Bệ Gạch Phòng Biệt Giam
Bóng tối ở Khu C không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể đặc quánh, nồng nặc mùi amoniac, mùi vôi vữa mục nát và mùi máu khô bám trên những lớp đệm da cách âm rách nát.
*Rầm!*
Cánh cửa thép dày mười phân của phòng biệt giam đóng sập lại, triệt tiêu tia sáng cuối cùng từ dãy hành lang hành chính. Tiếng khóa cơ xoay ba vòng lạnh lùng, theo sau là tiếng xích sắt va vào chốt cửa loảng xoảng. Trần Hùng đã bỏ đi, để lại Hoàng Minh nằm rạp trên nền xi măng lạnh buốt.
Cơn đau từ bả vai trái bị dùi cui điện giật trực tiếp vẫn đang co rút dữ dội. Từng bó cơ vai của anh run lên bần bật dưới sự tích tụ đột ngột của axit lactic và các xung điện dư thừa. Vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái—nơi bị lưỡi dao lam của Hùng 'Chó Điên' cắt đứt chỉ khâu thẩm mỹ trước đó—đang rỉ máu dầm dề, dòng chất lỏng nóng hổi, tanh nồng chảy dọc theo hõm cổ, thấm đẫm chiếc áo bệnh nhân xám xịt. Niêm mạc miệng anh bỏng rát, loét nhẹ do chất kiềm của mẩu xà phòng dã chiến mà anh phải nhai để giả động kinh.
Trong bóng tối tuyệt đối, Minh không nhắm mắt. Anh áp dụng nghiêm ngặt Quy tắc sinh tồn phòng biệt giam tối. Anh mở trừng mắt, nhìn vào khoảng không vô định để giữ cho các tế bào hình que của võng mạc thích nghi tối đa với điều kiện thiếu sáng, đồng thời liên tục đếm nhịp thở: hít sâu bốn giây, giữ bốn giây, thở ra bốn giây. Anh nhẩm đi nhẩm lại sơ đồ mười hai cặp dây thần kinh sọ não để ép vỏ não hoạt động liên tục, chống lại trạng thái hoang tưởng bị hại vốn rất dễ bùng phát khi con người bị cô lập hoàn toàn.
*Cạch. Loảng xoảng.*
Một tiếng động kim loại cực nhỏ vang lên từ góc tối đối diện.
Minh lập tức ngưng thở, toàn bộ giác quan dồn về phía âm thanh vừa phát ra. Xích sắt khóa chặt cổ tay anh vào vòng khoen thép chôn sâu trong tường bê tông giật mạnh, phát ra tiếng kêu khô khốc. Anh cố gắng dùng các ngón chân rà soát bề mặt sàn nhà xung quanh. Nền xi măng nhám đầy cát sỏi và những vệt chất lỏng nhớp nháp không rõ nguồn gốc.
Từ trong góc tối, một hơi thở khò khè, đứt quãng vang lên. Có người đang ở đây.
Một bóng đen gầy guộc, xơ xác dần hiện ra khi mắt Minh đã điều tiết được với bóng tối. Đó là một ông lão với mái tóc dài bạc phơ xơ xác, da mặt nhăn nheo đầy những vết sẹo rạch chằng chịt đã hóa sẹo lồi. Đôi mắt ông đục ngầu nhưng tinh tường như mắt dơi, đang gí sát vào Minh. Trên tay ông lão lăm lăm một mảnh sắt dẹt, nhọn hoắt, rỉ sét—thứ vũ khí được mài sắc từ một mảnh khung giường hỏng.
Ông già câm số 09.
Người sống sót lâu nhất ở khu biệt giam này. Ông lão nhìn Minh với ánh mắt đầy sự nghi ngờ và thù địch. Đối với một kẻ đã sống nhiều năm trong lồng tối Thiên Đức, bất kỳ kẻ mới đến nào cũng có thể là một hộ lý cải trang hoặc một sát thủ được cử đến để kết liễu mạng sống của mình.
