Đại Chiến Độc Nhện Chúa - Phần Đầu
Canh năm sáng sớm hôm sau. Bóng tối đặc quánh dưới lòng đất của Đấu trường Huyết Cốt khẽ run lên bần bật theo từng nhịp thở dồn dập của đất đá. Từ sâu thẳm trong Hầm chứa dị thú, một tiếng gầm rít kinh hồn, lói buốt màng nhĩ bỗng nhiên dội thẳng vào hành lang ngục tối, khiến phiến đá rạn nứt của Phòng giam số 99 rung lên bần bật.
Thiết Hùng mở mắt. Đôi đồng tử của gã thiếu niên mười tám tuổi co rụt lại trong bóng tối, sắc bén và lạnh lùng như hai mũi dao nguội. Anh không cử động mạnh, chỉ khẽ dịch chuyển bả vai trái để kiểm tra tình trạng cơ thể. Một mùi hôi thối, tanh nồng đặc trưng của Tinh Dầu Trơn Khớp Thạch Sa bốc lên nồng nặc trong không gian chật hẹp, át đi cả mùi ẩm mốc của bùn đất ngục tù. Đó là thứ dược dầu bảo mệnh mà Lão Hắc đã mạo hiểm tính mạng tuồn vào đêm qua. Nhờ lớp dầu mỡ dị thú mát lạnh ấy, vết thương vai trái bị bỏng nhiệt rách nát do roi điện cấm thuật của Lôi Bá đã dịu đi rõ rệt, không còn bỏng rát như bị lửa thiêu, các khớp xích sắt rỉ sét ghim chặt vào da thịt cũng trở nên trơn tru hơn.
"Két—— rầm!"
Tiếng khóa xích sắt ngoài hành lang rít lên chói tai, cắt đứt sự tĩnh lặng của phòng giam. Cánh cửa sắt dày cộp bị đá văng thô bạo, luồng ánh sáng đỏ rực của những ngọn đuốc hành lang ập vào, rọi thẳng lên thân hình vạm vỡ, chằng chịt sẹo của Thiết Hùng.
"Bước ra ngoài, tên súc sinh số 99! Giờ đền tội của ngươi đến rồi!" Một gã lính canh ngục lực lưỡng, tay lăm lăm chiếc roi da gai sắt quát lớn. Nhưng ngay khi vừa bước chân vào phòng giam, gã khựng lại, đưa tay bịt mũi, khịt khịt đầy kinh tởm: "Mùi hôi thối quái quỷ gì thế này? Tên rác rưởi này không tắm rửa bao nhiêu năm rồi? Thật là kinh tởm! Mau lôi hắn đi!"
Thiết Hùng lặng lẽ đứng dậy. Tiếng xích sắt khổng lồ quấn quanh hai bả vai và cổ chân anh kéo lê trên nền đá phát ra những tiếng "loảng xoảng" nặng nề. Anh cúi đầu, mái tóc ngắn gai góc bụi bặm che khuất nửa khuôn mặt lầm lì. Hai bàn tay anh khẽ siết chặt, cảm nhận lớp da thú thô ráp của Đôi Bao Tay Da Rách Nát ôm sát cổ tay phải. Sâu trong lớp đệm rách của đôi bao tay ấy, Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa – di vật duy nhất chứng minh danh dự gia tộc Thiết Mục – vẫn được giấu kín an toàn tuyệt đối. Anh bước đi một cách rệu rã, cố tình kéo lê đôi chân như thể cơ thể đã hoàn toàn kiệt quệ sau trận tra tấn dã man hôm trước. Đây là chiến thuật ngụy trang mà anh đã tính toán kỹ: để kẻ thù nghĩ rằng hắn đang nắm chắc phần thắng.
