Kế Hoạch Thâm Độc
Bóng tối trong Phòng giam số 99 đặc quánh và lạnh lẽo như một hầm mộ đá vôi bỏ hoang sâu dưới lòng đất Đấu trường Huyết Cốt. Thiết Hùng ngồi gục đầu vào bức tường đá ẩm ướt, hơi thở đứt quãng, nặng nề rít qua lồng ngực vạm vỡ đang co thắt dữ dội. Bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn chặt quanh bả vai và hai cổ tay anh khẽ phát ra tiếng lách cách khô khốc mỗi khi anh khẽ cựa mình. Da thịt bả vai trái – nơi vừa hứng chịu những cú quật tàn bạo từ roi điện cấm thuật của Giám ngục trưởng Lôi Bá và móng vuốt sắt của Thiết Trảo đêm qua – giờ đây đã rách nát hoàn toàn, liên tục rỉ ra những giọt máu đỏ thẫm lẫn lộn với làn khói hỏa độc đen kịt âm ỉ bốc lên.
Cơn đau buốt nhói chạy dọc cột sống như muốn bẻ gãy từng đốt xương của anh. Thiết Hùng cố gắng giữ vững ý thức bằng cách vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực. Anh hít sâu vào trong bốn giây, nén luồng đấu khí thô ít ỏi còn sót lại vào sâu trong tủy xương vai bập bùng nóng rát trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây đều đặn. Nhờ Thể Chất Thiết Cốt - Đỉnh Phong đã được tôi luyện qua bao trận chiến sinh tử, khung xương của anh vẫn vững vàng như một tấm đe thép nguội dưới hầm ngục, ngăn không cho hỏa độc cấm thuật xâm nhập sâu vào đan điền. Nhưng thể lực của anh đã hao hụt hơn sáu mươi phần trăm, cơ bắp run rẩy liên tục vì mất máu.
Trong khi Thiết Hùng đang âm thầm đấu tranh giành giật từng hơi thở trong ngục tối, thì tại sảnh nghị sự sang trọng phía trên đấu trường, một âm mưu thâm độc khác đang được vạch ra dưới ánh đèn dầu ma pháp mờ ảo.
Giám ngục phó Tào Bưu đứng khom lưng bên cạnh chiếc bàn đá lớn, khuôn mặt dài như mặt ngựa đầy vẻ nham hiểm khẽ giật giật. Hắn mặc bộ đồ quản giáo phó màu xanh sẫm thêu chỉ bạc sờn rách, đôi mắt láo liên đầy đố kỵ đang hướng về phía Giám ngục trưởng Lôi Bá đang ngồi hậm hực trên chiếc ghế da thú khổng lồ.
"Giám ngục trưởng, xin ngài bớt giận," Tào Bưu cúi đầu thấp hơn, giọng nói rít qua kẽ răng đầy nịnh hót nhưng ẩn chứa sự xảo quyệt. "Tiểu tử số 99 đó quả thật có bộ xương cứng quái dị chịu được cả roi điện cấm thuật. Nhưng nếu ngài tự tay hành quyết hắn trong ngục tối lúc này, e là không ổn."
Lôi Bá đập mạnh bàn tay khổng lồ béo phì xuống bàn đá, khiến chiếc bình rượu đồng rít lên chói tai. "Không ổn? Hắn đã phế đi cánh tay phải của con trai ta – Lôi Diệu! Ta là Giám ngục trưởng tối cao của cái đấu trường này, ta muốn ai chết thì kẻ đó phải chết! Tại sao ta phải e ngại một tên nô lệ rác rưởi?"
Tào Bưu khẽ cười thầm trong lòng, sự đố kỵ và khát vọng chiếm đoạt chiếc ghế Giám ngục trưởng của hắn càng bùng cháy mạnh mẽ khi thấy Lôi Bá mất đi lý trí vì giận dữ. Hắn tiến bước lên trước, thầm thì:
"Ngài quên rồi sao? Sau trận đấu tập phế tay thiếu chủ Lôi Diệu, tên số 99 đó đã vô tình trở thành một biểu tượng phản kháng ngầm trong lòng hơn một vạn nô lệ đấu sĩ ở đây. Giới quý tộc hoàng gia Giáo hội cũng đang đổ dồn sự chú ý về phía hắn để đặt cược cho các trận đấu lớn tiếp theo. Nếu ngài hành quyết hắn trong phòng tra tấn không một lý do chính đáng, đám nô lệ kia rất có thể sẽ kích động bạo loạn, và Giáo hội sẽ nghi ngờ năng lực quản lý của ngài. Đến lúc đó, chiếc ghế Giám ngục trưởng này..."