Minh nằm im, không cử động bộc phát. Anh biết bất kỳ một hành vi hoảng hốt hay tự vệ vật lý nào lúc này cũng sẽ kích hoạt bản năng sinh tồn cuồng loạn của ông lão, và mảnh sắt nhọn kia sẽ lập tức cắm vào động mạch cổ của anh trước khi anh kịp giải thích.
Anh cố gắng giật mạnh xích sắt để tự giải thoát tay phải nhằm phòng thủ, nhưng vòng thép rỉ sét cứa sâu vào cổ tay anh, xé rách lớp da mỏng, máu tươi rỉ ra rát buốt. Tiếng xích sắt va chạm quá lớn dội vào tường bê tông cách âm. Minh lập tức dừng lại. Brute force—lực lượng cơ bắp thô bạo—hoàn toàn vô dụng trong chiếc lồng này.
Anh phải dùng một phương thức khác. Phương thức của một bác sĩ.
Minh chủ động dùng cúc áo nhựa trên ngực áo gõ nhẹ vào vòng xích sắt theo nhịp Morse: *Tạch... tạch tạch... tạch...*
Đó là ký hiệu của sự hòa bình, một tần số đều đặn, không mang tính đe dọa. Ông già câm khựng lại, mảnh sắt nhọn dừng lại cách mắt Minh chỉ mười phân. Ông nghiêng đầu, lắng nghe tiếng gõ nhịp điệu kỳ lạ của Minh.
Đúng lúc đó, cơ thể ông già câm đột ngột co rúm lại. Một tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng ông lão vang lên. Toàn bộ vùng cơ bả vai và cơ cổ của ông co rút dữ dội, kéo giật đầu ông lệch sang một bên trong một cơn co thắt cơ học tàn nhẫn. Mảnh sắt nhọn rơi khỏi tay ông, gõ keng keng xuống sàn. Ông lão đổ gục xuống bên cạnh Minh, lồng ngực phập phồng bong bóng khí, hai tay ôm chặt lấy bả vai trái đang run bần bật.
Cơn co giật cơ vai cấp tính.
Với kinh nghiệm lâm sàng của mình, Minh nhận ra ngay ông lão đang bị nghẽn xung thần kinh vận động do tư thế nằm co quắp lâu ngày trên nền đá lạnh kết hợp với tình trạng thiếu dinh dưỡng trầm trọng. Nếu không được giải tỏa lực co thắt ngay lập tức, các bó cơ vai của ông sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, thậm chí gây chèn ép động mạch dưới đòn dẫn đến hoại tử chi.
Minh cố gắng rướn người về phía trước, bất chấp việc vòng xích sắt rỉ sét đang nghiến chặt, lột da cổ tay anh đau đớn. Anh dùng bàn tay phải đang bị xích giới hạn tầm hoạt động, cố gắng vươn hai ngón tay cái và ngón trỏ run rẩy chạm vào bả vai của ông lão.
"Nằm im..." Minh thào thào bằng giọng khàn đặc, đứt quãng của Nam để không làm lộ giọng thật.
Bằng xúc giác nhạy cảm của một bác sĩ pháp y, Minh định vị chính xác huyệt Kiên Tỉnh nằm ở trung điểm của đường nối từ gốc cổ đến mỏm cùng vai. Anh dồn toàn bộ lực ngón tay cái còn lại, ấn mạnh một lực chuẩn xác hướng thẳng xuống dưới chân.
*Hự!*
Ông già câm rên rỉ một tiếng nhỏ. Lực bấm của Minh cực mạnh, kích thích trực tiếp vào các sợi thần kinh cảm giác sâu để ức chế phản xạ co rút của tủy sống. Minh giữ nguyên lực ấn trong vòng ba mươi giây, kết hợp với việc xoa bóp nhẹ nhàng dọc theo thớ cơ delta đang căng cứng như đá.
