Nợ Máu Chợ Lớn
Sân tập trung của Viện tâm thần tư nhân Thiên Đức ngột ngạt dưới bầu trời xám xịt của vùng ngoại ô Khánh Hà. Hơi nước bốc lên từ nền xi măng nhám sau cơn mưa bão đêm qua mang theo mùi ẩm mốc, mùi đất ẩm và cả mùi hóa chất sát trùng nồng nặc từ các dãy nhà giam đối diện xộc thẳng vào khứu giác. Hoàng Minh, trong bộ quần áo bệnh nhân màu xám rộng khổ, bước đi lờ đờ dọc theo bức tường bê tông cao bốn mét có chăng dây thép gai nhiễm điện.
Vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái của anh đang throbbing—đập liên hồi theo từng nhịp tim, mang theo cảm giác rát buốt tột cùng. Đêm qua, vết mổ ấy đã bị rách nhẹ loang máu qua lớp băng gạc trắng trong lúc anh bị giật điện tra tấn. Niêm mạc má trái của anh cũng đang loét nhẹ, rát bỏng do tác dụng phụ của viên thuốc Haloperidol đắng ngắt mà anh phải giấu dưới kẽ răng khôn đêm qua trước khi nhổ ra. Nhưng tất cả những nỗi đau thể xác ấy không thể làm mờ đi sự tỉnh táo đáng sợ trong đôi mắt cựu bác sĩ pháp y. Anh đang nhẩm tính chu kỳ quét của hệ thống camera giám sát hồng ngoại 24/7 gắn trên tháp nước trung tâm. Mười hai giây. Đó là khoảng thời gian trống duy nhất giữa hai lần camera xoay góc quét.
"Lê Hoài Nam! Đứng lại đó cho tao!"
Một giọng nói trầm đục, khàn đặc vì khói thuốc lá vang lên từ phía sau tháp nước lớn. Minh không quay đầu lại ngay. Anh cố ý kéo lê bước chân bên phải, tạo ra phong thái lờ đờ, vô hồn của một kẻ đã bị thuốc an thần hủy hoại thần kinh hoàn toàn. Từ góc mắt, anh nhận ra một bóng người thấp đậm đang áp sát. Đó là Hùng 'Chó Điên'—phó băng Hắc Long của khu Chợ Lớn. Gã giang hồ này đã giả dạng làm bệnh nhân tâm thần nhẹ để lọt vào Thiên Đức, nhằm mục đích truy lùng Lê Hoài Nam để đòi lại khoản tiền năm tỷ đồng cướp tiệm vàng năm xưa.
Hùng 'Chó Điên' bước nhanh tới, cánh tay xăm trổ đầy hình rắn rết luồn qua nách Minh, khóa chặt bả vai anh từ phía sau, kéo tuột anh vào góc tối của tháp nước—điểm mù tạm thời của camera số 4.
"Mày trốn ở đây kỹ quá nhỉ, thằng chó," Hùng rít qua kẽ răng vàng khè, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi hôi miệng xộc thẳng vào mặt Minh. Từ trong ống tay áo rộng của bộ đồ bệnh nhân, gã khẽ trượt ra một lưỡi dao lam mỏng dính, sắc lẹm. Gã gí sát lưỡi dao lam vào sát vết mổ dọc mang tai trái đang rỉ máu của Minh. "Năm tỷ tiền cướp tiệm vàng cũ mày giấu ở đâu? Khai ra, hoặc tao dùng lưỡi dao này lột sạch lớp da mặt thẩm mỹ này của mày ngay tại chỗ."
