Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Cơn Thịnh Nộ Của Giám Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sát khí đỏ ngầu từ cơ thể khổng lồ của Giám ngục trưởng Lôi Bá tràn xuống như một cơn bão địa chấn, ép chặt Thiết Hùng vào bức tường đá rạn nứt của sân tập ngầm. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, nóng bỏng và nồng nặc mùi thuốc súng cùng sấm sét cấm thuật. Dưới khán đài, Lôi Diệu vẫn đang ôm lấy cánh tay phải gãy nát, quằn quại trên vũng máu cát bụi, tiếng rên rỉ thảm thiết của hắn càng làm cho ngọn lửa cuồng nộ trong mắt Lôi Bá rực cháy dữ dội hơn.


"Lũ ăn hại! Còn đứng đơ ra đó làm gì?" Lôi Bá gầm lên, tiếng gầm của gã khổng lồ béo phì làm rung chuyển cả những phiến đá granite dày cộp trên trần sân tập. "Trói gô cổ thằng rác rưởi số 99 này lại! Áp giải nó đến Phòng tra tấn Thiết Sỉ cho ta! Ta sẽ tự tay lột da, róc xương nó!"


Hàng chục lính canh tuần đêm vũ trang nặng nề, tay lăm lăm giáo sắt cấm thuật, run rẩy xông vào. Chúng không sợ Thiết Hùng – kẻ mà chúng nghĩ chỉ là một tên nô lệ có sức mạnh cơ bắp quái dị vừa kiệt sức – mà chúng sợ cơn thịnh nộ điên cuồng của Lôi Bá. Những sợi xích sắt thô nặng nề được quấn thêm nhiều vòng quanh cổ chân và hai tay Thiết Hùng.


Thiết Hùng không hề chống cự. Anh cúi đầu, mái tóc ngắn gai góc bụi bặm rủ xuống che khuất đôi mắt lạnh lùng sắc bén. Anh chủ động buông lỏng toàn bộ cơ bắp, giả vờ như cơ thể đã hoàn toàn kiệt quệ sau cú bẻ khớp vai tự nắn đầy đau đớn từ trận đấu tập trước. Anh hiểu rõ Luật Sắt Đấu Trường: trước một kẻ thù mạnh mẽ vượt trội như Lôi Bá, việc bộc phát Đấu Khí Trọng Lực khi chưa mở khóa Nhất Mắt Xích của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét chỉ là tự sát. Bộ xích cấm thuật cấy ghép ngầm trên vai anh sẽ ngay lập tức cảm ứng và siết chặt bóp nghẹt lồng ngực anh đến chết trước khi anh kịp chạm vào một sợi tóc của Lôi Bá. Anh cần nhẫn nhục. Anh cần thời gian.


Bầy lính canh thô bạo lôi kéo Thiết Hùng đi dọc theo những bậc thang đá dốc đứng, ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất tối tăm nhất của Đấu trường Huyết Cốt. Tiếng xích sắt cùm chân kéo lê trên nền đá phát ra những âm thanh "két... két..." khô khốc, vang vọng vào vách đá ẩm mốc.


Phòng tra tấn Thiết Sỉ hiện ra sau cánh cửa sắt dày khảm những ký tự cấm thuật màu đỏ máu. Vừa bước qua ngưỡng cửa, một mùi rỉ sét nồng nặc trộn lẫn mùi máu khô lâu ngày và mùi ozone khét lẹt của dòng điện cấm thuật xộc thẳng vào mũi. Căn phòng rộng lớn nhưng ngột ngạt, xung quanh tường đá giăng đầy những dụng cụ tra tấn dã man: những chiếc móc sắt nhọn hoắt rỉ sét, những chiếc roi da gai sắt tẩm muối nung đỏ, và những bục đá tra tấn bằng điện cấm thuật rò rỉ những tia chớp xanh lè.


"Rầm!"


Thiết Hùng bị lính canh ném mạnh xuống sàn đá lạnh buốt của phòng tra tấn. Hai cổ tay quấn xích của anh bị móc chặt vào hai sợi xích khổng lồ thả xuống từ trần nhà, kéo căng hai cánh tay anh lên cao, ép anh phải quỳ gối trong tư thế hoàn toàn thụ động.


