Giải Mã Kẻ Sát Nhân
Luồng ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin siêu sáng của Trần Hùng quét một đường lạnh lẽo qua khe cửa sắt, rọi thẳng vào khuôn mặt quấn băng gạc của Hoàng Minh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Minh nằm bất động trên nền xi măng ẩm mốc. Anh không nhắm mắt hoàn toàn mà khép hờ mi, để lộ một khoảng vô thần, đờ đẫn đúng nghĩa của một kẻ vừa trải qua ca sốc điện cực hạn. Từng thớ cơ trên bả vai trái bị bỏng điện vẫn đang co giật nhẹ theo chu kỳ phản xạ vô điều kiện. Anh hít một hơi thật sâu, nén luồng khí lạnh vào sâu trong phế nang, chủ động kích hoạt kỹ năng kiểm soát nhịp tim dưới áp lực. Nhịp tim của anh nhanh chóng hạ từ tám mươi lăm xuống mức sáu mươi lăm nhịp một phút, đều đặn và chậm rãi, đánh lừa hoàn toàn sự nhạy cảm của các thiết bị giám sát sinh trắc học nếu có.
Trần Hùng đứng ngoài hành lang, tiếng chùm chìa khóa kim loại va vào nhau lách cách. Gã khạc nhổ một bãi đờm đặc xuống sàn nhà, giọng khàn đặc đầy vẻ chán chường dội qua khe cửa sổ thông gió:
"Mẹ kiếp, thằng điên này dai sức thật. Bị giật điện thế mà vẫn chưa chết não. Đúng là thứ súc sinh mạng lớn."
Gã bảo vệ quét đèn pin thêm một vòng nữa, dừng lại vài giây trên cơ thể gầy guộc của Ông già câm số 09 đang co ro trong góc tối đối diện. Thấy cả hai không có biểu hiện gì bất thường ngoài sự im lặng chết chóc của phòng biệt giam, Trần Hùng tắt đèn pin. Tiếng bước chân nặng nề của gã nện lên sàn xi măng, xa dần rồi mất hút sau khúc quanh hành lang dẫn về phía phòng trực ca.
Bóng tối đặc quánh lập tức nuốt chửng căn phòng biệt giam Khu C một lần nữa. Mùi vôi vữa mục nát hòa lẫn mùi amoniac nồng nặc bốc lên từ hố rác cũ xộc thẳng vào mũi Minh, gây ra một cơn buồn nôn dữ dội. Nhưng anh không được phép nôn. Chất kiềm từ mẩu xà phòng dã chiến anh nhai lúc trưa vẫn đang gặm nhấm niêm mạc miệng, tạo ra những vết loét rát bỏng.
Minh khẽ thở ra, cử động nhẹ cổ tay phải. Vòng xích sắt rỉ sét chôn sâu vào tường bê tông siết chặt, miết lên lớp da cổ tay đã bị lột sạch, rỉ máu tươi rát buốt. Vết thương dọc mang tai trái—hậu quả từ nhát dao lam tàn bạo của Hùng 'Chó Điên'—bắt đầu rỉ máu ấm nóng, chảy dọc xuống cổ áo bệnh nhân xám xịt. Cơn đau vật lý dồn dập ập đến như muốn xé toác ý thức của anh.
"Phải kiềm chế..." Minh tự nhủ. Anh áp dụng quy tắc sinh tồn phòng biệt giam tối, tuyệt đối không nhắm mắt để các tế bào hình que ở võng mạc điều tiết tối đa với bóng đêm. Anh nhẩm lại sơ đồ mười hai cặp dây thần kinh sọ não để giữ cho vỏ não không rơi vào trạng thái hoang tưởng do sự cô lập hoàn toàn.
Từ góc tối, ông già câm số 09 khẽ khịt mũi, ra hiệu bằng tiếng gõ chân nhẹ lên sàn gạch men cũ. Ông lão đã an toàn nằm xuống, mảnh sắt dẹt nhọn hoắt đã được giấu kỹ dưới bệ gạch lỏng lẻo. Minh biết, giờ là lúc anh phải hành động.
Anh thò bàn tay phải đang bị xích giới hạn tầm hoạt động vào cạp quần bệnh nhân, lôi cuốn nhật ký mật mã của Lê Hoài Nam ra. Lớp vỏ nylon bọc ngoài ẩm ướt, bốc mùi nấm mốc khó chịu. Minh cẩn thận bóc từng lớp nylon, để lộ cuốn sổ tay bìa da màu xám xỉn đã sờn rách ở các góc.