Tào Bưu cố ý bỏ lửng câu nói, liếc nhìn phản ứng của Lôi Bá. Quả nhiên, Lôi Bá khựng lại, đôi mắt ti hí độc ác co rụt đầy cảnh giác. Hắn gầm gừ qua kẽ răng: "Vậy theo ý ngươi, ta phải để hắn sống nhởn nhơ sao?"
"Không, thưa ngài," Tào Bưu cười nham hiểm, gương mặt ngựa của hắn méo mó dưới ánh lửa. "Chúng ta sẽ mượn đao giết người. Ngày mai, hãy sắp xếp cho hắn một trận đấu sinh tử bất thường với Độc Nhện Chúa. Con dị thú kịch độc khổng lồ đó đang bị bỏ đói nhiều ngày trong Hầm chứa dị thú. Ai cũng biết tơ axit của Nhện Chúa có thể nung chảy cả sắt thép cùm xích. Khi hắn bị tơ độc nung chảy da thịt và ăn mòn đến chết trên sân đấu cát bụi trước mắt vạn người, đó sẽ chỉ là một 'tai nạn đấu trường' hợp pháp. Ngài vừa rửa được hận cho thiếu chủ, vừa răn đe được đám nô lệ phản nghịch, lại không để lại bất kỳ dấu vết nào để Giáo hội trách phạt."
Lôi Bá nghe xong, gương mặt bặm trợn đầy thịt mỡ dần giãn ra, thay thế bằng một nụ cười tàn bạo, thỏa mãn. Hắn vỗ mạnh vào vai Tào Bưu: "Kế hoạch rất tốt! Tào Bưu, ngươi quả không hổ danh là quân sư của ta. Hãy lập tức truyền lệnh xuống Hầm chứa dị thú, chuẩn bị cho trận đấu ngày mai. Ta muốn thấy tên số 99 đó hóa thành một vũng nước loãng thối rữa trên bãi cát!"
Tào Bưu cúi đầu nhận lệnh, nhưng khi quay lưng đi, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy đố kỵ. Hắn đang mong chờ Thiết Hùng sẽ làm tiêu hao đấu khí của Lôi Bá, hoặc tạo ra một sự cố lớn để hắn có cơ hội kéo Lôi Bá xuống khỏi ngai vàng quyền lực.
Sâu dưới lòng đất, trong Phòng giam số 99, Thiết Hùng vẫn nằm bất động trong bóng tối. Đột nhiên, tiếng xích sắt bên ngoài hành lang khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ, hoàn toàn khác với tiếng bước chân thô bạo của lính tuần đêm.
"Cạch..."
Một phiến đá nhỏ dưới chân cửa sắt phòng giam khẽ dịch chuyển. Thân ảnh gầy gò, khập khiễng của Lão Hắc hiện ra trong bóng tối lờ mờ. Gã cựu đấu sĩ què chân dọn dẹp ngục tối khẽ nhìn dáo dác xung quanh, rồi lén lút tuồn một hũ đất nung nhỏ qua khe cửa hẹp vào trong phòng giam.
"Thiết Hùng... nhóc con... còn sống không?" Lão Hắc thầm thì, giọng nói khàn khàn đầy lo lắng.
Thiết Hùng khẽ mở mắt, khàn giọng đáp: "Tôi... vẫn chưa chết."