Cửa phòng tra tấn mở ra lần nữa. Giám ngục trưởng Lôi Bá bước vào, thân hình khổng lồ béo phì của hắn che khuất cả ánh đuốc lờ mờ. Đi ngay phía sau hắn là Đội trưởng lính canh Thiết Trảo – tay sai đắc lực nhất của Lôi Bá. Khuôn mặt chuột kẹp đầy vết rỗ của Thiết Trảo hiện rõ vẻ nịnh bợ nhưng tàn độc dã man. Trên hai bàn tay của hắn, đôi găng tay vuốt sắc bén bằng thép nguội cấm thuật – Móng Vuốt Sắt Thiết Trảo – đã được đeo sẵn, những lưỡi vuốt dài mười phân rực ánh thép lạnh lẽo rỉ máu khô.


"Giám ngục trưởng yên tâm," Thiết Trảo cúi đầu, giọng nói rít lên đầy nịnh hót. "Để tên rác rưởi này cho tiểu nhân. Tiểu nhân sẽ dùng móng vuốt này cào nát từng thớ thịt trên bả vai và lưng của hắn, kích thích lại toàn bộ vết thương cũ, khiến hắn phải cầu xin cái chết trước khi ngài ra tay."


Lôi Bá không thèm đáp. Hắn ngồi sụp xuống chiếc ghế đá lớn ở góc phòng, gương mặt bặm trợn đầy thịt mỡ giật giật liên tục vì phẫn nộ. Hắn vung nhẹ sợi roi điện cấm thuật Thiết Lôi trên tay, dòng điện cấm thuật màu xanh lục nhạt rít lên lách tách, tỏa ra một áp lực kinh mạch nặng nề.


Thiết Trảo cười khinh khỉnh, bước chậm rãi về phía Thiết Hùng đang bị xích treo lơ lửng. Hắn nâng bàn tay đeo Móng Vuốt Sắt Thiết Trảo lên, những lưỡi vuốt sắc lẹm khẽ cọ xát vào nhau tạo ra tiếng rít chói tai.


"Nhóc con số 99," Thiết Trảo ghé sát tai Thiết Hùng, thầm thì đầy độc địa. "Ngươi dám phế tay của thiếu chủ Lôi Diệu? Hôm nay, ta sẽ bắt đầu từ bả vai trái đang bị rạn xương của ngươi trước."


"Xoẹt!"


Không một chút cảnh báo, Thiết Trảo vung mạnh cánh tay phải. Móng Vuốt Sắt Thiết Trảo xé rách không khí, cào thẳng vào lưng và bả vai trái của Thiết Hùng. Năm lưỡi vuốt sắc bén xé toạc lớp áo vải thô rách nát, đâm sâu vào da thịt vạm vỡ của anh.


Máu tươi đỏ thẫm ngay lập tức phun ra, nhuộm đỏ những mắt xích rỉ sét của bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét. Cơn đau đớn vật lý dữ dội ập đến như một luồng điện nung đỏ. Vết rạn xương vai trái từ trận đấu tập trước chưa kịp lành hẳn nay bị lực cào cấu mạnh mẽ của Thiết Trảo kích thích, khiến toàn bộ khung xương vai của Thiết Hùng rung lên răng rắc.


Thiết Hùng nghiến chặt răng đến mức khóe môi rỉ máu. Anh không hề kêu rên nửa lời. Đôi mắt anh nhắm nghiền, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào bên trong cơ thể. Anh biết Thiết Trảo cố tình tẩm muối độc vào móng vuốt để gây bỏng rát cực độ. Cơn đau buốt nhói chạy dọc cột sống, nhưng Thiết Hùng vẫn cố giữ vững ý thức. Anh vận hành Điều Hòa Nhịp Thở Dải Áp Lực theo nhịp thở 4-4-8 mà người thầy Trương Thiết Nhân đã dạy: hít vào trong bốn giây, nén khí giữ ấm tủy xương bả vai trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây để điều hòa áp lực máu lên não, tránh bị ngất đi vì sốc đau đớn.


"Ồ? Khá khen cho một khúc xương cứng!" Thiết Trảo thấy Thiết Hùng không thèm rên rỉ, lòng kiêu ngạo của hắn bị tổn thương. Hắn điên cuồng vung cả hai tay, Móng Vuốt Sắt Thiết Trảo liên tục cào xé dã man lên lưng và bả vai của Thiết Hùng, để lại những vết thương hở sâu hoắm, rách nát da thịt.


