Nhạc nềnObsession

Bản Chụp CT Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ của Viện tâm thần tư nhân Thiên Đức vẫn rú lên từng đợt dồn dập, xé toác bầu không khí tĩnh mịch của đêm muộn ngoại ô Khánh Hà. Luồng ánh sáng đỏ từ chiếc đèn xoay khẩn cấp ngoài hành lang hắt qua khe cửa sắt phòng 307, quét những vệt sáng ma quái lên mảng tường lót đệm da trắng bẩn.


Y tá trưởng Nguyễn Thị Sâm khựng tay lại. Ngón tay đeo găng cao su của mụ chỉ còn cách mép băng gạc trên mặt Hoàng Minh vài milimet. Tiếng bộ đàm bên hông một gã hộ lý rè rè vang lên giọng nói hốt hoảng của đội bảo vệ cổng phụ: "Báo cáo y tá trưởng! Có hai xe tải lạ nghi của băng Hắc Long đang đâm húc rào chắn vòng ngoài cổng phụ phía Đông! Đề nghị chi viện khẩn cấp!"


Sâm nghiến răng, cơ mặt mụ giật mạnh dưới lớp khẩu trang. Mụ liếc nhìn Minh—lúc này vẫn đang nằm bất động với đôi mắt trợn trừng vô thần, đồng tử giãn rộng không hề phản xạ dưới ánh đèn pin. Vết máu tươi dọc mang tai anh vẫn rỉ ra, thấm đỏ một góc gối.


"Khóa chặt cửa phòng 307!" Sâm ra lệnh, giọng khàn đặc đầy tức tối. "Tăng cường hai chốt gác hành lang khu C. Sáng mai tôi sẽ báo cáo trực tiếp với Giám đốc Ngô Huy về vết nôn của nó. Đi!"


Tiếng bước chân dồn dập của Sâm và hai gã hộ lý xa dần, kéo theo tiếng sập cửa sắt nặng nề và tiếng khóa cơ xoay rắc rắc hai vòng. Phòng giam 307 rơi lại vào sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng còi hú vọng lại từ phía xa.


Ngay khi tiếng động cuối cùng biến mất, Hoàng Minh lập tức nhắm mắt lại. Giác mạc mắt trái của anh bỏng rát, khô khốc như có hàng ngàn hạt cát mịn cào xé—hậu quả của việc phải tiếp xúc trực tiếp với nguồn sáng cường độ cao của đèn pin soi đồng tử trong suốt hai phút. Anh cố gắng không chớp mắt quá nhanh để tránh kích thích tuyến lệ chảy nước mắt làm ướt thêm lớp băng gạc.


Minh từ từ rút hai tay ra khỏi ống tay áo bó cưỡng bức đã bị anh cắt đứt chỉ khâu bên trong từ trước. Anh dùng những ngón tay thon dài, sạch sẽ của một bác sĩ pháp y chạm nhẹ vào vùng mang tai trái. Cảm giác nhớp nháp và nóng hổi của máu tươi cho thấy vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai đã bị rách sâu sau cú va chạm vật lý với hộ lý lúc chiều.


"Nhiễm trùng mô..." Minh lẩm nhẩm trong đầu. Xúc giác nhạy cảm từ đầu ngón tay cho anh biết mép da đang sưng tấy và có xu hướng tách đôi. Nếu không được sát trùng và khâu thẩm mỹ lại bằng chỉ tự tiêu sinh học trong vòng mười hai tiếng tới, vi khuẩn từ môi trường ẩm ướt của phòng giam sẽ tấn công vào cấu trúc xương mặt mới phẫu thuật, gây hoại tử mô cơ và làm lộ toàn bộ dấu vết dao kéo trước mặt Ngô Huy.


Nhưng lúc này, anh không có dụng cụ y tế. Minh xé một vạt áo bệnh nhân sạch ở phía trong, ép chặt vào vết thương dọc mang tai để cầm máu tạm thời. Anh dùng ngón tay cái ấn mạnh vào huyệt thái dương và góc hàm dưới để kích thích phản xạ gây tê tạm thời dây thần kinh số V, giảm bớt cơn đau buốt đang chạy dọc lên đỉnh đầu.