"May quá, mạng ngươi đúng là lớn hơn đá tảng," Lão Hắc thở phào nhẹ nhõm, khẽ khập khiễng tiến sát khe cửa. "Nghe đây, ta vừa lén trộm được một hũ Tinh Dầu Trơn Khớp Thạch Sa từ kho bảo dưỡng xe kéo của lính canh mang đến cho ngươi. Hãy bôi ngay lên bả vai trái đi. Dầu mỡ của dị thú thạch sa này có tính hàn, sẽ giúp làm mát vết bỏng nhiệt do roi điện cấm thuật gây ra và bôi trơn các khớp xích sắt đang ghim chặt vào vai ngươi. Đừng để vết thương bị hoại tử, nếu không ngày mai ngươi sẽ không thể nhấc nổi cánh tay chiến đấu đâu."
Thiết Hùng gắng gượng dùng cánh tay phải rệu rã vươn ra, đón lấy hũ đất nung nhỏ từ tay Lão Hắc. Anh khẽ mở nắp, một mùi hôi thối đặc trưng của mỡ dị thú xộc thẳng vào mũi, nhưng anh không hề do dự. Anh đổ một lượng dầu mát lạnh lên lòng bàn tay đeo Đôi Bao Tay Da Rách Nát, rồi nhẹ nhàng thoa lên bả vai trái đang loét máu đỏ bốc khói hỏa độc.
Ngay khi lớp dầu trơn bám vào da thịt rách nát, một cảm giác mát lạnh buốt thấu xương tủy lan tỏa, xoa dịu đi cơn bỏng rát kinh hoàng của dòng điện cấm thuật còn sót lại. Bộ xích sắt rỉ sét cắm sâu vào vai anh khẽ trượt nhẹ, giảm bớt ma sát cọ xát đau đớn khi anh vận lực.
"Cảm ơn ông, Lão Hắc..." Thiết Hùng thì thào, lòng tràn đầy sự biết ơn thầm lặng đối với những người lao dịch nghèo khổ dưới đáy xã hội này.
"Đừng cảm ơn vội," gương mặt chằng chịt vết rạch rỉ máu cũ của Lão Hắc hiện rõ vẻ nghiêm trọng. "Ta phải hối lộ vài Đồng Tiền Giáo Hội Thánh Quang cho tên lính gác tuần để hắn lờ đi ca trực này đấy. Ta nghe lén được từ phòng giám ngục, Tào Bưu và Lôi Bá đã quyết định đẩy ngươi vào trận đấu sinh tử bất thường ngày mai với Độc Nhện Chúa. Con nhện khổng lồ đó cực kỳ hung tợn, tơ axit của nó có thể ăn mòn cả thép nguội. Ngươi phải cẩn thận!"
Nói xong, Lão Hắc nghe thấy tiếng bước chân lính tuần từ xa vọng lại, liền vội vàng thu mình, khập khiễng lướt nhanh vào bóng tối hành lang.
Thiết Hùng siết chặt hũ đất nung trong tay, lòng nặng trĩu. Độc Nhện Chúa... tơ axit nung chảy sắt thép. Rõ ràng Lôi Bá muốn mượn tay dị thú để nung chảy bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét trên người anh, từ đó hủy hoại thể chất chịu nén của anh và giết chết anh một cách hợp pháp.
Đột nhiên, từ khe thông gió nhỏ hẹp trên đỉnh bức tường đá của phòng giam số 99, có tiếng động nhẹ như tiếng chuột cào cát. Thiết Hùng ngước mắt nhìn lên.
Gương mặt đen nhẻm, gầy trơ xương sườn của cậu bé câm dọn cát Thạch Đầu Nhỏ hiện ra sau khe hở hẹp. Cậu bé mười một tuổi không thể nói chuyện, đôi mắt to tròn linh hoạt đầy sự lo lắng nhìn chằm chằm vào Thiết Hùng.
Thấy Thiết Hùng nhìn lên, Thạch Đầu Nhỏ khẽ đưa hai bàn tay nhỏ bé bết đầy cát máu lên, nhanh nhẹn thực hiện những ký tự tay ngầm của giới dọn cát đấu trường để truyền tin.
