Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Sát Khí Rò Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của Đấu trường Huyết Cốt không mang lại chút hơi ấm nào, chỉ có sự chói chang đến tàn nhẫn chiếu xuống bãi cát đẫm máu. Xác của Độc Nhện Chúa đã vỡ vụn thành trăm mảnh, nhưng luồng đấu khí hắc ám màu tàn tro đỏ rực phát ra từ bả vai trái của Thiết Hùng vẫn chưa tan hết. Nó lượn lờ như những sợi tơ ma quỷ, rò rỉ vào không trung. Từ trên khán đài VIP cao ngất, Đại giám mục Gia Cát Vô Tình vẫn đứng sừng sững. Đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng của lão khóa chặt vào thân hình vạm vỡ đang quỳ một chân của Thiết Hùng. Sự nghi ngờ hiện rõ trên gương mặt trắng bệch không nếp nhăn của vị đại giám mục tối cao.


"Lôi Bá," giọng nói của Gia Cát Vô Tình trầm thấp nhưng truyền đi cực xa nhờ cấm thuật truyền âm, "tên nô lệ số 99 kia... hắn không đơn thuần là có thể chất quái dị. Sức mạnh phản chấn đó, luồng sát khí tàn tro đó... rất giống với thứ cấm kỵ năm xưa. Lập tức áp giải hắn về ngục tối. Ta muốn đích thân rà soát toàn bộ khu giam giữ."


Tiếng gầm rú phẫn nộ của Lôi Bá vang lên phía sau, nhưng Thiết Hùng không còn nghe rõ nữa. Cơ thể anh đang gánh chịu hậu quả tàn khốc của việc bộc phát Trọng Lực Chịu Đựng 5 Gấp (5G) và Thể Chất Đồng Nhân (Sơ Khởi). Khung xương bả vai trái bị rạn nứt nặng nề, từng thớ thịt rách nát rỉ máu đỏ tươi, nóng bỏng như bị nung trong lò rèn.


Lợi dụng lúc đám lính canh ngục đang hoang mang dọn dẹp đống đổ nát của dị thú, Thiết Hùng nghiến chặt răng chịu đau, lén đưa bàn tay phải quấn chặt Đôi Bao Tay Da Rách Nát lên bả vai trái. Bằng một động tác cực nhanh và chuẩn xác được rèn luyện qua ngàn lần trong bóng tối, anh rút Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa ra khỏi khe chốt trung tâm của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét, nhanh chóng nhét sâu vào lớp đệm rách của bao tay da ở cổ tay phải. Ngay khi chiếc chìa khóa rời khỏi chốt, mắt xích đầu tiên lập tức đóng sập lại, khóa chặt luồng Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi vào sâu trong tủy xương, đưa anh trở lại trạng thái phàm nhân vô lực.


"Đi mau, tên súc sinh!"


Hai gã lính canh ngục thô bạo lao tới, xốc nách Thiết Hùng kéo lê trên cát. Bộ xích sắt khổng lồ quấn quanh người anh kéo lê sột soạt, nặng nề. Thiết Hùng chủ động buông lỏng cơ thể, giả vờ như đã hoàn toàn kiệt quệ, đầu gục xuống để che giấu vết thương vai trái đang bốc khói đen nghi ngút. Anh bị áp giải qua những đường hầm tối tăm, ẩm ướt, ném mạnh vào Phòng giam số 99.


"Rầm!"


Cánh cửa sắt dày cộp đóng sập lại. Thiết Hùng ngã quỵ xuống nền đá lạnh buốt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn bỏng nhiệt từ hỏa độc cấm thuật đang nung chảy da thịt bả vai trái của anh, bốc lên làn khói đen kịt đầy mùi lưu huỳnh chết chóc. Sát ý hắc ám từ bộ xích lại bắt đầu thì thầm bên tai, kích thích huyết mạch cuồng bạo. Thiết Hùng phải dùng tay phải nắm chặt lấy Vòng Cổ Đá Thô Lâm Gia Huệ trước ngực, luồng hơi ấm dịu nhẹ từ kỷ vật của người mẹ quá cố giúp anh giữ vững chút lý trí cuối cùng.


"Két..."


Một tiếng động nhỏ vang lên từ phiến đá ngầm phía sau góc tối phòng giam. Phiến đá được đẩy ra, và hai bóng người gầy gò nhanh chóng lướt vào. Đó là nữ tu sĩ sám hối Trúc Chi và y sĩ Tiểu Linh.


"Thiết Hùng huynh!" Tiểu Linh khẽ kêu lên đầy xót xa khi nhìn thấy vết thương rách nát trên vai anh. Cô vội vàng mở túi cứu thương, lấy ra những dải băng vải sạch: "Để muội băng bó vết thương cho huynh trước!"


Tiểu Linh run rẩy đặt dải băng vải lên bả vai trái của Thiết Hùng. Thế nhưng, ngay khi băng vải vừa chạm vào da thịt rách nát, sức nóng kinh hoàng từ hỏa độc cấm thuật bám trên xích sắt lập tức thiêu rụi dải băng thành tàn tro đen. Vết bỏng càng lúc càng lan rộng, máu tươi rỉ ra nung đỏ cả một mảng xích sắt.


