Lửa Giận Đấu Tập
Hơi lạnh buốt giá từ Hồ nước lạnh ngầm Vô Cực vẫn còn vương vấn trong từng thớ cơ thịt của Thiết Hùng khi anh lén chui qua khe đá hẹp để trở lại Phòng giam số 99. Bóng tối ẩm ướt của ngục tối bao trùm lấy thân hình vạm vỡ mười mười tám tuổi của anh. Dưới sự hỗ trợ âm thầm của dược sư lang thang Cốc Phong, Thiết Hùng đã kịp thời quay lại phòng giam trước khi ánh bình minh lờ mờ của ca trực sáng bắt đầu chiếu qua những khe hở hẹp của vách đá xám.
Toàn thân Thiết Hùng vẫn còn run rẩy nhẹ do di chứng tê buốt của dòng nước đóng băng vĩnh cửu. Tuy nhiên, sâu trong tủy xương bả vai trái, một cảm giác cứng cáp, vững chãi chưa từng có đang cuộn xoáy. Khung xương của anh, sau khi trải qua quá trình tôi luyện khắc nghiệt giữa hỏa độc cấm thuật rực đỏ và hàn khí địa mạch cực lạnh, đã chuyển hóa hoàn toàn sang sắc xám đen bóng dầu của sắt nguội rèn trăm lớp. Anh đã chính thức đạt đến cảnh giới Thể Chất Thiết Cốt - Đỉnh Phong. Vết sẹo bỏng nhiệt khổng lồ trên bả vai trái đã se miệng, cứng như một tấm hộ tâm kính bằng thép nguội gắn chặt vào da thịt.
Thiết Hùng ngồi kiệt sức dựa lưng vào bức tường đá lạnh, hai tay khẽ siết chặt. Anh cẩn thận nhét Chiếc Chìa Khóa Gãy Cổ Xưa – di vật duy nhất chứng minh danh dự gia tộc Thiết Mục – vào sâu trong lớp đệm của Đôi Bao Tay Da Rách Nát ở cổ tay phải. Bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét quấn quanh vai và cổ chân anh khẽ phát ra tiếng lách cách khô khốc. Nó vẫn ở trạng thái Khóa Chặt Cấm Kỵ, hoàn toàn phong tỏa mọi luồng đấu khí bộc phát ra ngoài. Anh biết, hôm nay sẽ là một thử thách tàn khốc. Kế hoạch đấu tập ác ý của con trai giám ngục Lôi Diệu đang chờ đợi anh phía trước.
"Uỳnh!"
Tiếng cửa sắt dày cộp của Phòng giam số 99 bất ngờ bị đá văng thô bạo. Tiếng xích sắt khóa ngoài hành lang rít lên những âm thanh chói tai. Thiết Hùng mở mắt, đôi đồng tử co rút lại trong bóng tối lờ mờ.
Một toán lính canh vũ trang nặng nề bước vào, dẫn đầu là một thiếu niên khoảng mười chín tuổi. Hắn mặc một bộ cẩm y sang trọng khảm giáp nhẹ bằng đồng lấp lánh, mái tóc vuốt ngược kiêu ngạo, khuôn mặt thanh tú nhưng ngập tràn vẻ hống hách và tàn nhẫn. Trên tay phải của hắn, sợi roi điện cấm thuật Tử Lôi rít lên những tia chớp xanh lè, liên tục phóng ra những tia lửa điện nhỏ nổ lách tách trên nền đất ẩm ướt.
Đó chính là Lôi Diệu, con trai độc nhất của Giám ngục trưởng Lôi Bá.
"Tên nô lệ rác rưởi số 99!" Lôi Diệu sneer, vung nhẹ sợi roi Tử Lôi tạo ra một tiếng nổ đanh gọn trong không khí, chỉ thẳng vào mặt Thiết Hùng. "Nghe nói ngươi vừa đấm gãy sừng của Cuồng Bạo Tê Ngưu? Một con súc vật may mắn có chút sức mạnh cơ bắp thô ráp mà thôi. Hôm nay, cha ta cho phép ta dùng ngươi làm bao cát tập luyện. Đi ra đài tập ngầm ngay lập tức!"
Thiết Hùng lầm lì không đáp. Anh chậm rãi đứng dậy, tiếng xích sắt cùm chân nặng nề kéo lê sát mặt đất cát tạo ra những vệt rãnh dài. Anh cố tình đi loạng choạng, giả vờ như cơ thể vẫn còn kiệt quệ và bị thương nặng từ trận đấu trước để đánh lạc hướng sự chú ý của đám lính gác.