Suốt đêm đó, Minh không ngủ. Anh ngồi xếp bằng dưới gầm giường sắt tối tăm—nơi duy nhất camera giám sát góc rộng không quét tới được—liên tục nhẩm lại sơ đồ mười hai cặp dây thần kinh sọ não và công thức hóa học của các chất ức chế nơ-ron để giữ cho đại não không bị đồng hóa bởi bóng tối hoang tưởng của căn phòng biệt giam.


***


Sáng ngày thứ ba.


Cánh cửa sắt phòng 307 mở ra. Ánh sáng đèn neon trắng của hành lang hắt vào, xua tan bóng tối ẩm ướt. Không phải y tá trưởng Sâm, mà là đích thân Giám đốc Ngô Huy bước vào phòng, đi sau gã là hai hộ lý ca ngày áp giải một chiếc xe lăn y tế.


Ngô Huy đứng khoanh tay, đôi mắt ti hí sau gọng kính vàng dò xét khuôn mặt quấn băng gạc của Minh. Hôm nay, Minh đóng vai một kẻ bị hủy hoại thần kinh hoàn toàn: anh ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào thành giường, đầu rũ xuống ngực, một dòng nước bọt mỏng chảy nhạt ở khóe môi, ánh mắt đờ đẫn nhìn chăm chằm vào một điểm vô định trên sàn nhà.


"Đêm qua y tá trưởng Sâm báo cáo nó đã nôn ra dịch màu hổ phách trong hố rác." Ngô Huy lạnh lùng nói, giọng gã trầm xuống đầy nghi ngờ. "Sâm nghĩ nó đang giả điên để trốn thuốc Haloperidol và huyết thanh H5."


Trưởng hộ lý Trần Hùng bước lên một bước: "Nhưng thưa Giám đốc, đêm qua tôi đã khóa chặt vai nó, Sâm đã soi đèn kiểm tra phản xạ đồng tử. Võng mạc của nó hoàn toàn không phản ứng dưới ánh sáng mạnh. Nhịp tim hiển thị trên máy đo cũng cực kỳ ổn định ở mức sáu mươi lăm lần. Một kẻ giả điên không thể kiểm soát được phản xạ sinh lý tự nhiên của cơ thể dưới áp lực lớn như vậy."


Ngô Huy hừ lạnh một tiếng, gã bước tới, dùng mũi giày da bóng loáng hất nhẹ vào cằm Minh, ép mặt anh ngửa lên. Minh để đầu mình rơi tự do theo lực đẩy của mũi giày, ánh mắt vẫn duy trì sự trống rỗng, vô thần tuyệt đối. Đồng tử anh hơi giãn ra dưới ánh sáng đèn trần, không hề có một tia dao động nào của sự tỉnh táo.


"Khoa học không biết nói dối." Ngô Huy rút một tờ phiếu chỉ định y khoa từ trong túi áo blouse ra. "Tôi không tin vào cảm giác của Sâm, tôi chỉ tin vào hình ảnh giải phẫu học thực tế. Đưa nó xuống phòng chụp X-quang và CT cắt lớp ở tầng hầm dãy nhà A. Tôi muốn nhìn thấy tận mắt bản chụp cấu trúc đại não của nó. Nếu myelin bao bọc dây thần kinh thùy trán đã bị hủy hoại do H5, nó sẽ vĩnh viễn là một con lợn thịt. Còn nếu não bộ của nó vẫn nguyên vẹn..."


Ngô Huy dừng lại, ánh mắt gã lóe lên một tia sát khí sắc lẹm sau tròng kính. "...Tôi sẽ đích thân thực hiện ca phẫu thuật hủy thùy trán lâm sàng cho nó ngay trong ngày hôm nay."


Hai gã hộ lý lập tức nhấc bổng Minh lên, đặt anh ngồi vào chiếc xe lăn y tế và khóa chặt hai cổ tay anh vào vòng đai sắt của xe. Minh không hề kháng cự. Anh để mặc cho cơ thể mình buông lỏng hoàn toàn, nhưng trong thâm tâm, nhịp tim của cựu bác sĩ pháp y bắt đầu đập nhanh hơn.