Dần dần, hơi thở khò khè của ông lão ổn định trở lại. Các bó cơ vai co rút từ từ giãn ra, đầu ông thẳng lại, bả vai không còn run rẩy nữa. Ông già câm mở mắt, nhìn Minh bằng một ánh mắt hoàn toàn khác—không còn sự nghi ngờ, thù địch của một con thú hoang bị dồn vào chân tường, mà là sự kính trọng và biết ơn sâu sắc của một kẻ vừa được cứu thoát khỏi cơn đau đớn tột cùng.
Ông lão bò dậy, nhặt mảnh sắt dẹt nhọn hoắt dưới sàn lên. Minh thoáng rụt người lại, nhưng ông già câm không tấn công anh. Ông lão dùng mảnh sắt gõ nhẹ ba nhịp lên sàn nhà gạch men cũ, rồi bò sát về phía góc tối nhất của phòng giam biệt lập—nơi hố rác thải sinh hoạt cũ bị rêu mốc che phủ hoàn toàn.
Minh quan sát từng hành động của ông lão.
Ông già câm đặt mảnh sắt dẹt vào khe hở giữa hai viên gạch men màu xám xỉn ở góc tường. Ông dùng toàn bộ sức lực của đôi bàn tay gầy guộc nhưng lì lợm, đòn bẩy mạnh mảnh sắt xuống dưới.
*Két... két...*
Tiếng cát sỏi cọ xát vào nhau vang lên khô khốc. Viên gạch men rạn nứt dần bị cạy lên, để lại một khoảng rỗng nhỏ nằm sâu dưới bệ bê tông của phòng giam biệt lập Khu C.
Ông già câm thò tay vào khoảng rỗng, lôi ra một vật thể được bọc kỹ trong nhiều lớp túi nylon màu đen loang lổ vết ẩm mốc. Ông lão bò trở lại bên cạnh Minh, run rẩy đặt bọc nylon vào lòng bàn tay đang rỉ máu của anh.
Minh siết chặt bọc nylon, cảm nhận được hình dáng vuông vức của một cuốn sổ nhỏ bên trong. Anh dùng ngón tay xé rách lớp nylon ẩm mốc bên ngoài.
Một cuốn sổ tay nhỏ bìa da màu xám xỉn hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt vừa lọt qua chấn song sắt tròn của cửa sổ thông gió cao trên tường.
Nhật ký mật mã của Lê Hoài Nam.
Tài nguyên tranh đoạt cốt lõi mà Minh đã phải đánh đổi bằng cả máu, da thịt và danh dự để tiếp cận. Cuốn sổ tay chứa đựng toàn bộ sơ đồ hoán đổi danh tính của Hội Vô Diện và danh sách khách hàng thượng lưu đã mua quyền miễn trừ tội ác.
Trái tim Minh đập mạnh liên hồi, nhịp tim vọt lên mức 85 nhịp/phút. Anh khẽ vuốt ve lớp bìa da lạnh lẽo của cuốn sổ, cảm nhận được những vết hằn sâu của các ký tự vẽ tay kỳ dị được khắc bằng bút bi ở trang bìa trong. Nhưng phòng giam hoàn toàn không có ánh sáng đủ để anh có thể đọc được các ký tự mật mã lúc này. Anh buộc phải giấu cuốn sổ vào cạp quần bệnh nhân, chờ đợi thời cơ giải mã.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của đế giày da bảo hộ nện lên sàn xi măng ngoài hành lang vang vọng vào phòng giam cách âm qua khe hở cửa sắt.
Tiếng va chạm lách cách của chùm chìa khóa kim loại của Trần Hùng vang lên ngay ngoài cửa sổ thông gió. Đợt kiểm tra ca đêm đột xuất của trưởng hộ lý bắt đầu sớm hơn dự kiến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!