Toán lính canh thô bạo đẩy Thiết Hùng đi dọc theo hành lang tối tăm, dẫn thẳng đến sân tập ngầm dưới lòng đất đấu trường. Đây là một khoảng sân rộng được bao quanh bởi những bức tường đá granite nguyên khối vững chắc cao hàng chục mét. Trên khán đài đá xám phía trên, Giám ngục trưởng Lôi Bá đang ngồi sừng sững trên chiếc ghế sắt khổng lồ, tay cầm bình rượu đồng, đôi mắt ti hí độc ác lạnh lùng nhìn xuống sân tập. Lôi Bá muốn mượn trận đấu tập này để kiểm tra xem Thiết Hùng có thực sự tàng trữ sức mạnh phản nghịch nào hay không, đồng thời cho phép con trai hắn phế bỏ hai cánh tay của Thiết Hùng để thỏa mãn thú tính kiêu ngạo.
"Bắt đầu đi, Diệu nhi!" Giọng nói ồm ồm, nặng nề của Lôi Bá vang vọng khắp sân tập ngầm. "Đừng nương tay với loại nô lệ rác rưởi này. Hãy cho hắn biết thế nào là sức mạnh của roi cấm thuật."
Lôi Diệu cười lớn đầy đắc ý. Hắn lướt nhanh ra giữa sân tập bằng bộ pháp lướt sấm chớp vô cùng linh hoạt. Sợi roi điện cấm thuật Tử Lôi trên tay hắn bùng nổ luồng sáng xanh rực rỡ, phóng ra những tia chớp dài quét thẳng về phía bả vai trái của Thiết Hùng.
"Chát!"
Tiếng roi quất xé toạc không khí, nện thẳng vào bả vai trái của Thiết Hùng. Dòng điện cấm thuật Tử Lôi ngay lập tức phóng ra, len lỏi vào kinh mạch hòng làm tê liệt toàn bộ đan điền và bả vai của anh. Thiết Hùng đứng tấn lún cát, nghiến chặt răng chịu đựng. Nhờ Thể Chất Thiết Cốt - Đỉnh Phong mới thăng tiến, khung xương vai của anh cứng cáp như thép rèn, chặn đứng dòng điện không cho xâm nhập vào tủy xương. Tuy nhiên, để che mắt Lôi Bá, Thiết Hùng chủ động rên nhẹ một tiếng, lùi lại vài bước, giả vờ như cánh tay trái đã bị tê liệt hoàn toàn và buông thõng xuống.
"Ha ha! Chỉ có thế thôi sao?" Lôi Diệu càng thêm kiêu ngạo. Hắn liên tục vung roi, những đường roi Tử Lôi tạo thành một lưới điện xanh lè bao phủ lấy Thiết Hùng.
Thiết Hùng đeo Đôi Bao Tay Da Rách Nát, liên tục vung xích sắt bả vai phải gạt đỡ các đòn quật roi tầm xa. Anh cố ý di chuyển chậm chạp bằng bộ pháp di chuyển trọng lực thấp, giả vờ như chân phải bị dòng điện làm tê liệt tạm thời. Mỗi lần xích sắt va chạm với roi Tử Lôi, bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét trên người anh lại co thắt nhẹ, âm thầm hấp thụ năm mươi phần trăm chấn động lực điện năng để tích lũy năng lượng phản chấn vào bên trong các mắt xích rỉ sét.
Lôi Diệu thấy Thiết Hùng chỉ biết phòng thủ thụ động và liên tục lùi bước, lòng kiêu ngạo của hắn dâng lên tột cùng. Hắn muốn nhanh chóng kết liễu trận đấu tập để lập công với cha. Hắn bất ngờ áp sát cận chiến, tay trái rút ra đôi găng tay vuốt sắc bén bằng thép nguội cấm thuật – Móng Vuốt Sắt Thiết Trảo – rực ánh thép lạnh lùng, tẩm muối độc gây đau đớn rát bỏng.
"Chết đi, tên nô lệ rác rưởi!" Lôi Diệu hét lớn, vung móng vuốt sắt sắc lẹm cào thẳng vào ngực và bả vai trái đang bị thương của Thiết Hùng. Đòn đánh này cực kỳ hiểm hóc và tàn nhẫn, nhắm thẳng vào tử lộ hòng xé toạc da thịt và phế bỏ vĩnh viễn bả vai trái của anh.
Thiết Hùng quan sát thấy Lôi Diệu vì quá kiêu ngạo và nôn nóng lập công nên đã sơ hở hoàn toàn sườn phải khi vung móng vuốt quá đà. Đây chính là thời cơ duy nhất. Tuy nhiên, nếu anh dùng đấu khí trọng lực bộc phát mạnh để phản công, Lôi Bá trên khán đài sẽ ngay lập tức phát hiện ra bí mật mở khóa cấm thuật.
Anh phải dùng một thủ đoạn cận chiến thô ráp, táo bạo nhất.
Trong khoảnh khắc móng vuốt sắt sắc lẹm chỉ còn cách bả vai trái vài milimet, Thiết Hùng vận dụng Khóa Khớp Xương Khẩn Cấp. Một tiếng "rắc" trầm đục, ghê rợn vang lên từ sâu trong khớp vai trái của anh. Thiết Hùng chủ động tự trật khớp vai trái của chính mình!