Bản chụp CT cắt lớp đại não chính là gót chân Achilles của anh lúc này. Dù anh có thể dùng thiền định để kiểm soát nhịp tim, dùng kiểm soát mống mắt để lừa gạt đèn pin soi võng mạc, nhưng anh hoàn toàn không thể dùng ý chí để thay đổi mật độ vật lý của các mô não trước tia X của máy chụp CT. Một bộ não tỉnh táo, khỏe mạnh của Hoàng Minh dưới máy quét quét cắt lớp sẽ hiển thị rõ nét cấu trúc vỏ não nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu teo mô hay hoại tử myelin do chất độc thần kinh gây ra.


Nếu bản chụp CT được in ra, vỏ bọc điên loạn của anh sẽ tan vỡ ngay lập tức.


***


Chiếc xe lăn được đẩy qua những dãy hành lang dài, lạnh lẽo của Thiên Đức, đi xuống bằng đường thang máy chuyên dụng dành cho bệnh nhân nặng để tiếp cận khu vực tầng hầm dãy nhà A.


Mùi hóa chất rửa phim X-quang nồng nặc hòa lẫn mùi ozone từ các thiết bị điện tử công suất lớn xộc thẳng vào mũi Minh khi cửa thang máy mở ra. Nơi này biệt lập và yên tĩnh một cách đáng sợ, chỉ có tiếng o o đều đặn của hệ thống thông gió công nghiệp hoạt động dưới lòng đất.


Phòng X-quang và CT cắt lớp hiện ra sau cánh cửa thép bọc chì dày bản, phía trên có bảng đèn chữ "Tia X - Cấm Vào" màu đỏ đang tắt.


Bên trong phòng chụp, chiếc máy quét CT cắt lớp hình tròn khổng lồ đặt chính giữa không gian lạnh lẽo, xung quanh là các màn hình hiển thị màu xanh lét của trạm điều khiển máy tính. Đứng sau tấm kính bảo vệ bọc chì là Phan Bách—kỹ thuật viên chẩn đoán hình ảnh của viện. Bách là một gã đàn ông gầy gò ngoài ba mươi tuổi, đeo chiếc kính cận thị dày cộp, mặc chiếc áo bảo hộ chì màu xám xộc xệch. Vẻ mặt gã luôn lộ rõ sự lo lắng bồn chồn, đôi bàn tay gầy gò run nhẹ khi nhìn thấy Giám đốc Ngô Huy bước vào.


"Giám đốc... Ngô... Ngài đưa bệnh nhân phòng 307 xuống chụp ạ?" Phan Bách lắp bắp, cúi đầu chào.


"Chuẩn bị máy quét." Ngô Huy lạnh lùng ra lệnh, gã bước đến đứng sát tấm kính bảo vệ, nhìn vào màn hình trạm điều khiển. "Chụp cắt lớp độ phân giải cao toàn bộ vùng sọ não, tập trung vào thùy trán và các nếp gấp vỏ não phía trước. Tôi muốn có kết quả bản in DICOM sau mười lăm phút."


"Vâng, vâng... Tôi chuẩn bị ngay." Phan Bách vội vã bật hệ thống máy quét. Chiếc lồng máy tròn khổng lồ bắt đầu quay ro ro, phát ra những tiếng rít cơ học sắc nhọn dội vào tai.


Hai gã hộ lý nhấc Minh từ xe lăn đặt nằm ngửa lên bàn trượt của máy chụp CT. Đầu anh được cố định chặt vào khung định vị hình chữ U bằng hai miếng mút xốp dày để tránh di động trong quá trình quét.


Minh nằm im, ánh mắt anh nhìn thẳng lên trần nhà bằng bê tông xám xịt của phòng chụp. Anh đang tính toán khoảng cách từ bàn trượt đến trạm điều khiển của Phan Bách. Khoảng bốn mét. Giữa phòng chụp và phòng điều khiển là một tấm kính bọc chì lớn, nhưng hệ thống intercom đàm thoại hai chiều đang được bật sáng đèn xanh.


Đúng lúc gã hộ lý chuẩn bị bước ra ngoài để đóng cửa thép bọc chì, tiếng chuông điện thoại di động của Ngô Huy bất ngờ vang lên dồn dập từ túi áo blouse.


