Liên Minh Trong Bóng Tối
Tiếng xích sắt khóa ngoài hành lang rít lên một tiếng chói tai kéo dài, rồi lịm dần sau cánh cửa sắt dày cộp của Phòng giam số 99. Toán mật thám cấm thuật của Đại giám mục Gia Cát Vô Tình cuối cùng đã rút đi. Sự ngột ngạt bao trùm căn phòng giam ẩm ướt dần được thay thế bằng tiếng thở phào nhẹ nhõm của Sa Diệp từ trong góc tối. Mùi hôi thối nồng nặc của phân thú và mù cát đen mà Sa Diệp rải khắp phòng vẫn còn lơ lửng, tạo thành một lớp sương mờ ảo che mắt những kẻ dòm ngó.
Thiết Hùng vẫn ngồi kiệt sức trên nền đá lạnh, bả vai trái chằng chịt những vết sẹo bỏng nhiệt sâu hoắm do hỏa độc cấm thuật để lại giờ đã se miệng nhờ nắm lá Thảo Dược Ngưng Huyết Hoang Dã của Tiểu Linh và Nước Thánh Sám Hối của Trúc Chi. Khung xương vai của anh, dù đang ở cảnh giới Thể Chất Đồng Nhân (Sơ Khởi), vẫn âm ỉ những cơn đau buốt nhói sau trận bộc phát Trọng Lực Chịu Đựng 5 Gấp (5G) để hạ gục Độc Nhện Chúa.
"Chúng đi thật rồi." Sa Diệp khẽ gạt lớp khăn quấn mặt, đôi mắt ti hí sắc sảo nhìn qua khe hở nhỏ của cánh cửa sắt. "Lão Mộc Đầu ngoài kia vừa giả vờ say rượu vừa chửi bới đám nô dịch làm đổ phân thú, khiến toán mật thám ghê tởm không muốn lục soát kỹ cơ thể huynh. Nhưng Gia Cát Vô Tình đã bắt đầu nghi ngờ. Lần sau, chúng ta sẽ không may mắn như thế này nữa."
Thiết Hùng khẽ gật đầu, cánh tay phải khẽ cử động, cảm nhận độ cứng của Đôi Bao Tay Da Rách Nát quấn chặt quanh cổ tay. Sâu trong lớp đệm rách của bao tay, Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa – di vật duy nhất của người cha quá cố Thiết Mục – vẫn nằm im lìm, lạnh lẽo. Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Giáo hội đang thắt chặt kiểm soát, và nếu anh chỉ chiến đấu đơn độc, sớm muộn gì bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét này cũng sẽ vắt kiệt sinh mệnh lực của anh cho đến khi chỉ còn là một cái xác không hồn ném xuống Hố Tử Vong.
"Muốn sống sót thoát khỏi địa ngục này, ta cần một lực lượng," Thiết Hùng trầm giọng, ánh mắt lầm lì lóe lên một tia sáng kiên nghị. "Một mình ta không thể đập tan kết giới đấu trường và hệ thống tháp canh phòng thủ ngoài thành. Ta cần những huynh đệ cùng chung xiềng xích."
"Huynh muốn liên kết với đám thú nhân?" Sa Diệp nhíu mày, giọng đầy lo ngại. "Tộc thú nhân sói và bò tót kiêu ngạo vô cùng. Chúng ghét loài người, coi chúng ta là lũ hèn nhát phục tùng Giáo hội. Huynh tiếp cận chúng lúc này chẳng khác nào tự sát."
"Luật Sắt Đấu Trường Huyết Cốt đã dạy ta: kẻ thù của kẻ thù là đồng minh," Thiết Hùng đứng dậy, tiếng xích sắt khổng lồ quấn quanh người khẽ phát ra tiếng kêu răng rắc trầm đục. "Chúng ta đều mang gông cùm. Đó là sợi dây liên kết mạnh mẽ nhất."
Đêm muộn, khi tiếng chuông đồng cấm thuật từ tháp canh trung tâm báo hiệu canh ba, hành lang ngục tối chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Lão Mộc Đầu, bằng một cách thần kỳ nào đó, đã nới lỏng chốt khóa ngoài của Phòng giam số 99 và lờ đi ca trực đêm. Thiết Hùng lướt nhẹ sát đất cát, vận dụng Bộ Pháp Di Chuyển Trọng Lực Thấp để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động của xích sắt cùm chân.
Phía sau anh, gã khổng lồ A Sâm lầm lũi bước đi như một ngọn núi di động trong bóng tối. Với chiều cao hơn hai mét và cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, A Sâm luôn là tấm khiên vững chắc che chắn cho Thiết Hùng. Họ tiến sâu vào khu giam giữ biệt lập của tộc thú nhân – nơi ẩm ướt và hôi thối nhất dưới đáy đấu trường.
Dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đuốc cấm thuật treo trên vách đá rạn nứt, Thiết Hùng nhìn thấy một chiếc cũi sắt khổng lồ giăng đầy xích đồng rỉ sét. Bên trong cũi, một thân ảnh gầy guộc đang bị khóa chặt hai tay vào xích treo lơ lửng. Đó là Cáp Nhĩ – chiến sĩ thú nhân tộc sói. Lớp lông xám tro của hắn lốm đốm những vết sẹo bỏng do roi điện, đôi tai nhọn hoắt rũ xuống vì kiệt sức. Hắn đã bị bỏ đói bỏ khát suốt ba ngày đêm sau trận chiến đẫm máu trước đó.
Nghe thấy tiếng xích sắt sột soạt, Cáp Nhĩ khẽ ngẩng đầu. Đôi đồng tử màu xanh lục bảo của hắn co rút lại, lóe lên tia sáng hoang dã, đa nghi và đầy thù hận khi nhìn thấy Thiết Hùng. Hắn khàn giọng gầm gừ, nhe nanh vuốt sắc nhọn đầy cảnh giác:
"Lũ chó săn của Giáo hội... cút đi... Tộc sói hoang dã... thà chết... không làm trò mua vui cho lũ quý tộc..."
Thiết Hùng không giận dữ. Anh chậm rãi tiến lại gần, giữ khoảng cách an toàn theo đúng Luật Sắt Đấu Trường. Anh nhìn thẳng vào mắt Cáp Nhĩ, cảm nhận được sự kiêu hãnh bất khuất ẩn sau cơ thể đang suy kiệt kia.
"Ta không phải chó săn," Thiết Hùng trầm giọng, bàn tay quấn bao tay da rách nát khẽ đưa vào trong ngực áo, rút ra một bao da dẹt nhỏ. Đó là Bao Đựng Nước Ngầm Da Thú do cậu bé Tiểu Bảo lén tuồn vào phòng giam của anh từ chiều. Bao nước chứa thứ nước sạch hiếm hoi pha trộn thảo dược ngưng huyết mát lạnh – thứ tài nguyên vô giá đối với những kẻ đang bị bỏ đói bỏ khát dưới hầm ngục.
Thiết Hùng khẽ lắc bao nước, tiếng nước sóng sánh vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cổ họng Cáp Nhĩ khẽ giật mạnh, sự thèm khát bản năng hiện rõ trên gương mặt sói xơ xác, nhưng sự đa nghi vẫn khiến hắn gầm gừ dữ dội hơn:
"Đừng hòng... đầu độc ta... lũ loài người xảo quyệt..."
"Nếu muốn độc chết ngươi, Giáo hội chỉ cần để mặc ngươi thối rữa trong chiếc cũi này," Thiết Hùng lạnh lùng đáp. Anh đưa bao nước qua khe sắt dày của cũi thú, hướng thẳng về phía miệng Cáp Nhĩ. "Uống đi. Sức mạnh của ngươi là thứ duy nhất giúp ngươi giữ lại sự kiêu hãnh."
A Sâm đứng canh gác sườn ngoài hành lang, thân hình khổng lồ của gã áp sát vào góc tối vách đá, che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ ánh đèn quét của tháp canh trung tâm. Gã nắm chặt cây búa tạ gỗ lớn Cự Mộc, đôi mắt cảnh giác dõi theo từng tiếng bước chân tuần tra từ xa.
Cáp Nhĩ nhìn bao nước, rồi nhìn ánh mắt kiên định, không chút tạp niệm của Thiết Hùng. Bản năng sinh tồn hoang dã cuối cùng đã chiến thắng sự đa nghi. Hắn rướn người tới, ngậm chặt lấy nút bao da và điên cuồng hút ngụm nước mát lạnh.
Thứ nước sạch pha thảo dược ngưng huyết hoang dã vừa trôi xuống cổ họng, Cáp Nhĩ lập tức cảm nhận được một luồng hơi ấm dịu nhẹ lan tỏa khắp các kinh mạch đang khô héo. Đấu khí dồi dào từ thảo dược bắt đầu xoa dịu vết bỏng điện trên lưng hắn, làm giảm cơn nóng rát ở phổi. Ánh mắt thù địch của chiến sĩ thú nhân tộc sói dần dịu lại, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ.
Thiết Hùng khẽ rút bao nước lại khi thấy Cáp Nhĩ đã hồi phục được một phần sinh lực. Bản thân Thiết Hùng cũng đang khát khô cả cổ, bả vai trái vẫn đau nhức âm ỉ, nhưng anh chấp nhận nhường toàn bộ khẩu phần nước uống quý giá nhất trong ngày cho kẻ xa lạ. Đây là cái giá phải trả để đổi lấy lòng tin của một tộc nhân kiêu hãnh.
