-4-8 để tịnh hóa tâm trí. Anh thu liễm hoàn toàn đấu khí bộc phát bên ngoài, bắt đầu nén luồng đấu khí trọng lực lại thành một sợi tơ mảnh như sợi chỉ, rung động ở tần số cực thấp để đồng bộ với từ trường tự nhiên của chiếc nhẫn.
*Nhịp thứ ba*: Sợi tơ đấu khí xám đen ngưng tụ từ từ len lỏi vào trong các khe hở vi mô của chất đá thô. Chiếc nhẫn đá không còn rạn nứt nữa, nó bắt đầu hấp thụ năng lượng một cách nhẹ nhàng. Các ký tự rèn cổ khắc trên mặt nhẫn bắt đầu ánh lên sắc xám bạc mờ ảo.
*Nhịp thứ tư*: Thiết Hùng duy trì sự tập trung tinh thần tuyệt đối, gánh chịu áp lực nén 5G đè nặng lên bả vai trái để tinh chỉnh dòng khí nhẹ nhàng nhất có thể. Tiêu hao hơn bốn mươi phần trăm lượng đấu khí tích tụ trong đan điền bả vai, anh cuối cùng cũng đồng bộ hóa hoàn toàn nhịp đập của tim mình với tần số rung động của chiếc nhẫn.
*Nhịp thứ năm*: Chiếc nhẫn đá thô ráp bỗng nhiên bùng phát một luồng sáng xám đen dịu nhẹ nhưng sắc nét. Luồng sáng ấy chiếu thẳng từ mặt nhẫn lên bức tường đá xám rạn nứt của Phòng giam số 99.
Trước mắt Thiết Hùng, những vệt sáng đan xen vào nhau trên tường đá nứt nẻ, dần dần hiện rõ thành một sơ đồ địa hình ngầm vô cùng chi tiết của thung lũng và hoang mạc biên cương phía Bắc. Các đường nét uốn lượn biểu thị cho các vết nứt địa mạch rò rỉ, các điểm dừng chân ẩn mật của thú nhân hoang dã. Và ở trung tâm bản đồ, một điểm sáng rực rỡ hình chiếc búa rèn cổ hiện lên rõ nét—đó chính là hang đá ẩn cư mật của nữ thợ rèn cấm thuật Linh Chi, người duy nhất có thể giúp anh rèn đai giảm trọng lực.
Bản đồ cũng vạch ra một lối đi ngầm mờ nhạt từ Hố Tử Vong dẫn thẳng ra ngoài thành kinh đô, né tránh hoàn toàn các trạm tuần tra của Chấp Pháp Đường. Hy vọng tự do và cứu cha bùng cháy mãnh liệt trong lòng Thiết Hùng như một ngọn lửa hắc tàn rực rỡ.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
"Rầm! Cộc cộc cộc!"
Tiếng kim loại va đập thô bạo dồn dập vang lên từ phía đầu hành lang ngục tối. Tiếng quát tháo và tiếng bước chân nặng nề của một toán thiết vệ tuần đêm Giáo hội đang tiến lại gần với tốc độ cực nhanh. Đi đầu là Giám ngục trưởng Lôi Bá, tay cầm chiếc roi điện Thiết Lôi đang rực sáng những tia chớp xanh lè giận dữ. Lôi Bá đang đi tuần tra sớm các phòng giam để thắt chặt lịch gác đêm trước trận quyết chiến ngày mai.
"Toán tuần tra! Khám xét kỹ lưỡng Phòng giam số 99 cho ta!" Tiếng gầm rú của Lôi Bá vang dội vách đá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!