Gã rút máy ra nhìn màn hình. Biểu cảm trên khuôn mặt mập mạp của Ngô Huy lập tức thay đổi, gã trở nên nghiêm nghị và có phần kính cẩn. Minh liếc xéo qua khóe mắt, nhận ra dãy số gọi đến được mã hóa bằng ký hiệu đặc biệt của tập đoàn Khải Thần.


"Tôi nghe đây, thưa Chủ tịch." Ngô Huy nói nhanh, gã quay sang bảo hai gã hộ lý: "Ra ngoài canh cửa cho tôi. Cuộc gọi này cực kỳ bảo mật."


Huy bước nhanh ra khỏi phòng điều khiển, đi thẳng ra hành lang ngoài để nghe điện thoại, hai gã hộ lý lập tức đóng cửa thép bọc chì lại và đứng canh gác vòng ngoài.


Trong phòng chụp CT lúc này chỉ còn lại Minh đang nằm trên bàn trượt và Phan Bách đứng một mình sau tấm kính điều khiển. Chiếc máy quét vẫn đang chạy ro ro chuẩn bị khởi động tiến trình quét tia X.


Minh biết đây là cơ hội duy nhất của mình. Anh không thể làm hỏng bảng mạch máy chụp CT bằng sáp nến y tế vì hệ thống máy quét có camera giám sát nội bộ riêng gắn ở góc trần phòng chụp, bất kỳ hành vi phá hoại vật lý nào cũng sẽ bị ghi lại và làm lộ tẩy anh lập tức. Anh buộc phải dùng một phương án khác—phương án tấn công trực tiếp vào gót chân Achilles của chính gã kỹ thuật viên Phan Bách.


Minh chủ động thả lỏng cơ thanh quản, vặn nhẹ cổ để miệng hướng về phía micro của hệ thống intercom đang bật trên bàn trượt. Anh phát ra giọng nói khàn đặc, đứt quãng nhưng cực kỳ rõ ràng, âm lượng vừa đủ để truyền qua loa phóng thanh trong phòng điều khiển của Bách:


"Hồ sơ bệnh án số mười ba... VIP... Chấn thương sọ não giả lập... Năm trăm triệu đồng chuyển khoản từ tài khoản ẩn danh..."


Phan Bách đang định nhấn nút khởi động tiến trình quét trên bàn phím máy tính. Nghe thấy những từ ngữ phát ra từ loa intercom, ngón tay gã khựng lại giữa không trung như bị điện giật. Toàn thân gã run bắn lên, khuôn mặt gầy gò bỗng chốc cắt không còn một giọt máu.


Gã quay ngoắt đầu lại, trợn trừng mắt nhìn qua tấm kính bảo vệ bọc chì về phía Minh. Trên bàn trượt của máy chụp CT, kẻ mang khuôn mặt đầy sẹo của sát thủ tâm thần Lê Hoài Nam không còn vẻ đờ đẫn, điên dại của lúc nãy. Đôi mắt anh đang mở to, sắc lạnh và tỉnh táo như hai lưỡi dao mổ, khóa chặt vào gương mặt hoảng sợ của Bách.


"Mày... mày nói cái gì?" Phan Bách lắp bắp qua micro intercom, giọng gã run rẩy tột độ.


Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng không hề có hơi ấm: "Cậu làm giả kết quả chụp CT não cho cựu Thứ trưởng phòng mười ba để giúp ông ta mô phỏng chứng mất trí nhớ vĩnh viễn, trốn tránh phiên tòa xét xử tham nhũng của Bộ Công an. Số tiền năm trăm triệu đó vẫn còn nằm trong tài khoản Vietcombank của em trai cậu dưới dạng tiền gửi tiết kiệm. Cậu nghĩ Ngô Huy không biết sao? Gã biết, nhưng gã đang giữ chiếc thòng lọng đó để siết cổ cậu bất cứ lúc nào gã muốn."


Phan Bách rụng rời tay chân, gã phải bám chặt vào cạnh bàn điều khiển để không bị ngã quỵ xuống sàn. Bí mật chết người này gã đã giấu kín suốt hai năm qua, ngay cả y tá trưởng Sâm cũng không hề biết. Tại sao một kẻ điên loạn vừa trốn viện, bị tiêm thuốc lú liên tục như Lê Hoài Nam lại có thể nắm rõ từng chi tiết, từng số tiền và tài khoản giao dịch của gã một cách chính xác đến đáng sợ như vậy?