"Tại sao... ngươi lại giúp ta?" Cáp Nhĩ khàn giọng hỏi, đôi tai nhọn khẽ động đậy. "Ngươi là đấu sĩ số 99... kẻ vừa đập tan Độc Nhện Chúa. Ngươi có sức mạnh để sinh tồn, tại sao lại mạo hiểm tính mạng cứu một thú nhân phản loạn?"
"Vì xiềng xích trên người ngươi và ta không khác gì nhau," Thiết Hùng chỉ vào bộ xích đồng khóa chặt tay Cáp Nhĩ, rồi chỉ vào bộ xích cấm thuật rỉ sét trên bả vai mình. "Giáo hội muốn dùng máu của chúng ta để nuôi dưỡng sự xa hoa của chúng. Ta muốn tự do, và ta biết ngươi cũng thế. Nhưng một mình ta không thể phá vỡ kết giới này."
Cáp Nhĩ im lặng nhìn Thiết Hùng. Sự chân thành và hành động chia sẻ sinh mạng của gã đấu sĩ loài người đã hoàn toàn đập tan bức tường định kiến trong lòng chiến sĩ tộc sói. Hắn cảm nhận được luồng khí tức bất khuất di truyền từ huyết mạch thợ rèn thần khí của Thiết Hùng – một thứ sức mạnh không thuộc về thần quyền áp bức.
Thiết Hùng cố gắng vung tay, định dùng xích sắt bả vai trái để bẻ gãy chốt khóa cũi đồng của Cáp Nhĩ. Thế nhưng, ngay khi xích sắt vừa chạm vào cũi đồng, bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét bỗng nhiên phát ra tiếng rung cộng hưởng trầm hùng, lan tỏa luồng chấn động lực mạnh mẽ khiến vách đá rạn nứt nhẹ. Tiếng động quá lớn trong đêm tối khiến A Sâm giật mình ra hiệu cảnh báo khẩn cấp.
"Dừng lại!" Cáp Nhĩ khẽ kêu lên. "Xích của ta bị Giáo sĩ cấm thuật Vương Kỳ khảm trận pháp cảm biến. Nếu ngươi cố tình dùng bạo lực bẻ khóa lúc này, chuông đồng tháp canh sẽ lập tức vang lên báo động toàn thành. Ngươi sẽ bị phát hiện."
Thiết Hùng buộc phải thu hồi xích sắt bả vai trái, nghiến răng chịu đựng cơn đau co thắt nhẹ của cùm xích khi hấp thụ ngược chấn động lực. Anh biết mình không thể nóng vội.
Cáp Nhĩ nhìn Thiết Hùng với ánh mắt đầy tôn kính. Hắn chậm rãi quỳ một gối xuống nền cũi sắt ẩm ướt, cúi đầu trước gã đấu sĩ loài người – một hành động thề nguyện sinh tử tối cao của tộc thú nhân sói hoang dã:
"Ơn cứu mạng hôm nay, Cáp Nhĩ của tộc sói xám biên thùy phía Bắc ghi nhớ tận xương tủy. Từ nay về sau, mạng của ta thuộc về huynh. Đồng Minh Thú Nhân Nô Lệ sẽ đứng sau ngọn cờ phản kháng của huynh."
Thiết Hùng khẽ đỡ Cáp Nhĩ dậy qua khe sắt: "Giữ sức đi. Ngày bạo động vượt ngục không còn xa đâu."
Cáp Nhĩ khẽ gật đầu, nhưng đột nhiên gương mặt hắn biến sắc, đôi tai nhọn hoắt dựng đứng lên đầy sợ hãi. Hắn áp sát mặt vào khe sắt cũi, hạ thấp giọng thầm thì tiết lộ một chân tướng rùng rợn:
"Huynh phải cẩn thận... Lúc chiều, khi lính canh áp giải ta qua hầm chứa dị thú, ta lén nghe thấy tên đao phủ phụ tá Độc Cô Hận nói chuyện với Giám ngục trưởng Lôi Bá. Chúng đang chuẩn bị tiêm Độc Dược Huyết Cuồng liều cao vào con quái thú mạnh nhất đấu trường – Gấu Xám Khổng Lồ... Chúng muốn biến nó thành một cỗ máy cuồng sát điên loạn để tàn sát toàn bộ các đấu sĩ nô lệ có ý định phản loạn trong trận đấu sinh tử sắp tới... Huynh chính là mục tiêu hàng đầu của chúng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!