Nhạc nềnObsession

Bóng Ma Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm đầu mùa dội xuống vùng ngoại ô Khánh Hà như tiếng gầm rú của một con quái thú bị giam cầm. Cơn bão số hai tràn vào đất liền muộn hơn dự kiến, mang theo những luồng gió giật cấp chín quật liên hồi vào những khung cửa kính bọc lưới thép của Viện tâm thần tư nhân Thiên Đức.


Trong căn Phòng giam số 307 cách âm tuyệt đối, Hoàng Minh nằm ngửa trên chiếc giường sắt rỉ sét. Anh không ngủ. Dưới lớp băng gạc quấn kín nửa khuôn mặt, vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái đang giật lên từng nhịp đau buốt. Cơn nhiễm trùng nhẹ từ chiều bắt đầu phát nhiệt, khiến da thịt anh nóng hổi, râm ran như có hàng ngàn con kiến lửa đang bò dưới lớp biểu bì. Minh hít sâu, điều hòa nhịp thở theo chu kỳ bốn giây hít vào, bốn giây giữ lại, bốn giây thở ra. Nhịp tim hiển thị trên máy đo sinh trắc học gắn trên tường vẫn duy trì ở mức sáu mươi lăm lần một phút—một con số hoàn hảo của sự vô thức giả lập.


Đột ngột, một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, chiếu sáng rực căn phòng trong một phần mười giây trước khi vỡ vụn.


*Xoạch. Phựt.*


Toàn bộ hệ thống đèn neon trắng xanh dọc hành lang khu C vụt tắt. Tiếng o o đều đặn của hệ thống thông gió công nghiệp bỗng chốc im bặt. Căn phòng giam rơi vào trạng thái tối tăm đặc quánh, một màu đen sâu hoắm và lạnh lẽo nuốt chửng mọi vật thể. Chỉ ba giây sau, tiếng động cơ diesel của máy phát điện dự phòng dưới hầm kỹ thuật bắt đầu khởi động gầm rú, nhưng chỉ chạy được vài nhịp rồi tắt lịm do sự cố quá tải đường truyền ngoài bão.


Không có điện. Không có camera giám sát. Không có còi báo động.


Minh mở trừng mắt trong bóng tối. Các tế bào hình que trong võng mạc của anh nhanh chóng điều chỉnh tiêu cự để thích nghi với điều kiện thiếu sáng cực hạn. Đối với một cựu bác sĩ pháp y từng trải qua hàng trăm ca mổ tử thi trong những phòng đại thể thiếu sáng, bóng tối không phải là kẻ thù, mà là một tấm bản đồ giải phẫu quen thuộc.


*Sột soạt.*


Một âm thanh cực nhỏ, mảnh và sắc, vang lên từ phía khe hở của cánh cửa sắt bọc đệm da cách âm.


Đó không phải là tiếng gió bão rít qua khe cửa sổ. Đó là tiếng ma sát của vải sợi polyester nồng độ cao—loại vải chuyên dụng dùng để may đồng phục bệnh nhân tâm thần nhưng đã được xử lý hóa chất để triệt tiêu tiếng động.


Minh nằm bất động, toàn bộ cơ bắp gồng chặt dưới lớp áo bó cưỡng bức rách mà anh đã âm thầm cắt đứt chỉ may bên trong từ trước. Xúc giác nhạy cảm của anh ghi nhận một luồng khí lạnh tràn vào phòng, mang theo mùi ozone nồng nặc của cơn giông và... một mùi hương hóa học cực nhẹ.


Mùi thuốc sát trùng không màu, không mùi chuyên dụng dùng để lau chùi các dụng cụ ám sát.


Sát thủ K.


Kẻ đao phủ nội bộ của Hội Vô Diện đã ra tay. Trịnh Thế Khải đã mất kiên nhẫn sau khi nhận được bản chụp CT não giả từ Phan Bách. Ông trùm muốn một sự đảm bảo tuyệt đối: một cái chết tự nhiên không để lại dấu vết giải phẫu.