"Mày... mày không phải Lê Hoài Nam... Mày là ai?" Bách thì thầm vào micro, mồ hôi hột chảy ròng ròng dọc theo thái dương gã.


"Tôi là ai không quan trọng." Giọng Minh qua loa intercom trầm ấm, uy lực và tràn đầy sự áp đảo của một kẻ nắm giữ sinh sát trong tay. "Quan trọng là mười phút nữa, Ngô Huy sẽ bước vào đây để lấy bản chụp CT của tôi. Nếu gã nhìn thấy một bộ não hoàn toàn bình thường, tôi sẽ chết. Nhưng trước khi tôi chết, tôi đảm bảo toàn bộ tệp dữ liệu gốc về ca làm giả hồ sơ số mười ba đang giấu trong thư mục ẩn trên máy chủ nội bộ của cậu sẽ được gửi trực tiếp đến hộp thư nóng của Ban chuyên án Bộ Công an. Cậu nghĩ mình sẽ ngồi tù bao nhiêu năm cho tội ngụy tạo chứng cứ tư pháp bảo che cho tội phạm đặc biệt nghiêm trọng?"


Phan Bách thở dốc, lồng ngực gã phập phồng dữ dội. Gã nhìn ra phía cửa hành lang, lo sợ Ngô Huy có thể bước vào bất cứ lúc nào. Bị dồn vào đường cùng của sự sợ hãi và lòng tham, bản năng sinh tồn của gã kỹ thuật viên hèn nhát đã hoàn toàn đầu hàng trước sự lạnh lùng của Minh.


"Mày... mày muốn tao làm gì?" Bách run rẩy hỏi.


"Áp dụng Quy trình làm giả kết quả chụp CT não." Minh ra lệnh nhanh, dứt khoát. "Sử dụng tệp hình ảnh DICOM của bệnh nhân chấn thương sọ não dập thùy trán nặng từ kho lưu trữ cũ. Điều chỉnh độ tương phản (window width và window level) tăng lên hai mươi phần trăm để tạo ra các vệt nhiễu ảnh (artifacts) giả lập xung quanh vùng vỏ não phía trước. Làm giảm mật độ nhu mô não (hypodensity) ở cả hai bên thùy trán để mô phỏng tình trạng hoại tử myelin diện rộng do độc chất H5 gây ra. Cậu có ba phút để chỉnh sửa trước khi Huy quay lại."


Phan Bách nuốt nước bọt ực một cái, gã lập tức ngồi sụp xuống ghế điều khiển, mười ngón tay gõ lia lịa lên bàn phím với tốc độ chưa từng có. Gã mở thư mục lưu trữ bệnh án cũ của năm 2024, truy xuất tệp hình ảnh của một ca tai nạn giao thông bị dập nát thùy trán trái, sau đó dùng phần mềm chỉnh sửa ảnh y tế chuyên dụng để cắt ghép, điều chỉnh mật độ pixel nhu mô não chồng đè lên khung xương sọ của Minh.


Trong phòng chụp, Minh nằm im chịu đựng. Bàn trượt bắt đầu chuyển động, đưa đầu anh vào sâu trong lồng quét tròn của máy CT.


*Rè... Rè... Rè...*


Chùm tia X cường độ cao bắt đầu phóng ra, quét qua đại não Minh từng lát cắt mỏng. Một cảm giác nôn nao, hơi ấm nóng lan tỏa trong hốc mắt và đỉnh đầu do tác dụng của dòng điện từ trường và phóng xạ liều cao. Minh phải chịu đựng đợt chiếu xạ này quét đi quét lại nhiều lần để tạo ra các dữ liệu thô (raw data) có độ nhiễu lớn, giúp Phan Bách dễ dàng ngụy tạo các vệt nhiễu ảnh trên màn hình mà không bị hệ thống AI kiểm tra tự động phát hiện ra dấu vết cắt ghép kỹ thuật số.