Dọc theo hành lang đá xám dốc ngược dẫn lên mặt đất, Thiết Hùng vận hành Khẩu Quyết Nén Khí Vào Xương một cách âm thầm. Luồng đấu khí thô ít ỏi từ đan điền được anh nén chặt vào tủy xương chân và đùi, củng cố sức bật cho đôi chân quấn xích nặng nề. Anh biết, hôm nay anh không thể dùng xích sắt để đỡ đòn trực diện. Lời cảnh báo bằng ký hiệu tay của cậu bé câm dọn cát Thạch Đầu Nhỏ vẫn hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí anh: Độc Nhện Chúa có tơ axit ăn mòn cực mạnh, nung chảy cả đá thép. Nếu anh dùng xích đỡ trực diện, bộ xích cấm thuật sẽ nung chảy da thịt anh trước khi kịp hấp thụ năng lượng. Con đường duy nhất để sống sót là né tránh tầm xa bằng bộ pháp lướt cát.
"Bước nhanh lên! Đám quý tộc trên kia không rảnh để chờ đợi một cái xác không hồn như ngươi đâu!" Gã lính canh thúc mạnh cán giáo vào lưng Thiết Hùng, đẩy anh bước ra khỏi đường hầm tối tăm.
Ánh nắng ban mai gay gắt của Đấu trường trung tâm Huyết Cốt ập xuống, làm Thiết Hùng nheo mắt lại trong giây lát. Ngay lập tức, một làn sóng âm thanh khổng lồ, điên cuồng từ bốn phía khán đài dội thẳng vào tai anh. Hàng vạn quý tộc Giáo hội, khoác trên mình những bộ y phục lụa là xa hoa, đang la hét, phấn khích tột độ. Họ vung vẩy những tấm vé cá cược rực rỡ, đòi hỏi máu và cái chết.
Trên khán đài VIP cao nhất, Giám ngục trưởng Lôi Bá ngồi sừng sững trên chiếc ghế da thú khổng lồ, gương mặt bặm trợn đầy thịt mỡ co rút lại thành một nụ cười tàn bạo đầy thỏa mãn. Đôi mắt hí ti hí của lão khóa chặt vào Thiết Hùng như nhìn một kẻ đã chết. Cạnh lão, Giám ngục phó Tào Bưu đứng khom lưng, gương mặt ngựa dài ngoẵng nham hiểm khẽ giật giật dưới ánh nắng, giả vờ như đang cung kính nhưng thực chất ánh mắt đố kỵ đang không ngừng tính toán.
"Uỳnh!"
Ngay khi Thiết Hùng bước hẳn ra giữa bãi cát đẫm máu của đấu trường, kết giới trọng lực nhân tạo vô hình xung quanh sân đấu đột ngột kích hoạt. Một áp lực khổng lồ đè nặng lên bả vai anh, khiến cơ bắp toàn thân Thiết Hùng căng cứng, bước chân lún sâu xuống cát nóng. Bộ xích sắt cấm thuật trên vai anh cảm ứng được đấu khí, lập tức co thắt mạnh, nén chặt khớp vai trái đang bị thương.
Thiết Hùng không hoảng loạn. Anh lập tức kích hoạt Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực. Hít vào sâu trong bốn giây, nén đấu khí bảo vệ tủy xương vai trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn. Nhịp thở 4-4-8 giúp lồng ngực anh phập phồng nhịp nhàng như ống bễ lò rèn, ổn định nhịp tim trùng khớp với tần số rung động của xích sắt, xoa dịu đi áp lực nghẹt thở của kết giới.
"Rắc... rắc... rắc..."
Tiếng xích sắt rít lên từ phía đối diện sân đấu. Cánh cổng sắt khổng lồ dẫn xuống Hầm chứa dị thú từ từ kéo lên. Từ trong bóng tối sâu thẳm của đường hầm, một luồng khí tức tanh nồng, nồng nặc mùi lưu huỳnh và chất độc ăn mòn tràn ra, làm héo úa cả những ngọn cỏ dại mọc ven rìa đá.
Độc Nhện Chúa xuất hiện.
