Nhạc nềnObsession

Vết Sẹo Rỉ Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong căn phòng giam biệt lập số 307 của Viện tâm thần tư nhân Thiên Đức đặc quánh lại như một khối chất lỏng lạnh lẽo, nuốt chửng lấy Hoàng Minh khi anh đang nằm gục dưới gầm giường sắt. Dư chấn của mũi tiêm chất độc thần kinh H5 vẫn đang điên cuồng cào xé các khớp thần kinh synapse trong đại não anh. Cơn ảo giác về Hương Giang—người vợ sắp cưới đã khuất với chiếc cổ họng rách toác rỉ máu—vừa tan biến vào khoảng không, để lại một khoảng trống tinh thần trống rỗng và nỗi đau thể xác tột cùng. Thực quản của Minh bỏng rát, loét nhẹ do axit dạ dày trào ngược sau cú nôn thốc nôn tháo để tống khứ dịch độc màu hổ phách ra ngoài. Vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái bị rách sâu từ chiều nay bắt đầu rỉ máu dầm dề, dòng máu ấm nóng và nhớp nháp đang chậm rãi bò dọc theo cổ áo bệnh nhân xám xịt, thấm đẫm mảng băng gạc trắng.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn gạch men ngoài hành lang Khu C vang lên, đều đặn, sắc lẹm và lạnh lùng như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần.


Minh giật mình. Sợi dây lý trí vốn đang lung lay dữ dội của một cựu bác sĩ pháp y lập tức căng ra. Nhịp bước chân này, tần số âm thanh này chỉ có thể là của Nguyễn Thị Sâm—Y tá trưởng ca đêm của khu biệt giam. Mụ đang tiến về phía phòng 307.


Minh chỉ có chưa đầy mười lăm giây trước khi mụ mở cửa.


Bằng một phản xạ sinh tồn phi thường, Minh nén chặt cơn đau đầu như búa bổ, dùng hai tay—vốn đã được giải phóng khỏi chiếc áo bó cưỡng bức rách nhờ những đường chỉ khâu tự đứt bên trong—bám chặt vào thanh sắt gầm giường. Anh trườn người ra ngoài một cách êm ái, triệt tiêu mọi tiếng động ma sát cơ học với nền xi măng ẩm ướt. Minh rướn người leo lên giường bệnh, nhanh chóng luồn hai tay trở lại vào hai ống tay áo bó của chiếc áo bảo hộ rách, giả vờ như cơ thể vẫn đang bị khóa chặt trong tư thế bó buộc thụ động. Anh nghiêng đầu sang bên phải, áp sát phần mang tai đang rỉ máu xuống gối để che giấu vết rách thẩm mỹ, đồng thời nhắm hờ mắt, thả lỏng toàn bộ cơ mặt để giả lập trạng thái hôn mê sâu.


*Rắc. Loảng xoảng.*


Cánh cửa sắt phòng 307 rít lên khô khốc khi chiếc chìa khóa vạn năng xoay tròn trong ổ. Luồng ánh sáng vàng vọt, tù mù từ hành lang ập vào phòng giam, kéo theo bóng đen gầy guộc, cao lớn của y tá trưởng Sâm đổ dài trên mảng tường lót đệm da trắng bẩn. Đi sau mụ là hai gã hộ lý vũ trang ca đêm, tay lăm lăm dùi cui điện và đèn pin công suất cao.


Sâm dừng lại ở giữa phòng. Đôi mắt sắc như dao mổ của mụ quét một vòng quanh không gian chật hẹp, rồi dừng lại ở hố rác góc phòng. Mũi mụ hơi hếch lên, hít hà bầu không khí ẩm ướt.


"Mùi gì thế này?" Giọng Sâm khàn đặc, lạnh lẽo vang lên. Mụ bước đến gần hố rác, rọi luồng ánh sáng đèn pin chuyên dụng vào bên trong.


Dưới đáy hố rác, một vệt dịch lỏng màu hổ phách nhạt hòa lẫn vài vệt máu tươi chưa kịp khô hoàn toàn đang lấp loáng dưới ánh đèn. Sâm cúi người sát xuống, khứu giác nhạy cảm của một y tá trưởng có thâm niên lập tức nhận diện ra mùi chua của dịch vị dạ dày hòa lẫn mùi chát đặc trưng của rễ cây dại thanh nhiệt.


"Nó đã nôn thuốc." Sâm lẩm nhẩm, khóe miệng mụ giật nhẹ dưới lớp khẩu trang y tế. "Nó không hề nuốt Haloperidol, và cả mũi tiêm H5 của bác sĩ Lâm Triều lúc chiều... Thằng này đang giả điên!"


Mụ quay ngoắt lại phía giường bệnh, ánh mắt tràn đầy sát khí rực lên trong bóng tối. "Giữ chặt nó cho tôi!"