"Nhanh lên, Bách." Minh thì thầm qua intercom khi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của Ngô Huy bắt đầu vang lên ngoài hành lang.


Phan Bách mồ hôi tuôn ra như tắm, gã thực hiện cú nhấp chuột cuối cùng để đồng bộ hóa bản chụp đã chỉnh sửa vào hồ sơ bệnh án hiện tại của Lê Hoài Nam trên hệ thống máy chủ nội bộ của Thiên Đức. Bản in phim CT bắt đầu được đẩy ra từ khe máy in nhiệt bên cạnh, phát ra tiếng sột soạt đều đặn.


*Cạch.*


Cửa thép bọc chì mở ra, Ngô Huy bước vào phòng điều khiển với khuôn mặt nghiêm nghị, gã vừa cất điện thoại vào túi áo blouse.


"Xong chưa?" Ngô Huy lạnh lùng hỏi, ánh mắt gã quét qua Phan Bách đang đứng khúm núm bên cạnh máy in.


"Dạ... dạ xong rồi thưa Giám đốc." Bách vội vã dâng bản phim CT còn nóng hổi bằng cả hai tay, cố gắng giữ cho bả vai không bị run rẩy trước mặt gã trưởng khoa đa nghi.


Ngô Huy giật lấy bản phim CT, gã bước đến trước hộp đèn đọc phim gắn trên tường và bật công tắc sáng xanh. Gã đưa bản phim lên sát mắt, chăm chú phân tích từng lát cắt ngang (axial slices) của đại não Minh.


Minh lúc này đã được đưa ra khỏi lồng máy quét, anh nằm im trên bàn trượt, hai mắt nhắm nghiền, giả vờ như đang rơi vào trạng thái lờ đờ sau đợt quét phóng xạ.


Trong phòng điều khiển, bầu không khí im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Phan Bách nín thở, hai tay siết chặt vào gấu áo bảo hộ chì, tim gã đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gã biết chỉ cần Ngô Huy phát hiện ra một lỗi nhỏ về độ phân giải pixel ở mép xương sọ, cả gã và kẻ nằm bên trong kia sẽ cùng bị tống xuống hầm biệt giam tối tăm vĩnh viễn.


Ngô Huy di chuyển ngón tay mập mạp dọc theo vùng thùy trán trên phim chụp. Trên bản chụp CT ngụy tạo của Bách, khu vực vỏ não phía trước hiển thị những vệt tối màu xám xịt, loang lổ và không đối xứng—hình ảnh điển hình của tình trạng giảm đậm độ nhu mô não do tế bào thần kinh bị hủy hoại hoàn toàn. Các nếp gấp vỏ não co rút lại, tạo ra những khoảng trống chứa đầy dịch não tủy màu đen.


"Vùng thùy trán bị tổn thương myelin diện rộng..." Ngô Huy lẩm nhẩm tự ngôn, gọng kính vàng của gã phản chiếu ánh sáng xanh lét của hộp đèn. "Mật độ nhu mô não giảm sâu xuống dưới mức hai mươi Hounsfield... Tốt lắm."


Gã quay sang nhìn Phan Bách bằng ánh mắt dò xét: "Cậu đánh giá thế nào về tình trạng phục hồi chức năng nhận thức của nó?"


Phan Bách nuốt nước bọt, cố gắng giữ cho giọng nói của mình nghe thật chuyên nghiệp và khách quan theo đúng kịch bản Minh đã chỉ dẫn:


"Dạ báo cáo Giám đốc, dựa trên hình ảnh cắt lớp, vùng vỏ não trước trán của bệnh nhân đã bị hoại tử myelin không thể đảo ngược do tác dụng phụ của độc chất thần kinh liều cao. Các sợi thần kinh liên kết giữa thùy trán và hệ limbic đã bị đứt gãy hoàn toàn. Bệnh nhân lúc này chỉ còn hoạt động dựa trên các phản xạ nguyên thủy của thân não. Nói cách khác... đại não của nó đã bị hủy hoại vĩnh viễn, nó không còn khả năng tư duy logic, ghi nhớ hay tái lập ý thức nữa. Nó đã trở thành một người thực vật có hành vi thụ động."