Đó là một con quái thú khổng lồ cao hơn hai mét, với thân hình màu tím đen gồ ghề đầy những sợi gai độc nhọn hoắt bốc khói axit màu lục nhạt. Tám chiếc chân nhọn hoắt, dài ngoằng như những thanh kiếm hắc thiết khổng lồ cắm phập phập xuống cát, nâng đỡ cái bụng tròn căng đầy dịch độc của nó. Đôi mắt đỏ lòm, rùng rợn của nó khóa chặt vào Thiết Hùng, hàm răng sắc nhọn liên tục va vào nhau phát ra những tiếng "khè khè" ghê rợn.
Trận đấu sinh tử bắt đầu.
Không một lời cảnh báo, Độc Nhện Chúa bộc phát tốc độ kinh hoàng hoàn toàn trái ngược với thân hình khổng lồ của nó. Tám chiếc chân kiếm liên tục đâm mạnh xuống cát, tạo thành một vệt bụi mù mịt khi nó lao thẳng về phía Thiết Hùng.
"Vút!"
Chiếc chân trước sắc bén như kiếm hắc thiết của nó quét ngang một đường tàn độc nhắm thẳng vào cổ họng Thiết Hùng. Tốc độ quá nhanh dưới áp lực của kết giới trọng lực khiến Thiết Hùng không thể né tránh hoàn toàn. Anh nghiến răng, vung mạnh sợi xích sắt rỉ sét ở hai cánh tay tạo thành một tấm khiên sắt đỡ trực diện cú chém.
"Keng——!"
Tiếng kim loại va chạm vang dội chói tai. Lực va chạm khổng lồ từ cú chém của Nhện Chúa kích hoạt năng lượng bị động của bộ xích sắt: Hấp Thụ Sát Thương Vật Lý. Bộ xích bùng lên những tia chớp xám đen, hấp thụ năm mươi phần trăm chấn động lực truyền vào xương bả vai Thiết Hùng. Tuy nhiên, năm mươi phần trăm phản lực còn lại vẫn khiến Thiết Hùng bị đẩy lùi năm bước trên cát, vết thương bả vai trái bị rạn nứt cũ nhói lên đau đớn, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra thấm qua lớp dầu thạch sa.
Độc Nhện Chúa rít lên một tiếng điên cuồng khi thấy con mồi không bị chém đứt. Nó vung liên tiếp ba chiếc chân kiếm chém xuống từ ba hướng khác nhau. Thiết Hùng quật xích liên tục gạt đỡ, tiếng kim loại va chạm chan chát vang rền khắp đấu trường. Mỗi lần đỡ đòn, anh lại cảm nhận rõ ràng sức nặng vạn cân của quái thú đang gặm nhấm thể lực của mình.
Đột nhiên, Nhện Chúa khựng lại nửa nhịp, cái bụng khổng lồ của nó co thắt mạnh. Nó mở toang chiếc miệng đầy răng nhọn, phun ra một luồng tơ axit màu xanh lục đậm xé gió lao thẳng về phía ngực Thiết Hùng.
Nhớ lại lời cảnh báo của Thạch Đầu Nhỏ, Thiết Hùng tuyệt đối không dùng xích sắt để đỡ đòn phun độc này. Anh dồn toàn bộ đấu khí nén vào chân đùi, kích hoạt Bộ Pháp Di Chuyển Trọng Lực Thấp. Thân hình vạm vỡ của anh gập sát xuống đất cát, lướt nhanh sang bên phải như một vệt bóng mờ.
Luồng tơ axit bay sượt qua vai anh, bắn thẳng vào bức tường đá của kết giới ranh giới đấu trường phía sau. Ngay lập tức, một tiếng "xèo xèo" kinh hoàng vang lên. Phiến đá granite nguyên khối vững chắc bị tơ axit nung chảy lập tức, sủi bọt bong bóng xanh rì và bốc lên một làn khói độc khét lẹt, ăn mòn một mảng tường sâu hoắm.
