Xiềng Xích Tội Đồ
Bóng tối sâu thẳm dưới lòng đất của đấu trường Huyết Cốt không bao giờ biết đến ánh mặt trời. Nó chỉ có mùi ẩm mốc của đất cát thấm máu lâu năm, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn đầy sốt ruột từ trần đá, và cái lạnh buốt xương rò rỉ ra từ những bức tường cấm thuật giam giữ.
Tại Phòng giam số 99, một căn hầm ẩm ướt nằm ở rìa sâu nhất của khu ngục tối, Thiết Hùng mở mắt.
Cử động đầu tiên của anh bị chặn đứng bởi một tiếng rít nặng nề của kim loại rỉ sét. Hai cánh tay vạm vỡ của thiếu niên mười tám tuổi bị khóa chặt vào hai khoen sắt khổng lồ đóng sâu vào tường đá nguyên khối. Cổ chân anh mang những vòng cùm dày cộp, kéo lê một sợi xích sắt nặng nề sần sùi sát mặt đất cát bẩn thỉu. Đây không phải là gông cùm thông thường, mà là bộ Xiềng Xích Hấp Thụ Năng Lượng Rỉ Sét – một thứ cấm thuật tàn bạo của Giáo Hội, được thiết kế riêng để giam cầm và vắt kiệt những đấu sĩ mạnh mẽ nhất.
Thiết Hùng thở hắt ra, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dưới lớp áo vải thô rách nát. Anh có thể cảm nhận rõ ràng từng mắt xích lạnh lẽo đang cắm chặt vào da thịt bả vai trái, gặm nhấm sinh lực của mình từng giây từng phút. Bộ xích đang ở trạng thái Khóa Chặt Cấm Kỵ (Trạng thái tĩnh). Nó giống như một con ký sinh trùng bằng sắt nguội, phong tỏa hoàn toàn một trăm phần trăm đấu khí phát ra ngoài, biến một thiên tài mang huyết mạch thợ rèn thần khí như anh thành một phàm nhân không hơn không kém về mặt năng lượng.
Nhưng Thiết Hùng không cam chịu. Ý chí phản kháng bất khuất di truyền từ người cha Thiết Mục chưa bao giờ tắt trong lồng ngực anh.
Anh nghiến chặt răng, tập trung tinh thần lực ít ỏi còn sót lại, cố gắng vận chuyển một luồng đấu khí thô từ đan điền lên bả vai trái hòng đẩy lùi sự phong tỏa của khóa sắt. Luồng năng lượng xám đen vừa mới nhen nhóm trong kinh mạch bỗng chốc bị bộ xích sắt cảm ứng được.
Ngay lập tức, những mắt xích rỉ sét rung lên bần bật. Chúng tự động co thắt lại, siết chặt lấy xương vai của Thiết Hùng với một lực nén khổng lồ.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Xương bả vai trái của Thiết Hùng bị nén chặt đến mức rạn nứt nhẹ. Cơn đau buốt nhói kinh hoàng chạy dọc cột sống, khiến nhịp tim của anh tăng nhanh đột ngột, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Luồng đấu khí thô vừa mới ngưng tụ lập tức bị bộ xích sắt điên cuồng hấp thụ sạch sẽ, không để lại một chút dấu vết. Càng kháng cự, bộ xích càng siết chặt, nung nóng da thịt anh bằng một luồng nhiệt lượng cấm thuật âm ỉ.
Thiết Hùng đau đớn gầm nhẹ trong cổ họng. Anh cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy của cánh tay vạm vỡ để giật mạnh chốt khóa vai, hy vọng bẻ gãy khớp cơ khí bằng lực tĩnh. Nhưng gông cùm cấm thuật cứng như bàn thạch, không hề di chuyển dù chỉ một milimet. Sự cố gắng vô vọng chỉ khiến vết nứt trên xương vai trái của anh rách rộng hơn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp áo vải thô xám xịt.
"Đừng phí sức, nhóc con. Đấu khí của mày chỉ làm mồi cho thứ sắt rỉ đó thôi."
Một giọng nói khàn khàn, móm mém vang lên từ phía hành lang tối tăm, cắt đứt sự bế tắc của Thiết Hùng.
Tiếng bước chân khập khiễng, lảo đảo quen thuộc tiến gần đến cửa Phòng giam số 99. Một bóng người gầy gò, khoác bộ đồ quản ngục sờn rách hiện ra dưới ánh đuốc tù mù. Đó là Lão Mộc Đầu. Tay lão cầm một bình rượu đồng rỉ sét, bước đi lảo đảo như kẻ say xỉn.
Nhưng Thiết Hùng biết, đằng sau vẻ ngoài giả điên giả khờ ấy là một đôi mắt cực kỳ tỉnh táo.