Bên ngoài, bầu trời ngoại ô Khánh Hà đột ngột chuyển mình. Cơn bão đầu mùa đang áp sát, những đám mây đen đặc bị gió lớn thổi dạt sang một bên, để lộ một vệt trăng khuyết nhợt nhạt. Luồng ánh sáng bạc mỏng manh, yếu ớt lọt qua những chấn song sắt tròn của cửa sổ thông gió cao trên tường, rọi xuống sàn nhà một vệt sáng hẹp chỉ bằng hai bàn tay ghép lại.
Minh nhẩm tính thời gian. Chu kỳ đổi ca tuần tra của bảo vệ Khu C là mười lăm phút. Trừ đi thời gian di chuyển và kiểm tra các phòng giam khác, anh chỉ có tối đa mười phút ánh sáng để giải mã trang mật mã số 14—nơi chứa đựng chìa khóa của toàn bộ đường dây hoán đổi danh tính.
Anh rướn người hết cỡ về phía trước, kéo căng sợi xích sắt chôn tường đến mức nó nghiến vào xương cổ tay phát ra tiếng kêu khô khốc. Minh áp sát cuốn nhật ký vào vệt ánh trăng mờ nhạt trên sàn nhà.
Trang số 14 hiện ra dưới ánh sáng bạc.
Đập vào mắt Minh không phải là những dòng chữ viết tay thông thường, mà là một mớ hỗn độn những hình vẽ kỳ dị, nguệch ngoạc bằng bút bi đen. Nam đã vẽ hàng loạt hình đầu lâu biến dạng, những đường cắt xẻ lộn xộn dọc ngang mô phỏng lại cấu trúc xương mặt người. Đối với một người bình thường, đây chỉ là những nét vẽ điên loạn của một kẻ tâm thần phân liệt thể nặng.
Nhưng đối với Hoàng Minh—một cựu bác sĩ pháp y xuất sắc với hàng ngàn giờ khám nghiệm tử thi—những đường nét này lập tức kích hoạt bản năng nghề nghiệp của anh.
Ban đầu, Minh cố gắng áp dụng các phương pháp giải mã chữ cái thông thường như mật mã thay thế hay mật mã dịch chuyển. Anh cố gắng ghép các chữ cái xuất hiện rải rác ở rìa trang giấy thành các từ có nghĩa.
"Không đúng..." Minh nhíu mày, mắt anh bắt đầu mỏi và chảy nước mắt sống do phải tập trung nhìn các ký tự cực nhỏ dưới ánh sáng trăng mờ nhạt. Phương pháp giải mã thông thường hoàn toàn bế tắc. Nam là một kẻ điên, nhưng hắn là một kẻ điên thiên tài. Hắn sẽ không sử dụng những loại mật mã mà một thám tử trung bình có thể bẻ khóa.
Minh nhắm mắt lại trong ba mươi giây để giảm bớt sự căng thẳng của dây thần kinh thị giác. Anh kích hoạt năng lực đặc thù: Cấp 5: Tái hiện hiện trường 3D trong tâm trí.
Trong không gian tối tăm của đại não, Minh dựng lại toàn bộ trang giấy số 14 dưới dạng một mô hình ba chiều. Anh bắt đầu phân tích cấu trúc giải phẫu học của các hình vẽ đầu lâu. Những đường cắt xẻ lộn xộn kia không phải là những nét vẽ vô nghĩa.
"Đây là... những đường cắt xương..." Minh bừng tỉnh trong suy nghĩ.
Đó là các đường cắt gọt xương gò má (zygomatic bone) và xương hàm dưới (mandible)—những thao tác cơ bản và quan trọng nhất trong phẫu thuật thẩm mỹ tái tạo cấu trúc khuôn mặt để hoán đổi nhân dạng. Nam xem các ca phẫu thuật hoán dạng này như những tác phẩm nghệ thuật giải phẫu, và hắn đã dùng chính sơ đồ cắt xương để làm khóa mật mã.
Minh mở mắt ra, xoay ngược cuốn sổ tay 180 độ để tìm điểm đối xứng giải phẫu học.