Khán giả trên khán đài ồ lên kinh ngạc trước sức tàn phá của chất độc và bộ pháp né tránh chớp nhoáng của Thiết Hùng. Lôi Bá khẽ nheo mắt đầy tiếc nuối, trong khi Tào Bưu thầm kinh ngạc trước sự nhạy bén của tên nô lệ số 99.
Thiết Hùng lướt cát đứng dậy, nhận thấy cơ đùi bị kéo căng đau nhức do di chuyển nhanh dưới áp lực trọng lực nặng nề. Anh không thể tiếp tục phòng thủ thụ động. Anh cần phải tìm cách khống chế tốc độ của đối thủ.
"Vút!"
Thiết Hùng vung mạnh sợi xích sắt bả vai trái, quật dài ra ngoài. Sợi xích rỉ sét quấn chặt lấy một chiếc chân kiếm phía sau của Độc Nhện Chúa. Thiết Hùng giậm mạnh chân quấn xích chân tạo hố lún cát giữ thế tấn vững chắc, vận toàn lực cánh tay định giật mạnh để quật ngã quái thú khổng lồ.
Thế nhưng, Độc Nhện Chúa quá khỏe. Tám chiếc chân nhọn hoắt của nó cắm sâu vào lòng đất cát đá cứng như những chiếc mỏ neo khổng lồ. Nó gầm lên một tiếng điên cuồng, cái chân bị quấn xích giật ngược trở lại với lực lượng kinh hoàng, suýt chút nữa kéo bay Thiết Hùng rơi xuống đất.
Thiết Hùng cố gắng vận hành Đấu Khí Trọng Lực Sơ Khởi bám chặt quanh xích để truyền một luồng phản chấn chấn động hòng đập vỡ chân nhện. Nhưng ngay khi đấu khí vừa tiếp xúc với chân quái thú, lớp dịch nhầy axit bao quanh chân nó lập tức ăn mòn lớp đấu khí bảo vệ mỏng manh. Chất axit lục nhạt men theo sợi xích sắt rỉ sét, ăn mòn cấu trúc thép và bắt đầu bốc khói khét lẹt hướng thẳng về phía bả vai trái của anh.
Sợi xích sắt bả vai trái bị ăn mòn nhẹ, phát ra tiếng kêu răng rắc rạn nứt cấu trúc. Thiết Hùng kinh biến, lập tức buông lỏng lực quấn xích, lướt nhanh ra sau ba bước để tránh bị chất độc ăn mòn lan tới da thịt vai.
Không gian né tránh của Thiết Hùng ngày càng bị thu hẹp khi Độc Nhện Chúa liên tục phun ra những bãi nước bọt axit xung quanh sân đấu, biến nền cát thành những hố độc sủi bọt bốc khói nghi ngút. Thể lực của anh hao hụt nhanh chóng, nhịp thở dải áp lực bắt đầu trở nên dồn dập, khó khăn hơn dưới sức nóng của đấu trường và áp lực của kết giới.
Độc Nhện Chúa nhận thấy con mồi đã mệt mỏi, đôi mắt đỏ ngầu của nó lóe lên một tia sáng xảo quyệt đầy thú tính. Nó thối lui ba bước, cái bụng khổng lồ phình to lên gấp đôi ban đầu, các sợi gai độc trên lưng dựng đứng lên rít gào dữ dội.
"Khè khè khè..."
Từ trong các lỗ thở dọc theo thân mình nó, một làn sương độc màu tím đen, đậm đặc và kịch độc bắt đầu phun ra diện rộng, nhanh chóng lan tỏa và bao phủ toàn bộ sân đấu Đấu trường trung tâm Huyết Cốt. Làn sương độc dày đặc cắt đứt hoàn toàn tầm nhìn của Thiết Hùng, bịt kín mọi ngả đường né tránh và bắt đầu ăn mòn lớp màng đấu khí bảo vệ mỏng manh quanh cơ thể anh, đe dọa sẽ bóp nghẹt lồng ngực và làm hoại tử da thịt bả vai anh trong tích tắc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!