Hai gã hộ lý lực lưỡng lập tức lao tới. Minh biết mình đã bị lộ vết nôn. Trong một nỗ lực tuyệt vọng để đánh lạc hướng mụ và trì hoãn bài test sinh lý, Minh chủ động kích hoạt năng lực Cấp 3: Kiểm soát trương lực cơ. Anh nhai vụn mẩu xà phòng dã chiến giấu sẵn trong kẽ răng để tạo bọt mép giả lập, trợn ngược mắt và bắt đầu tạo ra các cơn co giật toàn thân đối xứng hoàn hảo của một ca động kinh bộc phát lâm sàng.


"Nó lên cơn giật!" Một gã hộ lý hét lên, định lùi lại.


"Ngu xuẩn! Nó đang giả vờ! Khóa chặt hai vai nó vào thành giường sắt!" Sâm gầm lên, giọng mụ không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà rít lên đầy giận dữ vì cảm giác bị một kẻ điên qua mặt.


Hai gã hộ lý dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến lên hai bả vai của Minh, ép chặt anh xuống mặt giường sắt lạnh ngắt. Sức mạnh vật lý thô bạo của hai gã đàn ông lực lưỡng khóa chặt khớp vai của Minh, khiến mọi nỗ lực giả vờ co giật của anh trở nên vô dụng. Minh bị đóng đinh hoàn toàn trên giường bệnh, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới áp lực đè nén.


Sâm bước tới sát mép giường. Mụ gí sát khuôn mặt gầy gò, nghiêm nghị của mình vào mặt Minh. Khoảng cách gần đến mức Minh có thể ngửi thấy mùi hóa chất sát trùng nồng nặc bốc ra từ người mụ. Sâm rút từ túi áo blouse ra chiếc đèn pin soi đồng tử chuyên dụng—loại đèn có chùm sáng vàng cường độ cao dùng để kiểm tra phản xạ võng mạc của bệnh nhân chết não.


"Để tôi xem mày diễn được đến bao giờ, Lê Hoài Nam." Sâm rít qua kẽ răng.


Mụ dùng ngón tay đeo găng cao su thô bạo vạch rộng mí mắt trái của Minh ra.


*Cạch.*


Sâm bấm nút nguồn. Chùm ánh sáng vàng rực, sắc lạnh từ chiếc đèn pin chuyên dụng chiếu thẳng, trực diện vào đồng tử mắt trái của Minh từ khoảng cách chưa đầy ba centimet.


Cảm giác nóng rát tột cùng ập đến tức thì, như thể có một mũi kim nung đỏ đang đâm thẳng qua giác mạc, xuyên sâu vào tận cùng hốc mắt của anh. Luồng sáng mạnh mẽ kích thích các tế bào nón và tế bào que trên võng mạc co thắt dữ dội, kích hoạt phản xạ nháy mắt tự nhiên và phản xạ co rút đồng tử (pupillary light reflex) của hệ thần kinh giao cảm để bảo vệ mắt khỏi bị tổn thương quang học.


Đây là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Chỉ cần đồng tử của Minh co rụt lại dù chỉ một milimet dưới ánh sáng đèn pin, Sâm sẽ lập tức khẳng định hệ thần kinh trung ương của anh hoàn toàn bình thường, đồng nghĩa với việc toàn bộ vỏ bọc điên loạn của cựu bác sĩ pháp y sụp đổ vĩnh viễn. Ngô Huy sẽ biết anh tỉnh táo, và một mũi tiêm H5 liều lượng gấp ba sẽ được bơm thẳng vào não anh để thủ tiêu ý thức vĩnh viễn.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đại não của Minh hoạt động với công suất cực hạn. Anh chủ động kích hoạt năng lực Cấp 2: Giả lập đồng tử co giãn chủ động.


Minh thực hiện phương pháp phân tách ý thức sâu sắc. Anh hoàn toàn phớt lờ cơn đau rát bỏng đang thiêu đốt giác mạc mắt trái. Trong tâm trí, anh tưởng tượng mình đang đứng trước một vực thẳm đen tối, sâu thẳm và vô tận, nơi không có bất kỳ nguồn sáng nào tồn tại. Anh chủ động thả lỏng hoàn toàn cơ vòng mống mắt (sphincter pupillae)—nhóm cơ vốn tự động co lại khi gặp ánh sáng mạnh dưới sự điều khiển của hệ thần kinh phó giao cảm.


Anh ép đại não phát đi một tín hiệu giả lập: cơ thể này đã chết não, hoặc đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu do ngộ độc Haloperidol liều cao.


Đồng tử mắt trái của Minh dưới chùm sáng vàng rực vẫn giãn rộng ra một cách bất thường, vô thần và đờ đẫn, hoàn toàn bất động không hề có một chút phản xạ co rút nào. Ánh mắt anh trợn trừng, nhìn xuyên qua Sâm như thể mụ chỉ là một bóng ma vô hình.


Sâm nheo mắt nghi ngờ. Mụ di chuyển chiếc đèn pin sang trái, rồi sang phải, quét liên tục luồng sáng mạnh qua võng mạc của anh. Giác mạc của Minh khô rát nghiêm trọng, nước mắt sống bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt, hòa lẫn với máu chảy dọc mang tai tạo thành một vệt nước màu hồng nhạt chảy xuống má.