Ngô Huy gật đầu thỏa mãn, một nụ cười nham hiểm, đắc thắng xuất hiện trên khuôn mặt mập mạp của gã. Gã tắt hộp đèn đọc phim, ném bản phim CT xuống bàn làm việc.


"Khải Thần sẽ rất vui khi nghe tin này." Ngô Huy lẩm nhẩm. Gã bước ra khỏi phòng điều khiển, mở cửa thép bọc chì nhìn vào Minh đang nằm bất động trên bàn trượt.


"Lê Hoài Nam, mày đã từng là một sát thủ đắc lực của Hội Vô Diện, nhưng bây giờ mày chỉ là một đống thịt vô hại." Ngô Huy khẩy cười khinh bỉ. Gã quay sang ra lệnh cho hai gã hộ lý đang đứng ngoài hành lang: "Đưa nó về phòng giam 307. Từ hôm nay, giảm liều lượng thuốc an thần Haloperidol ca tối của nó xuống một nửa, chỉ cần duy trì liều lượng tối thiểu để giữ cho cơ thể nó không bị co giật. Một kẻ đã chết não hoàn toàn thì không cần phải lãng phí thuốc độc thần kinh liều cao làm gì."


"Vâng, thưa Giám đốc." Hai gã hộ lý vội vã đẩy chiếc xe lăn vào để đưa Minh đi.


Nằm trên bàn trượt, Hoàng Minh khẽ thở phào nhẹ nhõm trong thâm tâm. Kế hoạch ngụy tạo kết quả chụp CT đã thành công mỹ mãn. Việc Ngô Huy ra lệnh giảm một nửa liều lượng thuốc an thần ca tối chính là kẽ hở vàng mà anh hằng tìm kiếm. Không còn chịu áp lực của những liều Haloperidol cực mạnh mỗi đêm, đại não anh sẽ khôi phục được sự tỉnh táo tối đa, và quan trọng hơn, việc giám sát lỏng lẻo ca đêm sẽ tạo điều kiện cho anh tự do di chuyển ra ngoài phòng giam để tìm kiếm cuốn nhật ký mật mã.


Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Khi hai gã hộ lý thô bạo nhấc Minh đặt trở lại chiếc xe lăn, bả vai trái của anh va mạnh vào thành sắt của xe đẩy. Cú va chạm vật lý mạnh mẽ đột ngột truyền một luồng xung điện đau đớn chạy thẳng lên mang tai trái.


Minh nén chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng anh cảm nhận rõ ràng một luồng chất lỏng ấm nóng, nhớp nháp và có mùi hôi nhẹ bắt đầu rỉ ra từ bên dưới lớp băng gạc trắng dọc mang tai.


Vết mổ bị rách từ đêm qua dưới tác động của mồ hôi và nước mưa bão ẩm ướt trong phòng giam đang bắt đầu có dấu hiệu nhiễm trùng mô cơ mặt và hoại tử nhẹ. Cơn đau nhức nhối, giật giật theo từng nhịp đập của mạch máu báo hiệu vi khuẩn đang tấn công sâu vào cấu trúc xương hàm dưới.


Anh chỉ có tối đa mười hai tiếng nữa để tìm cách sát trùng và tự khâu lại vết thương này trong bóng tối hoàn toàn trước khi tình trạng hoại tử lan rộng làm biến dạng vĩnh viễn khuôn mặt thẩm mỹ giả dạng Lê Hoài Nam.


Trong lúc chiếc xe lăn được đẩy đi dọc hành lang tối tăm dẫn về khu C, Minh không hề biết rằng ở phía trên tòa nhà hành chính, y tá trưởng Sâm vừa bàn giao ca trực đêm cho một bóng đen gầy guộc bước ra từ chiếc xe ô tô đen sang trọng của tập đoàn Khải Thần.


Sát thủ K—kẻ đao phủ nội bộ của Hội Vô Diện—đã nhận được mật lệnh riêng từ Trịnh Thế Khải: lẻn vào phòng giam biệt lập ca đêm để trực tiếp kiểm tra xem đại não của "Lê Hoài Nam" có thực sự đã bị hủy hoại hoàn toàn, hay gã đang âm thầm giả điên loạn để chờ cơ hội phục thù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!