Bóng đen lướt đi trên sàn gạch men không tiếng động, di chuyển chậm rãi như một bóng ma thực sự. Minh không quay đầu, anh dùng kỹ năng định vị không gian để tính toán khoảng cách dựa trên sự thay đổi áp suất không khí trong phòng giam kín.


Năm mét. Ba mét. Một mét.


Bóng đen áp sát đỉnh đầu giường bệnh. Không có một lời thoại, không có một động tác thừa. K vung hai tay, ập chiếc gối đệm bông dày bản bọc vải chống thấm xuống, đè chặt lên mũi và miệng của Hoàng Minh với một lực nén cơ học cực mạnh từ cân nặng toàn thân.


"Ưm..."


Sự ngạt thở ập đến tức thì. Phổi của Minh lập tức co thắt dữ dội đòi hỏi oxy. Theo phản xạ sinh lý tự nhiên của con người, nhịp tim anh muốn vọt lên ngưỡng một trăm hai mươi lần một phút, kích hoạt trạng thái hoảng loạn của hệ thần kinh giao cảm.


Nhưng Minh là một bác sĩ pháp y. Anh hiểu rõ cơ chế sinh học của sự ngạt thở hơn bất kỳ ai. Anh chủ động ức chế đường truyền thần kinh phản xạ tủy sống, ép đại não phân tách thành hai vùng tư duy độc lập. Một vùng tiếp nhận cảm giác ngạt thở để duy trì trạng thái bất động giả vờ co giật, vùng còn lại hoàn toàn tỉnh táo để phân tích lực nén của đối thủ.


Minh định hét lên để gọi bảo vệ trưởng Lê Văn Sáng ca trực, nhưng một tiếng sấm sét khổng lồ rền rĩ ngoài trời bão đã át hoàn toàn mọi âm thanh yếu ớt phát ra từ căn phòng giam bọc da cách âm. Anh chỉ có thể tự cứu mình.


Lực nén của K dồn chủ yếu vào hai bàn tay đang đè gối. Điều này đồng nghĩa với việc bả vai và khớp khủy tay của hắn đang phải khóa chặt ở tư thế duỗi thẳng để tạo lực đẩy hướng xuống.


Minh vặn mạnh bả vai trái, giật đứt hoàn toàn những sợi chỉ may yếu còn sót lại bên trong chiếc áo bó cưỡng bức. Hai cánh tay anh được giải phóng hoàn toàn trong bóng tối.


Anh không vung tay đấm vào mặt K, vì trong bóng tối cực hạn, một cú đấm mù quáng rất dễ trượt và làm lộ vị trí phòng thủ. Minh áp dụng Cấp 7: Giải Phẫu Mù. Đôi bàn tay thon dài của cựu bác sĩ pháp y di chuyển nhanh nhạy, lần theo đường cong của xương đòn và khớp vai của đối thủ chỉ bằng cảm giác xúc giác nhạy cảm ở đầu ngón tay.


Trực giác giải phẫu học lập tức dựng lên một mô hình 3D trong đầu Minh. Anh định vị chính xác vị trí của huyệt Kiên Tỉnh—nằm ở điểm cao nhất của vùng bả vai, nơi hội tụ của bó thần kinh cánh tay và cơ thang.


Minh dùng ngón tay cái của bàn tay trái, dồn toàn bộ lực cơ học của cơ delta và cơ ngực, bấm mạnh một cú chuẩn xác vào huyệt Kiên Tỉnh của K.


*Hự!*


Sát thủ K phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ họng. Luồng xung điện thần kinh bị nghẽn đột ngột khiến toàn bộ cánh tay phải của hắn tê dại, trương lực cơ bắp vai rụng rời vỡ vụn. Lực đè trên chiếc gối giảm đi một nửa.


Minh tận dụng cơ hội, nghiêng đầu hít một ngụm khí lạnh hiếm hoi. Tay phải anh luồn nhanh xuống dưới gối nằm, nơi anh đã giấu sẵn chiếc Dao mổ thủy tinh mài sắc tự chế từ đáy chai thuốc an thần hổ phách.