Cảm giác lạnh ngắt của kim loại chạm vào vết thương hở khiến toàn thân Minh khẽ rùng mình. Máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ một góc băng gạc. Đại não của cựu bác sĩ pháp y hoạt động với tốc độ cực hạn. Anh phân tích góc đứng của Hùng 'Chó Điên': gã đang đứng chéo góc 45 độ phía sau bên phải, dồn trọng tâm vào chân trước để khóa chặt bả vai trái của anh. Với kiến thức giải phẫu học sâu sắc, Minh biết chỉ cần anh xoay người 30 độ về phía bên trái, vung cùi chỏ phải đánh mạnh vào huyệt Kiên Tỉnh trên bả vai gã, cánh tay cầm dao của Hùng sẽ lập tức bị liệt tạm thời do nghẽn xung thần kinh vận động.
Nhưng anh không thể làm thế.
Cách đó chỉ năm mét, lính gác cổng phụ Trần Quốc đang đứng tựa lưng vào bốt gác, tay cầm dùi cui điện, mắt lim dim ngủ nhưng tai vẫn rất thính. Trên tháp nước, camera số 4 chuẩn bị xoay góc quét trở lại trong vòng ba giây nữa. Nếu Minh bộc lộ kỹ năng chiến đấu cận chiến chính xác của một bác sĩ pháp y, vỏ bọc điên loạn của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn trước hệ thống giám sát của Ngô Huy. Gã giám đốc sẽ ngay lập tức nhận ra anh đang giả điên và ra lệnh tiêm thuốc lú vĩnh viễn để thủ tiêu anh.
Anh phải chịu đòn. Anh phải chọn một giải pháp sinh học tàn nhẫn hơn để tự cứu mình mà không làm lộ bản ngã.
Minh khẽ rụt cổ lại, giả vờ run rẩy dữ dội vì sợ hãi. Tay phải của anh âm thầm luồn vào túi quần bệnh nhân, bóp nát một mẩu xà phòng y tế nhỏ mà anh đã lấy trộm từ nhà tắm sáng nay. Anh nhanh chóng đưa mẩu xà phòng đã nát vào miệng, khéo léo dùng răng hàm nhai vụn nó ra, trộn lẫn với nước bọt đang co thắt mạnh trong khoang miệng để tạo ra một lớp bọt trắng xóa, nồng nặc vị kiềm hóa chất.
"Sao? Mày câm rồi à? Tiền để ở đâu?" Hùng 'Chó Điên' bắt đầu mất kiên nhẫn, gã ấn mạnh lưỡi dao lam xuống. Lưỡi dao cắt đứt một sợi chỉ khâu thẩm mỹ dọc mang tai Minh, cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng lên vỏ não. Máu tươi chảy thành dòng dọc theo cổ áo xám.
Minh không chống trả bằng cơ bắp. Anh kích hoạt Cấp 3: Kiểm soát trương lực cơ (Giả động kinh).
Bằng cách chủ động gửi các xung thần kinh vận động đối xứng từ đại não xuống các bó cơ toàn thân, Minh tự tạo ra một trạng thái co rút cơ bắp cực hạn. Anh trợn ngược hai mắt, để lộ lòng trắng dại dột, hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng ken két ghê người. Lớp bọt xà phòng trắng xóa bắt đầu trào ra từ hai khóe môi, loang lổ khắp khuôn mặt quấn băng gạc.
"Á... ớ..." Minh phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, nghẹn ứ nơi cổ họng.
Toàn thân anh bắt đầu co giật dữ dội, các cơ tay và cơ đùi co rút liên tục theo nhịp đối xứng hoàn hảo với một ca động kinh lâm sàng thể nặng do sốc thuốc. Sức giật mạnh mẽ và bất ngờ từ cơ thể Minh khiến Hùng 'Chó Điên' mất đà. Lưỡi dao lam trong tay gã sượt mạnh qua má Minh, tạo ra một vết rách nông trước khi gã hoảng hốt buông tay ra.
*Bịch!*
Minh ngã vật ra nền xi măng nhám của sân tập trung. Toàn thân anh giãy giụa liên hồi, đầu đập mạnh xuống nền đất ẩm ướt, lưng và vai chà xát mạnh vào lớp đá răm gây ra những vết trầy xước sâu rỉ máu. Anh phải chịu đựng nỗi đau đớn vật lý tột cùng này để vở kịch giả động kinh đạt độ chân thực tuyệt đối trước ống kính camera số 4 vừa xoay góc quét tới.