Lão Mộc Đầu liếc nhìn ra hành lang, nơi tiếng bước chân tuần tra của lính canh Ban Quản Lý Đấu Trường Huyết Cốt đang vang vọng từ xa. Lão bất ngờ lớn tiếng chửi mắng, giọng đầy vẻ hạch sách để che mắt tai mắt bên ngoài:
"Thằng rác rưởi số 99! Mày lại lười biếng đúng không? Nhìn cái phòng giam bẩn thỉu của mày xem! Muốn ăn roi điện của giám ngục Lôi Bá đúng không?"
Vừa chửi, lão vừa bước nhanh vào trong phòng giam, đá mạnh vào cánh cửa sắt để tạo tiếng động lớn đánh lạc hướng. Nhưng ngay khi tiếp cận Thiết Hùng, động tác của lão lập tức trở nên vô cùng nhanh nhẹn và khéo léo.
Lão Mộc Đầu lén mở ngăn nhỏ bí mật dưới đáy bình rượu đồng rỉ sét, lấy ra một ít chất dầu bôi trơn thô màu xám đen – thứ dầu mỡ sinh học chuyên dùng để bảo dưỡng cơ khí xe kéo. Lão nhẹ nhàng thoa chất dầu lạnh buốt lên vùng da thịt rách nát bả vai trái của Thiết Hùng, nơi xích sắt đang cắm sâu.
Cảm giác mát lạnh tức thì làm dịu đi luồng nhiệt lượng nung đốt của cấm thuật. Thiết Hùng thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim dần bình ổn trở lại.
Tiếp đó, Lão Mộc Đầu sử dụng kỹ năng mở khóa không tiếng động điêu luyện của mình, lén nới lỏng chốt khóa bả vai trái của Thiết Hùng ra một nấc nhỏ. Áp lực trọng lực khổng lồ đè nặng lên vai anh lập tức giảm đi rõ rệt.
"Nghe này, nhóc," Lão Mộc Đầu thầm thì, giọng lão run lên vì căng thẳng nhưng đầy sự kiên định. "Ta chỉ có thể giúp ngươi đến thế này thôi. Nhớ kỹ, bộ xích này phản ứng cực mạnh với đấu khí bộc phát nhanh. Muốn sống sót, ngươi phải học cách thu liễm năng lượng, chỉ dùng lực tĩnh của cơ bắp và điều hòa lại nhịp thở để giảm chấn chấn động bả vai."
Thiết Hùng nhìn lão già gầy gò trước mặt, ánh mắt đầy sự biết ơn sâu sắc. Anh biết Lão Mộc Đầu đang mạo hiểm cả mạng sống của mình để giúp anh. Mối Nợ Quá Khứ Của Lão Mộc Đầu đối với cha anh – Thiết Mục – là lý do duy nhất khiến lão âm thầm bảo hộ anh suốt hai năm qua tại địa ngục này. Hai mươi năm trước, chính Thiết Mục đã dũng cảm nâng tảng đá khổng lồ cứu mạng lão thợ mỏ nghèo Mộc Đầu thoát chết trong gang tấc tại mỏ sắt biên thùy.
"Tại sao hôm nay lão lại nới xích sớm cho ta? Có chuyện gì sao?" Thiết Hùng hỏi nhỏ, giọng khàn đặc vì khát.
Lão Mộc Đầu nhìn chằm chằm vào mắt Thiết Hùng, khuôn mặt móm mém hiện rõ vẻ lo lắng tột độ. Lão ghé sát tai anh, thầm thì những lời đầy giông bão:
"Ban Quản Lý Đấu Trường Huyết Cốt... Lôi Bá đang âm thầm sắp xếp một trận đấu sinh tử bất thường cho ngươi vào ngày mai. Không phải đấu sĩ thông thường, mà là một thứ quái thú khổng lồ sừng sắt cực kỳ hung tàn từ hoang mạc phía Bắc. Chúng muốn mượn tay dị thú để phế bỏ ngươi hoàn toàn trước khi Gia Cát Vô Tình đến kiểm tra."
Thiết Hùng nghe vậy, đôi mắt anh co rút lại, sát ý lạnh lẽo vụt qua trong bóng tối. Giáo hội tàn bạo cuối cùng cũng không chịu để anh yên ổn làm một nô lệ mua vui.
Tiếng bước chân tuần tra nặng nề của lính canh ngoài hành lang đột ngột dừng lại sát cửa phòng giam. Lão Mộc Đầu lập tức lùi lại, giả vờ đá mạnh vào chân Thiết Hùng một cái, miệng tiếp tục lảm nhảm chửi rủa đầy say xỉn rồi khập khiễng bước ra ngoài, đóng sập cánh cửa sắt đen lại.
Bóng tối ẩm ướt của Phòng giam số 99 một lần nữa bao trùm lấy Thiết Hùng. Nhưng lần này, trong bóng tối ấy, không chỉ có tiếng nước nhỏ giọt lạnh lẽo, mà còn có ngọn lửa quyết tâm sinh tồn đang bùng cháy mãnh liệt trong lồng ngực của kẻ mang xiềng xích tội đồ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!