Nhạc nềnObsession

Mũi Tiêm Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa sắt phòng biệt giam Khu C rít lên một tiếng khô khốc, kéo theo vệt âm thanh chói tai miết trên nền xi măng ẩm ướt. Luồng ánh sáng trắng xanh từ dãy đèn neon ngoài hành lang ập vào, xua tan bóng tối âm u đang bao phủ căn phòng. Hoàng Minh nằm bất động trên bệ xi măng, hai mắt nhắm nghiền, nhưng mọi giác quan của anh đã căng lên như dây đàn. Anh nghe thấy tiếng bước chân nện xuống sàn dồn dập, tiếng xột xoạt của găng tay cao su y tế va vào nhau, và đặc biệt là mùi cồn sát trùng nồng nặc—mùi hương luôn báo hiệu cho những ca giải phẫu hoặc những vụ thủ tiêu lâm sàng.


"Đưa nó lên. Thằng này dai sức thật, nhưng hôm nay là hạn chót của nó rồi."


Giọng nói trầm lạnh của bác sĩ Ngô Huy vang lên ngay đỉnh đầu Minh. Ngay sau đó, hai cánh tay thô bạo của Trưởng hộ lý Trần Hùng nắm chặt lấy bả vai Minh, giật mạnh anh ngồi dậy. Vết thương dọc mang tai trái—hậu quả từ nhát dao lam tàn bạo của Hùng 'Chó Điên' trước đó—bị kéo căng, rỉ ra một dòng máu ấm nóng dọc theo cổ áo bệnh nhân xám xịt. Minh không hề rên rỉ. Anh chủ động thả lỏng hoàn toàn các khớp cơ, để đầu rũ xuống ngực, đóng vai một kẻ bị hủy hoại thần kinh hoàn toàn sau các đợt sốc điện liên tục.


Trần Hùng thô bạo tròng chiếc áo bó cưỡng bức vào người Minh. Những sợi dây đai bằng vải dù dày bản được siết chặt ra sau lưng, khóa chặt hai cánh tay anh sát vào lồng ngực. Minh cảm nhận rõ sự giới hạn vật lý tàn nhẫn của chiếc áo bảo hộ này; nó triệt tiêu hoàn toàn khả năng cử động của khớp vai và khuỷu tay, biến anh thành một khối thịt thụ động dưới sự điều khiển của bọn họ.


"Đi thôi, bác sĩ thực nghiệm đang chờ." Ngô Huy hất hàm.


Trần Hùng kéo lê Minh dọc theo hành lang tối tăm, ẩm ướt của Khu C. Tiếng bước chân của ba người cộng hưởng trong không gian kín tạo nên những âm thanh ngột ngạt. Minh mở hờ mắt, ghi nhận lộ trình di chuyển qua các mốc giải phẫu học của tòa nhà biệt giam: rẽ trái ở góc hành lang có đường ống nước rỉ sét, đi xuống một cầu thang hẹp dẫn sâu xuống lòng đất. Đây là lối vào khu điều trị đặc biệt—nơi giam giữ các bệnh nhân VIP bị mất trí nhớ cưỡng bức, biệt lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.


Cửa thép khóa từ của phòng thí nghiệm độc chất mở ra sau tiếng bíp lạnh lùng. Không gian bên trong hiện lên với những mảng tường ốp gạch men trắng toát, phản chiếu ánh sáng xanh lét từ hệ thống đèn LED âm trần. Ở trung tâm phòng là chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ sáng loáng, xung quanh là các tủ kính chứa đầy các lọ hóa chất và thiết bị ly tâm y tế.


Đứng cạnh bàn mổ là dược sĩ thực nghiệm Lâm Triều—kẻ có khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng và ngón tay ố vàng vì khói thuốc. Gã đang cầm một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch màu hổ phách đậm đặc. Đó chính là Chất độc thần kinh H5—loại huyết thanh thực nghiệm do tập đoàn Khải Thần tài trợ nghiên cứu, có khả năng phá hủy myelin bao bọc dây thần kinh não bộ để xóa mờ ký ức dài hạn vĩnh viễn.


"Hôm nay chúng ta sẽ tiêm liều thứ mấy?" Lâm Triều hỏi, giọng khàn đặc không chút cảm xúc.


"Mũi thứ nhất ở liều lượng bão hòa." Ngô Huy bước tới, tháo chiếc kính gọng vàng ra lau chùi bằng tạt áo blouse. "Chủ tịch Khải yêu cầu phải xóa sạch hoàn toàn ký ức của nó trước khi cuộc thanh tra của sở y tế diễn ra vào tuần tới. Tôi không muốn nó còn nhớ bất kỳ chi tiết nào về danh tính Hoàng Minh hay vụ án Hương Giang."