"Không được! Băng gạc thông thường không thể chịu nổi hỏa độc cấm thuật!" Trúc Chi nghiêm nghị cản Tiểu Linh lại. Gương mặt thánh thiện của nàng tràn đầy sự quyết đoán dũng cảm. Nàng rút từ trong tay áo ra một bình ngọc nhỏ chứa Nước Thánh Sám Hối: "Phải dùng thứ này tịnh hóa hỏa độc trước!"


Trúc Chi mở nắp bình, dứt khoát đổ chất lỏng màu lam nhạt lên bả vai trái của Thiết Hùng.


"XÈO... XÈO..."


Một luồng khói đen kịt bùng lên dữ dội kèm theo tiếng rít gào buốt nhói. Nước Thánh Sám Hối có tính axit nhẹ chạm vào da thịt rách nát tạo ra một cơn đau đớn buốt thấu tim gan cực độ. Thiết Hùng trợn trừng mắt, toàn thân run rẩy dữ dội, hai tay bám chặt vào vách đá đến mức móng tay bật máu, nhưng anh tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực, hít sâu trong bốn giây, nén khí giữ ấm tủy xương trong bốn giây, thở ra đều đặn trong tám giây để giữ cho tim không bị ngừng đập dưới cơn chấn động đau đớn.


Nhờ sự hy sinh toàn bộ lượng dầu thánh quý giá của Trúc Chi, vết bỏng hỏa độc trên vai Thiết Hùng dần dần nguội đi, lớp khói đen bốc lên từ bộ xích bắt đầu loãng dần. Ngay lập tức, Tiểu Linh giã nát nắm lá Thảo Dược Ngưng Huyết Hoang Dã đắp trực tiếp lên vết thương sâu hoắm. Dược lực mát lạnh nhanh chóng se khít các mạch máu đang rỉ ra, ngăn chặn tình trạng hoại tử xương vai.


Thế nhưng, luồng sát khí hắc ám của Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi vẫn không ngừng rò rỉ ra ngoài qua các kẽ xích, bốc mùi cấm thuật nồng nặc trong không gian ẩm ướt của Phòng giam số 99.


"Không ổn rồi," một giọng nói khàn khàn, xảo quyệt vang lên từ lối đi ngầm. Đấu sĩ sa mạc Sa Diệp bước ra từ bóng tối, gương mặt quấn khăn vàng cát chỉ để lộ đôi mắt ti hí sắc bén: "Mùi khói cấm thuật này quá nồng. Mật thám của Gia Cát Vô Tình đều là những kẻ có khứu giác cực kỳ nhạy bén đối với năng lượng cấm kỵ. Chúng đang lục soát các buồng giam vòng ngoài, chỉ vài phút nữa sẽ tới đây!"


Tiểu Linh lo lắng: "Vậy chúng ta phải làm sao? Mùi thuốc và mùi khói này không thể biến mất ngay lập tức được!"


Sa Diệp khẽ nhếch môi cười lạnh, đôi mắt lóe lên tia sáng xảo quyệt của một kẻ chuyên sinh tồn trong hoang mạc hoang dã: "Mật thám nhạy mùi cấm thuật, nhưng chúng cũng là con người. Nếu chúng ta ngụy trang bằng một mùi hương thơm tho, chúng sẽ càng nghi ngờ. Nhưng nếu là một mùi hôi thối ghê tởm tự nhiên... chúng sẽ không muốn bước chân vào lục soát kỹ."


Sa Diệp nhanh chóng rút từ hông ra một túi da chứa loại cát đen đặc biệt. Anh vung tay, kích hoạt Sa Trần Công Pháp, rải cát đen khắp phòng giam số 99, tạo ra một trận mù cát dày đặc bốc mùi hôi thối nồng nặc của phân thú và lưu huỳnh rỉ sét. Mùi hôi thối cực kỳ khó chịu lập tức bao trùm toàn bộ căn phòng, át hoàn toàn mùi máu tươi và khói đen cấm thuật.


Cùng lúc đó, ngoài hành lang ngục tối, tiếng bước chân nặng nề của toán mật thám Giáo hội đang tiến lại gần. Tiếng xích khóa rầm rầm vang lên liên tục khi chúng lục soát các buồng giam lân cận.


"Nhanh lên! Giấu phiến đá ngầm lại!" Lão Mộc Đầu đứng ngoài hành lang giả vờ say rượu, lảo đảo bước tới gõ cửa rầm rầm vào một buồng giam khác, lớn tiếng chửi mắng đám nô lệ làm đổ phân thú ra lối đi để cản bước chân toán mật thám: "Lũ súc sinh vô dụng! Có cái việc dọn dẹp chuồng dị thú cũng làm đổ ra hành lang! Hôi thối thế này thì ai mà đi nổi!"


Toán mật thám Giáo hội mặc áo choàng xám tro che kín mặt nhíu mày đầy ghê tởm trước mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ hành lang. Tuy nhiên, tên đội trưởng mật thám vẫn lạnh lùng đẩy Lão Mộc Đầu ra, tay cầm la bàn cảm biến cấm thuật tiến thẳng về phía Phòng giam số 99.


Bên trong phòng giam, Trúc Chi và Tiểu Linh vội vàng chui ngược lại lối đi ngầm, phiến đá ngầm vừa kịp đóng sập lại thì tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa cửa sắt Phòng giam số 99 vang lên khô khốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!