Máu tươi chảy ròng ròng xuống sàn đá phòng tra tấn, tạo thành một vũng máu đỏ sẫm dưới chân Thiết Hùng. Thế nhưng, khung xương của anh – nhờ đạt đến cảnh giới Thể Chất Thiết Cốt - Đỉnh Phong – vẫn vững chắc như một tấm hộ tâm kính bằng thép nguội rèn trăm lớp, ngăn chặn không cho móng vuốt của Thiết Trảo đâm sâu vào tủy xương hay phá hủy kinh mạch chính.


Lôi Bá ngồi ở góc phòng, chứng kiến cảnh tượng Thiết Hùng vẫn im lặng chịu đựng dưới làn móng vuốt tàn bạo, lòng kiên nhẫn của hắn hoàn toàn biến mất. Hắn đứng bật dậy, thân hình khổng lồ tỏa ra một luồng áp lực cấm thuật nặng nề.


"Tránh ra, tên vô dụng kia!" Lôi Bá quát lớn, đẩy mạnh Thiết Trảo văng ra xa.


Hắn bước đến trước mặt Thiết Hùng, đôi mắt ti hí độc ác nhìn chằm chằm vào bả vai trái rách nát đầy máu của anh. Hắn nâng sợi Roi Điện Cấm Thuật Lôi Bá lên. Sợi roi da bện đồng khổng lồ bùng nổ luồng sáng xanh rực rỡ, phóng ra những tia chớp cấm thuật lôi điện nổ vang đanh gọn.


"Ngươi cứng đầu lắm đúng không?" Lôi Bá rít qua kẽ răng. "Để ta xem bộ xương rác rưởi của ngươi chịu được mấy roi điện cấm thuật này!"


"Vút—— Chát!"


Tiếng roi quất xé toạc không khí phòng tra tấn, nện thẳng vào bả vai trái của Thiết Hùng. Luồng lôi điện cấm thuật khổng lồ ngay lập tức phóng ra, bám chặt lấy da thịt rách nát và bộ xích sắt rỉ sét của anh.


Dòng điện tàn bạo chạy dọc theo hệ thần kinh, điên cuồng tấn công và tàn phá các kinh mạch đấu khí đan điền vai của Thiết Hùng. Một cảm giác tê liệt kinh hoàng ập đến, nung đốt da thịt anh như thể có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé tủy xương. Toàn thân Thiết Hùng co giật mạnh mẽ, hai cánh tay bị xích treo lơ lửng căng cứng lại. Đầu anh gục xuống, hai mắt trợn trừng, suýt chút nữa đã mất đi ý thức hoàn toàn rơi vào khoảng không tăm tối.


Trong ranh giới sinh tử mờ mịt ấy, một hình ảnh hiện lên trong tâm trí Thiết Hùng: gương mặt gầy gò, u buồn của em gái nhỏ Thiết Lan đang bị giam lỏng tại tu viện trung ương Giáo hội, và lời dặn dò trầm ấm của Trương Thiết Nhân: *"Sống sót... lấy xương làm đe, lấy đau đớn làm búa để rèn nên ý chí sắt đá!"*


Không! Anh không thể chết ở đây! Anh phải sống sót để giải cứu Thiết Lan, để minh oan cho danh dự của người cha Thiết Mục vĩ đại!


Thiết Hùng bừng tỉnh giữa cơn tê liệt. Anh nghiến chặt hàm răng đến mức rạn nứt nhẹ, bắt đầu nhẩm thầm Khẩu Quyết Nén Khí Vào Xương: *"Nén khí vào xương, lấy tủy làm đe, lấy đấu khí làm búa..."*


Anh không hề bộc phát đấu khí ra ngoài để phản công – điều đó sẽ kích hoạt bộ xích siết chết anh. Thay vào đó, Thiết Hùng chủ động thu liễm toàn bộ luồng đấu khí thô ít ỏi còn sót lại trong đan điền bả vai, dồn ép và nén sâu chúng vào trong tủy xương bả vai trái và bắp tay. Luồng đấu khí màu xám đen tuần hoàn cực nhanh dưới lớp da thịt rách nát, tạo thành một lớp màng bảo hộ vững chắc bọc chặt lấy tủy xương khỏi sự tàn phá của dòng điện cấm thuật.