Trần Hùng thô bạo đẩy Minh nằm ngửa lên bàn mổ bằng thép lạnh ngắt. Những vòng đai da bản lớn lập tức được khóa chặt quanh đùi, bụng và trán của Minh, cố định anh hoàn toàn vào mặt bàn. Lâm Triều bước tới, ghim chặt cánh tay phải của Minh xuống nẹp gỗ, dùng dây cao su thắt chặt bắp tay để làm nổi tĩnh mạch.


Minh nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng toát. Trong khoảnh khắc mũi kim tiêm bằng thép không gỉ sắc lẹm áp sát vào da thịt, anh biết mình không thể kháng cự bằng sức mạnh vật lý. Sức mạnh của Trần Hùng và những vòng đai khóa chặt đã triệt tiêu mọi cơ hội vùng vẫy. Anh chỉ có một vũ khí duy nhất: bộ óc của một bác sĩ pháp y xuất sắc và kỹ năng kiểm soát sinh học cực hạn.


Minh nhắm mắt, hít sâu một hơi dài qua phế nang, chủ động kích hoạt năng lực Cấp 4: Phân tách ý thức chủ động.


Trong không gian tối tăm của đại não, Minh bắt đầu thực hiện một thao tác y khoa giả lập vô cùng phức tạp. Anh sử dụng phương pháp thiền định sâu đã học từ sư thầy Thích Thanh để điều hòa nhịp thở, chủ động hạ nhịp tim xuống mức sáu mươi lăm nhịp một phút để ổn định lưu lượng máu. Đồng thời, anh tập trung ý chí tối đa để cô lập vùng vỏ não trước trán (prefrontal cortex)—nơi lưu trữ tư duy logic, ký ức dài hạn và bản ngã của anh—khỏi luồng tuần hoàn máu chính đang mang độc chất xâm nhập.


Anh nhẩm tính tốc độ truyền dẫn của hóa chất trong máu. Khi mũi tiêm đâm sâu vào tĩnh mạch khuỷu tay phải, một cảm giác buốt lạnh tột cùng chạy dọc theo đường đi của mạch máu, nhanh chóng biến thành một luồng hỏa thiêu nóng rát dâng lên cổ rồi xộc thẳng vào đại não. Chất độc thần kinh H5 bắt đầu tấn công các khớp thần kinh synapse.


Minh cảm nhận rõ tác động hóa học của H5. Nó như một bầy kiến lửa điên cuồng gặm nhấm các bao myelin bao bọc dây thần kinh trung ương, cố gắng cắt đứt các sợi liên kết ký ức của anh. Nhưng nhờ cơ chế phân tách ý thức chủ động, Minh đã chủ động đưa 80% lưu lượng máu chứa độc chất chuyển hướng sang các vùng vỏ não vận động phụ và vùng chẩm không nhạy cảm, giữ cho vùng vỏ não tư duy logic cốt lõi nằm trong trạng thái ngủ đông tạm thời.


Bên ngoài, cơ thể Minh bắt đầu có những biểu hiện sinh lý tự nhiên của một ca ngộ độc thần kinh cấp tính. Đồng tử mắt anh giãn rộng vô thần, nước bọt rỉ ra khóe miệng, các ngón tay co rút lại theo chu kỳ.


"Nhịp tim ổn định ở mức bảy mươi. Đồng tử giãn. Thuốc đã ngấm vào hệ thần kinh trung ương." Lâm Triều quan sát màn hình máy đo sinh trắc học, gật đầu lạnh lùng.


"Tốt lắm. Đưa nó về phòng giam biệt lập. Giám sát chặt chẽ biểu hiện của nó trong đêm nay." Ngô Huy ra lệnh.


Trần Hùng tháo các vòng đai khóa, vác cơ thể lờ đờ, mềm nhũn của Minh lên vai như một bao cát, đi ngược trở lại cầu thang tối để đưa anh về Phòng giam số 307.


*Rầm. Cạch.*


Cánh cửa sắt phòng giam khóa chặt ngoài hành lang. Tiếng bước chân của Trần Hùng xa dần.