Cơn đau đớn thể xác chưa dừng lại ở đó. Dưới áp lực đè nén thô bạo của hai gã hộ lý lên bả vai, vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái của Minh bị kéo căng quá mức. Đường chỉ khâu tạm thời bị rách toác hoàn toàn. Minh cảm nhận rõ ràng cảm giác da thịt bị xé rách dọc theo xương hàm dưới, máu tươi ấm nóng phun ra dầm dề, chảy thành dòng dọc theo cổ và thấm đẫm cổ áo bệnh nhân.


Nỗi đau tột cùng từ vết mổ bị rách kết hợp với cảm giác bỏng rát ở võng mạc tạo nên một sự tra tấn thể xác tột độ. Nhịp tim của Minh có xu hướng vọt lên. Anh phải sử dụng kỹ năng kiểm soát nhịp tim dưới áp lực để cưỡng ép nhịp tim duy trì ổn định ở mức sáu mươi lăm nhịp một phút, không để máy đo sinh trắc học ngoài hành lang phát ra tiếng chuông cảnh báo.


Minh giữ cho toàn bộ cơ mặt hoàn toàn bất động, không một sợi cơ nào giật nhẹ, không một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Anh nằm im lìm như một xác chết trên bàn mổ pháp y.


Sâm tắt đèn pin, mụ thở hắt ra một hơi đầy thất vọng. Đồng tử của Minh không hề phản ứng. Biểu cảm vô thần và đờ đẫn của anh hoàn toàn trùng khớp với triệu chứng lâm sàng của một kẻ đã bị hủy hoại thần kinh vĩnh viễn.


"Lạ thật..." Sâm lẩm nhẩm, mụ đưa ngón tay lên vuốt cằm. "Đồng tử hoàn toàn giãn. Nhịp tim không đổi. Lẽ nào chất độc H5 đã thực sự phá hủy đại não của nó nhanh đến thế?"


Nhưng ánh mắt mụ đột ngột dừng lại ở dòng máu tươi đang chảy xối xả từ mang tai Minh xuống cổ áo.


"Khoan đã. Vết thương trên mặt nó..."


Sâm nheo mắt nhìn kỹ mảng băng gạc đẫm máu dọc mang tai trái của Minh. Mụ nhận ra máu chảy ra là máu đỏ tươi—dấu hiệu của một vết thương mới bị rách toác hoạt động, chứ không phải vết thương cũ từ chiều. Sự nghi ngờ một lần nữa bùng lên trong lòng người đàn bà tàn nhẫn này. Mụ biết Lê Hoài Nam vừa trải qua ca phẫu thuật thẩm mỹ tái tạo xương mặt của bác sĩ Trần Vĩnh; vết rách này có thể tiết lộ cấu trúc dao kéo y khoa bên trong.


Sâm đưa bàn tay đeo găng cao su thô bạo hướng thẳng về phía khuôn mặt Minh. Mụ định giật phăng lớp băng gạc trắng loang lổ máu trên mặt anh ra để kiểm tra trực tiếp vết thương mổ bên trong.


Ngón tay mụ đã chạm vào mép băng gạc dính máu.


Minh nín thở, ngón tay phải của anh giấu dưới lớp áo bó rách siết chặt lại. Nếu mụ giật băng gạc ra, mụ sẽ nhìn thấy những mũi khâu nội bì tinh vi dọc mang tai—bằng chứng đanh thép cho thấy anh là một bác sĩ pháp y tự khâu vết thương chứ không phải gã điên Lê Hoài Nam. Anh sẽ buộc phải dùng dao mổ thủy tinh mài sắc giấu dưới đế giày để kết liễu mụ ngay tại chỗ, chấp nhận hủy hoại toàn bộ kế hoạch vượt ngục.


Đúng lúc ngón tay Sâm chuẩn bị giật mạnh tấm băng gạc—


*UỲNH! OÓC... OÓC... OÓC...*


Một tiếng còi báo động đỏ công suất lớn, chói tai và dồn dập đột ngột rú lên từ hệ thống loa phát thanh của toàn Viện Thiên Đức. Ánh đèn neon trắng xanh trong phòng giam 307 vụt tắt, thay thế bằng ánh đèn xoay đỏ rực rỡ nhấp nháy liên tục dọc hành lang ngoài cửa, tạo nên những bóng đen nhảy múa ma quái trên tường.


Sâm giật nảy mình, rút tay lại phản xạ. Hai gã hộ lý cũng buông lỏng tay khỏi vai Minh, hoang mang nhìn ra cửa.


"Báo động đỏ ca đêm?" Một gã hộ lý run giọng hỏi. "Có kẻ đột nhập từ vòng ngoài sao?"


Sâm đứng bất động giữa phòng giam nhấp nháy ánh đỏ, khuôn mặt mụ biến dạng dưới ánh sáng đỏ rực của chuông báo động, đôi mắt mụ vẫn nhìn chằm chằm vào Minh đầy tiếc nuối và nghi ngờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!