K là một sát thủ chuyên nghiệp. Ngay khi phát hiện cánh tay phải bị liệt tạm thời, hắn lập tức xoay bộ hạ, dùng đầu gối trái thúc mạnh vào hông Minh để khóa chặt chuyển động, đồng thời tay trái rút sợi dây thép mảnh chuyên dụng giấu trong gấu quần ra hòng siết cổ Minh.


Trong khoảng không gian chật hẹp và tối tăm của chiếc giường sắt, hai cơ thể giằng co nghẹt thở không một tiếng động ngoài tiếng thở dốc và tiếng mưa bão quất sầm sập ngoài cửa sổ.


Sợi dây thép mảnh của K quẹt qua cổ Minh, cứa rách một đường da mỏng rỉ máu nóng hổi. Cơn đau buốt nhói kích hoạt phản xạ co rút tự nhiên, nhưng Minh đã triệt tiêu nó bằng ý chí sắt đá. Anh nhắm mắt hoàn toàn, dồn toàn bộ sự tập trung vào xúc giác của bàn tay phải đang cầm mảnh thủy tinh mài sắc.


Anh chạm vào thớ vải quần của K. Trượt lên phía trên đùi.


Cấu trúc giải phẫu hiện lên rõ ràng: cơ tứ đầu đùi (rectus femoris), chạy dọc bên cạnh là động mạch đùi nông nằm sâu dưới lớp cơ khoảng ba centimet. Minh không muốn giết K tại đây, vì một xác chết trong phòng giam 307 sẽ lập tức phá hỏng kế hoạch giả điên loạn của anh trước Ngô Huy.


Anh chọn một mục tiêu khác: cơ rộng ngoài (vastus lateralis)—thớ cơ vận động chính quyết định khả năng di chuyển và giữ thăng bằng của chân.


Minh xoay ngược lưỡi dao thủy tinh, dùng ngón trỏ tì chặt vào phần sống quấn băng keo y tế để tạo điểm tựa lực. Anh đâm mạnh mảnh thủy tinh sắc bén vào bắp đùi trái của K, sau đó thực hiện một lát cắt kéo dài năm centimet dọc theo thớ cơ.


*Phụt. Rắc.*


Mảnh thủy tinh mài sắc cắt đứt lìa bao cơ và thớ cơ rộng ngoài của sát thủ. Máu nóng bắn ra xối xả, nhuộm đẫm chiếc quần bệnh nhân xám xịt của K.


K gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng. Thớ cơ bị đứt khiến chân trái của hắn hoàn toàn mất lực nâng đỡ, toàn bộ cơ thể đổ sụp xuống bên cạnh giường bệnh. Hắn nhận ra gã bệnh nhân tâm thần trước mặt không phải là một con mồi đã chết não, mà là một con quái vật am hiểu giải phẫu học đến đáng sợ trong bóng tối.


Biết nhiệm vụ đã thất bại và tính mạng bị đe dọa, K ôm chặt vết thương đùi đang chảy máu xối xả, dùng tay phải còn lại bám vào bệ cửa sổ thông gió đã bị tháo chốt từ trước, nhảy thẳng ra ngoài màn mưa bão đen kịt của sân sau Thiên Đức để tẩu thoát.


Minh nằm vật ra giường, lồng ngực phập phồng dữ dội để hít thở oxy. Anh đã đẩy lui được sát thủ, nhưng chiến thắng này đòi hỏi một cái giá quá đắt.


Trong lúc giằng co khốc liệt với K, cơ thể Minh bị xoay vặn mạnh. Vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái của anh bị kéo căng quá mức, chỉ khâu tự chế bị đứt tung, mép da hoại tử nhẹ bị rách toác hoàn toàn từ dậu tai xuống sát góc hàm dưới.


Máu tươi loang lổ, nóng hổi tuôn ra xối xả, chảy đầm đìa xuống cổ và vai áo bệnh nhân xám xịt của Minh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!