Ngay khi âm thanh cuối cùng biến mất, đôi mắt vô thần của Minh đột ngột lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Ý thức của anh lập tức snap trở lại trạng thái tỉnh táo cực hạn. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ từ tác động của chất độc H5 ập đến, khiến anh đổ mồ hôi hột ròng ròng dọc hai bên thái dương. Anh biết chất độc vẫn đang tiếp tục được hấp thu qua niêm mạc dạ dày và ruột non; nếu không tống khứ phần độc chất còn lại ra ngoài ngay lập tức, cơ chế phân tách ý thức của anh sẽ bị phá vỡ hoàn toàn sau ba mươi phút nữa.


Minh dùng răng cắn chặt vào vạt áo bó cưỡng bức, thực hiện một động tác vặn vai đặc biệt bằng cách co rút cơ ngực và xoay khớp vai ra phía sau. Những đường chỉ khâu yếu bên trong áo bó—đã được anh âm thầm cắt đứt từ trước—đứt phăng sau một tiếng xoạt nhỏ. Hai cánh tay của anh được giải phóng hoàn toàn.


Minh bò rạp xuống nền xi măng lạnh ngắt, trườn người vào khoảng trống chật hẹp dưới gầm giường sắt. Anh dùng ngón tay cào nhẹ vào kẽ hở dưới bệ gạch lỏng lẻo góc phòng, lôi ra nắm Rễ cây dại thanh nhiệt bọc trong nylon rách mà anh đã bí mật nhổ được ở góc sân tập trung chiều qua.


Đây là loại rễ cây chứa nồng độ alkaloid tự nhiên cực cao, có tính gây nôn mạnh mẽ khi tiếp xúc với dịch vị dạ dày. Minh đưa nắm rễ cây dại xù xì, bám đầy bùn đất vào miệng nhai nát ngấu nghiến. Vị đắng chát, nồng nặc mùi đất ẩm xộc thẳng lên vòm họng, kích thích mạnh mẽ các đầu mút thần kinh phế vị của niêm mạc dạ dày.


Anh vớ lấy ca nước lạnh để sẵn cạnh chân giường, ngửa cổ nuốt chửng toàn bộ hỗn hợp rễ cây dại xuống thực quản.


Chỉ chưa đầy hai phút sau, phản ứng co thắt cơ học của dạ dày diễn ra vô cùng mãnh liệt. Minh quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy bụng. Từng cơn co thắt dữ dội nối tiếp nhau đẩy ngược toàn bộ dịch vị và hóa chất chưa kịp hấp thu từ dạ dày lên thực quản. Anh nôn thốc nôn tháo xuống hố rác góc phòng biệt giam.


Dịch nôn có màu hổ phách nhạt hòa lẫn với máu tươi rỉ ra từ các vết loét niêm mạc miệng và thực quản bị tổn thương do axit dạ dày trào ngược quá mạnh. Cơn đau rát buốt xé rách cuống họng khiến Minh suýt ngất đi, nhưng anh vẫn cắn chặt răng để không phát ra bất kỳ tiếng động lớn nào có thể thu hút lính tuần tra ngoài hành lang.


Dù đã nôn ra được phần lớn độc chất thần kinh H5, nhưng một lượng nhỏ hóa chất đã kịp vượt qua hàng rào máu não bắt đầu tàn phá các thùy thái dương của Minh.


Căn phòng biệt giam tối tăm đột ngột xoay chuyển dữ dội trong mắt anh. Ánh đèn neon ngoài hành lang biến thành những vệt sáng đỏ rực loang lổ như máu. Minh cảm thấy mặt đất dưới chân mềm nhũn ra như đầm lầy, kéo ghì cơ thể anh xuống sâu lòng đất.


Một luồng ảo giác hóa học kinh hoàng ập đến, bóp nghẹt lấy tâm trí anh.


Từ trong góc tối của phòng giam, sương mù màu xám đục bắt đầu bốc lên nghi ngút. Minh trợn trừng mắt nhìn vào khoảng không vô định. Giữa làn khói ảo ảnh, hình bóng của Hương Giang—vợ sắp cưới đã khuất của anh—từ từ hiện ra. Cô mặc bộ đồng phục y tá màu trắng loang lổ những vệt máu khô sẫm màu, cổ họng bị rạch một đường sâu hoắm rỉ máu dầm dề dọc xuống ngực áo.


Hương Giang không nói, cô chỉ đứng yên trong bóng tối, đôi mắt vô thần đẫm nước mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy sẹo quái vật của Minh như một lời chất vấn câm lặng về lời hứa công lý năm xưa.


"Giang..." Minh thào thào, cánh tay run rẩy vươn ra ngoài khoảng không vô vọng, cố gắng chạm vào ảo ảnh của người thương trước khi bóng tối hóa học nuốt chửng hoàn toàn ý thức của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!