Cánh tay trái của anh bỗng nhiên buông thõng mềm nhũn như không xương, khiến toàn bộ thân hình anh sụp thấp xuống một góc nghiêng kỳ dị. Móng vuốt sắt của Lôi Diệu sượt qua khoảng không trong gang tấc, chỉ kịp cào rách một vệt áo vải thô trên vai anh mà không chạm được vào da thịt. Cơn đau đớn thấu tim gan từ việc tự bẻ khớp vai khiến trán Thiết Hùng vã mồ hôi hột, nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh lùng và sắc bén như chim ưng đêm.
Lôi Diệu vì đòn đánh hụt nên mất đà, trọng tâm cơ thể lao về phía trước, để lộ hoàn toàn mạn sườn phải.
Ngay lập tức, Thiết Hùng vung cánh tay phải đang quấn chặt sợi xích sắt dày bả vai phải. Anh không hề bộc lộ một chút đấu khí trọng lực hắc ám nào, mà chỉ dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy của thể chất Thiết Cốt Đỉnh Phong kết hợp với kỹ năng Khóa Xích Quấn Cổ. Sợi xích sắt rỉ sét quật dài như một con mãng xà đen, quấn chặt lấy sợi roi Tử Lôi và cổ tay phải của Lôi Diệu.
"Cái gì?!" Lôi Diệu kinh hoàng hét lên, cố gắng giật lại roi điện nhưng sức mạnh cơ bắp của Thiết Hùng cứng như một tảng đá khổng lồ neo chặt dưới đất cát.
Thiết Hùng nghiến chặt răng, vận hành kỹ năng Phản Chấn Chấn Động Thô Ráp. Anh lợi dụng chính chấn động lực điện năng khổng lồ mà bộ xích sắt đã hấp thụ từ các đòn đánh trước đó của Lôi Diệu, dồn toàn bộ phản lực chấn động ấy ngược trở lại sợi xích sắt dày bả vai phải.
Một luồng chấn động lực tần số cao bùng nổ, truyền thẳng qua sợi xích sắt quấn chặt cổ tay Lôi Diệu.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt gãy vụn giòn giã vang lên rùng rợn giữa sân tập tĩnh lặng. Toàn bộ xương cổ tay và cẳng tay phải của Lôi Diệu bị luồng chấn động phản lực khổng lồ bẻ gãy gập làm đôi, các khớp xương rạn nứt hoàn toàn dưới áp lực rung động cực hạn. Sợi roi điện cấm thuật Tử Lôi tuột khỏi bàn tay gãy nát của hắn, rơi xuống đất cát.
"A... Á hự... Cánh tay của ta!" Lôi Diệu ôm lấy cánh tay phải gãy nát rỉ máu đỏ dã man, ngã khuỵu xuống đất cát, tiếng gào thét đau đớn rên rỉ vang vọng khắp bốn bức tường đá granite của sân tập ngầm.
Thiết Hùng đứng sừng sững giữa sân tập, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh nhanh chóng dùng tay phải giật mạnh bả vai trái vào vách đá ngầm bên cạnh, một tiếng "khục" trầm đục vang lên khi khớp vai trái tự động khớp lại vị trí cũ dưới sự chịu đựng đau đớn vượt ngưỡng phàm nhân của anh. Anh l lầm lì nhìn Lôi Diệu đang quằn quại dưới đất, tuyệt đối không để lộ một tia đấu khí trọng lực hắc ám nào ra ngoài.
Trận đấu tập ác ý kết thúc với sự thất bại thảm hại và nhục nhã của con trai giám ngục.
Thế nhưng, bầu không khí trong sân tập ngầm bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Tiếng gào thét của Lôi Diệu đột ngột bị dập tắt bởi một luồng áp lực vô hình khổng lồ đè nặng xuống từ phía khán đài cao.
"Rầm!"
Chiếc ghế sắt khổng lồ bị đẩy lùi mạnh mẽ, tạo ra tiếng rít chói tai trên nền đá xám. Giám ngục trưởng Lôi Bá đứng bật dậy trên khán đài cao. Khuôn mặt béo phì đầy thịt mỡ của hắn run lên vì giận dữ tột độ, đôi mắt ti hí độc ác bừng lên những tia sát khí đỏ ngầu như máu. Chiếc bình rượu đồng trên tay hắn bị bóp nát vụn thành một cục đồng méo mó, rơi xoảng xuống đất.
Một luồng sát khí kinh hoàng, nặng nề như núi đá sụp đổ bùng nổ từ thân hình khổng lồ của Lôi Bá, bao trùm toàn bộ đài tập ngầm, đè nặng lên từng thớ thịt và làm rạn nứt cả những phiến đá granite dưới chân Thiết Hùng.
Lôi Bá chỉ tay xuống Thiết Hùng, giọng nói trầm hùng rít qua kẽ răng đầy hận thù điên cuồng:
"Tên nô lệ rác rưởi số 99... Ngươi dám phế đi cánh tay của con trai ta trước mặt ta? Nợ máu phải trả bằng máu! Ta thề sẽ tự tay nghiền nát từng khúc xương trên người ngươi thành tro bụi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!