Kỳ tích xuất hiện. Khi cuốn sổ bị xoay ngược, những nét vẽ lộn xộn của xương gò má trái và xương hàm phải khớp nhau hoàn hảo, tạo thành một hệ tọa độ lưới đối xứng nội bì. Tại các điểm giao nhau của các đường cắt xương, Nam đã đánh dấu bằng các ký hiệu y khoa cổ điển—những ký hiệu viết tắt của các loại thuốc gây mê và độc chất học mà chỉ có giới bác sĩ chuyên khoa sâu mới hiểu.
Minh dồn toàn bộ sự tập trung vào các điểm giao nhau này. Dưới ánh trăng bạc, anh bắt đầu chuyển đổi các ký hiệu y khoa thành các con số và chữ cái:
"Điểm cắt xương gò má trái... ký hiệu Atropine... tương đương số 10..."
"Điểm cắt xương hàm dưới... ký hiệu Haloperidol... tương đương chữ H..."
Từng nét vẽ, từng đường gọt xương dần biến đổi trong đầu Minh thành một danh sách thông tin hoàn chỉnh. Đó là năm bộ tọa độ địa lý kinh độ và vĩ độ của năm phòng mổ ngầm bí mật, đi kèm với năm bộ chữ viết tắt tên của năm nạn nhân đã thực hiện phẫu thuật hoán đổi danh tính thành công.
Minh đọc nhẩm từng bộ chữ viết tắt trong đầu, lồng ngực anh thắt lại vì kinh hoàng:
"N.V.T... Thứ trưởng Bộ Xây dựng... người đã biến mất bí ẩn ba tháng trước dưới danh nghĩa điều trị bệnh ở nước ngoài..."
"L.M.H... Tổng giám đốc Ngân hàng Khánh Hà..."
"Tr.V.D... Phó Giám đốc Sở Tư pháp..."
Năm cái tên. Năm chính trị gia và tài phiệt đương nhiệm, những người đang nắm giữ huyết mạch kinh tế và pháp lý của thành phố Khánh Hà. Tất cả bọn họ đều đã bị hoán đổi khuôn mặt và danh tính cho những kẻ thế thân thuộc Hội Vô Diện để trốn tội hoặc thao túng quyền lực từ bóng tối. Quy mô của đường dây này đã vượt xa mọi dự đoán ban đầu của Minh. Đây không chỉ là một tổ chức tội phạm y sinh thông thường, mà là một thế lực đang âm thầm thay thế bộ máy quản lý nhà nước bằng những khuôn mặt giả mạo.
Cơn giận dữ và phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lòng Minh. Những kẻ giàu có và quyền lực đã dùng tiền để mua quyền miễn trừ tội ác, tước đoạt cuộc đời của những người vô tội, và dùng dao mổ y khoa—thứ công cụ vốn để cứu người—thành vũ khí giết hại linh hồn đồng loại.
Minh tiếp tục nhìn xuống góc cuối cùng của trang mật mã số 14, nơi có một hình vẽ trái tim bị cắt đôi bởi một đường rạch giải phẫu sâu nhất. Tại tâm của đường rạch, Nam viết đè một ký hiệu viết tắt đặc biệt bằng mực đỏ đã xỉn màu theo thời gian:
"T.T.K."
Minh bàng hoàng nín thở. Ký hiệu này trùng khớp hoàn hảo với tên của Trịnh Thế Khải—Chủ tịch tập đoàn y tế Khải Thần, người giàu nhất Khánh Hà và cũng là kẻ đứng sau tài trợ toàn bộ trang thiết bị đắt đỏ cho viện Thiên Đức. Chân tướng của kẻ chủ mưu tối cao đã lộ diện.
*Oóooo...*
Tiếng còi báo động đổi ca tuần tra của bảo vệ Thiên Đức đột ngột vang lên từ tháp nước trung tâm, cắt đứt sự tĩnh lặng của đêm tối.
Minh giật mình, lập tức khép cuốn nhật ký lại. Anh nhanh chóng nhét cuốn sổ vào bạp quần, rồi phối hợp với ông già câm số 09 đẩy viên gạch men cũ trở lại vị trí ban đầu để che giấu khoảng rỗng dưới bệ gạch.
Anh vừa kịp ngả người ra sau, giả vờ hôn mê thì tiếng xích sắt cửa phòng giam đã vang lên lách cách. Ngô Huy đang chuẩn bị phê duyệt mũi tiêm chất độc thần kinh H5 đầu tiên để tiêu diệt ý thức của anh vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!