"Cái quái gì thế này?" Hùng 'Chó Điên' hoảng hốt lùi lại hai bước, giấu vội lưỡi dao lam vào ống tay áo. Gã không ngờ gã chưa kịp tra tấn thì "Lê Hoài Nam" đã lên cơn động kinh co giật sùi bọt mép ngay trước mắt mình. "Mẹ kiếp, thằng điên này sốc thuốc thật rồi à?"
Tiếng la hét kinh hoàng của các bệnh nhân xung quanh bắt đầu vang lên. Tiếng còi báo động đỏ của viện Thiên Đức rú lên dồn dập, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi trưa.
"Tránh ra! Tất cả tránh ra!"
Tiếng bước chân nặng nề của Trưởng hộ lý Trần Hùng vang lên rầm rập dọc hành lang xi măng. Gã dẫn theo ba hộ lý vũ trang lao thẳng về phía tháp nước. Khi nhìn thấy Minh đang co giật liên hồi dưới đất, bọt mép trào ra trắng xóa hòa lẫn với dòng máu tươi chảy ra từ vết mổ dọc mang tai, khuôn mặt Trần Hùng đanh lại đầy tức giận.
"Lại là thằng phòng 307! Gây rối trong giờ sinh hoạt chung!" Trần Hùng gầm lên. Gã không hề có một chút lòng trắc ẩn hay ý định cấp cứu y tế nào. Đối với gã, bệnh nhân tâm thần co giật chỉ là một lũ súc vật cần được trấn áp bằng bạo lực.
Trần Hùng bước tới, ngón tay mập mạp bấm mạnh vào công tắc chiếc dùi cui điện công suất cao.
*Lách tách! Lách tách!*
Những tia lửa điện màu xanh lét, sắc lạnh phóng ra liên tục từ đầu dùi cui, phát ra tiếng kêu đe dọa ghê người. Gã không do dự, nhấn thẳng đầu dùi cui điện vào bả vai trái đang bị thương của Minh.
*Uỳnh!*
Dòng điện cao áp chạy dọc khắp hệ thần kinh của Minh, gây ra một cơn co giắt cơ học thực sự ngoài ý muốn. Toàn thân anh căng cứng, lồng ngực thắt lại như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, tim đập loạn xạ vượt ngưỡng 120 nhịp/phút. Cơn đau từ vết mổ bị điện giật như muốn xé toác nửa khuôn mặt trái của anh ra. Nhưng trong thâm tâm, Minh vẫn nghiến chặt răng, dùng ý chí cực hạn để duy trì nhịp thở sâu dưới áp lực, giữ cho vùng vỏ não tư duy logic không bị ngất đi.
"Khóa tay nó lại! Tống nó vào phòng biệt giam Khu C!" Trần Hùng lạnh lùng ra lệnh. Gã nắm lấy cổ chân Minh, kéo lê cơ thể anh dọc theo nền xi măng nhám hướng về phía dãy nhà biệt giam Khu C tối tăm.
Lưng của Minh chà xát mạnh xuống sàn gạch, để lại một vệt máu đỏ kéo dài. Cơn đau đớn thể xác dâng lên tột cùng, nhưng sau lớp băng gạc loang lổ máu và bọt xà phòng, khóe môi của Hoàng Minh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Anh đã đạt được mục đích. Phòng biệt giam Khu C—nơi tối tăm và biệt lập nhất của Thiên Đức—chính là nơi cất giấu cuốn nhật ký mật mã của Lê Hoài Nam thật dưới bệ gạch lỏng lẻo góc phòng. Trận đòn roi và dòng điện cao áp này là cái giá bắt buộc phải trả để anh bước chân vào hang ổ của kẻ sát nhân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!