Đồng thời, bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét trên người anh bắt đầu phản ứng. Nhờ nội tại bị động Hấp Thụ Sát Thương Vật Lý và năng lượng đặc thù, các mắt xích sắt rỉ sét bùng lên các tia lửa xám đen hắc ám, âm thầm hấp thụ năm mươi phần trăm chấn động điện năng từ roi của Lôi Bá để chuyển hóa thành năng lượng dự trữ cho xích.


Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Việc hấp thụ quá nhiều năng lượng điện khiến bộ xích sắt cấm thuật co thắt mạnh mẽ, các mắt xích siết chặt lại găm sâu vào da thịt vai trái anh, nén chặt lồng ngực khiến Thiết Hùng cảm thấy ngạt thở, phổi nóng rát như bị thiêu đốt. Da thịt bả vai trái bị bỏng nhiệt rách nát nghiêm trọng, bốc lên những làn khói đen cấm thuật khét lẹt.


"Chát! Chát! Chát!"


Lôi Bá điên cuồng quất liên tiếp thêm ba roi điện cấm thuật nữa vào bả vai trái của Thiết Hùng. Mỗi cú đánh là một lần lôi điện nổ vang dội, thắp sáng cả căn phòng tra tấn tối tăm bằng ánh sáng xanh rùng rợn. Sàn đá dưới chân Thiết Hùng bị dòng điện dư thừa đánh nứt vỡ rạn nẻ.


Thiết Hùng quỳ gối giữa vũng máu, cơ thể run lên bần bật dưới áp lực tra tấn dã man cực hạn. Khói đen bốc lên nghi ngút từ bả vai rách nát của anh, da thịt bị bỏng nhiệt nung chảy lộ ra cả màu xương bả vai xám đen bóng dầu của cảnh giới Thiết Cốt Đỉnh Phong. Thế nhưng, nhờ Khẩu Quyết Nén Khí Vào Xương giữ ấm tủy xương và màng đấu khí bảo vệ bên trong, tủy xương vai của anh vẫn nguyên vẹn không bị hoại tử, đan điền vai trái vẫn giữ được một tia sinh lực cốt lõi.


Lôi Bá dừng roi, thở dốc đầy mệt mỏi. Luồng đấu khí lôi điện cấm thuật trên người hắn tiêu hao không ít sau những cú quật toàn lực. Hắn cúi người xuống, dùng bàn tay béo phì nắm chặt lấy mái tóc đẫm máu và mồ hôi của Thiết Hùng, giật mạnh đầu anh lên.


Hắn muốn nhìn thấy sự sợ hãi, sự khuất phục, hoặc tiếng van xin thảm thiết từ tên nô lệ rác rưởi này.


Thế nhưng, khi đôi mắt của Thiết Hùng hé mở, Lôi Bá bỗng nhiên khựng lại.


Đó không phải là đôi mắt của một kẻ bị khuất phục. Đôi đồng tử của thiếu niên mười mười tám tuổi lạnh lùng, tĩnh lặng và sắc bén như hai lưỡi đao sắt nguội găm thẳng vào linh hồn Lôi Bá. Không có một tia sợ hãi, không có một lời van xin, chỉ có một ngọn lửa căm phẫn ngầm dữ dội đang âm thầm cháy bỏng sâu trong đáy mắt anh.


Lôi Bá cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Sự im lặng kiên cường bất khuất của Thiết Hùng như một cái tát mạnh mẽ nện thẳng vào lòng tự tôn kiêu ngạo của tên giám ngục trưởng tối cao.


"Thằng rác rưởi cứng đầu!" Lôi Bá tức giận tột cùng, gầm lên một tiếng đầy bất lực. Hắn buông tóc Thiết Hùng ra, đẩy mạnh đầu anh đập vào sợi xích sắt treo lơ lửng tạo ra tiếng kêu "xoảng" chói tai.


Hắn quay sang Thiết Trảo, đôi mắt ti hí bừng lên một âm mưu tàn bạo hơn gấp bội:


"Thiết Trảo! Đừng tra tấn nó ở đây nữa. Nó muốn tỏ ra cứng cỏi đúng không? Ngày mai, hãy chuẩn bị một hình phạt tàn khốc hơn gấp bội cho nó ngay trên đấu trường cát bụi trước mặt vạn người! Ta muốn xem nó sẽ chịu đựng thế nào khi đối đầu với tử thần thực sự!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!