Thiết Hùng nín thở, chăm chú dịch từng ký hiệu tay của cậu bé:
*"Nhện lớn... tám chân sắc như kiếm... phun nước rỉ sắt đỏ (axit)... phun rất xa... nước dính vào đâu đá thép nung chảy đến đó... đừng dùng xích sắt đỡ trực diện... xích sẽ bị gãy... phải né tránh... di chuyển nhanh..."*
Thạch Đầu Nhỏ khẽ chỉ tay về phía bả vai trái của Thiết Hùng, rồi làm ký hiệu hình vòng tròn bảo vệ, ý khuyên anh hãy bảo vệ vết thương bả vai thật kỹ, không được để tơ axit dính vào.
Thiết Hùng khẽ gật đầu, dùng ký hiệu tay thô sơ đáp lại: *"Ta hiểu rồi. Cảm ơn em, Thạch Đầu Nhỏ. Hãy rời đi mau trước khi lính gác tháp canh phát hiện."*
Cậu bé câm mỉm cười nhẹ, đôi mắt sáng lên một tia hy vọng kiên cường, rồi nhanh chóng tụt xuống biến mất khỏi khe thông gió không một tiếng động.
Trong phòng giam tĩnh lặng, Thiết Hùng nhắm mắt lại, đầu óc vận hành liên tục để phân tích chiến thuật chiến đấu cho ngày mai.
Anh hiểu rõ cơ chế của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét trên người mình: nó có thể hấp thụ năm mươi phần trăm sát thương vật lý trực tiếp để chuyển hóa thành đấu khí cho bản thân. Thế nhưng, tơ axit của Độc Nhện Chúa không phải là lực va chạm vật lý thông thường, mà là một chất ăn mòn hóa học cực mạnh. Nếu anh dùng xích sắt để đỡ trực diện tơ axit như cách anh từng đối đầu với sừng sắt của Cuồng Bạo Tê Ngưu, axit sẽ ăn mòn và làm rạn nứt kết cấu thép của bộ xích trước khi anh kịp hấp thụ năng lượng. Một khi bộ xích cấm thuật bị hủy hoại kết cấu bên ngoài khi chưa được mở khóa phong ấn bằng Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa, hỏa độc cấm thuật bên trong sẽ bùng nổ, nung chảy toàn bộ da thịt bả vai trái của anh đến chết.
"Không thể dùng xích đỡ đòn phun độc," Thiết Hùng tự nhủ, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng quyết đoán trong bóng tối. "Ngày mai, ta phải chiến đấu bằng cách né tránh tầm xa, áp dụng Bộ Pháp Di Chuyển Trọng Lực Thấp để di chuyển linh hoạt trên bãi cát trơn trượt, chờ đợi thời cơ áp sát dứt điểm bằng lực phản chấn cận chiến."
Anh đặt hũ đất nung xuống, bắt đầu ngồi kiết già thẳng lưng. Thiết Hùng vận hành Khẩu Quyết Nén Khí Vào Xương, dồn ép luồng đấu khí thô ít ỏi vào sâu trong tủy xương bắp chân và đùi để gia tăng sức bật cho bộ pháp ngày mai. Khung xương cổ chân và khớp gối của anh phát ra những tiếng rít nhẹ dưới áp lực của cùm chân nặng nề, nhưng nhờ có lớp Tinh Dầu Trơn Khớp Thạch Sa của Lão Hắc bôi trơn, bả vai trái của anh đã bớt bỏng rát, giúp anh duy trì được sự tập trung tinh thần tuyệt đối.
Thời gian trôi đi lặng lẽ trong ngục tối. Khi tiếng chuông đồng cấm thuật từ tháp canh trung tâm vang lên hồi thứ ba báo hiệu canh năm sắp đến, một âm thanh rùng rợn bỗng nhiên truyền qua các khe đá ngầm của Phòng giam số 99.
"Khè khè khè... rắc rắc rắc..."
Đó là tiếng gầm rít kinh hồn, rợn tóc gáy của Độc Nhện Chúa từ Hầm chứa dị thú sâu dưới lòng đất vọng lại. Tiếng tám chiếc chân nhọn hoắt như kiếm của nó cào mạnh vào các thanh lồng sắt cấm thuật tạo ra những tiếng rít chói tai, chấn động cả địa mạch ngục tối.
Cửa ngục sắp mở. Tử thần kịch độc đang chờ đợi anh phía trước trên bãi cát đẫm máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!